Giao Dịch Chợ Đen
Hơi nóng hừng hực từ lò nung của thợ rèn Thiết vẫn còn vương vấn trên da thịt Minh Sơn, nhưng ngay khi anh bước sát ra phía tấm liếp cửa, cái lạnh thấu xương của đêm muộn thị trấn Sương Mù đã ập tới, mang theo mùi sương muối vàng dầm dề và ẩm ướt.
Bên ngoài hẻm tối, bóng đen cao gầy của Gã Thọt vẫn đứng bất động như một gốc cây khô hóa thạch. Chiếc ống nhòm lăng kính thạch anh trên tay gã thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng khúc xạ lạnh lẽo khi gã rà quét qua các kẽ hở của tiệm rèn. Gã đang kiên nhẫn rình rập, chờ đợi kẻ chế tạo trang bị cấm bước ra để lập công với Đội tuần tra Thiết Hùng.
Minh Sơn nheo mắt dưới chiếc kính bảo hộ tối màu. Mảnh thấu kính lam bên hông kính – vốn là công cụ giúp anh nhìn thấu cấu trúc rạn nứt của sáp – giờ đây đã bị khói lưu huỳnh và muội than nung bám một lớp màng đen mờ đặc, khiến tầm nhìn vốn đã bị hạn chế bởi chứng mù màu đỏ-xanh của anh lại càng trở nên hỗn độn. Anh chỉ thấy một vùng lờ mờ những mảng xám xịt và những quầng sáng khúc xạ vàng óng của sương mù bao phủ xung quanh.
"Mày không thể đi cửa chính được đâu, Minh Sơn," thợ rèn Thiết khẽ rít lên qua kẽ răng, bàn tay to bản bóp chặt lấy bả vai anh để giữ anh lại trong vùng tối của lò nung. "Gã Thọt có thính giác của một con chó săn và chiếc ống nhòm của gã có thể nhìn xuyên qua màn sương mỏng này. Nếu mày bước ra, cả lưỡi rìu đồng-niken này và tấm bản đồ vỏ cây cổ của cha mày sẽ bị tịch thu ngay lập tức."
Minh Sơn không trả lời, nhưng lồng ngực anh thắt lại khi nghĩ đến Bình An đang nằm co quắp trên chiếc giường tre ở căn nhà gỗ rìa thị trấn. Cơn sốt ngộ độc sáp cấp 2 đang tàn phá cơ thể cô bé mười tuổi từng giờ, và mẻ nhựa giảm đau duy nhất đã bị Quản đốc Sâm cướp mất. Anh chỉ có đúng ba ngày hoãn nợ, và đêm nay là cơ hội duy nhất để chuẩn bị đầy đủ trang bị bảo mệnh trước khi vượt sông Biên Giới.
Anh đưa mắt nhìn sang Sáu Điếc đang đứng lặng lẽ ở góc phòng, rồi quay sang Thiết, khẽ gật đầu đưa ra ký hiệu tay: *Tạo khói lò nung xả áp. Cửa sau.*
Thiết hiểu ý ngay lập tức. Ông lão quay sang ra hiệu cho Sáu Điếc. Người trợ lý câm điếc nhanh nhẹn ném một nắm sắt phế liệu rỉ sét và một gáo dầu thông cặn vào lòng lò nung đang đỏ rực lửa xanh lam. Cùng lúc đó, Minh Sơn tiến sát đến van xả áp suất hơi nước của lò nung dã chiến, dùng sức cổ tay vặn mạnh chốt đồng.
Phì!
Một luồng khói đen kịt, dày đặc chứa hơi lưu huỳnh nóng bỏng và muội than nung phun trào dữ dội ra từ kẽ hở lò nung, nhanh chóng tràn ra ngoài qua ô cửa sổ hầm rèn, tạo thành một bức tường khói mờ mịt bao phủ toàn bộ con hẻm tối. Tiếng rít gió xả áp gầm rú át đi mọi tiếng động cơ học.
Bên ngoài, Gã Thọt ho sặc sụa dưới làn khói lưu huỳnh nóng rát, gã nguyền rủa om sòm và buộc phải lùi lại sát rìa hẻm để tránh luồng khí độc.
