Mạch Nhựa Sơ Cấp
Bóng xám khổng lồ của con Báo Móng Hổ Phách đứng sừng sững giữa màn sương vàng óng, chỉ cách đoàn thám hiểm mười bước chân. Luồng gió lạnh buốt từ thung lũng thổi thốc qua, mang theo mùi tanh nồng của dã thú ăn thịt và mùi nước dãi nóng hổi bám trên vỏ thông đá ẩm ướt. Bộ móng vuốt hóa thạch của nó lấp lánh sắc vàng hổ phách dưới ánh trăng biên thùy, khẽ cào xuống nền sáp dẻo dưới chân, tạo ra những tiếng sột soạt ghê rợn.
Minh Sơn đứng bất động, đôi guốc gỗ bản rộng găm chặt vào lớp sáp nguội. Dưới chiếc kính bảo hộ tối màu chỉ còn một bên thấu kính lam thạch anh lành lặn, thế giới của anh hiện lên với những mảng xám xịt và những đường rạn nứt địa chất rõ rệt. Anh khẽ giơ tay ra hiệu cho Tráng và Lực không được nhúc nhích. Thằng bé A Sáng đứng ngay sau lưng anh, hai chân run cầm cập, chiếc ba lô da cừu trên vai khẽ rung lên theo nhịp thở dồn dập.
"Nín thở, hạ thấp trọng tâm," Minh Sơn thì thầm qua kẽ răng, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho ba người nghe thấy. "Con báo này định vị mục tiêu bằng nhiệt lượng cơ thể bốc lên và sự dao động của sương mù. Đừng nhấc guốc gỗ, đừng tạo ra bất kỳ chấn động nào."
Khứu giác cực nhạy của Minh Sơn hoạt động hết công suất. Anh ngửi thấy mùi dã thú đang tiến gần hơn, nhưng đồng thời, một mùi hương khác cũng đang xộc thẳng vào mũi anh từ phía kẽ đá bên phải. Đó là mùi đá vôi ẩm ướt, mùi hơi nước ngưng tụ lạnh ngắt và đặc biệt là mùi ngọt đậm, thanh khiết pha lẫn chút vị cay nồng của thảo mộc cổ đại.
Hang Nhựa Sơ Cấp!
Lối vào hang động chỉ cách họ chưa đầy năm bước chân về phía bên phải, ẩn sau một rặng rễ thông đá khổng lồ rủ xuống như một bức rèm tự nhiên. Minh Sơn nhận ra gió trong hang đang thổi nhẹ từ trong ra ngoài, mang theo luồng khí lạnh làm loãng bớt sương mù vàng xung quanh. Đây là cơ hội duy nhất của họ.
"Trượt guốc gỗ theo tôi, lệch sang phải mười độ. Lách vào khe rễ đá. Thật chậm," Minh Sơn ra lệnh.
Anh khụy gối, hạ thấp trọng tâm hết mức, đôi guốc gỗ bản rộng lướt êm ái trên bề mặt sáp dẻo trơn trượt nhờ lớp mỡ cừu bảo dưỡng bôi lúc trước. Tráng và Lực lặng lẽ làm theo, giữ cho nhịp thở điều hòa để giảm thiểu nhiệt lượng bốc lên. A Sáng cố gắng kiềm chế sự sợ hãi, từng bước trượt đôi guốc gỗ nhỏ bám sát gót chân sư phụ.
Con Báo Móng Hổ Phách khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục. Nó ngửi thấy mùi mật ong hoang dã ngọt lịm phát ra từ vết sáp định vị bám dưới ba lô của A Sáng, nhưng luồng gió lạnh thổi ra từ hang đá đã làm nhiễu loạn hướng gió, khiến nó không thể xác định chính xác vị trí của con mồi. Nó bước qua gốc thông đá cổ thụ, bộ móng vuốt hổ phách sắc lẹm sượt qua vỏ cây cứng như thép, hướng thẳng về phía bãi sáp lỏng dẻo phía ngoài.
Ngay khi bóng con thú vừa khuất sau màn sương dày, Minh Sơn dẫn cả đoàn lách qua rặng rễ đá, tiến thẳng vào bóng tối của Hang Nhựa Sơ Cấp.
Không khí bên trong hang đột ngột thay đổi. Màn sương vàng óng lóa mắt biến mất, thay vào đó là bóng tối ngột ngạt và ẩm ướt của hang đá vôi cổ đại. Dưới chân họ không còn là lớp sáp dẻo trơn trượt của rìa thung lũng, mà là nền đá granite cứng cáp xen kẽ những vệt sáp nguội đã hóa thạch cứng như đá granite.
