Nhạc nềnWuxia

Hầm Đất Bình Yên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của mật đạo ngầm nối từ Chợ Đen Sương Mù dần thưa loãng, nhường chỗ cho màn sương mù vàng nhạt dầm dề của đêm muộn thị trấn Sương Mù. Minh Sơn bước ra từ một hốc đá khuất sau bãi phế thải rìa sông. Gió bão từ sông Biên Giới thổi thốc vào mặt, mang theo hơi nước lạnh buốt và vị mặn chát của sáp muối. Anh khẽ kéo thấp vành mũ da cừu, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập sau quãng đường dài mang vác mười bình giấm sồi nặng trịch trên vai.


Mắt trái của Minh Sơn nhức nhối dữ dội. Lớp muội than nung từ lò rèn của thợ rèn Thiết bám chặt vào phần thấu kính màu lam còn sót lại của chiếc kính bảo hộ, biến tầm nhìn của anh thành một mảng xám xịt, nhạt nhòa. Anh chỉ có thể dựa vào mắt phải để lờ mờ nhận biết những quầng sáng khúc xạ màu vàng óng đang nhảy múa trong sương. Thế nhưng, thứ khiến anh lo ngại hơn cả là một mùi hương ngọt lịm kỳ lạ thoảng qua sau lưng.


Là thợ cả với khứu giác phân loại năm mươi dòng nhựa, Minh Sơn lập tức nhận ra mùi mật ong hoang dã pha lẫn dầu thông đá non cực kỳ tinh tế. Mùi hương này bám dai dẳng dưới đáy ba lô da cừu của anh. Anh chưa từng thu hoạch thứ sáp này trong đêm nay. Một sự hoài nghi mơ hồ dâng lên trong lòng, nhưng áp lực thời gian của Bình An đang đè nặng khiến anh không thể dừng lại để kiểm tra tỉ mỉ. Anh phải về nhà ngay lập tức.


Khi Minh Sơn vừa rẽ vào con hẻm dẫn về căn nhà gỗ của mình, khứu giác nhạy bén của anh đột ngột giật nảy. Mùi ẩm mốc quen thuộc của gỗ thông đá mục nát đã bị át đi bởi mùi mỡ cừu rẻ tiền dùng để bôi trơn giáp sắt, mùi rượu sáp nồng nặc và hơi thở thô thiển của những kẻ lạ mặt.


Có người đang phục kích.


Minh Sơn lập tức áp sát người vào vách đá thạch anh giòn rụm bên hông hẻm, nín thở. Từ phía đầu ngõ bên kia, tiếng xích sắt va chạm lách cách vào đá hộc vang lên trầm đục.


"Lục soát kỹ hai đầu ngõ cho tao!" Giọng nói ồm ồm, hống hách của Cai Lực vang lên qua màn sương. "Thằng Sơn chắc chắn phải mò về đây để lấy đồ. Quản đốc Sâm đã ra lệnh rồi, đêm nay phải siết nợ căn nhà này sớm hơn thời hạn. Đập nát mọi thứ nếu nó không chịu lòi mặt ra!"


Thông qua mắt phải, Minh Sơn lờ mờ thấy bóng dáng thô kệch của Cai Lực bọc trong bộ giáp da cũ, tay lăm lăm chiếc roi da bọc sáp cứng gia cố xích sắt nhỏ bên trong. Đi sau gã là bốn tên tay sai của xưởng nhựa Quản đốc Sâm. Chúng đã phong tỏa hoàn toàn hai đầu ngõ dẫn vào căn nhà gỗ của anh.


Minh Sơn siết chặt cán rìu đục hợp kim đồng-niken dắt bên hông. Lồng ngực anh nóng như lửa đốt. Bình An vẫn còn ở bên trong. Cơn sốt ngộ độc sáp cấp 2 đang tàn phá cơ thể cô bé mười tuổi, và nếu bọn chúng xông vào đập phá, con gái anh sẽ không chịu nổi chấn động. Anh định luồn lách qua lối ngách để trốn vào xưởng nhựa cũ bên cạnh, nhưng khứu giác nhạy bén lập tức ngửi thấy mùi mỡ cừu và khói than đá nồng nặc phát ra từ phía đó. Cai Lực đã bố trí người phục kích sẵn ở xưởng nhựa cũ. Đường lui hoàn toàn bị chặn đứng.