Tận dụng khoảnh khắc tầm nhìn của kẻ chỉ điểm bị che khuất hoàn toàn, Minh Sơn chộp lấy cổ tay A Sáng, kéo đứa trẻ lao nhanh ra lối ngách thoát nước ngầm của lò rèn ở phía sau. Lối đi hẹp sát vách đá thạch anh giòn rụm, chỉ đủ cho một người trưởng thành bò qua. Nước mưa lạnh buốt pha lẫn bùn than ngập đến mắt cá chân, nhưng Minh Sơn di chuyển vô cùng dứt khoát, lòng bàn chân cảm nhận rõ độ dốc của đá để không bị trượt ngã.
Khi cả hai thoát ra đến con đường mòn thưa thớt bóng người phía sau tiệm rèn, Minh Sơn dừng lại dưới bóng một cây thông đá chết khô. Anh buông tay A Sáng ra, ánh mắt nghiêm nghị nhìn đứa trẻ đang run rẩy vì lạnh và sợ hãi.
"A Sáng, nghe ta nói," Minh Sơn trầm giọng, giọng nói lạnh lùng nhưng kiên định. "Bây giờ cậu phải quay lại căn nhà gỗ ngay lập tức. Hãy bảo vệ Bình An. Nếu Cai Lực hoặc người của Quản đốc Sâm đến lùng sục, cậu hãy đưa con bé trốn vào căn hầm chứa khoai tây của lão nông Vĩnh. Tuyệt đối không được để chúng thấy Bình An ho ra sáp đen."
A Sáng quệt nước mưa bám đầy muội than trên mặt, đôi mắt sáng run rẩy nhưng đầy vẻ quyết tâm: "Còn chú? Chú định đi đâu?"
"Ta phải đến Chợ Đen Sương Mù," Minh Sơn siết chặt quai ba lô da cừu đeo sau lưng. "Trang bị bảo hộ da cừu của chúng ta sẽ bị sương axit sáp đỏ ăn mòn rách nát chỉ sau vài giờ ở Rìa Sương Vàng. Ta cần dung dịch giấm sồi đặc chế của Năm Dược để bảo vệ cơ thể. Nhưng Đốc công Thụ đã tịch thu toàn bộ nguồn giấm sồi ở thị trấn. Chỉ có Chợ Đen mới có hàng buôn lậu."
"Nhưng ở đó nguy hiểm lắm, chú Sơn! Bọn lính tuần tra của Thiết Hùng liên tục đột kích vào các hầm ngầm..."
"Về nhà đi, A Sáng," Minh Sơn ngắt lời đứa trẻ bằng một tông giọng dứt khoát không thể lay chuyển. "Đây là mệnh lệnh của thợ cả."
A Sáng cắn môi, biết không thể thuyết phục được người đàn ông cố chấp này, cậu bé khẽ gật đầu rồi quay người, lướt nhanh vào màn sương mù vàng nhạt, biến mất sau những ngôi nhà gỗ sập sệ.
Một mình Minh Sơn đơn độc bước đi trong đêm tối. Anh kéo thấp vành mũ da cừu, cố gắng điều hòa nhịp thở theo phương pháp 'Tâm Tĩnh Khứu Giác'. Anh đóng bớt thính giác ngoại cảnh, tập trung toàn bộ tinh thần vào khứu giác nhạy bén bẩm sinh của mình để định vị lối đi trong bóng tối mù mịt.
Mùi hắc ín nồng nặc bốc lên từ các xưởng nhựa công nghiệp của nghiệp đoàn, mùi củi thông đá ẩm ướt bị đốt cháy âm ỉ từ các khu ổ chuột của phu nhựa nghèo khổ, và mùi sáp dẻo tanh nồng đặc trưng bốc lên từ dòng sông Biên Giới phía xa. Tất cả tạo thành một bản đồ mùi hương rõ nét trong tâm trí anh, dẫn dắt anh vượt qua những trạm gác tuần tra biên giới mà không bị phát hiện.
Minh Sơn tiếp cận quán trọ "Hoa Hồng Sáp" nằm sát rìa thị trấn – một công trình bằng gỗ thông đá cũ kỹ bám đầy các vệt sáp khô xám xịt. Tiếng cười nói ồn ào của những phu mỏ say xỉn và mùi rượu sáp rẻ tiền bốc lên nồng nặc từ bên trong. Anh không đi cửa chính, mà luồn lách ra phía sau gian bếp, nơi chị Mận đang bận rộn dọn dẹp các thùng gỗ đựng cá khô.
