Đêm Vượt Sông
Gió buốt từ lòng sông Biên Giới thổi thốc qua rặng sậy khô héo, mang theo hơi ẩm mặn chát của sương sáp vàng nhạt. Đêm thung lũng lạnh như cắt vào da thịt, nhưng dưới lớp áo khoác da cừu sờn rách bám đầy muội than, lưng áo của Minh Sơn đã đẫm mồ hôi. Anh khụy gối sát mép nước đục ngầu, một tay giữ chặt bả vai của A Sáng để giữ cho thằng bé không trượt chân xuống bùn nhão, tay còn lại siết chặt cán chiếc rìu đục hợp kim đồng-niken dắt bên hông.
"Chú Sơn..." A Sáng thì thầm, giọng run lên bần bật vì lạnh và sợ hãi. "Cháu ngửi thấy mùi mỡ cừu rẻ tiền bôi trơn giáp sắt của bọn Cai Lực. Chúng đang xuống dốc đá rồi."
Minh Sơn nín thở, đóng hoàn toàn thị lực yếu ớt đang bị màn sương vàng che khuất để tập trung vào khứu giác nhạy bén của một thợ cả. Giữa mùi tanh nồng của bùn sông và vị hăng hắc của sáp muối, có một mùi mỡ cừu cháy khét lẹt đang đậm dần lên theo hướng gió thổi từ thị trấn. Cai Lực đã đuổi đến rặng sậy ngoài kia, chỉ cách bến đò chưa đầy hai trăm thước.
Thế nhưng, thứ khiến lồng ngực Minh Sơn thắt lại là một mùi hương khác bám dai dẳng ngay trên ba lô da cừu mà A Sáng đang đeo. Đó là mùi mật ong hoang dã pha lẫn dầu thông non – ngọt lịm, ấm nóng và vô cùng nổi bật giữa đêm đông lạnh giá. Anh biết đó là sáp định vị lỏng của Gã Hắc lén bôi lên trong cuộc giao dịch ở Chợ Đen, nhưng lúc này anh không có thời gian để tìm kiếm vệt sáp đó trên tấm da cừu dày để cạo bỏ. Mùi hương ngọt ngào đó đang tỏa ra như một ngọn đuốc vô hình dẫn đường cho đàn chó săn của lính gác Trường.
"Nép sát vào đây," một giọng nói trầm đục vang lên từ hốc đá thạch anh ngay bên cạnh.
Tráng bước ra từ bóng tối của rặng sậy, vai khoác cây cung gỗ thông đá nặng trịch, hông dắt bao tên bọc đồng-niken không tạo tia lửa. Theo sau gã là Lực, người thợ mài kính gầy gò đang ôm khư khư chiếc hộp gỗ đựng các thấu kính thạch anh đặc chế. Khuôn mặt Lực tái nhợt dưới ánh sáng mờ ảo của sương vàng, đôi mắt cận thị nặng nheo lại sau cặp kính dày cộp.
"Lực, sửa cho ta cái thấu kính lam," Minh Sơn thì thầm nhanh, khẽ gỡ chiếc kính bảo hộ hai lớp đang bị muội than lò rèn bám đen kịt một bên lăng kính.
Lực gật đầu run rẩy, mở hộp lấy ra một miếng vải dạ nhỏ tẩm dầu hạt thông, thoăn thoắt lau sạch lớp muội than bám trên bề mặt thấu kính lam của Minh Sơn. Kỹ thuật mài kính lâu năm giúp đôi tay gã giữ thăng bằng tuyệt đối dù mặt đất dưới chân đang rung nhẹ theo nhịp sóng sông. Khi Minh Sơn đeo kính trở lại, tầm nhìn bên mắt trái của anh lập tức khôi phục. Dưới sắc lam của thấu kính đặc chế, màn sương mù màu vàng óng khúc xạ ánh sáng xung quanh bị lọc bớt, để lộ ra những đường viền xám đậm của vách đá và dòng chảy xiết của sông Biên Giới phía trước.
"Thu đâu rồi?" Tráng lo lắng hỏi, tay đặt lên báng cung.
"Sắp đến rồi. Thu không bao giờ trễ hẹn," Minh Sơn trả lời, mắt vẫn quét dọc bờ sông.
Từ phía khúc quanh dòng nước xiết, một bóng thuyền gỗ dài, đen thẫm không thắp đèn âm thầm rẽ màn sương lao tới. Cô lái đò Thu đứng ở đuôi thuyền, da bánh mật khỏe khoắn, hai tay ghì chặt chiếc sào bằng gỗ thông đá bọc đồng. Cô thúc sào một cú dứt khoát vào kẽ đá ngầm, giữ cho mạn thuyền áp sát vào gờ đá nơi cả đoàn đang ẩn nấp.
"Lên thuyền nhanh!" Thu khẽ rít lên qua kẽ răng, giọng nói sắc sảo dứt khoát. "Bọn tuần tra của Đội trưởng Đăng vừa tăng thêm người gác ở Trạm số 1. Chúng đang thả xích sắt rà soát lòng sông phía hạ nguồn."
