Đèo Quỷ Khóc Gặp Bằng Hữu
Tiếng gió rít qua những khe đá hẹp của Đèo Quỷ Khóc tựa như tiếng vạn linh hồn oán than dưới tầng địa ngục sâu thẳm. Sương muối và bão tuyết rơi dày đặc, phủ một màu trắng xóa xóa nhòa cả lối mòn hiểm trở lách qua sườn núi đá vôi dựng đứng. Cái lạnh buốt xương của biên cảnh mùa đông phương Bắc như trăm ngàn lưỡi dao găm mảnh khắc nghiệt, cứa vào từng thớ thịt, từng vết thương chưa kịp khép miệng trên cơ thể rách nát của Phùng Thiệu Phong.
Hắn bám chặt bàn tay phải vào một gờ đá lạnh ngắt bám đầy băng tuyết để giữ thăng bằng. Bàn tay trái của hắn co rúm bên trong ống tay áo quan phục cửu phẩm rách nát, đặc biệt là ngón tay út bị lính tuần biên phòng Đại triều giẫm dập nát xương từ mấy ngày trước, giờ đây gặp hơi lạnh buốt bỗng sưng tấy đỏ mọng, nhói buốt lên từng hồi tàn nhẫn tột cùng. Cơn đau dữ dội dội thẳng lên đại não khiến Thiệu Phong tối sầm mặt mày, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, phế quản bị tổn thương vĩnh viễn do hít sương độc ngập mặn lưu huỳnh của Đầm lầy Chết lại co thắt kịch liệt. Hắn gập người ho khan, từng ngụm máu tươi lẫn đờm đen thấm đỏ một khoảng tuyết trắng dưới chân.
Ngay bên cạnh hắn, Thiết Ngưu lặng lẽ tiến lên một bước, dùng tấm lưng khổng lồ cao gần hai mét như một bức tường thịt vững chãi để cản bớt luồng gió bấc rít gào cho chủ nhân. Toàn thân Thiết Ngưu vẫn run rẩy nhẹ vì nhiễm lạnh cực hạn sau khi ngâm mình dưới dòng nước đá ngầm sông Vô Định để phá đập dã chiến. Vết thương rách da bên vai trái của gã đã đông cứng lại thành một vệt máu đen sẫm dưới cái lạnh âm độ, nhưng gã vẫn siết chặt thanh thiết đoản đao gãy mũi nặng mười cân, đôi mắt hổ sắc bén không ngừng quét qua màn sương mù dày đặc phía trước.
"Phùng đại nhân, cột khói đỏ của Mộc Sa Nhĩ phía sau chắc chắn đã đánh động đến quân tiên phong của Ô Duy." Gã kỵ sĩ Ô Lạc Cách dẫn đường, người vừa bị sượt tên rỉ máu ở bả vai, lo lắng ngoảnh lại nói, giọng run bần bật vì lạnh và sợ hãi. "Nếu chúng ta không nhanh chóng vượt qua Đèo Quỷ Khóc này trước khi trời tối hẳn, kỵ binh thiết giáp của Tả Hiền Vương sẽ khóa chặt cả hai đầu lối ra thung lũng đá."
Thiệu Phong nén cơn đau thắt lồng ngực, vận dụng nhẫn nhục phụ trọng tâm pháp để điều hòa hơi thở run rẩy. Hắn khàn giọng trả lời bằng tiếng thảo nguyên cổ: "Đừng hoảng loạn. Đường đèo dốc đứng trơn trượt, kỵ binh nặng của Ô Duy không thể phi nước đại ban đêm. Lối mòn này là con đường duy nhất giúp chúng ta tránh né đại quân quét thung lũng dã chiến. Đi tiếp!"