Lực thở phào một hơi, gỡ chiếc kính bảo hộ ra, đôi mắt cận thị nặng nheo lại trong bóng tối. "Mắt tôi đỡ mỏi hơn rồi. Nhưng ở đây tối quá, không nhìn thấy gì cả."
"Đừng thắp sáng đuốc trần," Minh Sơn lập tức cảnh báo khi thấy Tráng định rút bật lửa. "Hơi sáp ở đây rất đậm đặc. Chỉ cần một tia lửa trần cũng có thể kích hoạt vụ nổ bụi sáp vàng thiêu rụi cả hang động. Lực, dùng đèn bão bọc lưới đồng chống nổ. Vặn bấc thật nhỏ."
Lực luống cuống lấy chiếc đèn bão đặc chế ra khỏi hộp gỗ, châm lửa một cách cẩn thận trong lòng bàn tay che chắn, rồi điều chỉnh bấc đèn ở mức thấp nhất. Ánh sáng yếu ớt, mờ ảo đi qua lớp lưới đồng mịn tỏa ra xung quanh, chỉ đủ để soi rõ lối đi hẹp rộng khoảng hai mét giữa hai vách đá vôi dựng đứng.
Minh Sơn dẫn đầu đoàn đi sâu vào lòng hang. Khứu giác nhạy bén của anh bắt đầu phân tách các hạt mùi hương trong không khí. Có mùi đá vôi ẩm mốc, mùi hắc ín nguội lạnh, và càng đi sâu, mùi ngọt đậm đặc trưng của nhựa thông sơ cấp lỏng càng trở nên nồng nặc. Nó giống như mùi mật ong rừng được chưng cất cùng vỏ sồi già, vừa có vị ngọt lịm của đường thực vật, vừa có vị chát nhẹ của nhựa sống non trẻ.
"Chúng ta đang đi đúng hướng," Minh Sơn thì thầm, lòng dâng lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Đôi chân của Bình An ở nhà đang chờ đợi dòng nhựa này để kìm hãm mảng xơ cứng mô mềm đang lan rộng.
Thế nhưng, khi anh khẽ nghiêng đầu để định vị luồng khí ấm bốc lên từ mạch nhựa, mũi anh đột ngột giật nảy. Một mùi hương khác, cực kỳ quen thuộc và nguy hiểm, đang bám dai dẳng ngay trên vai họ.
Mùi mật ong hoang dã ngọt lịm phát ra từ đáy ba lô da cừu của A Sáng.
Minh Sơn dừng bước, xoay người lại, áp sát mũi vào chiếc ba lô của học trò. Anh ngửi thấy mùi sáp lỏng định vị bám một mảng lớn dưới đáy da cừu. Lớp sáp này đang gặp hơi ấm của cơ thể A Sáng và nhiệt độ trong hang, bắt đầu chảy ra và phát tán mùi hương mạnh mẽ.
"Sư phụ, có chuyện gì thế ạ?" A Sáng lo lắng hỏi.
"Gã Hắc đã cài bẫy chúng ta," Minh Sơn rít lên qua kẽ răng, giọng đầy giận dữ. "Hắn đã bôi sáp lỏng định vị lên ba lô của con. Thảo nào con báo móng hổ phách lại tìm đến bến sông nhanh như vậy. Và không chỉ có dã thú..."
Anh chưa kịp nói hết câu thì từ phía sau hành lang tối đen của lối vào hang, khứu giác của anh đã bắt được một luồng mùi hương lạ: mùi rượu sáp rẻ tiền bám trên quần áo vải thô, mùi mỡ cừu bôi trơn rìu sắt thông thường, và mùi mồ hôi chua loét của những kẻ thợ săn lậu.
Có người đang bám đuôi họ ngay trong hang.
"Tắt đèn bão!" Minh Sơn ra lệnh, dập tắt nguồn sáng duy nhất của Lực trong chớp mắt. Hang động lập tức chìm vào bóng tối hoàn toàn.
"Có kẻ bám đuôi. Ít nhất là hai người," Minh Sơn nói nhỏ với Tráng. "Mùi rượu sáp này là của nhóm thợ săn lậu tự do. Chúng đã đánh hơi theo mùi sáp định vị trên ba lô của A Sáng."
Tráng lập tức giương cung gỗ thông đá nặng trịch, dắt sẵn mũi tên bọc đồng-niken không tạo tia lửa vào dây cung. "Để tôi xử lý chúng. Lũ chuột nhắt này chuyên đi cướp công của người khác."
