Nhạc nềnKengeki

Lưỡi Đao Trong Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới hầm ngầm dịch trạm Nhạn Môn đặc quánh như mực, lạnh lẽo và nồng nặc mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi máu tanh từ vết thương chưa lành của Lục Du. Phùng Thiệu Phong ngồi bó gối trong góc khuất, tấm lưng gầy tựa sát vào vách đá lạnh buốt. Hơi thở của hắn cực nhẹ, gần như hòa lẫn vào tiếng gió rít qua những khe hở trên đỉnh đầu.


Mỗi nhịp thở là một lần phế quản hắn co thắt dữ dội, nóng rát như có tàn tro thiêu đốt – di chứng của luồng sương độc ngập mặn mà hắn hít phải khi trốn chạy băng qua Đầm lầy Chết. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với cơn đau nhói buốt truyền về từ ngón tay út bàn tay trái. Ngón tay ấy đã bị rạn nứt xương khi bị lính tuần của Khâu Thần Lục giẫm nạp dưới bùn đất Thung lũng Sương Mù, nay sưng tấy lên, đỏ lựng và đau buốt âm ỉ theo từng nhịp đập của tim. Hắn khẽ siết chặt bàn tay phải, nơi chiếc khuy áo bạc hoa mai cấm quân vẫn được giấu kín trong kẽ tay áo rách, lạnh ngắt.


Ngay phía trên đầu họ, ngăn cách bởi một phiến gạch xoay mỏng manh dưới bệ thờ thần đất, tiếng động từ gian bếp dịch trạm dội xuống mỗi lúc một rõ ràng.


Rầm!


Cánh cửa gỗ mục nát của gian bếp bị đạp tung. Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập nện trên nền gạch, kèm theo tiếng xích sắt va chạm lách cách đầy đe dọa.


"Lý Mậu! Thằng nhóc thư lại hèn nhát kia đâu rồi? Mau cút ra đây cho ta!"


Giọng nói ồm ồm, khàn đặc và đầy hống hách của Khâu Hữu Lợi vang lên, rung chuyển cả lớp bụi bặm bám trên xà nhà. Thiệu Phong nín thở, hắn cảm nhận được bụi đất từ trên trần hầm ngầm đang lả tả rơi xuống tóc mình. Bên cạnh hắn, Lục Du run rẩy, gương mặt nhợt nhạt không còn giọt máu dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu lạc đã bị thổi tắt. Thiệu Phong đưa bàn tay phải lên, khẽ vỗ nhẹ vào vai Lục Du, ra hiệu cho cậu giữ im lặng tuyệt đối.


Lúc này, trên gian bếp, Lý Mậu đang đứng run rẩy trước họng đao của năm tên tuần binh biên phòng. Đứng đầu bọn chúng là Khâu Hữu Lợi – gã ác bá đầu mục quản lý chợ đen biên giới, cũng là cháu ruột của Tổng binh Khâu Thần Lục. Gã có thân hình béo phì, nặng nề ních trong bộ y phục lụa là đắt tiền nhưng xộc xệch bám đầy vết dầu mỡ. Khuôn mặt gã đầy mụn thịt sần sùi, đôi mắt ti hí sắc lạnh luôn biểu lộ sự tàn bạo vô độ. Trên tay gã, chiếc roi da dê nạm đồng – món bảo vật gã dùng để bạo hành dân nghèo Nhạn Môn Quan – thỉnh thoảng lại vung lên, quất đen đét vào không khí.


"Khâu... Khâu đại nhân... Đêm hôm khuya khoắt, không biết ngài dẫn quân đến dịch trạm rách nát này có việc gì chỉ giáo?" Giọng Lý Mậu run bần bật, gã cố đứng chắn trước bệ thờ thần đất, hai tay chắp lại khúm núm.


Chát!


Chiếc roi da dê vung lên, quất thẳng vào vai Lý Mậu khiến lớp áo vải thô rách toạc, để lại một lằn máu đỏ tươi. Lý Mậu đau đớn ngã quỵ xuống nền gạch, rên rỉ nhưng không dám kêu to.


