Mưu Kế Phá Đập
Sương muối thảo nguyên buổi sớm bao phủ khắp các khe đá tai mèo nhọn hoắt của thượng nguồn sông Vô Định, tựa như một tấm liệm xám xịt và lạnh lẽo. Gió bấc từ dãy núi tuyết phương Bắc rít gào qua khe núi hẹp, thổi thốc vào mặt Phùng Thiệu Phong, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và mùi bùn sét khô cằn của lòng sông đã cạn trơ đáy từ nhiều tuần qua.
Thiệu Phong ngồi trên lưng một thớt chiến mã gầy gò do bộ tộc Ô Lạc Cách cấp cho. Mỗi nhịp bước của con ngựa chiến dẫm trên đá sỏi lạo xạo đều khiến lồng ngực hắn rung lên đau đớn. Phổi hắn, vốn đã bị tàn phá nghiêm trọng do hít phải sương độc ngập mặn lưu huỳnh tại Đầm lầy Chết từ mấy hôm trước, giờ đây co thắt dữ dội dưới làn không khí buốt giá. Hắn khẽ ho khan, một ngụm máu loãng đỏ tươi lẫn đờm đen trào ra khóe môi, nhanh chóng đông cứng lại dưới cái lạnh biên thùy. Hắn dùng bàn tay phải lành lặn kéo chặt vạt áo quan phục cửu phẩm rách nát bám đầy vết máu khô của người thầy quá cố Thẩm Hoài An, nén chặt tiếng rên rỉ vào sâu trong cuống họng.
Bàn tay trái của hắn giấu trong tay áo rộng, ngón tay út bị lính tuần biên phòng Đại triều giẫm dập nát xương vẫn sưng tấy đỏ mọng, nhói buốt lên từng hồi theo nhịp đập của tim. Không có võ công, không có chân khí hộ thể, hắn chỉ có thể vận dụng nhẫn nhục phụ trọng tâm pháp học được từ người thầy quá cố để kiểm soát nhịp thở, ép cơ thể chịu đựng cơn đau đớn cực hạn của thể xác.
Phía sau hắn, Thiết Ngưu — gã cận vệ câm khổng lồ cao gần hai mét — lầm lì cưỡi thớt pony thảo nguyên dẻo dai. Đôi mắt hổ của Thiết Ngưu không ngừng quét qua các vách đá dựng đứng hai bên hà cốc, thanh thiết đoản đao gãy mũi nặng mười cân bám đầy máu khô giắt ngang hông gã sẵn sàng tuốt vỏ. Đi bên cạnh họ là hai kỵ sĩ tinh nhuệ của bộ tộc Ô Lạc Cách do nữ thủ lĩnh Tát Nhân phái đi dẫn đường và giám sát. Tát Nhân không đi cùng, nàng đang tập hợp năm trăm kỵ sĩ săn bắn ở hạ nguồn để chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nhưng ánh mắt phượng sắc lạnh cùng lời đe dọa lột da đầu của nàng vẫn như một lưỡi đao treo lơ lửng sau gáy Thiệu Phong.
"Phía trước chính là đập nước của quân tiên phong Ô Duy," gã kỵ sĩ Hung Nô đi đầu ghìm cương ngựa, chỉ tay về phía hẻm núi hẹp phía trước, khàn giọng nói bằng tiếng thảo nguyên thô kệch.
Thiệu Phong nheo mắt nhìn qua làn sương mù dày đặc. Hiện ra giữa hẻm núi đá vôi hẹp đứng là một con đập khổng lồ được dựng bằng hàng ngàn thân cây tùng cổ thụ xám xịt. Con đập dã chiến nhưng vô cùng kiên cố này chặn đứng hoàn toàn dòng chảy của sông Vô Định, tích tụ hàng triệu khối nước ngọt ở phía thượng nguồn tạo thành một hồ nước sâu thẳm, lạnh ngắt. Sức ép của dòng nước khổng lồ khiến những thân gỗ tùng phát ra những tiếng kêu răng rắc trầm đục dưới lòng sông cạn.
