Nhạc nềnWuxia

Bẫy Khí Hang Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chó sủa gầm vang dội ngược từ vách đá thạch anh phía sông Biên Giới, xé toác màn đêm tĩnh mịch của Đường Mòn Xương Trắng. Luồng gió lạnh buốt từ lòng thung lũng thổi thốc lên, mang theo mùi muối mặn, hơi sáp đông cứng và đặc biệt là mùi ngọt đậm cay nồng của nhựa thông sơ cấp lỏng đang rò rỉ từ chiếc túi da cừu rách của A Sáng.


"Chúng đuổi sát quá rồi, sư phụ!" A Sáng thở dốc, hai tay ôm khư khư chiếc túi da trước ngực, gương mặt nhếch nhác bùn sáp trắng bệch dưới ánh sáng lân quang mờ ảo của vách đá. Cậu bé cố sức chạy, nhưng đôi guốc gỗ bản rộng đặc chế dưới chân liên tục va lách cách vào những mảnh xương thú hóa thạch rải rác trên lối đi hẹp.


Minh Sơn không ngoảnh đầu lại. Đôi mắt anh nheo chặt sau chiếc kính bảo hộ chỉ còn lại một bên thấu kính lam thạch anh lành lặn. Dưới góc nhìn của một kẻ mù màu đỏ-xanh, màn sương vàng nhạt (Sương Vàng nhạt (Cấp 1)) đang bao phủ hẻm núi không hiện lên với sắc óng ánh lộng lẫy như người thường vẫn thấy. Trong mắt anh, nó là một dải lờ mờ màu xám đục, lốm đốm những quầng sáng khúc xạ có cường độ khác nhau. Nhưng chính khiếm khuyết ấy lại giúp anh nhìn rõ cấu trúc rạn nứt của vách đá thạch anh sét dọc đường đi – thứ mà người có thị lực bình thường dễ dàng bỏ qua vì bị sắc vàng lóa mắt đánh lừa.


"Tráng, đỡ lấy Lực!" Minh Sơn trầm giọng ra lệnh, bước chân anh vẫn giữ nhịp khụy gối trượt nhẹ (Lướt sáp bằng guốc gỗ) để không tạo ra lực giậm chân quá mạnh lên nền sáp đóng băng trơn trượt.


Tráng vác cây cung gỗ thông đá nặng trịch trên vai, một tay choàng qua hông Lực, kéo người thợ mài kính gầy gò đang đi khập khiễng vì bong gân cổ chân nhẹ. Lực thở hổn hển, chiếc hộp gỗ chứa thấu kính thạch anh ôm chặt bên hông như sinh mệnh.


"Lính gác của Trường mang theo đàn chó săn bọc giáp da gấu," Tráng rít qua kẽ răng, mắt hoang dã đảo liên tục về phía bóng tối phía sau. "Mùi giấm sồi từ hai bình gốm bị vỡ lúc nãy quyện với mùi nhựa sơ cấp rò rỉ đang vẽ đường cho chúng. Cứ đà này, chưa đầy nửa dặm nữa chúng ta sẽ bị bao vây."


Minh Sơn hít một hơi thật sâu. Khứu giác phân loại cực nhạy của một thợ cả lập tức lọc sạch mùi sương muối ẩm ướt để nhận diện một luồng khí lạ đang cuộn chảy ra từ một khe nứt tối đen bên sườn núi phía trước. Đó là mùi trứng thối đặc trưng của lưu huỳnh nồng nặc, trộn lẫn với vị hăng hắc, ngọt lợm của hơi sáp bị nung nấu lâu ngày dưới lòng đất.


Khí gas sáp vàng!


"Lối này! Vào Hang Gió Độc!" Minh Sơn đột ngột rẽ hướng, dùng rìu đục hợp kim đồng-niken gạt phăng một bụi rễ thông đá hóa thạch chặn cửa ngách.


"Hang Gió Độc sao?" Lực run rẩy gào lên qua lớp mặt nạ. "Đó là vùng cấm! Nơi đó chứa đầy khí gas sáp dễ cháy, sẩy chân một cái là tan xác!"


"Chó săn bọc giáp không thể ngửi được mùi trong hang độc chứa lưu huỳnh nồng độ cao," Minh Sơn dứt khoát đẩy Lực vào trong hốc tối. "Lính tuần tra cũng không dám tùy tiện nổ súng hơi nước trong vùng khí gas nhạy cháy. Đây là con đường sống duy nhất của chúng ta. Đeo mặt nạ lọc khí tẩm giấm sồi vào! Thắt chặt đai da gáy!"