Họ tiếp tục di chuyển ẩn mật dọc theo vách đá đứng suốt nửa canh giờ, gót chân rách nát của họ để lại những vệt máu loãng mờ nhạt trên cát tuyết nhanh chóng bị gió tuyết lấp đầy. Khi cả nhóm lách qua một khúc cua hẹp rợn người — nơi gió bấc rít mạnh nhất qua khe núi nghe như tiếng quỷ khóc thần gào — Thiệu Phong bỗng khựng lại. Nhờ thính giác siêu phàm rèn luyện từ Thính Tâm Thuật, hắn nghe thấy tiếng la hét hỗn loạn của con người và tiếng thở phì phò mệt mỏi của loài lạc đà vang lên ngay phía trước.
"Thiết Ngưu, dừng lại ẩn nấp." Thiệu Phong đưa bàn tay phải lành lặn ra hiệu.
Cả nhóm áp sát lưng vào vách đá vôi lạnh ngắt, nín thở quan sát qua màn sương mù dày đặc. Cách đó khoảng ba mươi trượng, giữa một đoạn đèo sạt lở đá bị tuyết chôn vùi lối đi độc đạo hẹp, một đoàn xe thồ lớn gồm khoảng năm mươi con lạc đà đang bị kẹt cứng. Những phu xe Đại triều mặc áo tơi rơm đang điên cuồng dùng xẻng sắt xúc tuyết, tiếng roi da vụt vun vút vào lưng lạc đà hòa cùng tiếng chửi rủa hỗn tạp.
Đứng giữa đoàn người ấy là một nam nhân mập lùn, mặc áo choàng gấm thêu hoa văn chỉ bạc nhưng khoác áo tơi bên ngoài để ngụy trang, đầu đội mũ lông cáo ấm áp, ngón tay đeo đầy nhẫn đồng giả vàng đang run rẩy chỉ trỏ. Gã có khuôn mặt tròn trịa, râu dê chải chuốt kỹ lưỡng nhưng giờ đây bám đầy tuyết trắng, đôi mắt hí láo liên đầy xảo quyệt và sợ hãi.
Chủ thương điếm nhỏ biên giới Nhạn Môn Quan — Tiền Vạn Lịch.
"Lũ ăn hại này! Mau đào tuyết nhanh lên!" Tiền Vạn Lịch khàn giọng mắng chửi, khuôn mặt béo tốt đỏ gay vì hơi lạnh và lo lắng. "Khâu Thần Lục đã ra lệnh thiết quân luật biên cảnh sau vụ cháy kho lương. Nếu chúng ta không vượt đèo giao hàng lậu này trước khi tuần binh truy phong tới, toàn bộ số trà bánh này sẽ bị tịch thu, đầu của ta và các ngươi sẽ treo trên cổng ải làm vật tế!"
Thiệu Phong khẽ nhếch khóe môi rách nát rỉ máu tươi. Đúng là trời không tuyệt đường người. Con đường trà ngựa biên mậu ngầm vượt Đèo Quỷ Khóc này chính là mạch máu kinh tế mà hắn đang tìm kiếm để ràng buộc lợi ích thương nhân vào liên minh thảo nguyên của mình.
Hắn ra hiệu cho Thiết Ngưu hạ thấp đao, rồi một mình bước ra khỏi góc khuất vách đá, dáng người gầy gò mặc quan phục cửu phẩm rách nát bám đầy bùn đất hiện ra sừng sững giữa màn sương mù trắng xóa.
"Tiền chưởng quỹ, biệt lai vô dạng. Giữa bão tuyết hiểm trở thế này mà ngài vẫn mạo hiểm vận chuyển 'vàng xanh' sang thảo nguyên, thật khiến Phùng mỗ kính phục."
Giọng nói trầm ổn, lạnh lùng của Thiệu Phong vang lên đột ngột xé toạc tiếng gió rít qua khe đá.
