Nhạc nềnWuxia

Thủy Lộ Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng lửa sáp nóng phía sau rít lên xèo xèo, đẩy Minh Sơn bước chân sát mép đá nhìn xuống lòng chảo Đầm Lầy Sáp Đỏ đang sủi bọt đỏ cuồn cuộn. Khói độc từ vụ nổ bụi sáp vàng ở thánh địa vẫn cuộn xoáy dữ dội trên đỉnh đầu, nhuộm đỏ cả một góc trời rạng sáng bằng thứ ánh sáng ma mị, tàn khốc. Lửa sáp cháy lan nhanh dọc theo những rễ thông đá cổ thụ, nung chảy lớp vỏ hóa thạch cứng như thép, biến chúng thành những dòng nhựa lỏng dẻo chảy ròng ròng xuống vách đá. Sức nóng hầm hập phả vào lưng, không cho phép bất kỳ ai trong đoàn thám hiểm và những người sống sót của Bộ tộc Vỏ Cây có một giây dừng lại để thở.


Minh Sơn nheo chặt bên mắt phải còn lành lặn dưới lớp kính bảo hộ đã vỡ nát hoàn toàn thấu kính bên trái. Thái dương trái của anh bám đầy muội than đen và vệt máu khô từ trận chiến trước, khớp bả vai phải sưng tấy nặng nề, co thắt từng cơn đau buốt làm cánh tay phải gần như tê dại. Lực vung rìu của anh đã giảm đi gần ba phần mười, mỗi cử động nhỏ đều kéo theo một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Thế nhưng, đôi bàn tay gân guốc của người thợ cả vẫn siết chặt lấy cán chiếc rìu đục bằng hợp kim đồng-niken gia truyền mẻ nhẹ dắt bên hông trái. Anh biết, phía trước là Đầm Lầy Sáp Đỏ – một vùng đất chết ngập trong Nhựa sáp đỏ axit ăn mòn cực kỳ nguy hiểm, nhưng đó cũng là con đường sống duy nhất được chỉ dẫn trên tấm Bản đồ Da Thú cổ hoàn chỉnh.


"Sơn! Chúng ta không thể chần chừ nữa! Lửa sáp đã thiêu rụi lối ngách Giếng Nhựa rồi!" K'Phong thở dốc nói, giọng gã khản đặc vì khói độc. Vị trưởng bản gân guốc đang cùng Tráng vực lấy Khang.


Cơ thể Khang lúc này đã hoàn toàn suy kiệt, khớp gối trái bị xơ cứng nặng do ngộ độc bào tử nấm hổ phách từ chặng trước, mất hoàn toàn cảm giác cử động. Tệ hơn nữa, chiếc guốc gỗ chân trái của anh đã bị vỡ nát hoàn toàn phần đế do va chạm với đá thạch anh sắc nhọn dưới hố sập. Khang gần như phải lết lê chân trên nền đá sáp dẻo nóng, da thịt bắt đầu bỏng rộp.


"Dẫn mọi người xuống! Phù, cậu dẫn lộ!" Minh Sơn trầm giọng ra lệnh. Giọng nói của anh bình thản một cách kỳ lạ giữa hoàn cảnh ngặt nghèo, mang lại chỗ dựa tinh thần vững chắc cho cả đoàn.


Phù bước lên phía trước. Chàng trai bộ tộc bản địa hai mươi tuổi nhanh nhẹn như một con rái cá đầm lầy. Gã xỏ chân vào đôi guốc lá đặc chế – loại guốc đan bằng lá thông đá già bọc một lớp sáp ong rừng dày cộp để chống chịu axit. Phù khụy gối, hạ thấp trọng tâm cơ thể theo kỹ thuật 'Lướt sáp bằng guốc gỗ' để phân tán trọng lượng, rồi lướt nhanh xuống bề mặt Đầm Lầy Sáp Đỏ nông sát mép đá.