Chị Mận ngước mắt nhìn thấy Minh Sơn bước vào từ bóng tối, khuôn mặt sắc sảo của người phụ nữ biên thùy khẽ biến sắc. Chị nhanh chóng lau tay vào tạp dề, bước ra đóng chặt cửa sau lại, khẽ giọng nói:
"Mày điên rồi, Minh Sơn! Cai Lực vừa dẫn người qua đây hỏi thăm tung tích của mày. Gã Sâm đang điên cuồng vì mày dám uy hiếp gã về vụ khai thác lậu vỉa nhựa mới. Mày còn dám vác mặt đến đây?"
"Tôi cần xuống Chợ Đen, chị Mận," Minh Sơn trầm giọng, không hề dao động trước lời cảnh báo. "Tôi cần mua giấm sồi đặc chế của Năm Dược."
Chị Mận thở dài, ánh mắt đầy vẻ ái ngại nhìn người thợ cả nghèo khổ bám đầy muội than rèn. Chị biết tính khí cố chấp của dòng họ họ Minh này – một khi đã quyết định thì dù có chết cũng không quay đầu lại. Chị khẽ dịch một chiếc thùng gỗ lớn đựng cá khô sát góc bếp, để lộ một tấm nắp hầm bằng sắt rỉ sét bám sáp khô.
"Nhớ lấy mật mã giao dịch đêm nay: *Nhựa thông không cháy, sáp lạnh không tan*," chị Mận thì thầm vào tai anh. "Và cẩn thận với Gã Hắc. Gã là một con rắn độc thực sự ở dưới đó."
Minh Sơn khẽ gật đầu cảm tạ, nhấc tấm nắp hầm lên và lách người đi xuống bậc thang đá tối tăm dẫn sâu vào lòng đất.
Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt và ẩm ướt. Mùi đất mặn bão hòa sáp, mùi hóa chất chưng cất rẻ tiền và mùi cơ thể người nồng nặc bốc lên dữ dội. Chợ Đen Sương Mù hiện ra trước mắt anh dưới dạng một mạng lưới hầm ngầm khổng lồ, vốn là những đường hầm khai thác quặng bỏ hoang từ thời tiền sử dưới lòng đất thị trấn.
Những ngọn đèn bão treo lủng lẳng trên trần hầm đá thạch anh tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, mờ ảo qua lớp sương mù dày đặc. Hàng chục thợ nhựa độc lập nghèo khổ, mặc áo giáp da sờn rách bám đầy vệt sáp khô, đang lén lút trao đổi những mảnh hổ phách thô ráp lấy vài đồng xu kẽm biên thùy để mua nhu yếu phẩm. Tiếng mặc cả thì thào, tiếng bước chân khập khiễng trên nền đá trơn trượt tạo nên một bầu không khí đầy rẫy sự hoài nghi và nguy hiểm.
Minh Sơn siết chặt thắt lưng da, bước nhanh qua những gian hàng lụp xụp chứa đầy thiết bị bảo hộ cũ nát và hóa chất giả. Anh hướng thẳng về phía gian hàng khuất sâu trong góc hầm ngầm của Gã Hắc.
Gã Hắc ngồi xếp bằng sau một chiếc bàn gỗ thông đá lớn bọc da cừu bám đầy vệt hắc ín đen kịt. Gã ngoài bốn mươi tuổi, dáng người gầy gò khòm khòm bọc trong chiếc áo choàng đen rách rưới tỏa ra mùi hắc ín nồng nặc gắt mũi. Đôi mắt hí gian xảo của gã đảo liên tục dưới ánh đèn dầu dập dờn. Phía sau gã, trên một chiếc giá gỗ kiên cố bọc sắt, xếp gọn gàng mười bình đất nung niêm phong bằng sáp đỏ – thứ nhãn hiệu đặc trưng của *Dung dịch giấm sồi đặc chế* do Năm Dược chưng cất.