Tiền Vạn Lịch giật nảy mình như vừa nhìn thấy ma giữa ban ngày. Gã quay phắt lại, đôi mắt hí co rụt lại tột độ khi nhìn thấy khuôn mặt nhem nhuốc nhọ nồi và vết sẹo rách da rỉ máu quanh cổ họng của Phùng Thiệu Phong. Ngay lập tức, gã nhận ra vị dịch quan cửu phẩm đang bị truy nã toàn quốc vì tội thông địch bán nước Đại triều.
"Phùng... Phùng Thiệu Phong! Tội nhân phản quốc!" Tiền Vạn Lịch hoảng sợ hét lên, bước chân mập mạp lùi lại vấp phải hòn đá suýt ngã nhào. Gã điên cuồng vẫy tay ra lệnh cho toán phu xe: "Quay xe! Quay đầu ngựa chiến lại ngay lập tức! Đừng để dính líu đến kẻ đào ngũ này! Chúng ta sẽ bị tru di cửu tộc mất!"
Toán phu xe hoang mang, bắt đầu giật dây cương lạc đà hòng quay đầu chạy ngược lại hướng cổng ải Nhạn Môn.
"Tiền chưởng quỹ! Ngài muốn quay đầu chạy về phía họng đao của Khâu Thần Lục sao?" Thiệu Phong bước thêm một bước, giọng nói đanh thép vang dội áp chế tiếng gió rít. "Vụ cháy kho lương Nhạn Môn đã khiến Khâu Thần Lục điên cuồng truy quét chợ đen biên cảnh để bù đắp chiến phí lậu. Ngài quay lại lúc này, không cần đến tội thông địch, chỉ riêng tội buôn lậu trà muối quốc cấm cũng đủ để gã phán quan Tô Hữu Nghĩa ký lệnh tịch thu gia sản, chém đầu thị chúng Phan gia thương hội của ngài rồi!"
Lời phân tích sắc bén như gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Tiền Vạn Lịch, khiến gã mập mạp đứng chôn chân tại chỗ. Gã biết rõ bản chất tham lam tàn bạo của Khâu Thần Lục và phán quan Tô Hữu Nghĩa. Nếu quay đầu lại ải Nhạn Môn lúc này, gã chắc chắn sẽ phá sản và mất đầu.
"Ngươi... ngươi muốn gì?" Tiền Vạn Lịch run rẩy hỏi, râu dê rung bần bật. Gã liếc nhìn bóng dáng khổng lồ đầy sẹo chém của Thiết Ngưu đang từ từ bước ra sau lưng Thiệu Phong, tay lăm lăm thanh thiết đoản đao rỉ gãy mũi đầy đe dọa. "Ta chỉ là một thương nhân nhỏ kiếm cơm nuôi gia đình, không muốn tham gia vào đại nạn chính trị của sứ đoàn các ngươi!"
Thiệu Phong điềm tĩnh cười nhạt, hắn lấy từ trong ngực áo tơi rách nát ra chiếc Thẻ bài dịch quan cửu phẩm bằng đồng rỉ sét bám máu khô, giơ cao trước mặt Tiền Vạn Lịch.
"Tiền chưởng quỹ, ta không dùng vũ lực ép ngài. Ta đề xuất một cuộc giao dịch công bằng theo đúng quy tắc trà ngựa biên mậu ngầm của ngài." Thiệu Phong chậm rãi nói, nhãn quang ngoại giao sắc bén khóa chặt tâm lý tham tiền nhưng sợ chết của đối thủ. "Đoàn lạc đà của ngài đang bị kẹt bởi đống sạt lở tuyết dày ba thước phía trước. Nếu tự đào, ngài mất ít nhất hai canh giờ. Lúc đó, tuần binh truy quét của Triệu Vô Kỵ hoặc kỵ binh Thiết Mộc của Ô Duy chắc chắn sẽ tới và nuốt gọn đoàn hàng này của ngài."
Tiền Vạn Lịch đổ mồ hôi hột bất chấp cái lạnh buốt xương, gã nuốt nước bọt cái ực: "Ngươi... ngươi có cách vượt qua sao?"
