Nhạc nềnWuxia

Móng Vuốt Hổ Phách

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mũi tên bọc đồng-niken của Đạt Mắt Ưng khẽ rít lên trong không khí hầm ngầm.


Âm thanh ấy cực kỳ mảnh, tựa như tiếng một sợi tơ kéo căng bị đứt đột ngột giữa khoảng không tối tăm của Hang Nhựa Sơ Cấp. Đối với một người thợ thường, tiếng rít ấy sẽ hoàn toàn bị át đi bởi tiếng rào rào trầm đục của dòng nhựa thông sơ cấp lỏng đang rỉ ra từ rễ cây cổ thụ. Nhưng với Minh Sơn, đôi tai dạn dày sương gió của một thợ cả khai thác nhựa lập tức nhận ra tử khí đang xé gió lao thẳng về phía học trò của mình.


"Nằm xuống!" Minh Sơn hét lên một tiếng khàn đặc.


Không kịp suy nghĩ, anh vươn cánh tay gân guốc gạt phăng thằng bé A Sáng ra khỏi bục đá thạch anh lân quang. Thằng bé mất đà, ngã nhào xuống nền sáp dẻo quánh phía dưới, ôm khư khư chiếc túi da cừu chứa nhựa sơ cấp vào lồng ngực gầy gò. Ngay khoảnh khắc đó, mũi tên bọc đồng-niken của Đạt Mắt Ưng sượt qua khoảng không nơi A Sáng vừa đứng, cắm phập vào vách đá thạch anh phía sau.


Lực va chạm không hề phát ra một tia lửa nào nhờ lớp hợp kim đặc chế bọc ngoài mũi tên, nhưng lực bắn cực mạnh khiến thân mũi tên bằng gỗ thông đá rung lên bần bật, rền rĩ trong bóng tối.


"Chết tiệt! Trượt rồi!" Tiếng gầm gừ đầy oán hận của Hùng Sẹo vang lên từ gờ đá cao phía trên. Làn khói giấm sồi cay nồng mà Minh Sơn vừa tạo ra vẫn đang cuộn xoáy dưới luồng gió đối lưu của hang, làm nhạt đi ánh sáng từ chiếc đèn bão lăng kính thạch anh trên tay Đạt Mắt Ưng, khiến gã bắn tỉa không thể định vị chính xác phát bắn thứ hai.


"Tráng! Đập đá định hướng! Giải phóng lối thoát!" Minh Sơn hét lớn, đồng thời lao về phía Tráng.


Lúc này, đôi guốc gỗ bản rộng đặc chế của Tráng đang bị lớp bẫy bùn sáp kết dính chứa lưu huỳnh của Hùng Sẹo giữ chặt dưới nền hang. Lớp sáp dẻo quánh ấy gặp khí lạnh bắt đầu đông cứng lại như một chiếc gông cùm bằng đá granite, khóa chặt hai chân người thợ săn dũng cảm.


Minh Sơn quỳ sụp xuống vệt sáp dính. Anh vung chiếc rìu đục hợp kim đồng-niken gia truyền lên. Lưỡi rìu nặng trịch, xám xịt không phản chiếu một chút ánh sáng lân quang nào, vung lên theo một góc nghiêng bốn mươi lăm độ hoàn hảo. Anh dùng lực cổ tay dứt khoát đẩy mạnh, lưỡi rìu lướt êm ái qua thớ sáp dẻo mà không chạm mạnh vào đá thạch anh phía dưới. Không có một tia lửa nào phát ra. Lớp sáp dính bị xẻ đôi như một miếng mỡ cừu đông lạnh, giải phóng đôi guốc gỗ của Tráng trong chớp mắt.


Phía trên cao, Đạt Mắt Ưng đang điên cuồng lau chùi chiếc ống nhòm lăng kính thạch anh bị bám hơi giấm sồi. Gã gào lên: "Hùng Sẹo! Lối ngách bên trái vách hang đang rạn nứt! Chúng định chạy thoát bằng đường ngầm của Ba Lợi!"


