Nguồn Nước Nhiễm Độc
Tiếng gió rít qua những khe đá hẹp của Đèo Quỷ Khóc vẫn còn văng vẳng bên tai khi nhóm của Phùng Thiệu Phong lách qua khúc cua cuối cùng để tiến vào thảo nguyên bao la. Nhờ sự dẫn đường dạn dày kinh nghiệm của ngoại tộc dịch sinh A Ba Chi và tấm bản đồ địa hình ba chiều cực kỳ chính xác của Ôn Như Ngọc, họ đã lén lút băng qua một khe nứt khuất sương mù sát mép vực sâu, hoàn toàn né tránh được trận địa phục kích bắn tên độc của băng cướp thảo nguyên Hắc Lang đang chốt chặn ở lối ra chính thức. Tiền Vạn Lịch cùng đoàn lạc đà thồ trà lậu cũng đã an toàn rút lui theo lối mòn tránh thuế về hướng dịch quán biên cảnh Nhạn Môn, để lại năm phong trà bánh thượng hạng bọc lá chuối khô giấu kỹ trong bọc da dê của Thiết Ngưu làm quà hối lộ ngoại giao.
Bình minh nhô lên từ phía chân trời hoang mạc sỏi đá, xua tan màn sương muối lạnh giá của đêm đông khắc nghiệt. Khi Phùng Thiệu Phong đặt chân trở lại rìa đồng cỏ của bộ tộc Ô Lạc Cách, một cảnh tượng náo nhiệt chưa từng có đập vào mắt hắn. Dòng sông Vô Định — vốn bị con đập gỗ khổng lồ của Ô Duy chặn đứng suốt nhiều tháng qua — giờ đây đang cuồn cuộn chảy về hạ lưu. Dòng nước ngọt mát lành, mang theo hơi thở của núi tuyết phương Bắc, reo vui qua những bãi sỏi khô khốc, tràn vào những con mương đất nứt nẻ của bộ lạc. Hàng ngàn mục dân nghèo khổ ùa ra bờ sông, họ reo hò, nhảy múa, quỳ sụp xuống dòng nước mát để tạ ơn thần linh tổ tiên. Những đàn cừu, đàn dê đói khát bấy lâu nay cũng điên cuồng lao xuống uống nước sông.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Khi Phùng Thiệu Phong vừa ghìm cương thớt pony thảo nguyên dẻo dai bên cạnh lều lớn của thủ lĩnh Tát Nhân, một tiếng thét thất thanh bỗng xé toạc bầu không khí lễ hội.
"Cứu... cứu con tôi với! Nó không thở được!"
Một phụ nữ Hung Nô gầy gò bế thốc đứa con trai nhỏ khoảng sáu tuổi chạy lên từ bờ sông. Đứa trẻ co giật dữ dội trên tay mẹ, hai mắt trợn ngược chỉ còn lòng trắng, đôi môi bỗng chốc thâm tím lại. Bọt mép sủi ra khóe miệng xám ngoét, lẫn lộn những vệt dịch vị đen ngòm nhớp nháp. Đứa bé dùng đôi bàn tay nhỏ bé cào cấu điên cuồng vào lồng ngực rách rưới như muốn xé toạc da thịt để tìm kiếm chút dưỡng khí yếu ớt.
Chưa đầy mười nhịp thở sau, những tiếng la hét, khóc lóc thảm thiết đồng loạt vang lên khắp hai bên bờ sông Vô Định. Một lão nhân đang múc nước uống bỗng ngã quỵ xuống bãi bùn sét, cơ thể co rúm, chân tay co quắp lại như những cành củi khô bị đốt cháy. Bên cạnh dòng nước chảy xiết, ba thớt ngựa chiến và hàng chục con cừu bỗng đổ gục xuống đất, bụng chướng phềnh lên, bọt mép sủi ra đen ngòm rồi tắt thở trong vòng vài phút ngắn ngủi.
"Nước có độc! Sông Vô Định bị nguyền rủa rồi!"
Sự hoảng loạn nhanh chóng lan rộng như một đám cháy rừng gặp gió bấc. Hàng ngàn mục dân từ chỗ reo hò vui sướng bỗng chốc rơi vào cảnh tuyệt vọng tột cùng.