Minh Sơn bước đến trước bàn gỗ, đứng lặng lẽ trong bóng tối. Gã Hắc ngước mắt lên nhìn, khóe môi gã khẽ nhếch lên một nụ cười giảo hoạt, để lộ hàm răng sún bám đầy muội than thuốc phiện:
"Ồ, thợ cả Minh Sơn. Tao tưởng mày đang bận trốn nợ gã Sâm ở trên bờ chứ? Gió nào đưa thợ cả vĩ đại của họ Minh xuống cái hầm tối bẩn thỉu này thế này?"
"Tôi cần mười bình giấm sồi đặc chế của Năm Dược," Minh Sơn vào thẳng vấn đề, giọng nói lạnh lùng, không có một chút cảm xúc dư thừa.
Gã Hắc khẽ tặc lưỡi, đưa tay vuốt chòm râu dê thưa thớt, ra vẻ ái ngại:
"Mười bình giấm sồi Năm Dược nguyên chất? Mày biết đấy, Đốc công Thụ vừa ra lệnh tịch thu toàn bộ nguồn giấm sồi ở thị trấn để phục vụ cho chiến dịch càn quét của Thiết Hùng. Hàng của tao là hàng buôn lậu cực kỳ khan hiếm, phải đánh đổi bằng cả mạng sống của mấy phu mỏ vượt sông Biên Giới mới mang về được. Giá đêm nay đã tăng lên gấp năm lần rồi. Một trăm năm mươi đồng xu kẽm một bình. Mười bình là một nghìn năm trăm đồng. Mày có đủ tiền không, Minh Sơn?"
Một nghìn năm trăm đồng xu kẽm biên thùy. Đó là một con số khổng lồ, đủ để một phu nhựa nghèo sống sung túc suốt nửa năm tại thị trấn nghèo nàn này. Đối với Minh Sơn – kẻ đang gánh trên vai khoản nợ ba trăm đồng xu của Quản đốc Sâm, đây là một số tiền không tưởng.
Minh Sơn cắn chặt răng, anh cố gắng đè nén sự giận dữ trong lòng, trầm giọng thương lượng:
"Tôi không có đủ tiền xu kẽm. Nhưng tôi có thể cam kết chia cho ngươi ba phần mười lượng nhựa thông sơ cấp lỏng tối thượng mà tôi khai thác được từ Rìa Sương Vàng trong chuyến đi này. Ngươi biết kỹ thuật khai thác của họ Minh, nhựa của tôi luôn đạt độ tinh khiết cao nhất chợ đen."
Gã Hắc bỗng bật cười sằng sặc, tiếng cười khàn đặc, đầy vẻ chế giễu vang dội khắp gian hầm tối:
"Nhựa tương lai? Mày định dùng một lời hứa hão huyền để đổi lấy mạng sống của tao sao, Minh Sơn? Rìa Sương Vàng đang bị Thiết Hùng phong tỏa chặt chẽ, sương axit sáp đỏ đang dâng cao từng ngày. Mày có sống sót bước chân ra khỏi cái thung lũng chết tiệt đó để mang nhựa về không, hay sẽ biến thành một bức tượng hổ phách khô cứng nằm bờ vực? Tao chỉ nhận tiền mặt, hoặc bảo vật có giá trị tương đương ngay tại chỗ!"
Không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt và căng thẳng tột độ. Đúng lúc Minh Sơn đang rơi vào thế bí, một giọng nói vả lả, đầy sự kiêu ngạo vang lên từ phía sau vách đá thạch anh bên cạnh:
"Hắc nói đúng đấy, Minh Sơn. Một kẻ mù màu lập dị đang mang nợ ngập đầu như mày thì lấy tư cách gì để hứa hẹn nhựa quý?"
Cường bước ra từ bóng tối của hành lang ngầm. Gã thương nhân trẻ ngoài hai mươi lăm tuổi có vóc dáng mập mạp, mặc chiếc áo dài lụa bóng bẩy bám đầy vệt mỡ sáp, tay đeo đầy nhẫn ngọc lấp lánh dưới ánh đèn dầu. Khuôn mặt tròn trịa của gã đầy vẻ gian trá và đố kỵ. Cường là kẻ chuyên đầu cơ tích trữ giấm sồi và thiết bị lọc khí tại thị trấn biên thùy để ép giá các phu nhựa độc lập, gã luôn coi Minh Sơn là cái gai trong mắt vì anh không bao giờ chịu bán rẻ nhựa cho gã.