"Bớt giả ngu đi!" Khâu Hữu Lợi nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống đất, bước tới dùng mũi ủng da dẫm mạnh lên vai Lý Mậu. "Thúc thúc ta đã phát lệnh truy nã toàn quốc đối với tên phản đồ Phùng Thiệu Phong. Có kẻ báo cáo nhìn thấy một bóng người rách rưới lẻn vào dịch trạm chiều tối nay. Nói! Ngươi có che giấu hắn không? Nếu không khai ra, ta sẽ khép ngươi vào tội thông địch phản quốc, tru di cửu tộc!"


Dưới hầm ngầm, Phùng Thiệu Phong nghe rõ mồn một từng lời đe dọa. Hắn nhắm mắt, đầu óc xoay chuyển nhanh như chớp để phân tích tình hình. Khâu Hữu Lợi là kẻ tàn nhẫn nhưng kiêu ngạo và nông cạn. Gã tin chắc Thiệu Phong đã bỏ trốn sang thảo nguyên Hung Nô theo lệnh truy nã, cuộc lục soát này chỉ là để diệt khẩu những kẻ liên quan và thị uy quyền lực. Nhưng nếu gã tiếp tục tra tấn, Lý Mậu – một thư lại nhút nhát – sớm muộn gì cũng sẽ sụp đổ. Và quan trọng hơn, Khâu Hữu Lợi đang đứng quá gần bệ thờ thần đất. Chỉ cần gã nhìn xuống, phát hiện ra khe gạch xoay bị lỏng, lối vào hầm ngầm sẽ bị phơi bày.


Khi đó, cả Lục Du đang bị thương nặng và Lý Mậu đều chết. Gia tộc Phùng thị ở kinh thành sẽ bị diệt môn ngay lập tức để bít đầu mối.


Hắn không thể trốn tránh dưới hầm ngầm này nữa. Hắn phải bước lên, đối đầu trực diện để bảo vệ mạng lưới tình báo vừa mới nhen nhóm.


Thiệu Phong khẽ rỉ tai Lục Du: "Đứng im ở đây. Tuyệt đối không được phát ra tiếng động."


Hắn lách người qua lối thông ngách nhỏ dẫn ra một hầm chứa củi hoang phế bên cạnh gian bếp. Nơi đó có một lối thông nhỏ hẹp lên mặt đất mà lính tuần gác cổng thường bỏ qua. Thiệu Phong dùng hai tay bới nhọ nồi từ vách lò sưởi cũ, bôi đầy lên mặt, lên cổ để che đi những nét thư sinh quen thuộc. Hắn xé rách thêm chiếc quan phục cửu phẩm vốn đã rách nát của mình, vò rối mái tóc đầy cát bụi sa mạc, biến bản thân thành một kẻ điên loạn hoàn toàn.


Hắn bắt đầu vận dụng kỹ năng "Giả điên giả ngốc lánh nạn". Đây là thủ đoạn duy nhất để hắn đánh lạc hướng sự chú ý trực tiếp của Khâu Hữu Lợi, mua chuộc kẽ hở thời gian.


"Ha ha ha! Đồng xu đồng... Đồng xu đồng của ta đâu rồi?"


Một giọng nói luyên thuyên, ngớ ngẩn bất ngờ vang lên từ phía cửa ngách gian bếp. Phùng Thiệu Phong loạng choạng bước ra, hai tay cào cấu vào khoảng không, đôi mắt lờ đờ vô hồn nhìn trân trân vào khoảng không. Hắn cười hắc hắc, nước dãi chảy ròng ròng nơi khóe miệng nhem nhuốc nhọ nồi.


"Thần đất! Thần đất ăn mất đồng xu của ta rồi! Trả đây! Trả đồng xu vàng cho ta!"


Sự xuất hiện đột ngột của một kẻ điên rách rưới khiến toán tuần binh giật nảy mình, lập tức tuốt đao phòng thủ. Khâu Hữu Lợi khựng lại, đôi mắt ti hí híp lại đầy nghi ngờ nhìn chằm chằm vào bóng người đang loạng choạng tiến về phía mình.


