Chìa Khóa Cổ Đại
Giáo sư Khải chậm rãi bước tới sát bức tường hổ phách khổng lồ, đưa bàn tay gầy gò vuốt nhẹ lên thớ sáp vàng óng cứng như thép. Gió rít gào qua khe núi hẹp phía sau lưng họ, mang theo hơi lạnh buốt của sương muối biên thùy đang rơi ngày một dày. Khoảng sân đá cổ đại dưới lòng đất lúc này chìm trong một bầu không khí u uất, tĩnh mịch đến đáng sợ. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn bão bọc lưới đồng chống nổ trên tay Giáo sư Khải hắt lên vách hổ phách, khúc xạ thành những luồng sáng ma mị, lấp lánh như hàng vạn con mắt đang dõi theo từng cử động của đoàn thám hiểm.
"Tránh ra! Để tao thử!" Tráng nghiến răng rít lên. Gã thợ săn bẫy vôi không thể kiên nhẫn hơn khi nghe tiếng xích sắt và tiếng động cơ hơi nước của truy binh đang dội vang ngày một gần từ phía cuối hẻm núi.
Gã gồng hết cơ bắp bả vai cuồn cuộn, vung chiếc rìu đục bằng hợp kim đồng-niken gia truyền của Minh Sơn lên quá đầu. Tráng dồn toàn bộ sức bình sinh, nhắm thẳng vào điểm nối giữa vách hổ phách và cột đá granite chịu lực bên cạnh mà bổ xuống.
*Keng!!!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, chấn động mạnh đến mức làm rung chuyển cả khoảng sân đá cổ đại. Thế nhưng, một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra: lưỡi rìu hợp kim đồng-niken cực kỳ sắc bén bỗng nảy ngược trở lại. Lực phản chấn cực mạnh chạy dọc theo cán gỗ thông đá, truyền thẳng vào hai bàn tay Tráng khiến gã tê dại toàn thân, suýt chút nữa làm rơi vũ khí xuống đất. Trên bề mặt vách hổ phách cổ đại ngàn năm, không hề để lại lấy một vết xước nhỏ, ngược lại, phần lưỡi rìu gia truyền của Minh Sơn đã bị mẻ đi một góc lớn, cán gỗ xuất hiện một vết rạn nứt chạy dọc.
"Chết tiệt! Thứ này là đá granite hay là thép nung vậy?" Tráng loạng choạng lùi lại, hai bàn tay rỉ máu do da thịt bị chấn động làm rách nứt.
"Đừng phí sức nữa," Minh Sơn khàn giọng nói, tay trái giữ chặt lấy bả vai phải đang sưng tấy nặng nề. Cơn đau co thắt buốt nhói từ khớp vai chấn thương cũ khiến anh mất đi ba phần mười lực vung tay, gương mặt sạm nắng gió nhăn lại dưới lớp kính bảo hộ đã hỏng hoàn toàn thấu kính lam bên mắt trái. "Đây là hổ phách cổ đại nguyên sinh đã trải qua hàng ngàn năm tích tụ địa nhiệt, cấu trúc liên kết phân tử của nó cứng hơn sáp thông thường gấp trăm lần. Dùng lực cơ học chỉ làm hỏng vũ khí và tạo ra tiếng động dẫn dụ Thiết Hùng đến nhanh hơn thôi."
Như để chứng minh cho lời cảnh báo của Minh Sơn, từ phía cuối hẻm núi tối tăm, tiếng gầm rú tàn bạo của súng phun sáp nóng áp suất hơi nước đột ngột bùng phát.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Những phát đạn đồng bọc thép nặng trịch bắn ra từ súng hơi nước găm sầm sập vào vách đá thạch anh sét ngay phía trên đầu họ. Đá dăm và bụi thạch anh rơi xuống rào rào như mưa. Làn sương mù vàng óng cuộn xoáy dữ dội dưới áp lực của những luồng hơi nước nóng bỏng.