Cường bước đến sát bàn gỗ, khinh bỉ nhìn chiếc áo khoác da cừu cũ sờn rách nát của Minh Sơn, rồi quay sang Gã Hắc, lớn giọng nói:
"Hắc, gã này không có tiền đâu. Để lại mười bình giấm sồi đặc chế đó cho ta. Ta trả ngươi một nghìn tám trăm đồng xu kẽm ngay tại chỗ. Ta cần số giấm này để bán lại cho đám thợ săn lậu của Hùng Sẹo với giá cao hơn."
Minh Sơn siết chặt nắm tay đến mức các khớp xương ngón tay kêu răng rắc. Sự phá đám của Cường đang triệt tiêu hoàn toàn đường sống của Bình An. Nếu không có giấm sồi bảo hộ, trang bị da cừu của anh sẽ bị ăn mòn rách nát, và anh sẽ vĩnh viễn không thể tiếp cận Hang Nhựa Sơ Cấp để cứu con gái.
Trong giây phút bế tắc tột cùng, hình ảnh khuôn mặt xanh xao, đôi chân đang dần xơ cứng hóa đá của Bình An hiện lên trong tâm trí Minh Sơn. Lời hứa mang mùa xuân trở lại cho con gái vang vọng bên tai anh như một mệnh lệnh sinh tử. Anh không thể bỏ cuộc ở đây.
Minh Sơn hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Anh chậm rãi đưa tay vào nếp áo khoác da cừu cũ sờn sát lồng ngực ấm áp của mình, lấy ra một chiếc túi vải thun nhỏ bọc kỹ bằng chỉ tẩm sáp ong chống thấm nước.
Khi lớp vải thun từ từ mở ra dưới ánh sáng mờ ảo của đèn bão bọc lưới đồng, một luồng ánh sáng vàng óng, trong suốt và thuần khiết đột ngột khúc xạ qua các vách đá thạch anh xám xịt của hầm ngầm.
Đó là một khối hổ phách hoàng kim nhỏ bằng quả trứng chim bồ câu, tròn trịa và bóng loáng không một vết gợn. Ẩn sâu trong tâm khối hổ phách là xác của một loài muỗi cổ sinh vẹn nguyên đến từng thớ cánh mỏng dính, đôi chân khẳng khiu và bộ mắt kép khổng lồ lấp lánh như đang nhìn thấu thời gian hàng vạn năm.
Hổ phách mắt muỗi.
Đây là bảo vật gia bảo duy nhất còn sót lại của dòng họ họ Minh, và cũng là di vật đính ước cuối cùng liên quan đến người vợ quá cố Hoài Thương của anh. Trước khi nhắm mắt lìa đời vì bệnh dịch tại thị trấn nghèo nàn này, Hoài Thương đã đặt khối hổ phách này vào tay anh, dặn dò anh phải dùng nó để bảo vệ Bình An khi gặp hoạn nạn.
Cơn đau nhói dâng lên từ lồng ngực Minh Sơn như một nhát rìu chém mạnh vào tim gan anh. Việc phải mang di vật cuối cùng của người vợ yêu quý đi giao dịch chợ đen giống như việc anh tự tay cắt bỏ một phần thể xác của chính mình. Nhưng anh biết, linh hồn của Hoài Thương ở trên trời cao chắc chắn cũng sẽ đồng ý với quyết định này – tính mạng của Bình An quan trọng hơn bất kỳ vật báu vô tri nào trên thế gian.
"Hổ phách mắt muỗi..." Gã Hắc thốt lên kinh ngạc, đôi mắt hí gian xảo của gã trợn tròn, dán chặt vào khối hổ phách lấp lánh màu hoàng kim. Gã vươn bàn tay gầy gò bám đầy muội than định chộp lấy khối ngọc quý.
Cường cũng biến sắc, sự tham lam hiện rõ trên khuôn mặt tròn trịa của gã thương nhân trẻ. Gã lập tức chen ngang, lớn giọng hét lên:
"Hắc! Đừng nhận! Thứ này chắc chắn là đồ giả do gã mù màu này nhặt được từ nghĩa địa phu nhựa! Ta trả ngươi hai nghìn đồng xu kẽm! Để khối hổ phách đó lại cho ta, Minh Sơn! Ta sẽ trả nợ cho mày với gã Sâm và cho mày thêm một trăm bình giấm sồi thông thường!"