Xung quanh đập nước, khoảng năm mươi binh lính Hung Nô thuộc quân tiên phong của Tả Hiền Vương Ô Duy đang canh gác cẩn mật. Chúng dựng lều trại sát vách đá, tuần tra liên tục với cung dài sừng trâu và mã tấu thép ròng lăm lăm trên tay. Đứng đầu toán lính gác này là bách hộ hầu Mộc Cáp — một gã tướng Hung Nô trung niên hung hãn, khuôn mặt đầy sẹo rỗ và nổi tiếng tham lam vô độ chốn biên thùy.
Thiệu Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị máu tanh nồng nơi cuống họng. Hắn quay sang nhìn Thiết Ngưu, khẽ gật đầu ra hiệu thực hiện kế hoạch đã hoạch định sẵn. Thiết Ngưu lầm lì cúi đầu, ghìm cương ngựa lùi lại phía sau rặng cây hắc tùng hoang phế ven đường, giấu kín thanh đoản đao gãy mũi và chiếc túi da dê chứa công cụ đục đẽo dã chiến.
Thiệu Phong một mình thúc ngựa tiến thẳng về phía chốt gác đập nước. Vừa đến gần phạm vi trăm trượng, ba mũi tên tre nhọn hoắt từ tháp canh gỗ đã cắm phập xuống nền đất sỏi ngay trước móng ngựa của hắn.
"Kẻ nào dám bén mảng đến khu vực cấm của Tả Hiền Vương?" Tiếng thét lớn của lính gác Hung Nô vang lên dồn dập.
Thiệu Phong điềm tĩnh ghìm cương, giơ hai tay lên cao tỏ ý không mang vũ khí. Hắn dõng dạc nói bằng thứ tiếng Hung Nô cổ chính tông vương đình, giọng điệu thanh thoát, oai nghiêm vượt trội so với lũ lính canh thô lỗ:
"Ta là dịch quan của Đại triều, mang theo sắc lệnh giao dịch mật của thương hội phía Nam muốn gặp bách hộ hầu Mộc Cáp tướng quân để đàm phán một thương vụ lớn trị giá vạn lượng bạc ròng!"
Nghe thấy từ "vạn lượng bạc ròng" và giọng nói vương đình đầy uy quyền, lũ lính canh khẽ xôn xao. Chỉ một lát sau, tấm rèm lều lớn của chốt gác vén lên, gã bách hộ hầu Mộc Cáp bước ra. Gã mặc giáp da thú dơ bẩn bám đầy mỡ cừu, tay tì lên chuôi mã tấu vàng, đôi mắt ti hí gian manh nhìn chằm chằm vào bộ quan phục cửu phẩm rách nát và dáng vẻ thư sinh gầy gò của Thiệu Phong.
"Một tên dịch quan cửu phẩm rách rưới của Đại triều mà dám mở miệng nói chuyện vạn lượng bạc ròng sao?" Mộc Cáp cười nhạt đầy khinh miệt, vẫy tay cho lũ lính canh hạ cung tên xuống nhưng vẫn bao vây chặt lấy Thiệu Phong.
Thiệu Phong nhảy xuống ngựa, cơ thể hơi lảo đảo do chấn thương phổi hành hạ. Hắn bước lại gần bàn gỗ ngoài trời của chốt gác, vận dụng Đẩy và Kéo đàm phán thuật học được từ cuốn sổ tay của Thẩm Hoài An. Hắn ngước nhìn Mộc Cáp, thần thái bỗng trở nên kiêu ngạo, tự phụ như một đại diện của thương hội lớn Đại triều:
"Mộc Cáp tướng quân, ta biết ngài canh giữ con đập này cực khổ, bổng lộc lại chẳng được bao nhiêu dưới trướng Ô Duy tàn bạo. Hôm nay ta đến đây mang theo thượng sách giúp ngài một bước giàu sang, vĩnh viễn không cần phải chịu gió tuyết biên thùy này nữa."
"Thượng sách gì?" Mộc Cáp nhíu mày, sự tham lam trong mắt gã bắt đầu trỗi dậy trước thái độ tự tin của main.
Thiệu Phong đập mạnh bàn tay phải xuống bàn gỗ, đưa ra một yêu cầu vô lý tột độ (Cú Đẩy):
"Ta muốn mua lại toàn bộ con đập gỗ tùng này của ngài! Ta dâng tặng riêng cho ngài mười sấp tơ lụa dệt thô thượng hạng của Đại triều để ngài lập tức mở cửa đập, dẫn dòng nước sông Vô Định chảy về hướng đồng cỏ phía Nam phục vụ cho tuyến đường buôn lậu trà mật của thương hội chúng ta!"