Nữ y sĩ thảo nguyên Ô Nhã từ trong lều thuốc lao ra, gương mặt thanh tú nhợt nhạt đi vì kinh hoàng. Nàng quỳ xuống bên cạnh đứa bé đang co giật, đặt hai ngón tay run rẩy lên mạch cổ của nó, rồi ngoảnh lại hét lớn về phía Tát Nhân đang bước ra từ lều lớn:
"Tát Nhân! Không phải nguyền rủa! Đây là kịch độc! Nhịp tim của chúng đang đập loạn xạ rồi chậm dần... Đây là độc tính của Thảo dược Ô Đầu thảo nguyên! Có kẻ đã đổ một lượng lớn bột độc Ô Đầu vào dòng nước đầu nguồn chảy qua bộ tộc!"
Nghe đến hai từ 'Ô Đầu', hàng trăm mục dân Hung Nô đang phẫn nộ bỗng khựng lại. Đôi mắt họ đỏ ngầu sát khí, đồng loạt quay ngoắt lại nhìn chằm chằm vào Phùng Thiệu Phong đang đứng đơn độc bên cạnh thớt ngựa chiến.
"Là tên Đại triều!" Một gã chiến binh Hung Nô vạm vỡ cầm cây giáo gỗ nạm xương thú chỉ thẳng vào mặt Thiệu Phong, gào lên bằng giọng khàn đặc đầy căm hận. "Chính hắn đã dẫn đường cho kỵ sĩ của ta lên thượng nguồn phá đập nước! Trước khi hắn đi, sông Vô Định tuy cạn nhưng không có độc! Hắn là gián điệp của Khâu Thần Lục gửi đến để tiêu diệt tận gốc bộ tộc Ô Lạc Cách chúng ta!"
"Treo cổ tên Đại triều xảo quyệt này lên! Cắt lưỡi hắn dâng tế thần sông!"
Hàng vạn mục dân bị kích động bởi nỗi sợ hãi cái chết cận kề, đồng loạt cầm gậy gộc, giáo mác và đá tảng vây kín lấy Phùng Thiệu Phong, Thiết Ngưu và Toàn Tử vào giữa vòng vây. Sát khí nồng đậm bao trùm lấy khoảng đất trống trước lều lớn.
Tát Nhân biến sắc, nàng lập tức rút thanh cung sừng trâu nạm bạc sau lưng, nhưng lưỡi đao hoài nghi trong lòng nàng cũng đang hướng về phía Thiệu Phong. Nàng bước lên một bước, đôi mắt phượng sắc lạnh khóa chặt vào gương mặt nhạt nhòa nhọ nồi của hắn, khàn giọng hỏi:
"Phùng Thiệu Phong! Ngươi giải thích thế nào về việc này? Ngươi đã thề sẽ mang nguồn nước ngọt sinh tồn về cho bộ tộc ta, tại sao giờ đây dòng sông lại tràn ngập kịch độc Ô Đầu?"
Cơn đau buốt từ ngón tay út bàn tay trái bị nghiền nát xương sưng tấy dữ dội dội lên từng hồi tàn nhẫn, khiến mồ hôi lạnh của Thiệu Phong chảy ròng ròng trên trán. Phổi của hắn co thắt kịch liệt, phế quản bị tàn phá nặng nề bởi sương độc lưu huỳnh cũ của Đầm lầy Chết ép hắn phải ho sặc sụa, rỉ ra một ngụm máu tươi nơi khóe môi nứt nẻ. Nhưng hắn không hề lùi bước. Hắn biết rõ, trong tình huống quần chúng bị kích động bởi nỗi sợ hãi tột cùng này, mọi lời giải thích lý thuyết hay biện hộ ngoại giao đều vô dụng. Chỉ có hành động thực tế, liều mạng chứng minh trực quan mới có thể dập tắt được bạo lực tự phát.
Hắn đẩy nhẹ cánh tay hộ pháp khổng lồ của Thiết Ngưu đang che chắn trước mặt mình ra, bước thẳng về phía dòng sông Vô Định đang chảy xiết dưới hàng ngàn mũi giáo nhọn đang chĩa vào mình.
"Phùng đại nhân! Nguy hiểm!" Toàn Tử hét lên đầy sợ hãi.