Minh Sơn lờ đi sự kích động của Cường. Anh giữ chặt khối hổ phách trong lòng bàn tay ấm áp của mình, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Gã Hắc:
"Mười bình giấm sồi đặc chế của Năm Dược. Nguyên chất. Đổi lấy khối hổ phách này. Giao dịch ngay tại chỗ, hoặc tôi sẽ mang nó đến tiệm thuốc của Lão Tôn."
Gã Hắc cắn môi, lòng tham tột cùng đang giằng xé tâm trí gã. Khối hổ phách mắt muỗi cổ sinh vẹn nguyên thế này nếu mang bán cho giới quý tộc hoàng gia ở đất liền có thể đổi lấy hàng trăm đồng vàng – một số tiền đủ để gã rời khỏi thị trấn biên thùy u ám này vĩnh viễn. Gã không thể để món hời này rơi vào tay Cường.
"Được! Giao dịch!" Gã Hắc dứt khoát nói, gã quay người nhấc mười bình đất nung niêm phong sáp đỏ đặt lên bàn gỗ thông đá. "Mười bình giấm sồi đặc chế Năm Dược nguyên chất của mày đây, Minh Sơn!"
Minh Sơn không vội vàng đưa khối hổ phách. Anh chậm rãi bước lên sát bàn gỗ, nheo mắt nhìn mười bình đất nung dưới mảnh thấu kính màu lam bị mờ. Dưới ánh sáng khúc xạ yếu ớt, anh không thể phân biệt được màu sắc của dung dịch bên trong, nhưng khứu giác cực nhạy bẩm sinh của anh đã bắt đầu hoạt động.
Anh cúi đầu sát vào miệng một bình đất nung, khẽ đưa tay gạt nhẹ lớp sáp đỏ niêm phong bọc ngoài cổ bình để lộ một kẽ hở nhỏ. Anh hít một hơi thật sâu bằng mũi, tập trung tâm trí phân tích các hạt mùi hương bay lên trong không khí.
Mùi axit hữu cơ chua gắt của giấm sồi già lập tức xộc thẳng vào mũi anh, kèm theo mùi hương thảo mộc dịu nhẹ đặc trưng của Năm Dược dùng để kháng viêm. Thế nhưng, ẩn sâu dưới lớp mùi chua nồng đậm đó, khứu giác nhạy bén phân loại 50 dòng nhựa của thợ cả Minh Sơn đột ngột phát hiện ra một mùi hương lạc lõng cực kỳ nhỏ bé.
Đó là mùi tanh nồng của rong rêu thối rữa, mùi bùn đất lạnh buốt và vị mặn chát của muối mỏ dã chiến.
Mùi bùn của sông Biên Giới.
Minh Sơn lạnh lùng ngước mắt lên nhìn Gã Hắc. Đôi mắt sâu hoắm của anh dưới kính bảo hộ tối màu toát ra một tia sát khí lạnh lẽo khiến gã lái buôn xảo quyệt khẽ rùng mình:
"Ngươi pha loãng nó, Gã Hắc."
"Mày... mày nói cái gì?" Gã Hắc lắp bắp, khuôn mặt sạm đen bỗng chốc trở nên xám ngoét. Gã cố lấy lại vẻ tự nhiên nhưng bàn tay gầy gò dưới áo choàng đen khẽ run rẩy.
"Tỷ lệ một phần ba," Minh Sơn trầm giọng, giọng nói của anh vang lên rõ ràng từng chữ trong không gian tĩnh lặng của gian hầm tối. "Ngươi đã mở niêm phong sáp đỏ, rút bớt giấm sồi đặc chế nguyên chất của Năm Dược ra ngoài, rồi đổ nước sông Biên Giới pha lẫn bùn đất mặn vào để nhân đôi số lượng bình bán kiếm lời."
Cường đứng bên cạnh nghe thấy thế bỗng bật cười chế giễu, nhưng gã thương nhân trẻ lập tức im bặt khi nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt thực sự của Gã Hắc.
