Nhạc nềnWuxia

Bước Chân Trên Sáp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng sáng từ ngọn đèn pha lăng kính khổng lồ trên đỉnh Trạm gác số 1 quét một đường lạnh lẽo qua mặt sông Biên Giới, đi chậm dần, rồi đột ngột dừng lại ngay sát mạn thuyền gỗ đang bị kẹt cứng của cô Thu. Ánh sáng vàng rực rỡ khúc xạ qua màn sương muối ẩm ướt, tạo nên một quầng sáng lóa mắt chỉ cách gờ gỗ rạn nứt của con thuyền chưa đầy một sải tay. Tiếng xích sắt nặng trịch của lính tuần tra rà soát lòng sông dưới chân vách đá vang lên lách cách, dội vào lòng ngực Minh Sơn từng nhịp búa gõ.


Minh Sơn nín thở, cơ thể áp sát vào mạn thuyền ướt lạnh. Trong bóng tối, đôi mắt sâu hoắm của anh nheo lại dưới chiếc kính bảo hộ chỉ còn một bên thấu kính lam thạch anh lành lặn. Qua thấu kính, luồng sáng vàng chói lọi của kẻ thù bị lọc bớt sắc độ, hiện lên thành một vùng xám nhạt vô hại, để lộ rõ ràng khe nứt thạch anh đang kẹp chặt lấy bánh lái của con thuyền.


"Tráng, giữ chặt mạn thuyền. Lực, che hộp thấu kính lại," Minh Sơn thì thầm, giọng nói trầm thấp gần như hòa lẫn vào tiếng thác nước gầm rú phía thượng nguồn.


Anh khẽ rút chiếc rìu đục bằng hợp kim đồng-niken từ hông ra. Lưỡi rìu nặng trịch, xám xịt không phản chiếu ánh sáng đèn pha. Minh Sơn luồn tay xuống dòng nước buốt giá, dùng khứu giác cực nhạy để định vị chính xác điểm kẹt mà không cần nhìn. Mùi rỉ sét của đá thạch anh ngậm nước và mùi gỗ thông đá mục nát của bánh lái hiện lên rõ rệt trong tâm trí anh. Anh chêm lưỡi rìu đồng-niken vào giữa khe đá và bánh lái gỗ, dùng lực cổ tay dứt khoát đẩy mạnh.


Không có một tia lửa nào phát ra. Lưỡi rìu hợp kim đặc chế lướt êm ái qua thớ đá giòn rụm, giải phóng bánh lái khỏi gọng kìm thạch anh không tiếng động. Cô Thu đứng ở đuôi thuyền lập tức nhận ra sự giải thoát, cô dùng chút sức tàn cuối cùng thúc mạnh chiếc sào gỗ thông đá bị gãy một đầu vào lòng sông. Con thuyền nhẹ nhàng trôi tuột vào bóng tối của rặng sậy sát bờ bên kia, ngay trước khi luồng đèn pha của Đội trưởng Đăng quét ngược trở lại.


Khi mạn thuyền chạm vào bãi sáp dẻo của Rìa Sương Vàng, cô Thu khẽ gật đầu chào cả đoàn rồi âm thầm chống thuyền quay lại dòng nước xiết. Minh Sơn dẫn đầu đoàn thám hiểm bước lên bờ đất mặn.


Trước mặt họ, Rìa Sương Vàng hiện ra như một kỳ quan lộng lẫy nhưng đầy rẫy tử khí. Lớp sương mù màu vàng óng (Sương Vàng nhạt (Cấp 1)) lơ lửng sát mặt đất, cuộn tròn quanh những gốc thông đá khổng lồ cao hàng trăm mét. Ánh trăng biên thùy khúc xạ qua các hạt sáp lơ lửng trong không khí, biến cả khu rừng thành một mê lộ ánh sáng lóa mắt, nơi những quầng sáng vàng liên tục nhảy múa, đánh lừa thị giác của bất kỳ kẻ ngoại lai nào.


"Ôi trời đất ơi..." Lực rên rỉ, gỡ cặp kính cận dày cộp ra để lau nước mắt đang chảy ròng ròng do bị ánh sáng khúc xạ kích thích. "Mắt tôi không nhìn thấy gì cả. Đi đâu cũng thấy một màu vàng óng như vàng ròng chảy ra vậy."