"Kẻ nào kia?" Khâu Hữu Lợi quát lớn, vung roi da dê chỉ thẳng vào mặt Thiệu Phong.


Lý Mậu nằm dưới đất, nén đau đớn, vội vàng bò dậy kêu lên: "Khâu đại nhân! Đây... đây là tên tiểu đồng điên dại gác kho củi của dịch trạm. Hắn bị ngã ngựa chấn thương đầu từ ba năm trước, đầu óc lúc tỉnh lúc mê, ngài đừng chấp nhặt hắn!"


"Tiểu đồng điên?" Khâu Hữu Lợi hừ lạnh một tiếng đầy hoài nghi. Gã bước từng bước nặng nề về phía Thiệu Phong. Sự xảo quyệt của một kẻ quản lý thị trường chợ đen khiến gã không dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai. Gã dừng lại trước mặt Thiệu Phong, luồng mùi hôi hám từ bộ y phục lụa là bám mỡ cừu của gã xộc thẳng vào mũi main.


"Nhìn kỹ xem... Dáng người này, chiều cao này... chẳng phải rất giống tên dịch quan cửu phẩm Phùng Thiệu Phong sao?" Khâu Hữu Lợi nhe răng cười tợn, nụ cười làm những mụn thịt trên mặt gã rung lên ghê tởm.


"Đồng xu... Đồng xu dưới chân ngài!" Thiệu Phong không hề nhìn vào mắt gã, hắn cúi gập người, hai tay quờ quạng dưới đất như kẻ thèm khát tiền bạc, cố tình để lộ bàn tay trái đang run rẩy.


Khâu Hữu Lợi nhìn xuống bàn tay trái của Thiệu Phong. Đôi mắt ti hí của gã chợt lóe lên một tia sáng tàn độc. Gã phát hiện ra ngón tay út của bàn tay trái này đang sưng tấy, bám đầy máu khô và đất cát – vết thương cơ học rõ ràng mới xuất hiện gần đây.


"Mày muốn thử phản xạ của ta sao?"


Khâu Hữu Lợi bất ngờ giẫm mạnh chiếc ủng da nạm sắt nặng nề của mình lên bàn tay trái đang bị thương của Thiệu Phong. Ủng da nén chặt, nghiền mạnh lên ngón tay út đang bị rạn nứt xương.


Rắc!


Cơn đau thấu xương tủy lập tức bùng phát, dữ dội và tàn nhẫn như một ngọn lửa thiêu đốt hệ thần kinh của Thiệu Phong. Cơn đau khiến toàn thân hắn muốn co giật, lồng ngực muốn thét lên đau đớn.


Nhưng ngay trong tích tắc sinh tử ấy, Phùng Thiệu Phong vận dụng "Nhẫn nhục phụ trọng tâm pháp". Đây là kỹ năng kiểm soát cơ thể ổn định cực hạn mà hắn đã rèn luyện suốt nhiều năm trong hang động ẩm ướt dưới sự chỉ dạy của Nhạc Hoài Sơn. Hắn cố nén nhịp tim đang muốn tăng vọt, ép nhịp thở duy trì ở mức cực thấp, đều đặn và nhẹ nhàng. Sắc mặt nhem nhuốc nhọ nồi của hắn không hề biến đổi, đôi mắt vẫn vacant, lờ đờ vô hồn như một mặt hồ không gợn sóng.


Hắn không rút tay lại, không rên rỉ, mà lại dùng tay phải cào cấu vào ủng da của Khâu Hữu Lợi, miệng cười ngốc nghếch dại khờ:


"Ngựa gỗ... Ngựa gỗ bay lên trời rồi! Ngài có thấy con chim vàng trên tường không? Ha ha ha!"


Khâu Hữu Lợi dồn thêm lực chân, nghiền nát ngón tay út của hắn thêm nửa tấc. Gã chăm chú quan sát từng biến đổi cơ mặt, từng nhịp thở của Thiệu Phong. Nhưng trước mặt gã chỉ là một kẻ điên dại đang cười cợt ngớ ngẩn, nước dãi chảy dài, không hề có phản xạ tự vệ hay đau đớn của một kẻ tỉnh táo.


