Nhạc nềnKengeki

Cửa Ải Trùng Vây

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió biên thùy rít qua từng khe đá nứt nẻ của Nhạn Môn Sơn, mang theo cái lạnh cắt da thịt và những hạt cát vàng rát buốt của hoang mạc phương Bắc. Đêm đã về khuya, bóng tối đặc quánh bao trùm lên ranh giới mỏng manh giữa Đại triều phồn hoa và thảo nguyên Hung Nô hung hãn. Trên vách đá dựng đứng phía sau Thung lũng Sương Mù, một bóng người rách rưới đang run rẩy bám chặt vào những mỏm đá nhọn hoắt.


Phùng Thiệu Phong lết từng bước chân nặng nề, cơ thể hắn rệu rã như muốn đổ sụp. Cơn đau từ ngón tay út bàn tay trái bị rạn nứt nhói lên tận óc mỗi khi hắn vô tình tì trọng lượng cơ thể vào vách đá trơn trượt. Máu tươi rỉ ra từ kẽ móng tay, hòa cùng bùn đất xám xịt và tuyết lạnh bám đầy trên da thịt. Vết thương bên hông do mũi giáo sượt qua lúc chiều vẫn rát bỏng, mỗi nhịp thở là một lần lồng ngực hắn co thắt dữ dội. Phế quản hắn nóng rát, tàn dư của sương độc Thung lũng Sương Mù vẫn đang tàn phá phế quản, khiến hắn phải cố sức kìm nén những cơn ho khan chực trào ra ngoài cuống họng.


Hắn không được phép gục ngã ở đây. Sau lưng hắn là đống xác chết lạnh ngắt của năm mươi đồng nghiệp trong sứ đoàn Đại triều. Dưới ngực áo rách nát, cuốn Sổ tay ngoại giao Thẩm Hoài An bám máu khô và Chiếc khuy áo sứ đoàn sót lại bằng bạc của cấm quân đang tì chặt vào lồng ngực hắn, lạnh lẽo và nặng nề như một lời thề sinh tử. Hắn phải sống, phải trở về Dịch trạm Nhạn Môn để tìm kiếm sự giúp đỡ.


Sau hơn một canh giờ bò trườn bằng một tay lành lặn dọc theo lối mòn hiểm trở mà tổ phụ Phùng Thế Xương từng ghi chép trong dư đồ gia tộc, Thiệu Phong cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng mờ nhạt của dịch trạm phía trước. Đó là một ngôi nhà gạch đổ nát bám đầy cát bụi sa mạc nằm sát vách đá Nhạn Môn Quan, im lìm và u ám dưới ánh trăng khuyết.


Hắn lách qua hàng rào gỗ mục nát phía sau dịch trạm, né tránh những đồn bốt canh gác đang rực lửa đuốc của quân biên phòng phía xa. Dịch ty biên cảnh Nhạn Môn Quan từng là nơi hắn làm việc, nơi rộn rã tiếng vó ngựa truyền tin và tiếng mài mực của các thư lại, giờ đây tĩnh lặng một cách đáng sợ. Thiệu Phong khẽ đẩy cánh cửa gỗ ngách dẫn vào gian bếp cũ. Tiếng bản lề rỉ sét rên rỉ nhẹ giữa tiếng gió hú ngoài kia.


Hắn vừa bước một chân vào bóng tối ẩm mốc của gian bếp, một luồng gió lạnh mang theo sát khí bất ngờ áp sát.


Cạch.


Một lưỡi đoản đao lá liễu sáng loáng kề sát cổ họng hắn. Một bóng người gầy gò nhô ra từ góc tối, nhịp thở dồn dập đầy phòng thủ và hoảng loạn.


"Ai? Bước thêm một bước, ta sẽ cắt cổ họng ngươi!" Giọng nói run rẩy nhưng đầy sát khí của Lý Mậu vang lên trong bóng tối.


Thiệu Phong đứng bất động, lưỡi đao lạnh ngắt tì sát vào lớp da cổ mỏng manh của hắn. Hắn cố nén cơn ho đang dâng lên từ phế quản tổn thương, từ từ giơ bàn tay phải lành lặn lên, để lộ chiếc Thẻ bài dịch quan cửu phẩm bằng đồng rỉ sét bám đầy máu khô dưới ánh trăng mờ nhạt hắt qua khe cửa sổ.


"Lý Mậu... là ta, Phùng Thiệu Phong đây."


Lý Mậu khựng lại. Ánh mắt gã nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ bài đồng dịch quan cửu phẩm, rồi nhìn lên khuôn mặt nhem nhuốc bùn đất và máu tươi của Thiệu Phong. Đoản đao trong tay gã run lên bần bật, hạ xuống nửa tấc nhưng sự phòng thủ vẫn không hề giảm bớt.