Mộc Cáp nghe xong bỗng sững sờ, rồi gã bật cười lớn, tiếng cười khàn đặc vang dội cả hẻm núi đá vôi. Lũ lính canh xung quanh cũng cười rộ lên khinh bỉ.
"Ha ha ha! Con chuột Đại triều này điên thật rồi! Con đập này là huyết mạch quân sự của Tả Hiền Vương Ô Duy dùng để phong tỏa toàn bộ các bộ tộc phía Nam. Ngươi nghĩ mười sấp lụa rách của ngươi có thể mua được cái đầu của ta trước lưỡi đao của Ô Duy sao?"
Mộc Cáp đột ngột dừng cười, sắc mặt trở nên tàn bạo, gã rút nửa thanh mã tấu ra khỏi bao, sát khí bừng bừng chỉ thẳng vào cổ họng Thiệu Phong: "Dám đến đây đùa giỡn quân tiên phong, ta sẽ chém đầu ngươi treo lên đỉnh đập nước để làm bia bắn cung tập luyện cho quân sĩ!"
Lũ lính Hung Nô lập tức áp sát, giáo dài chỉ thẳng vào lưng Thiệu Phong. Cục diện rơi vào thế ngàn cân treo sợi tóc.
Nhưng Phùng Thiệu Phong không hề chớp mắt. Nhịp tim của hắn dưới nhẫn nhục tâm pháp vẫn duy trì ở mức cực kỳ ổn định. Hắn biết rõ tâm lý của kẻ tham lam: khi bị từ chối một yêu cầu quá lớn, họ sẽ có xu hướng chấp nhận một yêu cầu nhỏ hơn nhưng mang lại lợi ích cá nhân an toàn. Hắn bắt đầu thực hiện bước nhượng bộ (Cú Kéo).
Thiệu Phong đột ngột thay đổi thần thái, sắc mặt trở nên lo sợ, khúm núm, gã lùi lại một bước đầy tiếc nuối và khẩn khoản:
"Tướng quân bớt giận! Ta chỉ là kẻ làm thuê chạy vặt cho thương hội lớn, nếu không mang được nước về, chủ nhân phía Nam sẽ đánh chết ta mất. Nếu việc mua đập quá nguy hiểm cho ngài... hay là thế này..."
Hắn ghé sát lại gần Mộc Cáp, hạ thấp giọng nói đầy bí ẩn:
"Ta không mua đập nữa. Ta chỉ muốn mua quyền chăn thả ba trăm con dê của bộ tộc Ô Lạc Cách ven dòng nước rò rỉ dưới chân đập trong vòng ba ngày đêm để tránh đàn dê bị chết khát trước khi thông quan. Mười sấp tơ lụa dệt thô thượng hạng kia... ta vẫn dâng tặng riêng cho tướng quân để ngài lót áo giáp chống chọi với mùa đông khắc nghiệt sắp tới. Việc này hoàn toàn nằm dưới quyền của ngài, Ô Duy ở vương đình xa xôi làm sao biết được ngài cho dê uống nước rò rỉ dưới chân đập?"
Mộc Cáp khựng lại. Thanh mã tấu trên tay gã khẽ lung lay. Gã bắt đầu tính toán lời lỗ trong đầu. Việc mở đập là phản nghịch sẽ bị chém đầu, nhưng việc cho vài trăm con dê uống nước rò rỉ dưới chân đập thì chẳng ai hay biết. Mà mười sấp tơ lụa dệt thô Đại triều lại là tài sản cực kỳ quý giá trên thảo nguyên lúc này, có thể đổi được hàng chục thớt chiến mã tốt hoặc hối lộ quan trên thăng tiến. Đây là một món hời hoàn toàn an toàn cho gã.
"Mười sấp lụa đó đâu?" Mộc Cáp gặng hỏi, giọng điệu đã dịu đi rõ rệt, đôi mắt ti hí hiện rõ vẻ tham lam tột độ.
Thiệu Phong khẽ mỉm cười thầm lặng, hắn vẫy tay ra hiệu cho Toàn Tử cưỡi ngựa mang mười sấp tơ lụa dệt thô (được ngụy trang trong các tấm da thú thô Ô Lạc Cách) tiến vào chốt gác.