"Bám sát dấu chân của tôi! Đừng nhấc cao bước chân, cứ trượt nhẹ!" Phù hét lớn vọng lên qua tiếng sủi bọt xèo xèo của đầm lầy.


Minh Sơn dẫn đầu đoàn thám hiểm bước xuống. Ngay khi đế guốc gỗ bản rộng đặc chế của anh chạm vào bề mặt đầm lầy, một tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên. Nhựa sáp đỏ axit ở đây có màu đỏ sậm như máu loãng do nhiễm hàm lượng sắt oxit cực cao từ các vỉa quặng ngầm. Hơi axit bốc lên nghi ngút, mang theo mùi sắt rỉ nồng nặc và mùi sulfur gắt buốt xộc thẳng vào mũi. Lớp sáp axit này ngay lập tức ăn mòn lớp màng bảo vệ bằng dầu thông của đôi guốc gỗ, khiến quai da cừu bảo hộ bắt đầu rã ra, sủi bọt trắng xóa.


Khứu giác phân loại 50 dòng nhựa của Minh Sơn lập tức hoạt động hết công suất. Dù không đeo kính bảo hộ lam thạch anh để lọc sắc vàng lóa mắt của sương mù, khứu giác nhạy bén bẩm sinh vẫn giúp anh vẽ ra một bản đồ hóa học cực kỳ chính xác trong tâm trí. Anh ngửi thấy mùi khí sulfur bốc lên đậm đặc từ những vũng sáp có màu đỏ sẫm – đó là những vũng axit có nồng độ cao nhất, có thể làm nóng chảy quai da cừu bảo hộ chỉ trong vài phút. Ngược lại, những vệt sáp có màu vàng nhạt pha lẫn đất cát và bụi thạch anh lại có tính axit nhẹ hơn, an toàn hơn để bước đi.


"Tráng! Khang! Chỉ bước vào những vệt sáp màu vàng nhạt pha cát! Tránh xa những vũng sáp đỏ sẫm đang sủi bọt kia ra!" Minh Sơn hét lớn cảnh báo.


Cả đoàn lặng lẽ hành quân trong bóng tối mờ mịt của sương axit đỏ rực. A Sáng nhỏ thó đi giữa, hai tay ôm chặt chiếc gùi tre bọc sáp ong chứa túi da cừu đựng nhựa sơ cấp lỏng – liều thuốc cứu mạng Bình An đang nằm dưỡng bệnh dưới hầm thạch anh nhà lão Vĩnh tại thị trấn. Ba lô da cừu trên vai cậu bé bám một vệt sáp định vị của Gã Hắc. Dưới sức nóng của hỏa hoạn phía sau và địa nhiệt đầm lầy dâng cao, vệt sáp định vị bắt đầu mềm hóa hoàn toàn, tỏa ra mùi ngọt mật ong hoang dã cực kỳ nổi bật và đậm đặc, át đi cả mùi sắt rỉ của đầm lầy.


Minh Sơn ngửi thấy mùi hương ngọt ngào ấy bùng phát mạnh mẽ, lòng anh thắt lại vì lo lo ngại. Anh biết, mùi hương này chính là ngọn hải đăng dẫn lối cho đàn chó săn bọc giáp của lính gác Trường và Thiết Hùng. Nhưng lúc này, giữa dòng suối sáp đỏ axit đang sôi sục, anh không thể dừng lại để cạo bỏ vệt sáp định vị bám sâu vào thớ da cừu của ba lô.


*U u u...*


Tiếng còi báo động bằng xương quái thú rít lên sắc nhọn từ phía cửa ngõ ngách hầm ngầm phía sau dội tới.


"Chúng đuổi đến rồi!" Thạch nghiến răng nói, tay trái ghì chặt bả vai trái đang quấn băng rỉ máu. Cựu binh tuần tra quay đầu lại, mắt sắc lạnh nhìn qua làn sương axit đỏ.