"Chúng nó ở ngay phía trước! Khóa chặt hẻm núi! Không để một tên nào thoát!" Tiếng hét tàn bạo của Đội trưởng tuần tra Thiết Hùng vang dội qua màn sương độc. Bóng dáng hộ pháp bọc trong giáp sắt xám xịt của gã cùng toán lính tuần tra thiết giáp Đội số 4 đã lờ mờ xuất hiện sau những rặng rễ thông đá.
"K'Phong! Chặn chúng lại!" Minh Sơn hét lớn.
Trưởng bản K'Phong không hề do dự. Gã gầm lên một tiếng hú dài xé toạc màn đêm lạnh lẽo, ra hiệu cho các chiến binh Bộ tộc Vỏ Cây đang mai phục trên các nhánh thông đá khổng lồ phía trên hẻm núi.
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng chục mũi tên nanh thú đặc chế, được tẩm chất độc gây tê liệt từ nấm ký sinh cổ đại, lao đi xé gió. Những mũi tên không tạo ra tia lửa khi va chạm, găm phập phập vào giáp da gấu của toán lính tuần tra, khiến hai tên đi đầu rú lên đau đớn rồi ngã quỵ xuống nền sáp dẻo. Sự tấn công dũng cảm của bộ tộc bản địa đã tạm thời kìm hãm bước tiến của Thiết Hùng, tạo ra một phòng tuyến phòng ngự dã chiến nghẹt thở ngay sát vách cổng thành.
Trong lúc cuộc đấu súng và bắn tên đang diễn ra ác liệt, Giáo sư Khải vội vàng đặt chiếc bảng đá phiến xuống đất, đôi tay gầy gò run rẩy viết nhanh những nét chữ phấn trắng gấp gáp: *"Chúng ta không có mười hai giờ để ngâm rễ cây dại theo công thức thông thường. Phải dùng phương pháp chưng cất áp suất nhiệt lượng dã chiến để ép enzym phân giải hoạt động ngay lập tức!"*
Minh Sơn nheo bên mắt phải còn lành lặn dưới kính bảo hộ, gật đầu dứt khoát: "Tôi hiểu rồi. Phù! Mau dựng lò đất nung dã chiến! Giáo sư Khải, chuẩn bị nguyên liệu!"
Phù nhanh nhẹn lướt đôi guốc lá đặc chế trên bề mặt sáp đỏ nông, kéo chiếc lò đất nung chịu nhiệt nhỏ từ hòm thiết bị ra. Vy (nữ thảo dược sư) cũng lao tới hỗ trợ, đôi tay thoăn thoắt xếp những thanh củi thông đá khô vào buồng đốt.
Giáo sư Khải khẩn cấp lôi từ trong túi da cừu ra những rễ cây dại khô cuối cùng – nguồn nguyên liệu cực kỳ khan hiếm mà ông đã tích trữ suốt nhiều năm nghiên cứu. Ông dùng chiếc chày đá thạch anh nghiền nát rễ cây, bọc chặt trong một màng vải chịu nhiệt chịu axit đặc chế, rồi thả vào bình chưng cất chứa đầy dầu thông đá nóng chảy.
"Sơn! Cậu phải giữ nhiệt độ lò chưng cất thật ổn định! Chỉ một chút sơ sẩy làm dầu thông quá nhiệt, enzym sẽ bị phân hủy hoàn toàn!" Giáo sư Khải dùng ký hiệu tay và biểu cảm gương mặt cực kỳ lo lắng để truyền đạt.
Minh Sơn quỳ sụp bên lò chưng cất dã chiến. Khớp vai phải của anh co thắt từng cơn đau buốt, nhưng anh phớt lờ nó. Anh đóng chặt thính giác ngoại cảnh, áp dụng phương pháp thở 'Tâm Tĩnh Khứu Giác' để đóng hoàn toàn thị giác một mắt đang bị lóa sương vàng, dồn toàn bộ sự tập trung vào khứu giác nhạy bén cực hạn của mình.
Giữa mùi thuốc súng khét lẹt, mùi lưu huỳnh gắt mũi từ súng hơi nước của đối phương và mùi máu tanh nồng của những chiến binh bị thương, khứu giác phân loại 50 dòng nhựa của Minh Sơn bắt đầu hoạt động vượt giới hạn. Anh ngửi thấy mùi dầu thông đá đang sôi lên trong bình gốm.