Mộc Cáp cùng ba gã phó tướng lập tức vây quanh đống lụa, dùng bàn tay thô ráp sờ mó chất vải lụa mềm mại dệt thô ấm áp, cười nói hớn hở chác rượu thịt cừu sưởi ấm bên bếp lửa trại, hoàn toàn lơ là sự cảnh giác xung quanh.
Trong lúc cuộc đàm phán kéo dài thời gian của Thiệu Phong đang thu hút toàn bộ sự chú ý của quân Hung Nô, Thiết Ngưu đã âm thầm slips lách qua rặng cây hắc tùng, thâm nhập sát vào khu vực lòng hồ sâu thẳm phía sau đập nước.
Nước hồ thượng nguồn lạnh buốt xương, trôi nổi những tảng băng mỏng sắc nhọn. Thiết Ngưu cởi bỏ lớp giáp da thú rách nát, chỉ mặc một chiếc tố y mỏng, ngậm chặt chiếc đục sắt nguội gãy mũi giữa hai hàm răng không lưỡi. Gã nhẹ nhàng trượt người xuống dòng nước lạnh ngắt không tiếng động tựa như một bóng ma nước dã chiến.
Cái lạnh của dòng nước đá vây lấy Thiết Ngưu, khiến cơ bắp khổng lồ của gã co rút lại đau đớn, nhưng ý chí thép trung thành tuyệt đối với Phùng Thiệu Phong đã giúp gã vượt qua giới hạn thể chất con người. Gã lặn sâu xuống đáy đập gỗ tùng cổ thụ mục nát.
Dưới lòng nước tối tăm sâu thẳm, Thiết Ngưu tìm thấy ba khớp nối mộng then chốt (khớp khóa chịu lực chính) bằng gỗ tùng đúc sắt rỉ đang chịu toàn bộ uốn nén áp lực của hàng triệu khối nước phía trên. Gã dùng chiếc đục sắt gãy mũi, tỉ mỉ đục đẽo ngầm dưới nước lạnh. Gã không đập phá thô bạo bằng búa tạ vì tiếng động lớn sẽ vang dội dưới nước làm lộ hành tung, mà chỉ dùng sức lực phi thường của bắp tay để bào mòn, làm mỏng các chốt khóa gỗ then chốt từ phía sau.
Trên bờ đập, Phùng Thiệu Phong vừa trò chuyện lả lướt với Mộc Cáp, vừa đi dạo quanh khu đất sét trắng ven chân đập dưới danh nghĩa khảo sát bãi chăn thả dê. Hắn lén rút từ trong ngực áo ra một nhúm tro than hoạt tính (được chế tạo dã chiến từ than củi hắc thạch và cát thạch anh theo kỹ nghệ Lọc muối bằng tro than).
Hắn giả vờ cúi người nhặt một viên đá sỏi, lén thả nhúm tro than hoạt tính đen sẫm vào mạch nước ngầm đang rò rỉ phun ra từ kẽ hở lớn nhất dưới chân đập gỗ.
Đôi mắt sắc bén của Thiệu Phong chăm chú quan sát lưu tốc và hướng di chuyển của dòng nước đen ngòm bám than hoạt tính. Trí óc siêu phàm (Dư đồ tâm bản) của hắn lập tức hoạt động, tái hiện toàn bộ sơ đồ chịu lực ba chiều của con đập gỗ tùng khổng lồ. Hắn tính toán chính xác rằng áp lực nước lũ tự nhiên đang dồn nén cực hạn vào khớp nối then chốt nằm ở vị trí trung tâm dưới đáy hồ nước.
"Khớp khóa số hai..." Thiệu Phong thầm nghĩ.
Hắn khẽ đưa tay lên miệng, giả vờ ho khan dữ dội do phế quản tổn thương hành hạ để che mắt lính canh, nhưng thực chất là phát ra một tiếng rít gió bắt chước tiếng chim đêm thảo nguyên đặc trưng — tín hiệu chỉ đạo Thiết Ngưu tập trung toàn lực đục phá khớp mộng then chốt số hai nằm ở trung tâm đáy đập.
Dưới lòng nước lạnh buốt, Thiết Ngưu nghe thấy tiếng chim hiệu quen thuộc dội qua làn nước. Gã lập tức bơi sang khớp khóa trung tâm, dùng đục sắt nguội dồn toàn lực đục đẽo mạnh mẽ vào thớ gỗ tùng đang bị mục nát do ngấm nước lâu ngày.