"Ta nắm giữ Dư đồ tâm bản vẽ chi tiết Đèo Quỷ Khóc của tổ phụ Phùng Thế Xương để lại." Thiệu Phong chỉ tay về phía một khe đá khuất sương mù dốc đứng sát mép vực bên hông trái. "Đằng sau vách đá đứng kia có một lối mòn ẩn cổ bị sạt lở che khuất, hoàn toàn tránh được đống sạt lở phía trước và bỏ qua các trạm gác kiểm soát thuế của Nhạn Môn Quan. Ta sẽ dẫn đoàn lạc đà của ngài vượt đèo an toàn tuyệt đối trong vòng nửa canh giờ."
Đôi mắt hí của Tiền Vạn Lịch sáng quắc lên khi nghe thấy từ "tránh thuế" và "vượt đèo an toàn", nhưng bản năng ranh ma của thương nhân biên giới lập tức khiến gã cảnh giác: "Cái giá là gì? Ngươi muốn bao nhiêu ngân lượng?"
"Ta không cần tiền đồng Khải Nguyên rỉ sét." Thiệu Phong lạnh lùng lắc đầu, ngón tay út bàn tay trái dập nát xương khẽ nhói lên như nhắc nhở hắn về cái giá của sự yếu đuối. "Ta đổi lấy năm phong Trà bánh Đại triều thượng hạng từ đoàn hàng của ngài. Ngay lập tức."
"Năm phong trà bánh thượng hạng?!" Tiền Vạn Lịch hét lên như bị cắt thịt, khuôn mặt béo phì nhăn nhúm đau đớn. "Ngươi có biết một bánh trà đen ép cứng Đại triều mang sang thảo nguyên đổi được bao nhiêu thớt chiến mã tốt của người Hung Nô không? Ngươi đòi năm phong, khác nào muốn cướp đi một phần ba lợi nhuận chuyến đi này của ta! Không được, nhiều nhất là một bánh!"
"Một bánh trà không đủ để ta hối lộ lót đường gặp mặt các trưởng lão bộ tộc Ô Lạc Cách để bảo mạng." Thiệu Phong không hề nhượng bộ, hắn lùi lại một bước, khoanh tay đứng lặng giữa bão tuyết rít mạnh. "Tiền chưởng quỹ, ngài thích giữ lại năm phong trà để rồi mất trắng toàn bộ năm mươi con lạc đà cùng cái đầu của mình cho Khâu Thần Lục, hay chấp nhận nhượng bộ một phần lợi nhuận nhỏ để khai thông tuyến đường vận thồ trà lậu an toàn vĩnh viễn? Ngài tự tính toán lời lỗ đi."
Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy đoạn đèo Quỷ Khóc hoang vu. Tiếng gió bấc rít qua khe đá nghe như tiếng gõ bàn tính lạnh lùng của số phận. Tiền Vạn Lịch run rẩy, đôi mắt hí láo liên nhìn Thiệu Phong, rồi lại nhìn đống tuyết sạt lở khổng lồ phía trước đang chôn vùi lối đi. Gã biết rõ mưu lược và trí tuệ ngoại giao của dòng họ dịch quan Phùng gia biên thùy ba đời qua, và gã biết dịch quan trẻ tuổi trước mặt không hề nói suông.
"Được... được rồi! Năm phong trà bánh thượng hạng!" Tiền Vạn Lịch cắn răng giậm chân gào lên, lòng đau như cắt. "Nhưng ngươi phải lập tức dẫn đường vượt đèo!"
"Chưa được." Thiệu Phong điềm tĩnh giơ bàn tay phải ra ngăn lại. "Thương trường vô tình, ngài và ta phải lập khế ước ngầm bằng dấu vân tay trên giấy bản thô sơ này. Ngài cam kết chia sẻ hai mươi phần trăm lợi nhuận thương mại trà ngựa tương lai cho liên minh của ta, đổi lại, bộ tộc Ô Lạc Cách của Tát Nhân sẽ làm lá chắn hộ tống quân sự bảo vệ đoàn xe thồ của ngài vĩnh viễn trên thảo nguyên."