Tráng cũng loạng choạng, gã giậm mạnh chiếc ủng da xuống đất nhưng lập tức bị giữ chặt lại bởi một lực hút dẻo quánh. "Mặt đất này... không phải là đất nện!"


Minh Sơn cúi người, ngón tay bám đầy vết chai sần chạm xuống bề mặt xám vàng dưới chân. Đó là một lớp sáp dẻo nguội, kết quả tích tụ hàng trăm năm của nhựa thông cổ đại rỉ ra từ rễ cây. Lớp sáp này nhạy cảm với nhiệt độ; ban đêm, nó co lại thành một bề mặt trơn trượt như băng nhưng vẫn giữ được độ kết dính chết người nếu giậm chân quá mạnh.


"Đừng nhấc cao bước chân," Minh Sơn ra lệnh, giọng nghiêm nghị. "Ở đây, chúng ta phải dùng guốc gỗ."


Anh mở chiếc gùi tre, lấy ra bốn đôi guốc gỗ bản rộng đặc chế – báu vật sinh tồn được làm từ lõi cây thông đá nhẹ sấy khô của Lão Đại. Đế guốc rộng gấp ba lần bàn chân thông thường, mặt dưới được mài nhẵn và quét một lớp mỡ cừu mỏng.


A Sáng run rẩy xỏ chân vào quai da cừu mềm của đôi guốc nhỏ nhất. Thằng bé cố gắng bước đi theo thói quen cũ nhưng lập tức bị trượt chân, quai da guốc gỗ bị lỏng do hơi ấm của nhựa sáp dẻo phía dưới bốc lên làm giãn nở da cừu. Thằng bé ngã nhào về phía trước, suýt nữa thì đập mặt vào một khối hổ phách nhọn hoắt nhô ra từ gốc cây.


Minh Sơn nhanh tay đỡ lấy bả vai A Sáng. Anh kéo thằng bé đứng dậy, lấy từ hông ra một hũ mỡ cừu nhỏ, dùng ngón tay quệt một lớp dày bôi lên các khớp nối quai da của guốc gỗ.


"Da cừu gặp sáp ấm sẽ bị giãn nở và mất lực giữ," Minh Sơn chỉ dẫn cho học trò, giọng trầm tĩnh nhưng dứt khoát. "Phải liên tục bôi mỡ cừu để bảo dưỡng quai da, giữ cho nó luôn săn chắc. Và nhớ kỹ, di chuyển theo tư thế khụy gối trượt nhẹ hai chân trên bề mặt sáp dẻo, không được nhấc chân để tránh tạo lực hút chân không kết dính."


A Sáng gật đầu lia lịa, cố gắng hạ thấp trọng tâm, khụy gối và bắt đầu trượt đôi guốc gỗ bản rộng đi từng bước ngắn theo nhịp bước của Minh Sơn.


Trong khi đó, Lực vẫn bị mê hoặc bởi những quầng sáng vàng óng khúc xạ xung quanh. Đôi mắt cận thị nặng của gã nhìn thấy một lối đi bằng phẳng, sáng rực như đá thạch anh lấp lánh ngay phía trước rặng thông cổ thụ. Gã nghĩ đó là một lối đi khô ráo, vững chãi liền bước chân hướng về phía đó.


"Lực! Đứng lại!" Minh Sơn hét lên.


Nhờ chứng mù màu đỏ-xanh bẩm sinh, Minh Sơn không hề bị những ảo ảnh khúc xạ vàng óng kia đánh lừa. Qua thấu kính màu lam và đôi mắt nhạy cảm đặc biệt với cấu trúc rạn nứt địa chất, anh nhìn thấu qua màn sương lóa mắt. Lối đi bằng phẳng sáng rực mà Lực nhìn thấy thực chất là một hố sáp lỏng sâu hoắm, nơi dòng nhựa thông cổ đại nóng chảy âm ỉ dưới lòng đất đang rò rỉ lên, chỉ được bao phủ bởi một lớp màng sáp mỏng manh khúc xạ ánh sáng như gương.


Minh Sơn vọt lên bằng bộ pháp lướt sáp điêu luyện, đôi guốc gỗ bản rộng lướt đi không một tiếng động trên bề mặt dẻo quánh. Anh chộp lấy cổ áo khoác của Lực, giật mạnh gã lùi lại ngay khi mũi guốc gỗ của Lực vừa chạm vào mép hố sáp.