Không thể chần chừ thêm nữa. Minh Sơn khụy gối, tận dụng bộ pháp 'Lướt sáp bằng guốc gỗ' để di chuyển không tiếng động trên bề mặt sáp dẻo trơn trượt của con hẻm. Anh luồn ra phía sau căn nhà gỗ, nơi có một cây thông đá chết khô đổ nghiêng sát mái nhà.


Với sự nhanh nhẹn của một thợ cả thực địa, Minh Sơn bám vào thân cây thông đá cứng như thép, leo nhanh lên mái nhà bằng gỗ thông. Sương mù ban đêm tích tụ dưới thấp đã tạo thành một lớp màn che khuất hoàn toàn tầm nhìn của lính gác bên dưới, nhưng bề mặt mái nhà lại trơn trượt vô cùng do lớp sáp đóng băng lạnh buốt. Minh Sơn phải dùng xúc giác lòng bàn chân cảm nhận độ bám của gỗ để không bị trượt ngã. Anh bò sát mái nhà, nhẹ nhàng gỡ một tấm ván gỗ lỏng lẻo trên trần hầm lò cũ, rồi thả người rơi xuống bên trong gian buồng tối của Bình An.


"Cha!"


Một tiếng gọi thì thầm, run rẩy vang lên từ góc tối. A Sáng đang ngồi co quắp bên cạnh giường tre, tay cầm chiếc dao găm nhỏ tự mài, khuôn mặt nhem nhuốc bụi than đầy vẻ sợ hãi. Trên giường, Bình An nằm nghiêng, hơi thở khò khè, đứt quãng. Gương mặt cô bé đỏ bừng vì sốt cao, đôi chân nhỏ bé bọc trong tấm chăn dạ cũ kỹ đã cứng ngắc như hai thanh củi khô, các mảng xơ cứng màu xám nhạt đã lan rộng sát khớp gối.


Minh Sơn bước nhanh đến, quỳ sụp xuống bên giường. Anh khẽ chạm tay vào trán con gái, lòng đau như cắt khi cảm nhận được sức nóng hầm hập và sự run rẩy của cơ thể nhỏ bé.


"Bình An, cha về rồi. Đừng sợ."


Bình An khẽ mở đôi mắt to tròn đầy nghị lực, cố gắng mỉm cười nhưng khóe môi run lên bần bật: "Cha... con không sợ... nhưng bên ngoài có tiếng đập cửa..."


"Chúng ta phải đi ngay," Minh Sơn dứt khoát quay sang A Sáng. "Cai Lực đang cho người phong tỏa ngõ chính. Lối ngách xưởng nhựa cũng bị phục kích. Chúng ta phải đi đường mái nhà."


"Nhưng Bình An làm sao leo được hả chú Sơn?" A Sáng lo lắng thì thầm, mắt hướng ra phía cửa chính đang bị những cú đập mạnh của Cai Lực làm rung chuyển rầm rầm.


"Ta sẽ cõng con bé. A Sáng, cậu hãy đeo ba lô giấm sồi này. Hãy di chuyển sát sau lưng ta. Tuyệt đối không được phát ra tiếng động."


Minh Sơn nhanh chóng quấn Bình An vào tấm chăn dạ, dùng dây đai da cừu chắc chắn buộc chặt cô bé vào sau lưng mình. Đôi chân cứng đờ của Bình An tì vào sườn anh lạnh ngắt như đá thạch anh, nhưng anh cố lờ đi nỗi đau đớn dằn vặt đó, siết chặt nút buộc. Anh đỡ A Sáng leo lên trần hầm trước, rồi cõng Bình An nhẹ nhàng bám vào xà nhà leo lên mái.


Rầm!


Tiếng cửa chính căn nhà gỗ bị đập vỡ toác vang lên chói tai dưới nhà. Tiếng bước chân thô bạo của Cai Lực và đồng bọn tràn vào, kèm theo tiếng chửi rủa om sòm và tiếng đập phá đồ gốm sứ chát chúa.


"Mẹ kiếp! Không có ai ở đây! Lục soát kỹ cái giường tre cho tao! Lớp sáp trên chăn vẫn còn ấm, chúng nó vừa mới chạy trốn thôi!"