Cả đoàn nhanh chóng kéo mặt nạ da cừu mềm lên áp sát hốc mũi. Lớp than hoạt tính bọc màng vải tẩm giấm sồi lập tức hoạt động, ngăn chặn luồng khí độc hăng hắc xộc vào phổi. Bóng tối của Hang Gió Độc nuốt chửng bốn người khi họ vừa lách qua khe hẹp dựng đứng.


Bên trong hang ngột ngạt đến mức cực hạn. Hơi nóng âm ỉ bốc lên từ lòng đất khiến lớp sáp dẻo quánh dưới nền hang mềm ra, bám dính chặt lấy đế guốc gỗ. Minh Sơn phải dùng khứu giác để định vị hướng gió, dẫn cả đoàn đi men theo những vỉa đá granite cứng để tránh các túi khí gas sáp vàng tích tụ dưới thấp.


Nhưng ngay khi họ vừa đi sâu vào khoảng trăm bước, thính giác nhạy bén của Minh Sơn khẽ giật nảy. Có tiếng bước chân hỗn loạn, tiếng thở dốc và tiếng chửi thề vang lên từ phía cửa hang.


Không phải lính tuần tra. Mùi mồ hôi chua loét và mùi dầu thông thô rẻ tiền cho thấy đó là một nhóm thợ nhựa tự do lậu. Dẫn đầu bọn họ là Nghĩa – gã thợ nhựa trẻ tuổi liều lĩnh nổi tiếng của thị trấn Sương Mù, kẻ luôn cố chấp tin rằng có thể chinh phục thung lũng bằng ngọn lửa.


"Mẹ kiếp! Tối đen như hũ nút thế này thì đi bằng mắt à?" Tiếng Nghĩa vang lên khàn đặc, đầy vẻ hoảng loạn. Gã cùng ba tên thuộc hạ đang loạng choạng bước vào, tay chân lấm lem bùn sáp.


"Nghĩa! Đứng yên đó!" Minh Sơn trầm giọng cảnh báo từ trong bóng tối, giọng nói trầm đục qua lớp mặt nạ da cừu nghe như tiếng sấm rền dưới lòng đất. "Tắt ngay cái bật lửa hơi nước trên tay mày đi. Đây là Hang Gió Độc, toàn bộ trần hang đang tích tụ khí gas sáp vàng nhạy cháy!"


Nghĩa giật nảy mình, gã nheo đôi mắt đỏ sọc vì thiếu ngủ về phía tiếng nói. Khi nhận ra dáng người vạm vỡ của Minh Sơn dưới ánh sáng lân quang yếu ớt, gã khịt mũi đầy khinh miệt: "Ồ, hóa ra là thợ cả Minh Sơn vĩ đại! Mày dẫn theo đám tàn phế này vào đây làm gì? Có phải mày đã tìm thấy mạch nhựa sơ cấp lỏng quý giá nên muốn lừa tụi tao cút xéo để độc chiếm đúng không?"


"Thằng ngu!" Tráng gầm lên, tay đặt sẵn lên dây cung bọc đồng. "Mùi khí gas nồng nặc thế này mà mày còn muốn mang lửa vào đây? Mày muốn cả lũ chết chùm hả?"


"Tụi bây im đi!" Nghĩa cố chấp quát lớn, tay gã lăm lăm chiếc đuốc sáp lớn tẩm dầu thông khô dắt bên hông. "Tao đã đi rừng thông đá năm năm nay, lửa của tao làm chảy sáp cổ nhanh gấp mười lần cái rìu đục rỉ sét của tụi bây! Không có lửa, làm sao tao thấy đường tránh bẫy sập?"


Nói rồi, Nghĩa đưa ngón tay cái run rẩy chạm vào nút bấm của chiếc bật lửa hơi nước tự chế bằng đồng thau. Gã điên cuồng muốn thắp sáng ngọn đuốc để chứng minh bản thân không sợ hãi vùng cấm.


"Không được châm lửa!" Minh Sơn hét lớn.


Anh lao vọt lên từ gờ đá granite. Nhờ đôi guốc gỗ bản rộng đặc chế phân tán trọng lượng hoàn hảo, bước chân anh lướt đi không tiếng động trên bề mặt sáp dẻo quánh. Anh đưa tay giật lấy chiếc mặt nạ lọc khí tẩm giấm sồi của mình để hét lớn hơn, chấp nhận hít phải một ngụm khí gas nóng bỏng rát cả cuống họng.