Một mảng sáp mỏng vỡ ra, rơi xuống hố sáp lỏng phía dưới, lập tức bị nuốt chửng và sủi bọt khí nóng hổi bốc lên mùi hắc ín nồng nặc. Lực nhìn thấy cảnh tượng đó thì mặt cắt không còn một giọt máu, gã ngã sụp xuống gờ đá granite cứng bên cạnh, thở hổ hển.


"Thị giác của các cậu ở đây chỉ là kẻ thù," Minh Sơn nói, mắt vẫn quét dọc theo các đường rạn nứt xám đậm trên nền đá cứng mà anh nhìn thấy rõ nét. "Hãy nhìn vào các thớ đá granite chịu lực, tránh xa những vùng khúc xạ ánh sáng quá mạnh."


Đột ngột, lòng bàn chân Minh Sơn truyền đến một luồng rung động tần số thấp cực kỳ nhẹ qua đế guốc gỗ thông đá. Anh lập tức giơ tay ra hiệu cho cả đoàn dừng lại.


"Tất cả đứng bất động!" Minh Sơn thì thầm, áp tai xuống mặt sáp nguội lạnh, sử dụng kỹ năng cảm ứng rung địa chấn.


Tiếng rào rào trầm đục vang lên dưới lòng đất thung lũng. Đó là dấu hiệu của một mạch sáp ngầm đang bị dồn nén áp suất địa nhiệt, chuẩn bị nứt vỡ phun trào. Minh Sơn nhắm mắt, khứu giác phân loại của anh ngửi thấy mùi lưu huỳnh gắt và mùi hơi gas sáp nóng đang rò rỉ qua một kẽ nứt nhỏ cách họ năm bước chân.


"Mạch sáp sắp nứt ở phía bên trái. Trượt guốc gỗ lệch sang hướng bên phải mười độ, bám sát gốc thông đá cổ thụ kia!" Minh Sơn ra lệnh.


Cả đoàn nín thở di chuyển theo lộ trình an toàn mà Minh Sơn vạch ra bằng Thị giác cấu trúc rạn nứt. Ngay khi gót guốc gỗ của người cuối cùng là Tráng vừa lướt qua gờ đá, một tiếng "phì" trầm đục vang lên, một luồng sáp lỏng nóng sôi phun trào lên từ kẽ nứt bên trái, cao nửa mét rồi nhanh chóng nguội đi, đông đặc lại thành một khối sáp vàng cứng ngắc.


Tráng nuốt nước bọt nhìn khối sáp mới hình thành. "Nếu không có chú Sơn dẫn lộ, chúng ta đã biến thành tượng hổ phách từ lúc nào rồi."


Minh Sơn không trả lời, anh khẽ nhíu mày. Khứu giác cực nhạy của anh đột ngột bắt được một mùi hương hoàn toàn lạc lõng giữa mùi hắc ín và lưu huỳnh của Rìa Sương Vàng.


Đó là mùi mật ong hoang dã pha lẫn dầu thông non – ngọt lịm, ấm áp và vô cùng nổi bật. Mùi hương này bộc phát mạnh mẽ từ chiếc ba lô da cừu bám đầy sáp định vị của Gã Hắc mà A Sáng đang đeo trên vai. Hơi ấm của sương mù thung lũng đang làm hoạt hóa lớp sáp định vị lỏng, biến thằng bé thành một ngọn đuốc mùi hương khổng lồ giữa vùng rừng hoang dã.


"Mùi ngọt quá..." A Sáng hít hà, chưa hề nhận ra hiểm họa chết người bám trên vai mình.


Minh Sơn lập tức áp sát, bàn tay to bản bóp chặt lấy quai ba lô của A Sáng. Anh định dùng giấm sồi để trung hòa vệt sáp định vị này, nhưng gió thung lũng đột ngột đổi hướng, thổi thốc từ phía rừng sâu ra ngoài.


Trong luồng gió buốt giá mang hơi sương vàng, khứu giác của Minh Sơn đột ngột giật nảy dữ dội. Mùi ngọt lịm của mật ong hoang dã lập tức bị át đi bởi một mùi tanh nồng, musky đặc trưng của chất bài tiết dã thú ăn thịt, trộn lẫn với mùi nước dãi nóng hổi bám trên vỏ thông đá ẩm ướt ngay phía trước mặt họ.


Một bóng xám khổng lồ, cao hơn hai mét, với bộ móng vuốt lấp lánh sắc vàng hổ phách từ từ hiện rõ sau màn sương mù dày đặc chỉ cách họ mười bước chân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!