Nhạc nềnKengeki

Nước Lũ Sông Biên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú của dòng nước lũ sông Vô Định bùng phát ngay khi chốt mộng gỗ tùng cuối cùng dưới đáy đập bị Thiết Ngưu đục gãy. Một tiếng "ầm" kinh thiên động địa rung chuyển cả hai bên vách đá vôi của Biên giới hà cốc. Con đập dã chiến kiên cố tích tụ hàng triệu khối nước ngọt suốt nhiều tuần qua bỗng chốc vỡ toác một mảng lớn ở trung tâm. Áp lực khổng lồ của dòng nước xé toạc những thân gỗ tùng cổ thụ xám xịt, biến chúng thành những khúc gỗ trôi nổi, lao vun vút theo dòng nước đục ngầu, cuồn cuộn đổ về hạ lưu.


Phùng Thiệu Phong đứng sát thềm đất sét trắng dưới chân đập, cảm nhận rõ rệt sự rung chuyển dữ dội dưới lòng bàn chân. Lồng ngực hắn thắt lại, phế quản vốn bị tàn phá nặng nề bởi sương độc lưu huỳnh từ Đầm lầy Chết co thắt kịch liệt. Hắn gập người ho khan, từng ngụm máu loãng đỏ tươi lẫn đờm đen trào ra khóe môi rách nát. Đau đớn từ ngón tay út bàn tay trái bị giẫm dập nát xương sưng tấy đỏ mọng dội lên từng hồi buốt nhói tận óc, khiến hắn mất đi hoàn toàn cảm giác cơ học ở nửa bàn tay trái. Hắn phải dùng bàn tay phải lành lặn ghìm chặt vạt áo quan phục cửu phẩm rách nát, vận dụng nhẫn nhục phụ trọng tâm pháp để ép nhịp tim đang đập dồn dập ổn định trở lại.


"Chạy mau! Nước lũ tràn xuống rồi!" Thiệu Phong khàn giọng hét lớn bằng tiếng Hung Nô cổ, hướng về phía hai kỵ sĩ Ô Lạc Cách đang bàng hoàng đứng chôn chân.


Phía sau hắn, Thiết Ngưu vừa ngoi lên từ dòng nước lạnh buốt xương, toàn thân ướt sũng, khối cơ bắp khổng lồ run rẩy bần bật vì nhiễm lạnh cực hạn. Vết thương cũ bên vai trái của gã rách miệng rỉ máu đỏ tươi, hòa cùng dòng nước buốt giá chảy ròng ròng xuống tấm lưng đầy sẹo chém bỏng. Nhưng gã không hề do dự, lao đến như một thớt gấu rừng, dùng cánh tay hộ pháp xách bổng Thiệu Phong lên lưng ngựa chiến pony thảo nguyên dẻo dai, rồi tự mình nhảy lên thớt ngựa của mình, giật phăng cương ngựa chạy thốc lên sườn núi đá vôi phía Tây.


Ngay phía sau họ, đại đội kỵ binh thiết giáp tuần tra biên giới của Ô Duy gồm hơn hai trăm kỵ sĩ đang phi nước đại vào lòng hà cốc hẹp. Tiếng vó ngựa rầm rập ban nãy còn oai nghiêm như sấm truyền sa trường, giờ đây hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của sóng nước lũ.


Tướng tiên phong Mộc Sa Nhĩ dẫn đầu đại đội, khuôn mặt có vết chém ngang mũi hung tợn bỗng chốc biến dạng vì kinh hoàng. Gã nhìn thấy một bức tường nước khổng lồ cao hơn trượng, cuốn theo bùn đất đỏ, đá tảng và những khúc gỗ tùng nhọn hoắt đang đổ ập xuống từ thượng nguồn.


"Rút lui! Quay đầu ngựa lại!" Mộc Sa Nhĩ điên cuồng gào thét, tay giật mạnh cương thớt chiến mã khổng lồ.