"Thiệu Phong? Ngươi... ngươi vẫn còn sống?" Giọng Lý Mậu thảng thốt, chứa đựng một nỗi sợ hãi tột cùng. Gã lùi lại một bước, mắt láo liên nhìn ra phía cửa sổ như sợ hãi có ai đó đang theo dõi. "Ngươi quay lại đây làm gì? Mau chạy đi! Tổng binh Khâu Thần Lục đã sớm phát lệnh truy nã toàn quốc, khép ngươi vào tội thông địch phản quốc, bán đứng lộ trình của sứ đoàn cho quân Hung Nô!"


Cơn đau từ ngón tay út trái rạn nứt lại nhói lên, Thiệu Phong cắn chặt môi để giữ tỉnh táo. Hắn nhìn thẳng vào mắt người đồng nghiệp cũ, giọng trầm xuống đầy sức nặng:


"Lý Mậu, ngươi cùng ta làm việc ở dịch ty này đã ba năm, cùng uống rượu ủ của Lão Tiêu, cùng thức đêm sao chép công văn biên giới. Ngươi thực sự tin ta là kẻ bán nước cầu vinh, dẫn quân Hung Nô đến thảm sát đồng đội của mình sao?"


"Ta không muốn tin!" Lý Mậu nghiến răng, trán gã vương đầy mồ hôi lạnh dù gió đêm buốt giá. Gã chĩa mũi đao về phía hắn, giọng run rẩy. "Nhưng lệnh truy nã có triện đỏ của phủ Tổng binh dán khắp các cửa ải từ hôm qua. Cả sứ đoàn năm mươi người chết không toàn thây ở Thung lũng Sương Mù, chỉ có mình ngươi sống sót. Người ta nói ngươi đã nhận hàng vạn lượng vàng của Tả Hiền Vương Ô Duy để làm nội gián! Ta... ta là quan viên triều đình, ta phải bắt ngươi nộp mạng!"


Lý Mậu định há miệng hô hoán lính tuần bên ngoài. Thiệu Phong lập tức bước tới, không hề né tránh lưỡi đao, gầm nhẹ:


"Hô đi! Ngươi cứ gọi lính tuần của Khâu Thần Lục vào đây! Nhưng trước khi chúng chém đầu ta, ngươi hãy nhìn cái này!"


Hắn xòe lòng bàn tay phải ra, chiếc khuy áo bạc hoa mai cấm quân hiện ra dưới ánh trăng nhạt.


"Đây là vật ta lấy được từ tay thầy Thẩm Hoài An trước khi thầy nhắm mắt dưới đống xác chết. Khuy áo bạc của Ngự lâm quân Đại triều! Quân Hung Nô lấy đâu ra thứ này? Thầy Thẩm đã lấy thân mình đè lên ta để che mắt quân thù, thầy chết oan uổng dưới ba mũi tên Hung Nô, nhưng kẻ bán đứng thầy lại là kẻ mang khuy áo này! Khâu Thần Lục khóa chặt cửa ải, không phái một binh sĩ ứng cứu dù thảm sát xảy ra ngay sát dịch trạm. Hắn phát lệnh truy nã ta là để diệt khẩu nhân chứng duy nhất! Ngươi giao nộp ta cho hắn, khác nào tự tay giúp kẻ phản quốc hoàn thành âm mưu?"


Lý Mậu nhìn chằm chằm vào chiếc khuy áo bạc khắc hình hoa mai, đôi mắt gã co rút lại đầy kinh hoàng. Gã là thư lại dịch ty, gã biết rõ quy chế trang phục của triều đình. Thứ này tuyệt đối không thể giả mạo. Sự chính trực chôn sâu dưới vẻ ngoài nhút nhát của gã thư lại nghèo bắt đầu lung lay dữ dội trước cái chết của Thẩm Hoài An – người mà gã luôn kính trọng.


"Thầy Thẩm... thực sự đã mất rồi sao?" Giọng Lý Mậu nghẹn ngào, đoản đao trong tay gã buông thõng xuống nền gạch.


"Thầy đã dùng mạng sống của mình để đổi lấy cơ hội cho ta mang chân tướng này trở về. Ta quay lại đây không phải để trốn chạy, mà để tìm cách minh oan cho sứ đoàn, cho gia tộc Phùng thị đang bị giam lỏng ở kinh thành." Thiệu Phong tiến sát, đặt bàn tay bám máu lên vai Lý Mậu. "Ta cần phải gặp trực tiếp Tào Hùng tướng quân để dâng chứng cứ này."


Lý Mậu giật nảy mình, vội lắc đầu:


"Không được! Toàn bộ phủ tướng quân đã bị Khâu Thần Lục phái thân tín giám sát chặt chẽ dưới danh nghĩa bảo vệ biên giới. Ngươi vừa xuất hiện ở đó sẽ bị bắn chết ngay lập tức không cần hỏi han. Ngươi không thể đi đâu cả!"