Từ phía dốc đá đổ nát, những bóng đen bọc trong giáp da gấu dày cộp của Đội tuần tra số 4 bắt đầu xuất hiện. Dẫn đầu là Thiết Hùng. Gã đội trưởng tàn nhẫn bước đi phăm phăm trên bề mặt sáp đỏ axit nhờ đôi ủng sắt bọc xích sắt công nghiệp chịu axit cực tốt. Đàn chó săn bọc giáp da gấu của lính gác Trường sủa vang dập dồn, điên cuồng lao xuống đầm lầy, móng vuốt sắt găm vào nền sáp dẻo phát ra những tiếng sột soạt ghê rợn. Chúng đã đánh hơi thấy mùi mật ong hoang dã tỏa ra từ ba lô của A Sáng.


"Bắn! Không để một tên nào thoát vào lòng đầm lầy!" Thiết Hùng gầm lên ra lệnh.


*Đoàng! Đoàng!*


Những phát đạn đồng bọc thép từ súng hơi nước tầm xa của lính tuần tra bắn phá dữ dội về phía đoàn thám hiểm. Đạn hơi nước găm sầm sập vào vách đá thạch anh sét dọc hai bên bờ đầm lầy, làm đá lở rơi rào rào xuống lòng chảo, bụi thạch anh bắn tung tóe làm lóa mắt các thành viên.


"Sơn! Phía trước có một khoảng đầm lầy rộng, chúng ta phải vượt nhanh qua đây!" Tráng hét lớn. Gã thợ săn dũng cảm giương cung gỗ thông đá nặng trịch, bắn trả một phát tên bọc đồng-niken về phía con chó săn đầu đàn đang lao tới.


*Phập!*


Mũi tên găm thẳng vào khớp vai bọc giáp da của con chó săn, chất hợp kim không tạo tia lửa triệt tiêu hoàn toàn nguy cơ kích nổ khí gas ngầm, làm con thú rú lên đau đớn ngã nhào xuống dòng sáp đỏ.


Nhìn thấy khoảng đầm lầy rộng phía trước đang sôi bọt khí dữ dội, Tráng nóng lòng muốn đưa Khang vượt qua nhanh. Gã rút chiếc móc sắt leo núi bọc cao su dắt hông ra, quăng mạnh về phía một rễ cây thông đá khổng lồ rủ xuống từ vách đá phía bờ bên kia, định dùng dây cáp để đu người vượt qua vùng sáp đỏ axit sâu.


"Tráng! Dừng lại! Đừng quăng móc!" Minh Sơn hét lên ngăn cản, nhưng đã quá muộn.


*Phập!*


Móc sắt găm chặt vào thớ rễ thông đá cứng như thép. Tráng nắm chặt dây cáp, định gồng người nhảy lên. Thế nhưng, hơi sáp đỏ axit bốc lên từ lòng đầm lầy quá đậm đặc và có tính ăn mòn cực mạnh. Ngay khi dây cáp căng ra chịu lực, chất axit sáp đỏ bám vào thớ dây thừng da cừu bọc ngoài lập tức sủi bọt trắng xóa, ăn mòn đứt lìa các sợi liên kết chỉ trong chớp mắt.


*Phựt!*


Sợi dây cáp đứt lìa ngay giữa không trung. Tráng mất đà rơi tự do xuống lòng chảo sáp đỏ đang sôi sùng sục.


"Tráng!" Lực thợ mài kính hét lên kinh hoàng.


Nhanh như cắt, Minh Sơn nhoài người ra phía bờ đá hẹp sát mép đầm lầy. Anh dùng tay trái gân guốc chộp chặt lấy đai hông của Tráng ngay trước khi cơ thể gã thợ săn chạm vào bề mặt sáp axit nóng bỏng. Khớp bả vai phải bị chấn thương cũ của Minh Sơn co thắt đau buốt dữ dội dưới sức nặng của Tráng, làm anh nghiến răng kèn kẹt, mồ hôi lạnh chảy dài dọc thái dương.


"Bám chặt lấy rễ đá!" Minh Sơn khàn giọng hét lên.