Minh Sơn áp sát Nghĩa trong chớp mắt. Cánh tay gân guốc của anh vươn ra, chộp lấy cổ tay cầm bật lửa của Nghĩa, bẻ ngược ra sau.


"Buông ra! Mày muốn cướp đồ của tao à?" Nghĩa gào lên, dùng chiếc gậy gỗ thông đá chống cự điên cuồng. Gã thúc mạnh đầu gậy vào bả vai đang mỏi nhừ của Minh Sơn, cố tình giật mạnh tay để thoát khỏi gọng kìm.


*Chít... chít... rít...!*


Đột ngột, một tiếng rít tần số cao vang lên từ trong túi vải nhỏ đeo trước ngực A Sáng. Bé Na – con sóc bay nhỏ nhạy cảm sinh học – đang điên cuồng cào cấu vào lớp vải lót, đuôi xù dựng ngược lên. Nó ngửi thấy nồng độ khí gas sáp vàng từ một vết nứt lớn trên trần hang đang rò rỉ mạnh hơn, đổ ập xuống như một dòng thác vô hình.


"Sư phụ! Bé Na báo động! Khí gas đang rò rỉ cực mạnh ngay trên đầu chúng ta!" A Sáng hét lên, giọng run rẩy tột độ.


Nhưng Nghĩa đã mất trí vì lòng tham và nỗi sợ bóng tối dồn nén. Gã dùng hết sức tàn bấm mạnh nút kích hoạt của chiếc bật lửa hơi nước.


*Tách!*


Một tia lửa nhỏ xíu, xanh loét bắn ra từ bánh xe đánh lửa bằng thép thường.


Khoảnh khắc ấy kéo dài như một vô tận trong đôi mắt nhạy cảm của Minh Sơn. Anh nhìn thấy tia lửa nhỏ rơi xuống, chạm vào đầu ngọn đuốc sáp tẩm dầu thông khô của Nghĩa.


*Bùng!*


Ngọn đuốc trần bùng cháy rực rỡ, tỏa ra thứ ánh sáng vàng cam ấm áp. Nhưng ngọn lửa không chỉ dừng lại ở đầu đuốc. Sức nóng tức thì của nó như một ngòi nổ vô hình chạm vào dòng khí gas sáp vàng lơ lửng sát trần hang.


Ngay lập tức, những vệt lửa màu xanh lam kỳ dị bùng phát, chạy dọc theo các kẽ nứt thạch anh trên trần hang chứa gas như những con rắn lửa đang thức giấc. Tiếng nổ lép bép trầm đục vang lên liên tiếp, nhiệt độ trong Hang Gió Độc tăng vọt lên trong chớp mắt, nung chảy những giọt sáp nguội trên trần hang rơi xuống rào rào.


"Nằm rạp xuống nền hang! Mau lên!" Minh Sơn gầm lên.


Anh không hề do dự. Bằng một phản xạ xuất thần của thợ cả, anh buông cổ tay Nghĩa, một tay chộp lấy túi bột thạch cao khô dắt sau hông, tay kia vung mạnh chiếc rìu đục hợp kim đồng-niken không tạo tia lửa gạt phăng ngọn đuốc khỏi tay Nghĩa.


Ngọn đuốc rơi xuống nền sáp dẻo. Minh Sơn ném mạnh cả túi bột thạch cao khô vào thẳng ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội dưới đất.


*Bộp!*


Túi bột vỡ tung, đám mây bột thạch cao mịn màu trắng đục lập tức hấp thụ toàn bộ lượng sáp lỏng dẻo đang cháy, dập tắt ngọn đuốc trần trước khi nó kịp kích hoạt một vụ nổ bụi khổng lồ thiêu rụi toàn bộ hang động.


Tuy nhiên, ngọn đuốc trần tuy đã tắt, nhưng những vệt lửa xanh lam trên trần hang vẫn đang bò loang lổ dọc theo mạch khí gas rò rỉ, tỏa ra luồng nhiệt lượng khủng khiếp. Nền đá thạch anh bắt đầu phát ra những tiếng rạn nứt rùng rợn do sự co giãn địa nhiệt đột ngột.


Minh Sơn quỳ sụp dưới nền sáp nóng, hơi độc hắc ín xộc thẳng vào buồng phổi không có mặt nạ bảo hộ làm anh ho sặc sụa, lồng ngực co thắt dữ dội. Qua làn sương vàng đậm đặc đang biến tính dưới nhiệt độ cao, anh nhìn thấy trần hang thạch anh sét phía trên đầu Nghĩa đang nứt toác ra thành những đường chỉ đen chết chóc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!