Nhưng hà cốc quá hẹp, hai trăm thớt chiến mã dồn ứ vào nhau trong không gian chật chội, không cách nào quay đầu kịp thời. Chỉ trong chớp mắt, dòng nước lũ cuồn cuộn gầm rú đổ ập xuống. Sức mạnh cơ học kinh hoàng của hàng triệu khối nước quét phăng toàn bộ đội hình kỵ binh Hung Nô. Tiếng ngựa chiến hí vang thảm thiết, tiếng giáp sắt va chạm vào đá tảng rầm rập bị nhấn chìm dưới dòng nước đục ngầu. Những kỵ sĩ dũng mãnh của Ô Duy bị sóng lũ cuốn trôi như những chiếc lá khô, bị những khúc gỗ tùng khổng lồ đè bẹp, kéo tuột xuống hạ lưu sông Vô Định.


Giữa cảnh tượng hỗn loạn tột đỉnh ấy, Mộc Sa Nhĩ bằng sức dũng mãnh phi thường và bản năng sinh tồn hoang dã của dũng sĩ sa trường, đã kịp thời buông cương ngựa, nhảy vọt lên bám chặt vào một rễ cây hắc tùng cổ thụ mọc ra từ vách đá dựng đứng. Gã dùng móng tay bấu chặt vào khe đá vôi trơn trượt, chịu đựng dòng nước lũ xối xả xéo qua chân mình. Phía sau gã, khoảng mười kỵ sĩ tinh nhuệ nhất cũng may mắn sống sót nhờ bám vào các mỏm đá nhô cao dọc vách núi đứng.


Nước lũ quét qua hà cốc chỉ trong vòng một khắc, để lại lòng sông đầy bùn đỏ sạt lở và những xác ngựa chiến nằm la liệt kẹt trong khe đá. Mộc Sa Nhĩ dùng sức mạnh bắp tay leo lên bục đá cao, toàn thân gã ướt sũng bùn đỏ, đôi mắt diều hâu bừng bừng sát khí tột độ khi nhìn lên sườn núi phía Tây — nơi Phùng Thiệu Phong và Thiết Ngưu đang dẫn dắt hai kỵ sĩ Ô Lạc Cách rút lui.


"Lũ chuột Đại triều xảo quyệt! Ta sẽ lột da đầu các ngươi!" Mộc Sa Nhĩ gầm rú, giọng nói khàn đặc vang vọng cả vách núi.


Gã giật phăng cánh cung sừng trâu nạm bạc giắt sau lưng, dù dây cung bị thấm nước lũ lạnh nhưng với lực cánh tay kinh hoàng, gã vẫn giương cung bách phát bách trúng. Mười kỵ sĩ sống sót xung quanh gã cũng điên cuồng rút cung tre, bắn tên tầm xa liên tiếp lên sườn núi để ngăn cản nhóm của Thiệu Phong rút lui. Những mũi tên tẩm độc Ô Đầu thảo nguyên rít gió vun vút, cắm phập xuống đá sỏi ngay sát móng ngựa của họ.


Địa hình sườn núi phía Tây dốc đứng, đá vôi sạt lở trơn trượt do bão tuyết nhẹ ban sáng, khiến ngựa chiến không thể di chuyển nhanh. Tiếng tên bắn rát bên tai, một mũi tên sượt qua bả vai một kỵ sĩ Ô Lạc Cách, khiến gã rên rỉ, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ lớp giáp da thú.


Thiệu Phong ngoảnh đầu lại nhìn, nhãn quan chiến thuật của hắn lập tức hoạt động bất chấp cơn đau phổi hành hạ. Hắn nhận thấy hướng gió từ thung lũng đang thổi ngược mạnh mẽ từ lòng vực lên đỉnh núi.


"Tất cả hạ thấp người sát lưng ngựa! Áp sát vào vách đá đứng bên phải!" Thiệu Phong hét lớn bằng tiếng Hung Nô, giọng nói khản đặc nhưng đanh thép đầy uy quyền. "Gió bấc đang thổi ngược lên, sức cản của gió sẽ làm chệch đường bay của tên bắn tầm xa từ dưới thấp!"