Trên mái nhà, Minh Sơn nín thở, khụy thấp trọng tâm để phân bổ trọng lượng cơ thể đều lên đôi guốc gỗ bản rộng đặc chế. Anh dẫn A Sáng luồn lách qua những mái nhà gỗ thông đá san sát nhau rìa thị trấn. Gió lạnh thổi mạnh làm tấm chăn dạ bay phần phật, Bình An áp chặt khuôn mặt nóng bừng vào cổ cha, khóc không thành tiếng. Mỗi bước di chuyển của Minh Sơn đều phải cực kỳ cẩn trọng, bởi chỉ cần một viên ngói gỗ thông bị nứt gãy phát ra tiếng động, bọn lính tuần tra bên dưới sẽ phát hiện ra ngay.


Đột nhiên, từ phía dưới sân nhà của lão nông Vĩnh sát bên cạnh, tiếng sủa vang dữ dội của một con chó săn nghiệp đoàn vang lên dập dồn.


Con chó săn đã ngửi thấy mùi ngọt lịm của sáp lỏng định vị bám dưới đáy ba lô da cừu mà A Sáng đang đeo. Mùi hương mật ong hoang dã tỏa ra nồng đậm trong không khí ẩm ướt, dẫn dắt con thú bờ rào chạy thẳng về phía bờ tường nhà lão Vĩnh, hướng mũi lên mái nhà sủa điên cuồng.


"Cai Lực! Con chó săn bắt được mùi rồi! Hướng này!" Tiếng một tên tay sai hét lên ngoài ngõ.


Minh Sơn biến sắc. Anh không hiểu tại sao con chó lại có thể đánh hơi được mùi hương ngụy trang của họ từ khoảng cách xa như vậy. Dưới ánh sáng mờ ảo, anh thấy bóng dáng lính tuần tra đang xách đèn pha lăng kính chạy xộc vào ngõ nhà lão Vĩnh.


Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng động rầm rầm dữ dội vang lên từ đầu ngõ.


Lão nông Vĩnh, với vóc dáng thô kệch, mặc chiếc áo vải thô bạc màu bám đầy bùn đất, đang cố tình đẩy một chiếc xe cút kít bằng gỗ chất đầy khoai tây ẩm và bùn đất mặn đổ ập xuống ngay lối vào hẻm hẹp. Hàng trăm củ khoai tây lăn lóc khắp mặt đường, bùn đất đen ngòm và phân ngựa hôi thối đổ tràn lan, chắn ngang lối đi của toán lính tuần tra.


"Ối giời đất ơi! Xe khoai của tôi!" Lão Vĩnh giả vờ khóc lóc, luống cuống lao ra chặn trước mũi con chó săn để nhặt khoai. "Các quan thông cảm, đường trơn quá tôi bị trượt bánh xe!"


Mùi bùn đất mặn nồng nặc, mùi khoai tây dập nát và mùi phân ngựa hôi thối bốc lên dữ dội lập tức lấn át hoàn toàn mùi mật ong hoang dã của sáp định vị. Con chó săn bị mùi hôi hám làm hắt hơi liên tục, hoảng loạn mất phương hướng sủa loạn xạ.


"Mẹ kiếp lão già khờ này! Tránh ra!" Cai Lực tức giận vung roi da bọc sáp quất mạnh vào vai lão Vĩnh, khiến lão ngã nhào ra đất sáp. "Đuổi theo con chó! Đừng để mất dấu!"


Nhờ sự can thiệp địa hình kịp thời của lão Vĩnh, Minh Sơn kéo A Sáng nhảy nhanh xuống từ mái thấp của chuồng bò nhà lão, luồn vào bên trong gian nhà kho tối tăm. Lão Vĩnh sau khi lồm cồm bò dậy ngoài ngõ, nhanh chóng lách qua cửa sau nhà kho, khóa chặt chốt cửa lại. Khuôn mặt sạm nắng gió của lão nông già đầy vẻ lo lắng, lão thở hổn hển nói:


"Sơn! Mau đưa con bé xuống hầm khoai tây của ta! Bọn chúng đang lục soát gắt gao lắm, chó săn của nghiệp đoàn sắp quay lại đấy!"


Minh Sơn gật đầu cảm kích, đỡ Bình An xuống khỏi lưng. Lão Vĩnh dẫn họ đến góc nhà kho, nhấc một tấm sàn gỗ dày được ngụy trang bằng những sọt khoai tây khô, để lộ lối vào căn hầm ngầm sâu ba mét dưới lòng đất.