"Bịt cửa hang lại!" Hùng Sẹo gầm lên, vung chiếc rìu sắt thông thường của gã đập mạnh vào một khối thạch anh sét chịu lực trên gờ đá.


*Keng!*


Một tia lửa sáng rực, xanh loét bắn ra từ sự va chạm giữa sắt thường và thạch anh. Minh Sơn giật nảy mình, khứu giác của anh ngửi thấy mùi khí gas sáp vàng nhạy cháy đang lẩn khuất trong các kẽ đá bắt đầu biến tính dưới sức nóng của tia lửa.


"Chạy mau! Trần hang sắp sập!" Minh Sơn túm chặt lấy vai A Sáng, đẩy thằng bé về phía khe nứt dốc đứng dẫn ra Đường Mòn Xương Trắng.


Tráng vác cây cung gỗ thông đá nặng trịch, dùng thân hình hộ pháp che chắn phía sau cho Lực – người thợ mài kính gầy gò đang hoảng loạn ôm khư khư hộp thấu kính thạch anh. Họ vừa lách người vào khe nứt hẹp thì một tiếng nổ trầm đục vang lên từ khoang hang chính. Tia lửa của Hùng Sẹo đã kích hoạt một lượng nhỏ khí gas sáp vàng tích tụ trên trần hang. Áp suất vụ nổ bụi sáp thổi bay mảng đá thạch anh sét chịu lực, kéo theo hàng vạn tấn đá dăm và sáp nguội đổ sụp xuống rào rào, bịt kín hoàn toàn lối vào Hang Nhựa Sơ Cấp phía sau lưng họ.


Bầu không khí nghẹt thở của hang ngầm đột ngột bị thay đổi bởi một luồng gió lạnh buốt, mang theo mùi muối mặn và hơi sáp đông cứng của thung lũng hoang dã.


Họ đã đặt chân lên Đường Mòn Xương Trắng.


Trước mặt đoàn thám hiểm, con đường mòn hiện ra như một chiếc xương sống khổng lồ màu xám trắng, nằm lọt thỏm giữa hai vách đá sáp dựng đứng cao vút. Sương mù màu vàng nhạt (Sương Vàng nhạt (Cấp 1)) lơ lửng sát mặt đất, che khuất những hố sụt lún nguy hiểm. Dọc theo hai bên lối đi hẹp, rải rác những xác chết hóa thạch của các loài thú tiền sử bị mắc kẹt trong sáp lỏng đóng băng từ hàng trăm năm trước. Những bộ xương trắng dính chặt vào lớp hổ phách mờ đục, nhe nanh giương vuốt như một lời cảnh báo rùng rợn cho những kẻ dám xâm nhập vùng cấm.


"Mọi người có sao không?" Minh Sơn nheo mắt nhìn qua thấu kính màu lam còn lành lặn bên mắt phải, cố gắng điều tiết đồng tử dưới ánh sáng khúc xạ vàng óng của sương mù.


"Tôi bị bong gân nhẹ, nhưng vẫn đi được," Lực rên rỉ, tay bám chặt vào vách đá sáp lạnh ngắt để giữ thăng bằng trên đôi guốc gỗ.


"Tôi không sao, nhưng túi nhựa..." A Sáng run rẩy đưa chiếc túi da cừu hai lớp bảo quản nhựa ra trước mặt Minh Sơn.


Khứu giác cực nhạy của Minh Sơn khẽ giật mình. Anh ngửi thấy một mùi hương ngọt đậm, thanh khiết pha lẫn vị cay nồng của thảo mộc cổ đại đang lan tỏa mạnh mẽ trong không khí lạnh buốt. Dòng nhựa thông sơ cấp lỏng quý giá vừa khai thác đang bị rò rỉ. Một mảnh đá thạch anh sét rơi xuống trong vụ nổ trước đó đã cào rách một đường nhỏ dọc theo lớp da cừu bên ngoài của chiếc túi, làm dòng nhựa vàng óng rỉ ra, nhỏ giọt xuống nền sáp đóng băng dưới chân A Sáng.