Tát Nhân từ phía hạ lưu đã dẫn năm trăm kỵ sĩ săn bắn áp sát rìa hà cốc, nhưng dòng nước lũ chảy xiết giữa sông Vô Định đã tạm thời chia cắt hai bờ, khiến nàng không thể qua sông cứu viện trực tiếp cho main. Nàng đứng bên kia bờ sông gào thét chỉ đạo kỵ sĩ bắn tên chế áp, nhưng khoảng cách quá xa, tên bắn không thể tiếp cận được vách đá đứng phía Tây.


"Thiết Ngưu! Đẩy đá tảng xuống chặn đường leo núi của chúng!" Thiệu Phong chỉ tay về phía những khối đá vôi lớn nằm rải rác trên đỉnh sườn dốc.


Thiết Ngưu hiểu ý, gã nhảy xuống ngựa, khối cơ bắp run rẩy sưng tấy do nhiễm lạnh bỗng chốc gồng lên dữ dội. Gã dùng bắp vai hộ pháp tì chặt vào một khối đá vôi nặng hơn trăm cân, gầm lên một tiếng câm lặng đầy phẫn nộ rồi đẩy mạnh xuống sườn dốc đứng.


Khối đá khổng lồ lăn rầm rập xuống sườn núi, kéo theo một trận sạt lở đá nhỏ. Đá vôi sạt lở cuốn theo bụi tuyết và đất bùn đỏ đổ ập xuống đầu toán lính của Mộc Sa Nhĩ đang leo lên. Một gã kỵ sĩ bị đá tảng đè bẹp ngực, ngã nhào xuống dòng nước lũ chảy xiết bên dưới. Mộc Sa Nhĩ phải lách người tránh né sau một mỏm đá nhô ra, tiếng đá tảng va chạm vào đá núi nổ ra chát chúa, tạm thời bẻ gãy gọng kìm leo núi của quân địch.


Tuy nhiên, Mộc Sa Nhĩ là kẻ hiếu chiến dạn dày kinh nghiệm sa trường sa mạc, gã không hề bỏ cuộc. Gã dùng mã tấu đẽo vào vách đá tạo điểm tựa chân, tiếp tục dẫn kỵ sĩ leo lên sát nút dọc theo góc khuất của vách núi đứng.


"Thiệu Phong đại nhân! Đường phía trước bị vách đá dựng đứng chặn rồi, ngựa không thể leo tiếp được nữa!" Gã kỵ sĩ Ô Lạc Cách đi đầu hoảng sợ hét lên khi nhìn thấy bức tường đá vôi dựng đứng chắn ngang lối đi duy nhất trên sườn núi.


Trong đêm tối sương mù và bão tuyết nhẹ đang bắt đầu dày đặc, tầm nhìn giảm xuống dưới mười trượng. Thiệu Phong nhắm chặt mắt, tay đập nhẹ vào trán để kích hoạt trí nhớ siêu phàm của kỹ năng Dư đồ tâm bản. Trong đầu hắn lập tức hiện lên từng nét vẽ bản đồ da cừu cổ của tổ phụ Phùng Thế Xương vẽ chi tiết về vùng biên giới hà cốc này từ ba mươi năm trước.


"Cách đây ba mươi trượng về phía hông trái, đằng sau rặng cây hắc tùng hoang phế... có một khe nứt vách đá hẹp khuất sương mù!" Thiệu Phong mở mắt, ánh mắt sắc bén lấp lánh giữa màn sương lạnh. "Bỏ ngựa lại! Tất cả chạy bộ theo ta!"


Cả nhóm nhảy xuống ngựa. Thiệu Phong bị chấn thương phổi hành hạ, bước chân lảo đảo, Thiết Ngưu phải một tay dìu hắn, một tay vác thanh thiết đoản đao gãy mũi mở đường qua bụi gai góc. A Ba Chi đi cuối cùng, dùng cành tùng rậm rạp quét sạch dấu móng chân và vết chân trên cát tuyết để ngụy trang hành tung dã ngoại.