"Đồ điên rác rưởi!"


Khâu Hữu Lợi hậm hực rút chân lại, đá mạnh một cú vào sườn Thiệu Phong khiến hắn ngã lăn ra đất. Sự điềm tĩnh giả ngốc hoàn hảo của Thiệu Phong đã đánh lừa được nhãn quan bạo lực của gã. Gã quay sang mắng nhiếc tuần binh:


"Đúng là phí thời gian! Đi lục soát phòng ngủ và kho lương cho ta!"


Toán tuần binh lập tức tản ra, bắt đầu lục lọi, đập phá hòm xiểng ở các phòng bên cạnh. Gian bếp chỉ còn lại Khâu Hữu Lợi, Lý Mậu đang run rẩy và Phùng Thiệu Phong đang nằm co quắp giả vờ lẩm bẩm dưới đất.


Tuy nhiên, nguy cơ lớn nhất vẫn chưa qua đi.


Khâu Hữu Lợi bước đến bệ thờ thần đất cũ kỹ để tìm kiếm một chỗ ngồi nghỉ chân. Gã dùng roi da dê gõ gõ vào bệ thờ. Đột nhiên, gã khựng lại. Đôi mắt ti hí của gã nhìn xuống phiến gạch xoay dưới bệ thờ. Do Lý Mậu vội vàng đóng lại lúc nãy, phiến gạch bị lệch đi một phân, lộ ra một khe hở tối tăm bất thường bám đầy tro bụi mới bị gạt đi.


"Ủa? Cái bệ thờ này... sao gạch lại lỏng thế này?"


Khâu Hữu Lợi lẩm bẩm, gã cúi người xuống, đưa bàn tay béo múp míp định cạy phiến gạch lên để kiểm tra.


Dưới hầm ngầm, Lục Du đang nín thở, cậu có thể nhìn thấy ngón tay của Khâu Hữu Lợi đang sờ sát vào chốt gạch xoay ngay trên đầu mình qua khe hở mỏng manh.


Phùng Thiệu Phong nằm trên đất, ánh mắt dại khờ chợt biến mất, thay vào đó là một tia sắc lạnh tột cùng. Hắn nhận định rõ ràng: Nếu để Khâu Hữu Lợi mở hầm ngầm, cả ba người họ sẽ bị chém đầu lập tức, gia tộc Phùng thị sẽ bị diệt môn. Hắn không có võ công để khống chế gã ác bá béo phì này bằng tay không, thuốc mê cướp đao cũng không kịp sử dụng vì gã di chuyển quá nhanh sát lối vào hầm.


Hắn buộc phải ra tay sát hại dã chiến bằng mưu mẹo địa hình.


Hắn lén nhìn lên gác bếp cũ kỹ phía trên đầu Khâu Hữu Lợi. Nơi đó có một giá đỡ bằng sắt nặng nề, dùng để chứa củi khô và các vò dầu hỏa cũ bám đầy bụi bặm. Giá đỡ sắt ấy được cố định vào tường bằng một thanh gỗ đỡ đã mục nát lâu năm do khói bếp ăn mòn. Tổ phụ hắn từng ghi chép trong dư đồ dịch trạm về kết cấu lỏng lẻo của gác bếp này.


Thiệu Phong nén cơn đau buốt ở bàn tay trái, dùng tay phải bò lết thật nhanh về phía cột gỗ chịu lực của gác bếp ngay cạnh lò sưởi. Trên lò sưởi, một nồi than củi nóng đỏ hồng vẫn đang cháy âm ỉ để sưởi ấm gian bếp qua đêm đông lạnh giá.


"Đồng xu... Đồng xu vàng ở đây!"


Thiệu Phong hét lớn một tiếng ngớ ngẩn, dùng hết sức lực còn lại của bờ vai, húc mạnh thân mình vào thanh gỗ đỡ mục nát chịu lực của gác bếp.


Rắc! Rầm!