Minh Sơn bước sát lên một bước, đè nặng áp lực tinh thần lên gã lái buôn lừa lọc:
"Ngươi biết rõ tính chất của sương axit sáp đỏ ở đầm lầy sáp. Nếu một phu nhựa sử dụng thứ giấm sồi pha loãng nước sông này để bôi trơn trang bị bảo hộ, tính axit của sáp đỏ sẽ ăn mòn nát đôi guốc gỗ và giáp da của họ chỉ sau mười phút. Họ sẽ bị sáp lỏng dẻo giữ chặt chân và hóa thạch toàn thân dưới lòng đất sâu. Ngươi đang giết chết các phu nhựa để trục lợi tư bản lừa đảo."
"Câm mồm! Mày không có chứng cứ!" Gã Hắc rít lên qua kẽ răng, gã vội vàng vươn tay định giật lấy khối hổ phách trên tay Minh Sơn.
Nhưng Minh Sơn nhanh hơn gã một nhịp. Anh thu tay lại, giắt khối hổ phách vào túi áo khoác da cừu, rồi dùng bàn tay trái chai sần bóp chặt lấy cổ tay gầy gò của Gã Hắc như một chiếc gọng kìm sắt cứng. Lực bóp mạnh đến mức Gã Hắc mặt mũi nhăn nhó vì đau đớn, không thể nhúc nhích:
"Tôi có khứu giác của thợ cả dòng họ họ Minh, Gã Hắc. Chỉ cần tôi mang bình giấm này ra giữa Chợ Đen Sương Mù, nhỏ một giọt lên phiến đá thạch anh nung nóng để mùi bùn sông bốc lên, uy tín của ngươi ở cái chợ ngầm này sẽ tiêu tan vĩnh viễn. Những phu nhựa giận dữ bị ngươi lừa lọc sẽ xé xác ngươi ra từng mảnh trước khi Thiết Hùng kịp đến cứu ngươi."
Gã Hắc hoàn toàn sụp đổ lòng tự tin. Gã biết danh tiếng của thợ cả Minh Sơn về mặt nhận biết mùi nhựa là tuyệt đối chính xác tại thị trấn biên thùy này. Nếu chuyện gã bán giấm sồi giả pha nước sông bị bại lộ, gã sẽ vĩnh viễn bị trục xuất khỏi Chợ Đen Sương Mù và mất đi con đường sống ngầm.
"Được... được rồi! Thả tao ra, Minh Sơn!" Gã Hắc khẩn khoản van nài, giọng nói run rẩy đầy sợ hãi. Gã quay sang chiếc giá gỗ bọc sắt phía sau, dùng chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng thau mở một chiếc hòm gỗ kín lót sáp ong dày cách nhiệt ở phía dưới đáy.
Gã cẩn thận nhấc ra mười bình đất nung hoàn toàn mới, niêm phong bằng lớp sáp đỏ dày cộp, bóng loáng và không hề có một vết nứt rạn nhỏ nào. Mùi hương chua nồng gắt, tinh khiết hoàn hảo của giấm sồi đặc chế nguyên chất bốc lên ngào ngạt qua lớp đất nung chưa tráng men, không hề lẫn một tạp chất mùi sông nước nào.
"Đây là mười bình giấm sồi đặc chế nguyên chất một trăm phần trăm do chính tay Năm Dược chưng cất, tao thề bằng danh dự thợ mỏ của tao!" Gã Hắc run rẩy đặt mười bình giấm thật lên bàn gỗ. "Đổi lấy khối hổ phách của mày. Thả tao ra!"
Minh Sơn buông cổ tay của Gã Hắc ra. Anh dùng khứu giác kiểm tra kỹ lưỡng từng bình giấm một lần nữa để đảm bảo không có sự lừa lọc nào khác. Sau khi xác nhận toàn bộ mười bình đều là hàng nguyên chất đạt chuẩn bảo mệnh, anh mới chậm rãi đặt khối hổ phách mắt muỗi gia bảo lên mặt bàn gỗ thông đá.
Khối hổ phách lấp lánh sắc vàng óng dưới ánh đèn dầu dập dờn, như một giọt nước mắt câm lặng của người vợ quá cố Hoài Thương gửi lại thế gian để bảo vệ cho chồng con.