Mùi hăng hắc ban đầu của sáp thô dần chuyển sang một mùi ngọt dịu, ngầy ngậy của enzym thông non bắt đầu rỉ ra từ màng vải rễ dại.
"Nhiệt độ đang quá cao! Dầu thông sắp cháy! Phù, rút bớt củi thông khô ra!" Minh Sơn hét lên khi ngửi thấy một chút vị khét nhạt bốc lên.
Phù nhanh như cắt dùng kẹp sắt rút hai thanh củi khô ra ngoài.
"Giữ nguyên thế này... mùi hương đang đạt độ chín..." Minh Sơn thì thầm, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán anh hòa lẫn với máu khô bên thái dương. Anh cảm nhận rõ ràng dòng dung dịch trong bình gốm đang chuyển hóa.
*Xèo xèo xèo...*
Một làn khói màu xanh nhạt, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ của thảo mộc cổ đại và enzym thông non, bắt đầu bốc lên từ vòi thoát của bình chưng cất dã chiến. Tinh luyện dung môi rễ cây dại dã chiến đã thành công trong chớp mắt dưới áp lực sinh tử.
"Được rồi! Phun trực tiếp vào vách hổ phách!" Giáo sư Khải viết vội lên bảng đá.
Phù nhanh chóng lắp bình gốm chứa dung dịch nóng hổi vào ống phun dung môi bằng đồng thau. Thế nhưng, vách hổ phách cổ đại quá khổng lồ, nếu phun bừa bãi, lượng dung môi ít ỏi này sẽ nhanh chóng cạn kiệt mà không thể phá vỡ được bức tường.
Minh Sơn gạt lớp kính bảo hộ hỏng ra, dùng bên mắt phải trần mù màu của mình nhìn chằm chằm vào vách hổ phách vàng óng. Nhờ chứng mù màu đỏ-xanh di truyền, anh không bị những quầng sáng khúc xạ lóa mắt của tinh thể thạch anh đánh lừa. Thị giác cấu trúc rạn nứt của anh lập tức nhìn thấu qua lớp sáp dày, phát hiện ra một mạng lưới các đường rạn nứt ngầm siêu nhỏ chạy dọc theo thớ đá thạch anh sét chịu lực phía sau vách hổ phách.
"Phù! Đừng phun bừa bãi! Nhắm thẳng vào ba điểm rạn nứt ngầm ở góc nghiêng bốn mươi lăm độ phía chân cột đá kia mà phun!" Minh Sơn chỉ tay định vị chính xác.
Phù bóp chặt van hơi nước của ống phun đồng thau.
*Vút!!!*
Một tia dung dịch rễ cây dại màu xanh nhạt, áp lực cao, phun thẳng vào các kẽ nứt ngầm của vách hổ phách cổ đại.
Một cảnh tượng kỳ vĩ diễn ra ngay trước mắt họ. Lớp hổ phách cổ đại cứng như thép nung khi tiếp xúc với enzym rễ dại lập tức sủi bọt trắng xóa dữ dội. Tiếng xèo xèo ăn mòn hóa học vang lên dập dồn. Cấu trúc liên kết phân tử của khối sáp ngàn năm bị bẻ gãy hoàn toàn dọc theo các đường rạn nứt thạch anh sét chịu lực mà Minh Sơn chỉ định.
*Rắc... rắc... Rầm!!!*
Khối hổ phách khổng lồ nặng hàng tấn bỗng nứt toác làm đôi, sụp đổ hoàn toàn sang hai bên khoảng sân đá cổ đại, để lộ ra cánh cổng thành cổ đại bằng đá granite bọc đồng chịu lực sâu phía sau.
"Cổng mở rồi! Mau rút lui!" Tráng hét lớn, gã cùng Vy đỡ lấy Khang đang nằm liệt giường lên vai, nhanh chóng đẩy chiếc hòm thiết bị chứa mẫu nhựa sơ cấp qua khe cổng.