Căn hầm tối tăm, lạnh lẽo, nồng nặc mùi tinh bột khoai tây và mùi đất ẩm. Thế nhưng, ngay khi bước chân chạm vào nền hầm, Minh Sơn khẽ giật mình khi nhận thấy nhiệt độ cơ thể và hơi thở khò khè của Bình An bỗng chốc dịu lại.


Anh đưa mắt nhìn quanh dưới ánh sáng mờ của chiếc đèn bão bọc lưới đồng của Lực (mà anh mang theo). Vách hầm ngầm không phải bằng đất thông thường, mà được gia cố và lót bằng những khối đá thạch anh (quartz) xám xịt, thô ráp. Tường thạch anh tự nhiên có khả năng cách nhiệt cực tốt và hấp thụ hoàn toàn các bào tử sinh học, giúp cô lập hoàn toàn mùi hương biến dị và hơi nóng phát ra từ căn bệnh hóa thạch của Bình An khỏi sự đánh hơi của đàn chó săn bên ngoài.


Bà lão Nhã đã đợi sẵn dưới hầm từ trước, tay cầm sẵn bộ châm cứu bằng bạc cổ truyền và chiếc bình gốm chứa dung dịch thảo dược. Khi thấy Bình An được bế xuống, bà lão nhanh chóng đỡ cô bé đặt nằm lên một chiếc phản gỗ lót rơm khô.


"Khụ... khụ... khụ..."


Cơn lạnh đột ngột của hầm đất khiến lồng ngực Bình An co thắt dữ dội. Cô bé bắt đầu ho khan từng tiếng khô khốc. Tiếng ho vang vọng trong không gian kín của căn hầm, có nguy cơ truyền qua các kẽ đất dội lên phía trên nhà kho nơi lính tuần tra đang lùng sục.


"Con bé bị nhiễm lạnh, độc tố sáp đang phản ứng với hơi ẩm thạch anh!" Bà lão Nhã biến sắc, vội vàng nói. "Nếu để con bé ho thành tiếng lớn, bọn chúng sẽ nghe thấy ngay!"


Minh Sơn cuống cuồng giữ chặt hai vai con gái, lòng đau đớn khi thấy đôi môi cô bé chuyển sang màu tím tái. Anh áp tai vào ngực Bình An, dùng thính giác nhạy bén nghe rõ tiếng rào rào nghẹt thở của dòng sáp độc đang cố gắng đông cứng màng phổi cô bé.


"Bình An, nghe cha, thở chậm lại..." Minh Sơn thì thầm, giọng run rẩy.


Bà lão Nhã nhanh nhẹn lấy từ trong túi áo ra một lọ dung dịch thảo dược màu xanh sẫm – thứ thuốc mê chiết xuất từ rễ sồi già và lá thông đá. Bà đổ vài giọt lên một mảnh vải gạc sạch, nhẹ nhàng áp vào mũi và miệng của Bình An:


"Hít sâu đi con, đây là 'Hơi Thở Sồi', nó sẽ làm dịu màng phổi của con..."


Bình An hít vào một hơi yếu ớt. Dưới tác dụng của thuốc mê thảo dược cường độ cao, cơn ho co thắt của cô bé dần dịu đi, đôi mắt to tròn từ từ khép lại, chìm vào giấc ngủ mê mệt nhưng nhịp thở đã trở nên điều hòa và êm ái hơn. Căn hầm ngầm trở lại sự tĩnh lặng tuyệt đối.


Ngay phía trên đầu họ, tiếng rầm rầm của những đôi ủng da bọc sắt của Cai Lực và đồng bọn dẫm mạnh lên sàn gỗ nhà kho vang lên chói tai.


"Lão già Vĩnh! Mày có thấy thằng Sơn chạy qua đây không?" Tiếng Cai Lực quát tháo dữ dội.


"Dạ... dạ bẩm quan, tôi không thấy ai cả... Tôi mải dọn xe khoai tây bị đổ ngoài ngõ..." Giọng lão Vĩnh run rẩy giả vờ sợ hãi vang xuống qua khe sàn gỗ.


"Hừ! Con chó săn mất dấu mùi mật ong ngay tại đây. Chắc chắn gã đã chạy trốn ra hướng bến sông rồi! Đi! Đừng lãng phí thời gian với lão già khờ này nữa!"