Tráng nhanh trí dùng tay bám chặt vào một nhánh rễ thông đá nhô ra sát mép nước, rướn người leo lên gờ đá granite an toàn. Gã thở dốc, mặt cắt không còn giọt máu khi nhìn xuống dòng sáp đỏ axit đang ăn mòn mục nát hoàn toàn đoạn dây cáp rơi xuống dưới.


"Cảm ơn thợ cả... Suýt chút nữa tôi đã thành tượng đá rồi," Tráng rít qua kẽ răng, tay run rẩy kiểm tra lại trang bị.


Lúc này, axit sáp đỏ bám vào đôi guốc gỗ bảo hộ của Tráng và Khang đang ăn mòn mạnh mẽ các quai da cừu. Lớp da cừu bảo hộ bọc ngoài đã bị mục nát gần ba phần mười, sủi bọt trắng và bốc mùi khét lẹt, đe dọa làm rách nát hoàn toàn trang bị bảo hộ chân của hai người.


Minh Sơn không một chút do dự, anh tháo một bình dung dịch giấm sồi đặc chế Năm Dược dắt bên hông ra. Anh đổ trực tiếp dòng nước giấm chua nồng lên quai guốc gỗ của Tráng và Khang.


*Xèo xèo xèo!*


Chất giấm sồi lạnh buốt gặp axit sáp đỏ lập tức tạo ra một phản ứng hóa học trung hòa mạnh mẽ. Lớp sáp đỏ axit bám trên quai da sủi bọt trắng xóa rồi tan chảy hoàn toàn dưới dòng nước giấm, ngăn chặn tiến trình ăn mòn da thịt trong gang tấc. Thế nhưng, lượng giấm sồi đặc chế khan hiếm của anh lại bị tiêu hao thêm một phần lớn.


"Thiết Hùng đang áp sát! Chúng di chuyển quá nhanh nhờ giáp xích sắt công nghiệp!" Giáo sư Khải viết vội lên bảng đá phiến, nét chữ phấn trắng nguệch ngoạc dưới làn sương đỏ.


Minh Sơn nheo mắt phải nhìn lại phía sau. Quân nghiệp đoàn bọc giáp xích sắt đang di chuyển phăm phăm dọc theo lòng đầm lầy, khoảng cách giữa hai bên chỉ còn chưa đầy năm mươi thước. Thiết Hùng liên tục nổ súng hơi nước bắn phá vách đá thạch anh sét phía trên đầu đoàn thám hiểm, tạo ra những trận sạt lở đá thạch anh dăm dồn ép cả đoàn vào hẻm núi hẹp.


Khứu giác cực nhạy của Minh Sơn đột ngột bắt được một mùi sulfur nồng nặc, hôi hám như mùi trứng thối bốc lên từ một vũng sáp đỏ khổng lồ ngay phía trước đường tiến của quân nghiệp đoàn. Anh nhận ra đây là một vũng axit ngầm cực sâu, bề mặt chỉ được bao phủ bởi một lớp sáp vàng mỏng manh đóng băng tạm thời.


Một kế hoạch chiến thuật lập tức hình thành trong đầu người thợ cả.


"Phù! Dẫn mọi người rẽ gấp sang phía bờ đá thạch anh có vệt cát vàng bên phải! Tuyệt đối không được bước vào khoảng sáp đỏ phẳng lặng trước mặt!" Minh Sơn ra lệnh nhỏ giọng nhưng dứt khoát.


Phù lập tức hiểu ý. Gã lướt nhanh đôi guốc lá đặc chế rẽ ngoặt sang gờ cát vàng nhạt pha lẫn thạch anh sét giòn rụm bên phải. Cả đoàn thám hiểm và những người dân bản địa dìu dắt nhau hành quân thần tốc theo dấu chân của Phù, né tránh hoàn toàn khoảng sáp phẳng lặng màu đỏ sẫm kia.


Thiết Hùng đứng từ xa nhìn thấy đoàn thám hiểm rẽ hướng, gã cười tợn nghĩ rằng đối phương đang hoảng loạn tháo chạy.