Minh Sơn đỡ A Sáng nhảy lên thuyền trước, rồi phối hợp cùng Tráng chuyển các hòm nhu yếu phẩm khô và mười bình giấm sồi đặc chế vào khoang thuyền gỗ. Lực leo lên sau cùng, chiếc hộp gỗ đựng thấu kính va lách cách vào mạn thuyền khiến gã hoảng hốt nín thở.
Thu lập tức tắt toàn bộ đèn đuốc trên thuyền. Bóng tối lập tức bao trùm lấy họ, chỉ còn lại những quầng sáng vàng nhạt khúc xạ từ ngọn đèn pha khổng lồ của Trạm gác số 1 quét quét trên đỉnh vách đá phía xa.
"Ngồi sụp xuống! Ghì chặt mạn thuyền!" Thu ra lệnh, hai chân đứng vững như bàn thạch ở đuôi thuyền. Cô không dùng mái chèo thông thường vốn dễ tạo ra tiếng động khua nước lớn, mà sử dụng chiếc sào bọc đồng tì vào các gờ đá ngầm dưới đáy sông, lợi dụng tiếng gầm rú của thác nước ngầm phía thượng nguồn để che giấu tiếng rẽ nước của con thuyền.
Con thuyền gỗ chao đảo dữ dội khi lao vào dòng nước xiết đục ngầu của sông Biên Giới. Dòng sông rộng lớn này là ranh giới tự nhiên duy nhất ngăn cách thị trấn Sương Mù với vùng đất chết của Thung Lũng Hổ Phách Vàng. Nước sông cuồn cuộn chảy, mang theo những mảng sáp nguội đóng băng trôi nổi va đập vào mạn thuyền rầm rầm.
Ở phía bờ thị trấn, tiếng chó săn đột ngột sủa vang dập dồn.
"Cai Lực đã bến sông rồi!" Tráng nghiến răng, giương cung gỗ thông đá nhắm thẳng về phía bóng tối bờ sông. Gã dắt sẵn một mũi tên bọc đồng-niken không tạo tia lửa lên dây cung, ngón tay siết chặt.
"Đừng bắn!" Minh Sơn đè chặt cánh tay Tráng xuống, giọng trầm và lạnh lùng. "Tiếng dây cung rung và tiếng động cơ hơi nước của bọn chúng sẽ kích hoạt còi báo động toàn diện của trạm gác. Một khi đèn pha quét trúng, chúng ta sẽ làm mồi cho súng phun sáp nóng chảy trên bờ."
Tráng hít một hơi sâu, hạ tầm cung nhưng mắt vẫn không rời khỏi bờ sông. Qua thấu kính màu lam, Minh Sơn nhìn thấy những bóng đen bọc giáp da đang cầm đuốc chạy dọc bờ sậy. Mùi sáp lỏng định vị bám dưới ba lô của A Sáng tỏa ra quá mạnh trong đêm ẩm ướt, khiến đàn chó săn của lính gác Trường liên tục hướng mũi về phía dòng sông sủa điên cuồng.
"Đội trưởng Đăng! Con thuyền kia rồi! Có bóng người vượt sông lậu!" Tiếng hét của Cai Lực vang vọng qua tiếng thác nước gầm rú.
Trên đỉnh vách đá của Trạm gác số 1, ngọn đèn pha lăng kính công suất lớn khổng lồ đột ngột chuyển hướng. Luồng ánh sáng vàng rực, chói lòa như một dải lụa khổng lồ xé toạc màn sương đêm, quét dọc theo mặt sông Biên Giới. Luồng sáng đi đến đâu, mặt nước sáp đóng băng lấp lánh lên những sắc cầu vồng kỳ dị đến đó.
"Thu! Đèn pha đang quét tới!" A Sáng hoảng hốt kêu lên, hai tay ôm chặt hòm nhu yếu phẩm.
"Im lặng!" Thu hét lên, hai tay ghì chặt chiếc sào gỗ thông đá chống chọi với dòng nước xoáy. "Nước xiết quá, thuyền không thể đi nhanh hơn được!"
Minh Sơn nheo mắt nhìn luồng sáng đang quét dần về phía thuyền của họ. Khả năng định vị và thấu hiểu thực địa giúp anh nhận ra một quy luật: "Đèn pha lăng kính của Đăng có chu kỳ quét lặp lại. Khi quét qua khúc quanh của vách đá thạch anh, luồng sáng sẽ bị khúc xạ và chậm lại đúng 5 giây trước khi quay trở lại mặt sông. Thu! Đợi luồng sáng vừa quét qua, hãy thúc thuyền vượt qua đúng nhịp trễ đó!"
"Hiểu rồi!" Thu trả lời, bắp tay cô nổi cuộn dưới lớp áo vải thô khi cô dồn lực ghì chặt sào gỗ đợi thời cơ.