Thiệu Phong điềm tĩnh cúi xuống, nhặt một chiếc bát gỗ trống không bám đầy bùn đất bên bờ sông. Hắn múc đầy một bát nước sông đang sủi bọt mép có cặn đen bám quanh thành bát — bát nước sông nhiễm kịch độc Ô Đầu thảo nguyên mà sát thủ Cát Lỗ đã lén hạ hại từ đầu nguồn.
Hắn đứng thẳng lưng đứng sừng sững trước mặt hàng vạn mục dân Hung Nô đang nín thở dõi theo. Giọng nói khàn đặc nhưng đanh thép của hắn vang lên át cả tiếng sóng nước gào thét:
"Nếu Phùng mỗ ta thực sự là gián điệp Đại triều đến để đầu độc các người, ta có cần phải tự mình đứng đây chịu trận cùng các người không? Thần linh thảo nguyên chứng giám, nếu lòng ta có tà niệm bán đứng biên cương, hãy để bát nước độc này lấy mạng ta ngay tại chỗ!"
Nói đoạn, Phùng Thiệu Phong nâng bát nước sông nhiễm độc lên, ngửa cổ uống cạn một ngụm lớn trước sự bàng hoàng tột độ của Tát Nhân và hàng ngàn mục dân Hung Nô.
"Phùng đại nhân!" Thiết Ngưu gầm lên một tiếng trầm đục từ cuống họng rách nát không lưỡi, gã lao đến định giật lấy bát nước nhưng đã quá muộn.
Ngay khi dòng nước lạnh ngắt trôi xuống cuống họng, Thiệu Phong lập tức cảm nhận được một luồng hỏa thiêu nóng rát tàn bạo thiêu đốt thực quản. Chất kịch độc Ô Đầu thảo nguyên nhanh chóng ngấm vào máu, khiến tim hắn đập loạn nhịp liên tục, cơ mặt bắt đầu tê dại, chân tay run rẩy bần bật không tự chủ được. Hắn gục xuống một đầu gối trên bãi sỏi, một tay ôm chặt lấy lồng ngực đang đau thắt lại như bị nghìn mũi kim đâm xuyên qua.
Hắn vận dụng nhẫn nhục phụ trọng tâm pháp học được từ người thầy quá cố Thẩm Hoài An để ép nhịp tim đập chậm lại, khống chế độc tính lan nhanh. Bằng bàn tay phải run rẩy còn chút sức lực, hắn lấy từ trong bọc áo tơi rách nát ra chiếc Thiết bị bảo mệnh — Túi da đựng nước lọc độc do hắn tự chế tạo bằng túi da dê chứa than hoạt tính, cát thạch anh và vải thô lọc tạp chất.
Hắn múc bát nước sông thứ hai nhiễm độc, đổ trực tiếp vào ngăn trên của túi da lọc độc. Dòng nước bẩn bám cặn đen từ từ thấm qua các lớp cát thạch anh, tro than hoạt tính dã chiến, rồi chảy ra ngăn dưới thành những giọt nước trong vắt, không còn một chút mùi vị đắng hay cặn độc Ô Đầu.
Thiệu Phong nâng túi da lên, uống cạn dòng nước lọc trong vắt trước mặt đám đông. Lần này, cơ thể hắn không hề có thêm phản ứng co giật hay tê dại nào nữa.
"Nước... nước lọc sạch rồi!" Toàn Tử kinh ngạc hét lớn.
Thiệu Phong khàn giọng, cố sức nén cơn đau thắt ngực để giải thích cho mục dân hiểu:
"Độc tố Ô Đầu là chất độc thảo mộc hữu cơ bám vào bùn sét sông cạn. Túi da lọc độc của ta chứa than hoạt tính đập vụn từ than củi hắc thạch và cát thạch anh mịn, hoàn toàn hút sạch cặn độc và bùn bẩn, trả lại nguồn nước ngọt sinh tồn! Độc tố không phải do thần linh sông phạt, mà do có kẻ tiểu nhân lén hạ hại từ đầu nguồn để chia rẽ liên minh của chúng ta!"
Ô Nhã lập tức bước tới, bắt mạch cổ cho Phùng Thiệu Phong. Nàng xác nhận nhịp tim của hắn tuy yếu do trúng một lượng nhỏ độc Ô Đầu ban nãy, nhưng dòng nước lọc thứ hai hoàn toàn tinh khiết không có độc tố. Nàng ngoảnh lại dõng dạc nói với Tát Nhân và các trưởng lão bộ tộc:
"Phùng đại nhân nói đúng! Phương pháp lọc cát than của hắn đã hút sạch độc tính Ô Đầu! Mục dân và đàn gia súc của chúng ta cứu được rồi!"