"Mùi hương phát tán quá mạnh," Tráng lo lắng nhìn xung quanh, tay siết chặt cây cung bọc đồng. "Gió thung lũng đang thổi ngược từ thung lũng lên. Mùi nhựa sơ cấp này sẽ dẫn dụ mọi dã thú trong vòng ba dặm."


Minh Sơn lập tức rút dải băng da cừu tẩm mỡ cừu từ thắt lưng, quấn chặt lấy vết rách trên túi da để tạm thời ngăn chặn dòng nhựa rò rỉ. Nhưng đã quá muộn. Mùi ngọt ngào của nhựa sống non trẻ đã hòa vào luồng sương vàng dầm dề, bay xa dọc theo Đường Mòn Xương Trắng.


*Gừ...ừ...ừ...*


Một tiếng gầm trầm đục, mang theo tần số rung động cực thấp làm rung chuyển những mảng sáp khô trên vách đá dựng đứng.


Minh Sơn lập tức áp lòng bàn chân xuống đế guốc gỗ bản rộng đặc chế. Thông qua sự cảm ứng rung địa chấn truyền qua lớp sáp đông cứng, anh cảm nhận được những nhịp bước chân nặng trịch, dứt khoát đang lao điên cuồng về phía họ từ phía trước hẻm núi.


"Là con Báo Móng Hổ Phách!" Minh Sơn hét lớn. "Nó đã đánh hơi thấy mùi nhựa sơ cấp!"


Từ trong màn sương mù vàng nhạt phía trước, một bóng xám khổng lồ dài hơn ba mét lao ra với tốc độ kinh hoàng. Bộ lông màu xám vàng óng của nó ngụy trang hoàn hảo trong sương mù, chỉ có bộ móng vuốt hóa thạch khổng lồ sắc nhọn lấp lánh sắc vàng hổ phách là hiện rõ trước mắt cả đoàn. Đôi mắt hoang dã của quái thú đỏ sọc dưới ánh sáng khúc xạ, nước dãi nóng hổi mang độc tính tê liệt chảy ròng ròng từ quai hàm đầy răng sắc nhọn.


Quái thú tiền sử vồ mồi bằng tốc độ cực nhanh trong sương mù, hướng thẳng về phía chiếc túi nhựa trên tay A Sáng.


"Né ra!" Tráng gầm lên.


Người thợ săn dũng cảm phản xạ theo bản năng sinh tồn. Gã khụy gối hạ thấp trọng tâm, đôi guốc gỗ bản rộng trượt nhẹ trên bề mặt sáp đóng băng để phân tán trọng lượng cơ thể. Tráng giương cung, bắn một mũi tên bọc đồng-niken đặc chế hướng thẳng vào chân sau của con báo.


Mũi tên xé gió lao đi, gắm phập vào khớp đùi sau của quái thú. Không có một tia lửa nào phát ra khi mũi tên va chạm với lớp da sáp cứng của con báo, nhưng lực găm cực mạnh khiến con dã thú khổng lồ mất đà, cú vồ bị lệch hướng, sượt qua vai A Sáng chỉ trong gang tấc.


Con báo đau đớn gầm lên một tiếng vang dội hẻm núi. Chân sau bị thương khiến nhịp di chuyển của nó chậm lại, nhưng sự hung tợn trong đôi mắt đỏ sọc càng tăng lên gấp bội. Nó quay ngoắt đầu lại, quẫy chiếc đuôi dài nặng trịch quét mạnh vào khoảng không.


Lực, trong cơn hoảng loạn tột cùng, định dùng chiếc gậy gỗ thông đá mang theo bên mình để xua đuổi con thú. Gã vung gậy đập mạnh vào thân con báo.