Luồng ánh sáng vàng rực quét sượt qua mạn thuyền gỗ của họ chỉ trong gang tấc. Hơi nóng từ lăng kính công suất lớn tỏa ra khiến hơi sương xung quanh bốc lên nghi ngút. Ngay khi luồng sáng vừa quét qua vách đá thạch anh phía trước và bị khúc xạ lệch hướng, Minh Sơn hét lớn:
"Ngay bây giờ! Thúc thuyền!"
Thu dùng hết sức bình sinh, thúc mạnh chiếc sào bọc đồng vào gờ đá ngầm. Con thuyền gỗ lao vút đi trong bóng tối, vượt qua vùng trung tâm của dòng nước xiết. Thế nhưng, Đội trưởng Đăng trên trạm gác là một kẻ giảo hoạt. Nhận thấy con chó săn vẫn sủa liên tục về phía dòng sông, gã ra lệnh cho lính vận hành xoay ngược lăng kính quét rà soát một vòng tròn đồng tâm.
Luồng sáng khổng lồ đột ngột quay ngược trở lại mặt sông sớm hơn chu kỳ bình thường 3 giây.
"Mẹ kiếp! Nó quét ngược lại rồi!" Tráng rống lên.
Con thuyền gỗ lộ diện hoàn toàn dưới ánh sáng chói lòa của đèn pha. Từ Trạm gác số 1, tiếng còi hơi nước báo động vang lên rầm rầm, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm tối.
"Lực! Mau dùng lăng kính!" Minh Sơn hét lớn, tay giữ chặt mạn thuyền đang chao đảo.
Lực run rẩy mở hộp gỗ, lấy ra một thấu kính thạch anh quang học mài góc phản xạ đặc chế có kích thước bằng bàn tay. Gã quỳ sụp xuống lòng thuyền, nâng thấu kính lên hướng thẳng về phía luồng sáng đang quét tới.
Kỹ thuật mài kính dẻo dai của Lực phát huy tác dụng tối đa trong giây phút sinh tử. Gã điều chỉnh góc nghiêng của thấu kính thạch anh một cách tỉ mỉ, đón lấy luồng sáng từ đèn pha lăng kính của Đăng. Ánh sáng vàng rực đập vào thấu kính mài góc phản xạ, lập tức bị khúc xạ và bẻ cong lệch hướng sang một vùng nước trống bên cạnh, tạo ra một ảo ảnh quang học hoàn hảo về một vùng sông trống rỗng ngay tại vị trí con thuyền đang di chuyển.
"Đội trưởng Đăng! Không có gì cả! Chỉ là bóng của mảng sáp trôi thôi!" Tiếng lính gác trên trạm hét lên qua ống loa.
Luồng đèn pha khổng lồ bị bẻ cong quét lệch sang hướng khác, cứu cả đoàn thoát khỏi sự phát hiện trực diện trong gang tấc. Thế nhưng, cái giá phải trả cho cuộc đấu trí quang học này là sự mất tập trung địa hình.
Dòng nước xiết hung hãn của sông Biên Giới bất ngờ đẩy mạnh con thuyền gỗ lệch khỏi quỹ đạo an toàn, lao thẳng vào bãi đá ngầm lởm chởm thạch anh sắc nhọn sát rìa sông gần Trạm gác số 1.
"Tránh ra! Có đá ngầm!" Thu hét lên tuyệt vọng, cố gắng tì sào gỗ xuống đáy sông nhưng lực nước quá mạnh đã bẻ gãy chiếc sào gỗ thông đá bọc đồng nghe một tiếng "khấc" chói tai.
Rầm!
Cú va chạm cực mạnh với đá ngầm khiến con thuyền gỗ chao đảo dữ dội, mạn thuyền bên trái bị rạn nứt nát vụn. Cú giật mạnh hất văng một hòm nhu yếu phẩm khô chứa đầy lương thực dự trữ của đoàn rơi xuống dòng nước xiết cuồn cuộn, lập tức bị cuốn trôi mất hút vào bóng tối.
Con thuyền gỗ bị kẹt chặt giữa khe của hai tảng đá thạch anh lớn sát rìa sông, chỉ cách chân tường đá của Trạm gác số 1 chưa đầy ba mươi thước. Nước sông lạnh buốt bắt đầu tràn vào qua khe nứt mạn thuyền.
Trên bờ đá ngay phía trên đầu họ, tiếng xích sắt lách cách vang lên dồn dập. Bọn lính tuần tra của Đội trưởng Đăng bắt đầu thả những sợi xích sắt nặng trịch rà soát dọc theo lòng sông để dò tìm mạn thuyền vượt lậu.
Đúng lúc đó, luồng sáng khổng lồ từ đèn pha lăng kính trên trạm gác số 1 từ từ xoay ngược trở lại.
Luồng sáng quét qua mặt sông, đi chậm dần, rồi đột ngột dừng lại ngay sát mạn thuyền gỗ đang bị kẹt cứng của cô Thu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!