"Đuổi theo! Chúng sắp kiệt sức rồi!" Thiết Hùng gầm lên, gã dẫn đầu toán lính tuần tra lao thẳng qua khoảng sáp phẳng lặng màu đỏ sẫm để rút ngắn khoảng cách.


*Rắc... Rắc... Rắc!*


Ngay khi đôi ủng sắt nặng nề bọc xích sắt của lính tuần tra nghiệp đoàn giậm mạnh lên bề mặt khoảng sáp đỏ, lớp sáp mỏng manh bọc ngoài lập tức nứt toác dữ dội.


*Ầm!!!*


Cả bề mặt khoảng sáp sụt lún hoàn toàn. Thiết Hùng và năm tên lính tuần tra Đội số 4 sụp sâu xuống vũng axit ngầm sâu hơn một mét. Dòng Nhựa sáp đỏ axit nóng sôi cuồn cuộn lập tức tràn ngập qua ủng sắt, tiếp xúc trực tiếp với lớp giáp da gấu bảo hộ.


*Xèo xèo xèo xèo!!!*


Tiếng ăn mòn hóa học ghê rợn vang lên dồn dập. Chất axit sáp đỏ ăn mòn cực mạnh lớp mỡ cừu bảo vệ, phá hủy các van áp suất hơi nước bọc đồng trên giáp của lính tuần tra.


"Áaaa! Chân tôi! Axit ăn mòn chân tôi rồi!"


Tiếng la hét thảm thiết của lính tuần tra vang dội khắp hẻm núi. Hơi nước áp lực cao xịt ngược ra ngoài từ các van áp suất bị hỏng, làm toán lính loạng choạng ngã nhào, kẹt cứng giữa vũng bùn sáp đỏ dính dẻo và đầy axit. Đội hình truy đuổi tàn bạo của nghiệp đoàn bị chặn đứng hoàn toàn dưới lòng vũng sáp sâu.


Thiết Hùng bị lún sâu tới hông, gã điên cuồng dùng súng phun sáp nóng bắn phá xung quanh để tạo điểm tựa thoát thân, gương mặt đầy sẹo bỏng sáp vặn vẹo vì giận dữ tột cùng.


"Minh Sơn!!! Tao sẽ lột da mày!!!" Tiếng gầm rú điên cuồng của Thiết Hùng vọng qua làn sương đỏ.


Đoàn thám hiểm tranh thủ cơ hội ngàn vàng vượt qua ranh giới cuối cùng của Đầm Lầy Sáp Đỏ, đặt chân lên một gờ đá granite khô ráo và vững chắc an toàn. Toàn bộ đôi guốc gỗ bảo hộ của cả đoàn lúc này đã bị axit ăn mòn lớp màng bảo vệ bên ngoài, quai da cừu bị mục nát gần ba phần mười, bốc khói nhẹ dưới làn gió lạnh rạng sáng.


Thế nhưng, niềm vui thoát hiểm chưa kịp nhen nhóm thì Minh Sơn đột ngột dừng bước chân dẫn lộ. Khứu giác nhạy bén cực hạn của anh bắt được một mùi hương hôi thối, tanh nồng dị thường bốc lên từ lòng đầm lầy phía trước.


Đó là mùi của xác động vật cổ sinh phân hủy lâu ngày trộn lẫn mùi sáp nóng – mùi đặc trưng của loài bò sát săn mồi khổng lồ thung lũng.


*Ực... Ực... Ực...*


Ngay phía trước mặt họ, bề mặt dòng nhựa sáp đỏ bất ngờ sôi sục bọt khí dữ dội. Những bong bóng sáp khổng lồ nổ tung, giải phóng luồng khí gas sáp nóng bỏng áp lực cao. Một bóng đen khổng lồ, dài hơn năm mét, bọc trong lớp vảy gốm chịu axit bóng loáng từ từ trồi lên từ lòng đầm lầy sáp đỏ sâu thẳm, chặn đứng hoàn toàn con đường tiến của đoàn thám hiểm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!