"Đừng manh động," Minh Sơn ngăn lại. "Địa hình trong hang rất hẹp, đá thạch anh dễ rạn nứt. Nếu chúng ta dùng bạo lực trực diện, tiếng động lớn sẽ thu hút dã thú bên ngoài quay lại. Chúng ta phải tìm mạch nhựa trước, sau đó dùng địa hình để cắt đuôi chúng."
Anh dẫn cả đoàn di chuyển thần tốc trong bóng tối. Nhờ chứng mù màu bẩm sinh và thính giác nhạy bén, Minh Sơn không cần ánh sáng vẫn có thể định vị lối đi bằng cách cảm nhận luồng gió lạnh thổi qua da mặt và tiếng vang của bước chân dội lại từ vách đá. Đôi guốc gỗ bản rộng trượt đi êm ái trên nền đá, không phát ra bất kỳ tiếng động cơ học nào.
Sau mười phút luồn lách qua các ngách hang hẹp, họ lọt vào một khoang hang rộng lớn hơn. Tại đây, mùi ngọt đậm của nhựa thông sơ cấp lỏng bùng phát mạnh mẽ, lấp đầy toàn bộ khoang mũi của Minh Sơn.
Anh nheo mắt nhìn qua thấu kính màu lam. Dưới ánh sáng lân quang yếu ớt phát ra từ các tinh thể thạch anh bám trên vách hang, anh nhìn thấy một vệt sáng vàng nhạt, lấp lánh đang chảy chậm rãi dọc theo một rễ cây thông đá non đâm xuyên qua trần hang đá vôi. Dòng nhựa lỏng rỉ ra từng giọt lớn, rơi xuống một hồ sáp dẻo nhỏ màu hổ phách phía dưới.
Nhựa thông sơ cấp lỏng nguyên vẹn!
"Tìm thấy rồi," A Sáng reo lên khe khẽ, thằng bé vội vàng tháo chiếc túi da cừu hai lớp bảo quản nhựa ra khỏi vai, chuẩn bị tiến lên để hứng lấy dòng nhựa quý.
Lòng Minh Sơn tràn ngập niềm vui sướng. Đây là liều thuốc cứu mạng cho Bình An, là mục đích khiến anh chấp nhận đánh đổi cả mạng sống để đột nhập vào thung lũng chết chóc này.
Thế nhưng, ngay khi A Sáng vừa bước lên một bước, khứu giác nhạy bén của Minh Sơn đột ngột giật nảy dữ dội. Giữa mùi ngọt ngào của nhựa sơ cấp, anh ngửi thấy một mùi lưu huỳnh nồng gắt, dẻo quánh bốc lên từ khoảng đất ngay phía trước mặt A Sáng.
Mùi bẫy bùn sáp kết dính!
"A Sáng! Đứng lại!" Minh Sơn hét lên, vươn tay giật mạnh cổ áo của học trò lùi lại.
Ngay khoảnh khắc đó, từ trên vách đá thạch anh cao khoảng bốn mét phía trên đầu họ, một tiếng cười khàn khàn, tàn nhẫn vang lên dội vào vách đá vôi.
"Haha! Minh Sơn, khứu giác của mày nhạy đấy, nhưng muộn rồi!"
Hùng Sẹo bước ra sát gờ đá phía trên, gương mặt chằng chịt vết sẹo bỏng sáp ghê rợn lộ rõ dưới ánh sáng của một chiếc đèn bão lăng kính thạch anh lọc sương do Đạt Mắt Ưng cầm bên cạnh. Đạt Mắt Ưng đang dùng chiếc ống nhòm lăng kính thạch anh đặc chế rà soát toàn bộ khoang hang, khóa chặt vị trí của đoàn Minh Sơn.
Ngay lập tức, Hùng Sẹo vung tay ném mạnh một chiếc bình gốm nhỏ xuống đất. Chiếc bình vỡ tan, giải phóng một lượng lớn bùn sáp kết dính màu xám đen, tỏa ra mùi lưu huỳnh nồng nặc. Lớp bùn sáp dẻo quánh lan nhanh trên mặt đất, khóa chặt lối rút lui của Tráng và Lực.
"Mỏ nhựa sơ cấp này là của tao!" Hùng Sẹo rít lên. "Giao nộp tấm bản đồ vỏ cây cổ của cha mày ra đây, tao sẽ để cho mày một con đường sống để về chôn cất con gái mày!"