Gã thư lại thở dài một tiếng đầy cam chịu, rồi nhìn Thiệu Phong với ánh mắt quyết tâm đưa ra lựa chọn sinh tử:


"Theo ta. Có một người đang chờ ngươi dưới hầm."


Lý Mậu dắt Thiệu Phong đi sâu vào gian bếp ẩm thấp bám đầy tro bụi của dịch trạm. Đến bên bệ thờ thần đất cũ kỹ, Lý Mậu lách ngón tay vào một khe gạch xoay bí mật dưới bệ thờ. Một tiếng cạch nhẹ vang lên, phiến gạch lớn dịch chuyển sang bên, lộ ra lối vào tối tăm, ẩm ướt dẫn xuống Hầm ngầm dịch trạm Nhạn Môn.


"Mau xuống đi!" Lý Mậu thì thầm, đẩy hắn xuống bậc thang đá lạnh buốt.


Thiệu Phong bước xuống hầm ngầm cổ xưa được xây dựng từ thời tiền triều. Dưới lòng đất ẩm ướt, không khí thiếu dưỡng khí nghiêm trọng, mùi mốc meo quyện vào mùi máu tươi nồng nặc. Trên đống rơm rách nát ở góc hầm, dưới ánh sáng vàng vọt leo lét của ngọn đèn dầu lạc, một thiếu niên gầy gò đang nằm thoi thóp, khuôn mặt nhợt nhạt không một giọt máu.


"Lục Du?" Thiệu Phong bàng hoàng thốt lên, vội vàng quỳ xuống bên cạnh đống rơm.


Tiểu dịch thừa mười chín tuổi khẽ mở mắt, chân trái của cậu bị quấn băng vải thô đẫm máu khô, khập khiễng do vết thương cũ bị tuần binh chém trúng khi chạy trốn. Nhìn thấy bóng dáng của Thiệu Phong, đôi mắt Lục Du chợt sáng lên một tia hy vọng yếu ớt.


"Phùng... Phùng đại ca... Đệ tưởng huynh đã chết ở thung lũng..." Giọng cậu yếu ớt như tiếng gió thoảng.


"Ta vẫn sống. Đệ yên tâm dưỡng thương ở đây, có ta ở đây rồi." Thiệu Phong vỗ nhẹ vai cậu, lồng ngực thắt lại trước sự tàn nhẫn của Khâu Thần Lục. Hắn quay sang Lý Mậu, giọng đầy biết ơn: "Cảm ơn ngươi đã cứu đệ ấy."


Lý Mậu mang ra một phong lương khô quân dụng Đại triều và một bát nước ấm đưa cho Thiệu Phong, giọng gã vẫn chưa hết run rẩy:


"Lục Du trốn thoát được về đây hai ngày trước, ta đã lén giấu đệ ấy dưới hầm ngầm này. Khâu Thần Lục đã niêm phong toàn bộ dịch quán để truy quét tài liệu cũ hòng xóa sạch dấu vết công văn mập mờ trước đêm thảm sát. Ta chỉ là một thư lại hèn mọn, nhưng ta biết phân biệt trắng đen. Thiệu Phong, ngươi phải ở lại đây ẩn nấp tạm thời, tuyệt đối không được ra ngoài."


Thiệu Phong đón lấy phong lương khô nhạt nhẽo, đầu óc hắn nhanh chóng xoay chuyển phân tích tình hình. Hắn nhận ra mình không thể đơn độc trốn chạy sang Hung Nô hay về kinh đô lúc này khi mang danh phản đồ. Nhạn Môn Quan đã thành một cái bẫy trùng vây khổng lồ. Hắn cần phải xây dựng một mạng lưới hỗ trợ ngầm ngay tại dịch trạm này để thu thập tin tức và tìm cách chuyển chiếc khuy áo bạc cùng sổ sách buôn lậu của Khâu Thần Lục về kinh thành. Lý Mậu, Lục Du chính là những mắt xích đầu tiên.


Hắn đã chấp nhận đặt cược tính mạng của cả ba người vào lòng trung thực của đồng nghiệp, nhưng đây là con đường sống duy nhất.


Bỗng nhiên, từ phía trên đỉnh đầu, tiếng bước chân nặng nề nện rầm rầm xuống nền gạch của dịch quán. Tiếng xích sắt lách cách dồn dập và tiếng quát tháo thô bạo dội thẳng xuống khe hầm ngầm tối tăm.


Lý Mậu biến sắc, lập tức dùng tay dập tắt ngọn đèn dầu lạc leo lét. Bóng tối đặc quánh bao trùm lấy hầm ngầm ngột ngạt.


"Có kẻ đột nhập! Khám xét kỹ toàn bộ gian bếp cho ta! Một hạt bụi cũng không được bỏ sót!"


Giọng nói hống hách, tàn bạo của ác bá Khâu Hữu Lợi – cháu ruột của Tổng binh Khâu Thần Lục – vang dội ngay phía trên bệ thờ thần đất sát lối vào hầm ngầm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!