"Chặn chúng lại! Bắn nát cánh cổng đó cho tao!" Thiết Hùng gầm lên điên cuồng từ phía sau khi thấy bức tường hổ phách bị phá hủy. Gã vung súng phun sáp nóng áp suất hơi nước bắn phá dữ dội về phía cánh cổng đá.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Những luồng sáp nóng bỏng và đạn đồng găm sầm sập vào mạn sườn cánh cổng đá cổ đại, bắn ra những tia lửa chói mắt. Một chiến binh Bộ tộc Vỏ Cây đi sau cùng bị trúng đạn hơi nước vào vai, ngã quỵ xuống. K'Phong nhanh như chớp lao tới, vác người chiến binh lên vai, lách người qua khe cổng đá hẹp ngay trước khi luồng sáp nóng tiếp theo ập tới.
Minh Sơn và Giáo sư Khải là những người cuối cùng bước qua cổng. Hai người dùng hết sức bình sinh, ghì chặt lấy tay vịn bằng đồng rỉ sét của cánh cổng đá cổ đại nặng hàng tấn mà kéo mạnh.
*Ầm... Ầm... Cạch!!!*
Cánh cổng đá granite bọc đồng khổng lồ đóng sập lại hoàn toàn. Chiếc then cài bằng đá chịu lực nặng nề tự động sụt xuống khớp khóa, khóa chặt Thiết Hùng cùng toán lính tuần tra thiết giáp của Nghiệp đoàn Vạn Tượng bên ngoài hẻm núi tối tăm. Tiếng gầm rú bất lực của động cơ hơi nước và tiếng súng hơi nước bắn phá vào mặt ngoài cánh cổng nhỏ dần rồi mất hút sau bức tường đá dày hai mét.
Bầu không khí xung quanh đột ngột trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ. Không còn tiếng rít của gió lạnh, không còn sương muối rơi dập dồn, chỉ còn lại bóng tối hoàn toàn và tiếng thở dốc nặng nhọc của các thành viên trong đoàn thám hiểm.
Minh Sơn quỳ sụp xuống nền đá lạnh ngắt, khớp vai phải của anh đau buốt đến mức run rẩy không thể nhấc nổi cán rìu. Anh hít thở sâu, cố gắng điều hòa lại nhịp tim đang đập dồn dập sau cuộc chạy đua sinh tử.
"Chúng ta... an toàn rồi chứ?" Lực thợ mài kính run rẩy hỏi, gã vẫn ôm khư khư hộp thấu kính sát ngực.
Giáo sư Khải không trả lời. Ông chậm rãi thắp sáng lại chiếc đèn bão bọc lưới đồng chống nổ. Ánh sáng vàng vọt, ấm áp từ ngọn đèn từ từ lan tỏa, xua đi bóng tối dày đặc của không gian ngầm nội thành cổ đại phía sau cánh cổng.
Minh Sơn nheo bên mắt phải còn lành lặn, đón lấy chiếc đèn bão từ tay Giáo sư Khải để rà quét địa hình xung quanh. Anh nâng cao ngọn đèn, hướng luồng sáng về phía mặt trong của cánh cổng đá granite bọc đồng vừa đóng chặt.
Thế nhưng, khi luồng sáng vàng vọt vừa chạm vào bề mặt đá xám xịt của bức tường bên hông cửa, bước chân Minh Sơn đột ngột khựng lại. Toàn bộ cơ thể anh đông cứng như hóa đá, lồng ngực thắt chặt lại trong một nỗi kinh hoàng tột độ.
Trên thớ đá granite cổ đại xù xì, có một dòng chữ cổ được khắc chìm sâu hoắm vào đá bằng những nét chữ huyết lệ màu đỏ thẫm, khô khốc và nguệch ngoạc đầy sự dằn vặt, đau đớn.
Khứu giác cực nhạy của Minh Sơn lập tức bắt được mùi khói thông nồng đậm quen thuộc bốc lên từ những vệt máu khô mười lăm năm tuổi kia – mùi hương đặc trưng của người cha quá cố Minh Hùng.
Đèn bão chao đảo trên tay Minh Sơn, hắt luồng sáng vàng vọt lên dòng chữ huyết lệ đầy sự cảnh báo rùng rợn của người cha quá cố để lại trước khi mất tích:
"Đừng đi tiếp nếu muốn giữ lấy nhân tính."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!