Đúng như Dư đồ tâm bản của Thiệu Phong ghi nhớ, đằng sau rặng hắc tùng mục nát hiện ra một khe đá đứng hẹp, chỉ rộng khoảng hai gang tay, sương mù dày đặc bao phủ xung quanh khiến mắt thường không thể phát hiện nếu đứng từ xa.


Nhóm kỵ sĩ Ô Lạc Cách dắt theo đàn dê chăn thả khoảng năm mươi con định vượt qua, nhưng lối đi quá hẹp, con dê đầu đàn bị kẹt chặt giữa khe đá vôi nhọn hoắt, liên tục kêu be be hoảng sợ.


Tiếng vó ngựa và tiếng la hét của Mộc Sa Nhĩ đã vang lên sát nút đằng sau rặng hắc tùng.


"Bỏ đàn dê lại!" Thiệu Phong dứt khoát ra lệnh, gương mặt hắn lạnh lùng nén nỗi đau thương xót bách tính. "Giết chết ba con dê già ngay tại lối vào khe đá, dùng xác chúng chặn kín lối đi hẹp này để cản bước kỵ sĩ Hung Nô!"


Tát Nhân từ bờ đối diện nhìn thấy cảnh tượng ấy, nàng khẽ cắn môi, bàng hoàng trước sự quả quyết tàn nhẫn nhưng vô cùng thực tế của dịch quan Đại triều.


Thiết Ngưu vung đoản đao rỉ gãy mũi nhanh gọn kết liễu ba con dê già, dùng sức mạnh khổng lồ xếp chồng xác dê bít kín khe đá hẹp, máu dê nóng hổi tuôn ra bốc hơi nghi ngút giữa tuyết lạnh, ngụy trang hoàn hảo lối vào khe nứt.


Cả nhóm lách qua khe đá đứng hẹp thành công. Không gian bên trong tối tăm, ẩm ướt và lạnh buốt, nhưng sương mù dày đặc đã che khuất hoàn toàn hành tung của họ khỏi tầm mắt của Mộc Sa Nhĩ. Họ di chuyển lặng lẽ suốt nửa canh giờ trong lòng khe đá hẹp, chịu đựng những vết đá nhọn cào rách da thịt rỉ máu tươi, cho đến khi thoát ra một thung lũng đá hoang vu hẻo lánh phía sau sườn núi.


Thiệu Phong ngã sụp xuống nền tuyết lạnh, lồng ngực phập phồng thở dốc, cuống họng rát bỏng ho khan liên tục ra máu tươi. Thiết Ngưu vội vàng lấy bình nước sữa dê ấm béo ngậy lén tiếp tế từ trước áp vào môi hắn để xoa dịu phế quản tổn thương.


"Chúng ta thoát rồi..." Gã kỵ sĩ Ô Lạc Cách thở phào nhẹ nhõm, quỳ sụp xuống dập đầu tạ ơn thần linh sông.


Nhưng Phùng Thiệu Phong bỗng chốc nhíu mày. Nhờ thính giác siêu phàm (Thính âm đoán ý rèn luyện trong hang đá), hắn nghe thấy một tiếng rít gió kỳ lạ vọng lại từ đỉnh vách đá phía sau họ.


Hắn cố sức gượng dậy, Triệu Phi Yến và Thiết Ngưu đỡ hắn leo lên một bục đá cao nhìn ngược lại hướng hà cốc.


Giữa màn đêm sương mù dày đặc đang dần buông xuống thảo nguyên hoang dã, từ trên đỉnh vách đá đứng cao nhất nơi con đập sụp đổ, một cột khói đỏ rực rỡ, đậm đặc đang từ từ bốc lên cao xé toạc màn sương muối lạnh lẽo.


Mộc Sa Nhĩ đang đứng trên đỉnh vách đá, tay cầm mồi lửa gầm rú điên cuồng. Đó là tín hiệu khói đỏ gọi viện binh khẩn cấp quân tiên phong của Tả Hiền Vương Ô Duy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!