Đạt Mắt Ưng đứng sát gờ đá phía trên, giương sẵn cây cung bọc thép, mũi tên bọc đồng-niken sắc nhọn nhắm thẳng vào ngực A Sáng, kẻ đang ôm khư khư chiếc túi da cừu chứa nhựa sát mạch rỉ.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Tráng bị lớp bùn sáp kết dính giữ chặt đôi guốc gỗ, không thể di chuyển để che chắn cho học trò nhỏ. A Sáng luống cuống, định rút chiếc ống phun dung môi dắt hông để tự vệ, nhưng khoảng cách từ mặt đất lên vách đá cao tới bốn mét, tầm phun của ống dung môi thô sơ hoàn toàn không thể với tới.
Minh Sơn nhận thấy luồng gió trong hang đang thổi từ phía trong ra ngoài lối vào, tức là thổi từ phía anh hướng thẳng về phía vách đá của đối thủ. Anh lập tức đưa ra quyết định chiến thuật cực kỳ nhanh chóng.
Anh rút một bình giấm sồi đặc chế từ ba lô, đổ mạnh một lượng lớn dung dịch axit hữu cơ này lên một khối đá thạch anh ấm nóng sát mạch địa nhiệt gần đó. Giấm sồi gặp nhiệt độ cao lập tức bốc hơi dữ dội, tạo ra một làn khói trắng dày đặc mang tính axit nhẹ, theo luồng gió đối lưu thổi thốc thẳng lên vách đá phía trên.
Làn khói giấm sồi cay nồng nhanh chóng bao phủ lấy gờ đá của Hùng Sẹo, làm mờ mịt hoàn toàn tầm nhìn của Đạt Mắt Ưng qua thấu kính lọc sương.
"Khụ... khụ... Khói độc!" Đạt Mắt Ưng ho sặc sụa, chiếc ống nhòm thạch anh bị hơi giấm sồi làm mờ mịt, gã loạng choạng lùi lại.
Lợi dụng khoảnh khắc đối phương bị mất tầm nhìn, Minh Sơn hét lớn: "Tráng! Bắn vào chiếc nêm chêm gỗ trên vách đá chịu lực bên trái gã!"
Qua thấu kính lam thạch anh lọc sắc, Minh Sơn đã nhìn thấu cấu trúc rạn nứt xám đậm của vách đá thạch anh phía trên đầu Hùng Sẹo. Có một chiếc nêm chêm gỗ thông đá cũ đang chịu lực cho một mảng đá thạch anh sét giòn rụm bám đầy sáp khô.
Tráng phản xạ cực nhanh. Gã giương cung, dây cung gỗ thông đá căng lên hết mức rồi thả tay. Mũi tên bọc đồng-niken xé gió lao đi, găm chính xác vào chiếc nêm chêm gỗ chịu lực.
Tiếng "rắc rắc" rợn người vang lên. Lực va chạm mạnh làm nêm gỗ bị vỡ đôi, giải phóng liên kết của vách đá thạch anh sét. Hàng vạn tấn đá dăm và sáp khô đổ sụp xuống rào rào dọc theo hẻm núi, tạo ra một trận sạt lở đá nhỏ chặn đứng hoàn toàn lối đi dẫn từ gờ đá của Hùng Sẹo xuống phía dưới.
"A! Chết tiệt!" Hùng Sẹo hét lên đau đớn khi bị một mảnh đá thạch anh sắc nhọn bắn trúng vai. Gã loạng choạng tránh né trận sạt lở đá đang bịt kín lối áp sát của mình.
Tuy nhiên, trong lúc hỗn loạn, một mảnh đá rơi trúng vào chiếc túi da cừu mà A Sáng đang giữ sát mạch rỉ nhựa, làm chiếc túi bị lệch hướng. Một lượng nhỏ nhựa thông sơ cấp lỏng vừa hứng được bị rớt ra ngoài, chảy tràn xuống mặt đất sáp dẻo và đông cứng lại ngay lập tức.
Minh Sơn không kịp tiếc nuối lượng nhựa bị mất. Anh hét lên: "A Sáng! Thu hồi túi da cừu! Rút lui mau!"
Nhưng ngay khi A Sáng vừa cúi người nhặt chiếc túi da cừu lên, từ phía trên làn khói giấm sồi đang bắt đầu loãng đi dưới gió thung lũng, bóng đen của Đạt Mắt Ưng lại xuất hiện. Gã trinh sát tàn nhẫn đã vượt qua cơn cay mắt, leo lên một vách đá thạch anh cao hơn, giương thẳng mũi cung sắc lẹm nhắm thẳng vào đầu học trò nhỏ A Sáng đang đứng phơi mình dưới ánh sáng lân quang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!