Sự phẫn nộ của đám đông mục dân Hung Nô bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự nể phục và lòng biết ơn tột kính đối với vị dịch quan Đại triều dám liều mạng uống độc để chứng minh chân lý khoa học thực chứng. Họ đồng loạt buông gậy gộc, giáo mác xuống đất, tự nguyện quỳ rạp xuống bờ sông tỏ lòng tôn kính.
"Thiết Ngưu! Toàn Tử!" Thiệu Phong gượng dậy, khàn giọng ra lệnh dã chiến khẩn cấp. "Lập tức hướng dẫn mục dân dựng các bể lọc nước dã chiến quy mô lớn dọc bờ sông Vô Định theo Kỹ nghệ lọc muối bằng tro than của ta! Dưới cùng xếp vải thô sạch, tiếp theo là lớp tro bếp sạch dày một thước để khử trùng khử độc tính, lớp than củi đập vụn ở giữa để hút cặn độc Ô Đầu, trên cùng rải cát thạch anh mịn để lọc bùn sét!"
Thiết Ngưu gật đầu dũng mãnh, gã lập tức gánh cát thạch anh mịn bên lòng sông cạn và tro bếp thô sơ từ các lều trại ra xây dựng hệ thống bể lọc dã chiến khẩn cấp bên bờ sông. Hàng trăm mục dân khỏe mạnh tự nguyện gia nhập đoàn lao động dã chiến, họ khuân vác cát lọc nước, đập vụn than củi sưởi ấm theo sự chỉ huy của Thiết Ngưu và Toàn Tử.
Chỉ trong vòng hai canh giờ, ba bể lọc nước dã chiến khổng lồ đã được dựng lên bên bờ sông Vô Định. Dòng nước sông nhiễm độc chảy qua các lớp lọc cát tro hoạt tính, trở thành nguồn nước ngọt trong vắt, mát lành cung cấp sinh mệnh cho toàn bộ bộ tộc Ô Lạc Cách. Ô Nhã cùng các tỳ nữ liên tục múc nước lọc pha chế với các loại thảo dược thảo nguyên dã ngoại trị thương để cứu chữa khẩn cấp cho những mục dân bị ngộ độc ban đầu.
Tất cả bách tính bị ngộ độc dần hồi tỉnh lại, đàn dê đàn cừu thoát khỏi cơn khát sinh tồn sưởi ấm mùa đông. Danh tiếng 'Dịch quan nhân từ' của Phùng Thiệu Phong lan truyền khắp các lều trại bộ tộc Ô Lạc Cách với tốc độ chóng mặt, mục dân tôn vinh hắn như một vị thần sứ mang lại sự phồn vinh và hòa bình thực tế.
Bên trong lều lớn của thủ lĩnh, Phùng Thiệu Phong nằm tựa lưng vào tấm da dê ấm áp, sắc mặt tái nhợt đi vì trúng độc nhẹ ban nãy. Lồng ngực hắn vẫn đau thắt từng hồi, bàn tay trái run rẩy nhẹ được Ô Nhã tỉ mỉ bôi dịch thảo dược làm dịu vết thương ngón tay út dập nát xương.
Ô Nhã đưa chén thuốc thảo dược ấm cho hắn uống để trung hòa độc tố Ô Đầu còn sót lại trong phế quản. Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt thông minh đầy lo lắng, ghé sát tai hắn thì thầm bằng giọng run rẩy đầy hãi hùng:
"Phùng đại nhân... độc tính Ô Đầu này tuy mọc hoang dã ở vách đá biên giới... nhưng để có số lượng lớn đầu độc cả dòng sông Vô Định chảy xiết thế này... chỉ có phủ Tả Hiền Vương Ô Duy mới sở hữu kho tích trữ lớn đến vậy... Sát thủ Cát Lỗ chắc chắn vẫn đang lẩn quất quanh đây để lùng sục ngài..."
Lời cảnh báo của Ô Nhã khiến bầu không khí lều lớn bỗng chốc đông cứng lại dưới cái lạnh buốt của thảo nguyên đêm đông sắp tràn về.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!