*Rắc!*


Sức mạnh cận chiến khủng khiếp từ bộ móng vuốt hổ phách của con báo chỉ cần một cú gạt nhẹ đã đánh gãy đôi chiếc gậy gỗ thông đá cứng cáp của Lực như một cành củi khô. Cú va chạm mạnh hất văng Lực ngã nhào ra đất, chiếc ba lô chứa thấu kính quang học suýt rơi xuống vực sáp ngầm.


Con báo móng hổ phách không dừng lại. Nó lấy đà bằng ba chân còn lại, vồ thẳng về phía Minh Sơn, kẻ đang đứng chắn trước mặt học trò. Bộ móng vuốt hóa thạch sắc bén như dao cạo của nó quét một đường vòng cung chết chóc trong không khí.


Minh Sơn nín thở, đóng hoàn toàn thị giác bị mù màu đỏ-xanh của mình để tăng cực hạn thính giác và khứu giác qua phương pháp thở 'Tâm Tĩnh Khứu Giác'. Anh nghe thấy tiếng gió rít từ móng vuốt quái thú, cảm nhận được hơi nóng bốc ra từ cơ thể nó. Anh nghiêng người lướt nhẹ guốc gỗ sang bên trái mười độ.


*Xoẹt!*


Móng vuốt hóa thạch sắc bén của con báo sượt qua chiếc túi da cừu hai lớp bảo quản nhựa dắt bên hông Minh Sơn. Lớp da cừu dày bị rạch toác một đường sâu, làm rò rỉ dòng nhựa quý chảy tràn ra ngoài, tỏa mùi thơm ngọt ngào ngào ngạt khắp hẻm núi.


"Thuốc của Bình An!" Trái tim Minh Sơn thắt lại đau đớn khi thấy dòng nhựa sống cứu mạng con gái đang bị lãng phí dưới móng vuốt dã thú. Sự dằn vặt và nỗi sợ hãi mất đi con gái biến thành ý chí sinh tồn quả cảm trong lòng người cha nghèo.


"Nó định vị bằng nhiệt lượng cơ thể bốc lên!" Minh Sơn hét lớn, khứu giác của anh nhận ra con báo luôn hướng mũi về phía những vùng da hở tỏa nhiệt ấm của họ. "Trét bùn sáp lạnh lên người để ngụy trang mau!"


Nói rồi, Minh Sơn nhanh tay bốc một nắm bùn sáp nguội lạnh buốt dưới lòng khe đá Đường Mòn Xương Trắng, trét mạnh lên ngực, cổ và ba lô của A Sáng. Tráng và Lực cũng nhanh chóng làm theo, phủ một lớp bùn sáp lạnh ngắt lên toàn bộ cơ thể để triệt tiêu nhiệt lượng bốc lên.


Con báo móng hổ phách đột ngột bị mất phương hướng. Trong khứu giác và cảm biến nhiệt của nó, những sinh vật ấm áp trước mặt bỗng chốc biến mất, hòa lẫn vào cái lạnh buốt của vách đá sáp xung quanh. Nó đứng khựng lại giữa con đường mòn, đầu lắc lư điên cuồng, cố gắng đánh hơi trong sương mù.


Đây là cơ hội duy nhất của họ.


Minh Sơn thò tay vào thắt lưng, rút ra túi bột thạch cao khô cuối cùng mang theo bên mình. Anh nheo mắt nhìn qua thấu kính màu lam còn lại, định vị chính xác khoảng cách dựa vào tiếng thở phì phò của con thú.


"Nhận lấy này!" Minh Sơn ném mạnh túi bột thạch cao khô vào thẳng mặt con báo.