Tiếng bước chân bạo lực dần xa đi, rồi biến mất hẳn ngoài ngõ.


Trong hầm tối, Minh Sơn thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh biết sự an toàn này chỉ là tạm thời. Căn nhà gỗ của anh đã bị đập phá hoàn toàn, anh vĩnh viễn mất đi nơi trú ẩn hợp pháp tại thị trấn Sương Mù này. Đường về của anh đã bị cắt đứt hoàn toàn, anh bắt buộc phải vượt sông Biên Giới ngay trong đêm nay để tìm kiếm nhựa sơ cấp, nếu không Bình An sẽ không thể duy trì sự sống dưới căn hầm này quá ba ngày.


Anh quỳ xuống bên phản gỗ, khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của con gái. Anh biết mình phải đi, và chuyến đi này sẽ là một hành trình một đi không trở lại nếu anh thất bại.


"Bà lão Nhã, lão nông Vĩnh..." Minh Sơn ngước mắt nhìn hai vị ân nhân, giọng nói đầy sự gửi gắm thiêng liêng. "Tôi giao Bình An lại cho hai người. Tôi sẽ mang nhựa sơ cấp về trong vòng hai ngày."


"Hãy đi đi, Minh Sơn," Bà lão Nhã khẽ gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị đầy sự tin tưởng. "Ta sẽ dùng châm cứu để giữ cho mảng xơ cứng không lan lên ngực con bé. Nhưng mày phải nhanh lên. Thời gian của Bình An không còn nhiều đâu."


Minh Sơn đứng dậy, siết chặt quai ba lô chứa mười bình giấm sồi đặc chế, dắt chiếc rìu đồng-niken mới đúc bên hông. Anh cùng A Sáng lặng lẽ lách qua cửa hầm, leo lên nhà kho và luồn ra phía con đường mòn dẫn ra bến sông Biên Giới trong màn sương mù vàng đậm đặc.


Trong khi đó, tại căn nhà gỗ trống rỗng của Minh Sơn ở rìa thị trấn.


Cai Lực tức giận vung roi da đập nát chiếc hòm gỗ cũ nát cuối cùng trong buồng ngủ. Gã thở hổn hển nhìn đống đổ nát hoang tàn, khuôn mặt thô kệch đầy vẻ thất vọng vì không tìm thấy bóng dáng gã thợ cả hay tấm bản đồ vỏ cây cổ nào.


"Mẹ kiếp! Thằng ranh con chạy nhanh thật!"


Gã tức giận quay người bước ra cửa chính bị đập vỡ toác. Đúng lúc gã định bước qua bực cửa đá, ánh sáng dập dờn từ chiếc đèn bão trên tay một tên tay sai bỗng quét qua mặt đất sáp ẩm ướt.


Cai Lực đột ngột dừng bước.


Dưới ánh sáng đèn pha lăng kính quét sát đất, gã phát hiện ra những hạt bột màu trắng mịn, lấp lánh như tinh thể muối bám vương vãi khắp bực cửa và kéo dài thành một vệt mờ nhạt dọc theo con đường mòn dẫn ra bờ sông.


Đó là bột thạch cao khô – thứ bột khoáng chất mà Minh Sơn luôn mang theo bên mình và vô tình bị rơi rớt ra ngoài từ chiếc túi da bị rách quai trong lúc anh vội vã cõng Bình An leo lên mái nhà.


Cai Lực khẽ quỳ một gối xuống, dùng đầu ngón tay thô ráp quệt một ít bột trắng đưa lên mũi ngửi. Khóe môi gã dần nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn và đầy sự hiểm độc:


"Bột thạch cao khô... Hừ, gã thợ cả mù màu này đúng là sơ hở. Vết bột này dẫn thẳng ra bến đò sông Biên Giới rồi! Nó định vượt sông lậu đêm nay!"


Gã đứng phắt dậy, vung mạnh chiếc roi da bọc sáp cứng kêu vút một tiếng xé gió, lớn giọng ra lệnh cho toán tay sai:


"Đuổi theo hướng bến đò ngay cho tao! Báo tin cho Đội trưởng Đăng chốt chặn chặt chẽ cửa sông! Đêm nay tao phải bắt sống thằng Sơn dìm xuống sông Biên Giới!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!