Minh Sơn cất giấu khối hổ phách mắt muỗi vào lòng bàn tay Gã Hắc, lòng anh dâng lên một nỗi dằn vặt lo sợ tột cùng và nỗi đau đứt ruột gan. Anh đã vĩnh viễn mất đi di vật cuối cùng liên quan đến Hoài Thương. Nhưng đổi lại, anh đã có mười bình dung dịch giấm sồi đặc chế bảo mệnh để dấn thân vào vùng đất chết cứu con gái.
Anh nhanh chóng xếp mười bình đất nung nặng trịch vào bên trong chiếc ba lô da cừu hai lớp bảo quản nhựa đeo sau lưng. Trọng lượng của mười bình giấm sồi đè nặng lên bả vai anh, nhưng tinh thần anh lại trở nên thanh thản và kiên định hơn bao giờ hết.
Cường đứng bên cạnh nhìn khối hổ phách rơi vào tay Gã Hắc với ánh mắt đầy sự đố kỵ và tức giận dữ dội. Gã thương nhân trẻ hừ mạnh một tiếng, quay người bước nhanh vào bóng tối của hành lang ngầm để tìm cách báo cáo sự việc cho Quản đốc Sâm.
Minh Sơn không thèm để ý đến Cường. Anh kéo thấp vành mũ da cừu, chuẩn bị quay người rút lui khỏi Chợ Đen Sương Mù theo lối hầm ngầm cũ dẫn ra bến sông Biên Giới.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc Minh Sơn vừa quay lưng lại để điều chỉnh quai đeo ba lô da cừu, Gã Hắc nhìn chằm chằm vào bóng lưng của anh với ánh mắt đầy sự oán hận và hiểm độc. Gã lái buôn xảo quyệt khẽ nhếch mép cười gian trá.
Gã âm thầm thọc ngón tay trỏ vào một chiếc lọ thủy tinh nhỏ giấu trong ống tay áo choàng đen của mình. Chiếc lọ chứa một loại dung dịch dẻo màu vàng nhạt tỏa ra mùi hương pine ngọt lịm đặc biệt – *sáp lỏng định vị* đặc chế do chính tay Thiết Hùng chế tạo để đánh dấu những kẻ trộm nhựa.
Nhanh như chớp, Gã Hắc vờ vươn tay đỡ chiếc ba lô da cừu của Minh Sơn để tỏ vẻ vồn vã tiễn khách, nhưng ngón tay trỏ bám đầy sáp lỏng định vị của gã đã lén lút quẹt một đường mỏng dính sát vào đường khâu da đáy ba lô da cừu của Minh Sơn.
Vết sáp lỏng định vị nhanh chóng thấm sâu vào thớ da cừu ẩm ướt, không hề để lại bất kỳ vệt màu sắc nào có thể nhìn thấy bằng mắt thường dưới ánh sáng mờ ảo của hầm ngầm.
Minh Sơn khẽ rùng mình khi cảm nhận thấy một lực chạm nhẹ vào đáy ba lô, nhưng anh chỉ nghĩ đó là sự va chạm vô tình do Gã Hắc vội vàng thu dọn bàn gỗ. Anh nhanh chóng điều chỉnh lại tư thế đeo gùi, bước nhanh vào bóng tối của lối ngách hầm ngầm dẫn ra ngoài bến sông Biên Giới.
Bước chân anh đi đến đâu, vết sáp lỏng định vị bám dưới đáy ba lô bắt đầu tương tác với hơi ẩm lạnh buốt của sương muối vàng nhạt dâng cao, từ từ tỏa ra một mùi hương ngọt lịm đặc trưng của mật ong hoang dã và nhựa thông đá non – một mùi hương hoàn toàn vô hình đối với khứu giác thông thường của con người trong màn sương mù dày đặc, nhưng lại là một ngọn hải đăng chỉ đường cực kỳ chính xác cho đàn chó săn bọc giáp của lính gác Trường đang chốt chặn ở bờ sông.
Minh Sơn lặng lẽ đi sâu vào lòng mật đạo ngầm tối tăm, lòng anh dâng lên một sự hoài nghi mơ hồ khi khứu giác nhạy bén phát hiện ra một vệt mùi hương ngọt lịm kỳ lạ thoảng qua sau lưng. Áp lực thời gian của Bình An đang đè nặng, và những bóng ma tuần tra của nghiệp đoàn đang chuẩn bị siết chặt vòng vây bắt giữ anh ngay tại bến đò sông Biên Giới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!