Túi da mỏng vỡ tung trong không khí, giải phóng một đám mây bột thạch cao mịn màu trắng bao phủ toàn bộ đầu và mắt của quái thú. Bột thạch cao khô có khả năng hấp thụ sáp cực nhanh. Khi tiếp xúc với lớp nước dãi và nhựa sáp lỏng dẻo bám đầy trên mặt và mắt con báo, bột thạch cao lập tức hút sạch hơi ẩm, hóa cứng thành một lớp vỏ giòn, dày đặc bám chặt lấy hốc mắt nó.


Con báo bị lòa mắt hoàn toàn. Nó hoảng loạn gầm rú, dùng hai chân trước cào cấu điên cuồng lên mặt để gạt bỏ lớp thạch cao đang hóa cứng, làm móng vuốt hổ phách va chạm vào đá thạch anh phát ra những tiếng sột soạt chói tai.


Trong cơn hoảng loạn quẫy chết chóc, chiếc đuôi khổng lồ bọc sáp cứng của con báo quét mạnh sang bên hông, đập trúng vào chiếc gùi hành lý dã chiến của Lực đang để sát vách đá.


*Rắc! Rầm!*


Cú đập cực mạnh làm vỡ nát hai bình gốm chứa dung dịch giấm sồi đặc chế dự trữ của đoàn thám hiểm. Dung dịch axit hữu cơ chua nồng nặc tràn ra nền sáp, sủi bọt trắng xóa xèo xèo khi phản ứng trung hòa axit sáp diễn ra, tỏa mùi chua gắt át đi hoàn toàn mùi nhựa sơ cấp rò rỉ.


Bị mù mắt, bị thương ở chân và bị nhiễu loạn hoàn toàn khứu giác bởi mùi giấm sồi nồng nặc, con Báo Móng Hổ Phách khổng lồ không còn dám tấn công. Nó quay đầu, loạng choạng lao thẳng vào màn sương mù vàng dày đặc của Đường Mòn Xương Trắng, trốn chạy vào sâu trong thung lũng.


Cả đoàn thám hiểm thở phào nhẹ nhõm, quỵ sụp xuống nền đá sáp lạnh buốt. Minh Sơn vội vàng kiểm tra lại vết rách trên túi da cừu, may mắn thay, lớp đất sét ẩm ở giữa hai lớp da đã giúp cản bớt móng vuốt của con báo, dòng nhựa sơ cấp lỏng chỉ bị rò rỉ mất một phần nhỏ, phần lớn vẫn được bảo toàn an toàn bên trong.


Nhưng niềm vui sống sót của họ ngắn chẳng tày gang.


Tiếng gầm rú điên cuồng của con báo móng hổ phách bị mù trước đó đã dội vang khắp các hẻm núi đá thạch anh của Rìa Sương Vàng, phá tan sự im lặng tĩnh mịch của đêm thung lũng.


Từ phía bờ sông Biên Giới xa xôi vọng lại, một chuỗi tiếng sủa vang dập dồn, sắc nhọn của đàn chó săn bọc giáp da gấu bắt đầu vang lên. Tiếng xích sắt va chạm lách cách vào đá hộc dội lại từ vách núi chịu lực cho thấy lực lượng tuần tra của lính gác Trường đã bắt được dấu vết mùi hương giấm sồi thoát ra từ trận chiến.


"Đàn chó săn của lính gác Trường đang kéo đến," Tráng đứng dậy, mặt biến sắc nhìn về phía con đường rút lui đã bị chôn vùi bởi đá lở phía sau. "Chúng ta không thể quay lại đường cũ được nữa."


Minh Sơn siết chặt chiếc rìu đục hợp kim đồng-niken gia truyền trong tay, ánh mắt anh nhìn sâu vào màn sương mù vàng óng đang dâng cao dầm dề phía trước Đường Mòn Xương Trắng, nơi dẫn thẳng vào lòng thung lũng đầy cạm bẫy chết chóc.


"Không còn đường lui nữa," Minh Sơn nói, giọng kiên định đến lạnh lùng. "Chúng ta phải đi tiếp vào hẻm núi ngầm phía trước."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!