Tiền Vạn Lịch bàng hoàng trước tầm nhìn kinh tế vĩ mô của gã dịch quan cửu phẩm rách rưới. Việc có được sự bảo hộ quân sự thực tế của kỵ binh kỵ xạ Tát Nhân sẽ giải tỏa hoàn toàn nỗi sợ hãi lớn nhất của gã trước các băng cướp thảo nguyên tàn bạo.
Giữa trời bão tuyết lạnh giá rít buốt xương, Tiền Vạn Lịch run rẩy rút ra một tờ giấy bản thô sơ bám đầy bụi cát sa mạc. Gã cắn ngón tay cái rỉ máu tươi, ấn mạnh dấu vân tay đỏ chói lên tờ giấy bản bên cạnh dấu vân tay máu của Phùng Thiệu Phong để hoàn thành thỏa ước trà ngựa biên mậu ngầm.
"Trà của ngươi đây!" Tiền Vạn Lịch hậm hực ra lệnh cho phu xe ném năm phong trà bánh Đại triều ép cứng bọc lá chuối khô xuống cát tuyết trước mặt Thiệu Phong.
Thiết Ngưu nhanh nhẹn bước tới, dùng cánh tay hộ pháp nhặt năm phong trà giấu kỹ vào bọc da dê sau lưng ngựa pony. Thiệu Phong khẽ gật đầu tỏ ý hài lòng, hắn lập tức chỉ tay về phía khe đá đứng khuất sương mù bên hông trái.
"Tất cả phu xe dắt lạc đà di chuyển hàng một sát vách đá đứng! A Ba Chi đi cuối cùng dùng cành tùng xóa sạch dấu móng chân!" Thiệu Phong dõng dạc chỉ huy dã ngoại.
Nhờ sự định vị chính xác của Dư đồ tâm bản và sự dẫn đường khéo léo vượt đèo hiểm trở, đoàn lạc đà của Tiền Vạn Lịch luồn lách qua khe đá đứng hẹp thành công, hoàn toàn tránh được đống sạt lở tuyết phía trước và bỏ qua các trạm gác kiểm soát nghiêm ngặt của Nhạn Môn Quan trong vòng chưa đầy nửa canh giờ.
Khi đoàn người thoát ra khỏi lối ra cuối Đèo Quỷ Khóc, nhìn thấy đồng cỏ thảo nguyên hoang dã bao la hiện ra mờ nhạt dưới ánh hoàng hôn muộn sương muối dày đặc, Tiền Vạn Lịch mới thở phào nhẹ nhõm tháo mũ lông cáo lau mồ hôi trán bết tuyết.
Tuy nhiên, nét mặt gã mập mạp bỗng chốc biến đổi đầy lo sợ, gã dắt thớt chiến mã áp sát thớt pony của Phùng Thiệu Phong, ghé sát tai hắn thì thầm bằng giọng run rẩy đầy hãi hùng:
"Phùng dịch quan... ta đồng ý hỗ trợ ngài chuyến này... nhưng ngài phải cẩn thận..." Tiền Vạn Lịch nuốt nước bọt khó nhọc, đôi mắt hí láo liên nhìn về hướng thung lũng đá hoang vu phía trước. "Mật báo viên chợ đen của ta vừa báo tin khẩn cấp... băng cướp thảo nguyên Hắc Lang khét tiếng tàn bạo đã nhận được lệnh mật từ Tả Hiền Vương Ô Duy... Chúng đã dàn trận phục kích sẵn sàng xả tên độc chốt chặn ngay tại lối ra duy nhất của thung lũng đèo phía trước để diệt khẩu toàn bộ các người!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!