"Rắc... rắc..."
Một tiếng nứt gỗ trầm đục gầm rú vang lên từ sâu dưới lòng hồ nước lạnh, rung chuyển nhẹ cả thềm đất sét trắng dưới chân đập.
Mộc Cáp đang vuốt ve sấp lụa Đại triều bỗng khựng lại, đôi mắt ti hí cảnh giác nhìn quanh: "Tiếng động gì thế?"
Thiệu Phong điềm tĩnh cười lớn, cắt đứt sự nghi ngờ của gã bằng cách rót thêm một chén rượu sữa dê lớn dâng lên:
"Tướng quân đa nghi quá! Đó chỉ là tiếng băng mỏng sạt lở tự nhiên trên đỉnh núi tuyết đổ xuống lòng hồ thượng nguồn mà thôi. Chúng ta hãy tiếp tục bàn về việc thu mua sản vật Da thú thô Ô Lạc Cách của ngài vào mùa đông tới..."
Sự tham lam và hơi rượu nồng đậm một lần nữa làm lu mờ nhãn quan chiến thuật của gã bách hộ hầu Hung Nô. Mộc Cáp cười hà hà nâng chén rượu uống cạn.
Nhưng ngay sau đó, tiếng gỗ nứt nổ ra liên tiếp rùng rợn dồn dập hơn. Những tia nước ngọt phun ra từ các kẽ hở chân đập gỗ tùng bắt đầu mạnh lên, bắn tung tóe bọt tuyết trắng xóa tựa như những mũi tên nước khổng lồ xé toạc lớp bùn sét xám.
Khớp khóa gỗ then chốt số hai đã bị Thiết Ngưu đục gãy hoàn toàn. Áp lực nước lũ khổng lồ tích tụ suốt nhiều tuần qua của sông Vô Định bắt đầu tự phá hủy kết cấu chịu lực yếu ớt của con đập dã chiến.
"Không ổn! Đập nước bị rạn nứt rồi!" Một gã lính gác Hung Nô trên tháp canh gỗ thét lên điên cuồng.
Mộc Cáp bàng hoàng buông sấp lụa rơi xuống đất bùn, gã rút mã tấu định vung đao chém chết Phùng Thiệu Phong vì nhận ra mình đã bị lừa gạt lột mặt nạ mưu kế.
Thiết Ngưu lúc này đã từ bờ sông lao thốc ra khỏi bụi rậm, cơ thể gã run rẩy bần bật vì lạnh nhưng đôi mắt sát khí bừng bừng. Gã vung thanh thiết đoản đao gãy mũi nện mạnh một đao chặn đứng đường đao của Mộc Cáp bảo vệ chủ tử.
"Bẫy ngầm đã sẵn sàng!" Thiệu Phong hét lớn bằng tiếng Hung Nô cổ, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào con đập đang chuyển động dữ dội: "Mộc Cáp! Đập nước sắp sập rồi, ngài muốn chết chôn cùng dòng nước lũ này sao?"
Con đập gỗ tùng khổng lồ phát ra một tiếng nổ lớn kinh thiên động địa tựa sấm sét sa trường sa mạc. Thớ gỗ tùng trung tâm gãy đôi, giải phóng hàng triệu khối nước lũ khổng lồ của sông Vô Định gầm rú quét qua hà cốc hẹp.
Nhưng ngay giữa giây phút kịch tính của chiến thắng ngoại giao thực tế ấy, mặt đất dưới chân họ bỗng rung chuyển mạnh mẽ bởi một nguồn lực khác dữ dội hơn.
Từ phía xa đèo Đèo Quỷ Khóc phía Bắc, một đám bụi mù dày đặc bốc lên che khuất cả sương muối ban mai. Tiếng vó ngựa chiến nện dồn dập trên sỏi đá nghe như tiếng trống trận dồn dập của tử thần đang áp sát.
Bóng dáng của đại đội kỵ binh thiết giáp tuần tra biên giới của Tả Hiền Vương Ô Duy — với những lá cờ hiệu đầu sói đen rách rưới bay phần phật trước gió bấc — bất ngờ xuất hiện từ khúc cua xa đèo, phi nước đại hướng thẳng về phía đập nước đang sụp đổ!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!