Thanh gỗ đỡ gãy đôi. Toàn bộ giá đỡ sắt khổng lồ phía trên đầu Khâu Hữu Lợi đổ ập xuống như núi lở. Hàng chục khúc củi khô nặng nề, các vò dầu hỏa cũ nát và nồi than củi đỏ hồng nóng bỏng từ trên cao trút thẳng xuống đầu, xuống vai gã ác bá béo phì.


"Á!!!"


Khâu Hữu Lợi chỉ kịp hét lên một tiếng thảm thiết trước khi bị đống củi khô đè bẹp dí xuống nền gạch. Than nóng đỏ hồng rớt đầy trên mặt, trên cổ gã, đốt cháy xém lớp da thịt béo phì bám đầy mỡ cừu. Dầu hỏa cũ gặp lửa than bùng lên một ngọn lửa nhỏ, thiêu đốt bộ y phục lụa là của gã.


Gã điên cuồng giãy giụa dưới đống củi đổ nát, cố ngoi đầu lên để gọi tuần binh bên ngoài.


Nhưng Phùng Thiệu Phong không cho gã cơ hội đó. Hắn biết đây là giây phút sinh tử. Hắn vồ lấy chiếc muôi đồng lớn bám đầy dầu mỡ trên kệ bếp, lao tới đè chặt đống củi khô xuống người Khâu Hữu Lợi. Hắn dùng muôi đồng gạt toàn bộ tàn tro nóng và than đỏ hồng trên lò sưởi trút thẳng vào miệng, vào mũi gã khi gã đang há miệng định hét lớn.


Khói độc và tro nóng bít chặt đường thở của Khâu Hữu Lợi. Tiếng hét của gã nghẹn lại trong cuống họng, biến thành những tiếng ọc ọc đầy bong bóng máu và tro đen. Gã giãy giụa điên cuồng, hai tay cào cấu xuống nền gạch trầy xước rỉ máu, nhưng sức nặng của đống củi sắt và sự khống chế tàn nhẫn của Thiệu Phong đã khóa chặt gã dưới đất.


Lý Mậu đứng chết lặng bên cạnh, đôi mắt gã mở to kinh hoàng trước cảnh tượng bạo lực dơ bẩn và tàn nhẫn đang diễn ra ngay trước mắt. Gã không thể tin được vị dịch quan cửu phẩm nho nhã ngày nào giờ đây lại có thể ra tay quyết đoán và tàn bạo đến thế để bảo vệ mạng sống.


Sau hai phút giãy giụa tuyệt vọng, thân hình béo phì của Khâu Hữu Lợi dần lịm đi, co giật nhẹ rồi bất động hoàn toàn dưới đống tàn tro và củi cháy dở. Gã đã bị triệt hạ thành công bằng bẫy tai nạn dã chiến dơ bẩn chốn biên thùy.


Thiệu Phong buông chiếc muôi đồng nóng bỏng ra khỏi bàn tay phải đầy vết xước. Hắn quỳ sụp xuống đất, thở dốc dữ dội, lồng ngực phập phồng đau đớn. Ngón tay út trái của hắn giờ đây đã hoàn toàn mất cảm giác do cơn đau cực hạn tích lũy.


"Thiệu... Thiệu Phong... Ngươi... ngươi đã giết hắn rồi sao?" Lý Mậu run rẩy hỏi, giọng gã nghẹn lại.


"Hắn phải chết để chúng ta được sống." Thiệu Phong gượng dậy, ánh mắt sắc lạnh nhìn quanh hiện trường bếp ăn bừa bãi đầy vết máu, tàn tro đen nhẻm và mùi thịt cháy khét lẹt. "Lý Mậu! Mau giúp ta dọn dẹp..."


Chưa kịp nói hết câu, từ phía bên ngoài dịch quán, tiếng đập cửa rầm rầm vang lên dồn dập cắt ngang không gian tĩnh lặng.


Bùm! Bùm! Bùm!


"Khâu đại nhân! Có chuyện gì bên trong thế? Chúng tôi nghe thấy tiếng động lớn!"


Tiếng hét của toán tuần binh gác cổng dịch trạm vang lên ngay sát cánh cửa bếp. Chúng đang bắt đầu đập cửa đòi vào kiểm tra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!