Nhạc nềnWuxia

Hỏa Thần Thức Tỉnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít gào của hơi nước áp suất cao dội xuống từ lỗ hổng đen ngòm trên trần hang kéo theo một luồng gió nóng rát, sặc sụa mùi dầu mỡ cơ khí và muội than đá nung. Mảnh trần hang thạch anh sét cuối cùng nứt toác, đổ sụp xuống rào rào thành từng khối lớn, đè bẹp những công trình bằng gỗ thông đá dã chiến của Bộ tộc Vỏ Cây. Khói bụi thạch anh vàng óng trộn lẫn với hơi nước mờ mịt, biến đại sảnh ngầm thiêng liêng thành một lò hấp khổng lồ.


Minh Sơn gồng người, khớp bả vai phải chấn thương cũ đột ngột co thắt đau buốt khiến anh suýt đánh rơi chiếc rìu đục hợp kim đồng-niken gia truyền. Lực vung tay phải của anh lúc này đã giảm đi gần ba phần mười, từng thớ cơ run rẩy dưới lớp áo da cừu sờn rách. Anh chỉ còn bên mắt phải lành lặn nheo lại dưới lớp kính bảo hộ màu lam trầy xước để định vị địa hình xám xịt khúc xạ qua sương mù. Bên mắt trái bị lòa hoàn toàn do vỡ thấu kính lam từ trận chiến trước đang rỉ ra một dòng nước mắt lạnh buốt.


"Lùi lại sát vách granite! Khang, bám chặt lấy tôi!" Minh Sơn hét lớn, tay trái túi lấy đai hông của Khang, kéo người mang vác vạm vỡ đang khuỵu chân trái vì nát đế guốc gỗ tránh khỏi một khối thạch anh sắc nhọn vừa rơi xuống.


Ngay phía trên đầu họ, họng cáp sắt khổng lồ của máy khoan hơi nước bọc thép do Kiên vận hành vẫn đang tiếp tục nghiền nát đá tảng để mở đường. Từ khoảng không đổ nát ấy, những bóng đen khổng lồ bọc trong giáp da gấu dày cộp, Plated sắt xám xịt bắt đầu đu dây lao xuống.


"Đội tuần tra số 4! Chốt chặn lối thoát Giếng Nhựa! Không để một tên nào thoát!"


Tiếng hét trầm hùng, tàn nhẫn của Thiết Hùng vang dội qua màn sương. Gã chỉ huy lực lượng an ninh nghiệp đoàn Vạn Tượng đáp xuống nền hang bằng đôi ủng sắt nặng trịch. Trên tay gã là chiếc súng phun sáp nóng áp suất hơi nước khổng lồ bọc thép đặc chế, nối liền với bình chứa sáp lỏng đeo sau lưng bằng những ống đồng uốn lượn. Gương mặt đầy sẹo bỏng sáp của gã đỏ lựng lên dưới ánh sáng lân quang của hang ngầm, ánh mắt tàn bạo quét qua những chiến binh bộ tộc đang hoảng loạn.


*Hưu... Phùuu!*


Thiết Hùng không một chút do dự, gã bóp cò súng phun sáp. Một vòi rồng sáp nóng sôi sùng sục, đỏ rực như dung nham phun trào ra ngoài, quét qua các mái vòm lá bảo hộ kết bằng lá thông đá cổ thụ của bộ tộc. Tiếng lửa sáp cháy xèo xèo, mùi lá xanh bị nung chín bốc khói khét lẹt hòa quyện với mùi sáp lỏng nồng nặc. Những mái vòm lá vốn là lá chắn tự nhiên ngăn mưa axit của bộ tộc bị thiêu rụi hoàn toàn trong chớp mắt, để lộ những gia đình người bản địa đang co cụm run rẩy phía sau.


"Thiết Hùng! Kẻ tàn phá thánh địa! Thần linh sẽ nguyền rủa các ngươi!"


K'Phong gầm lên phẫn nộ, đôi mắt gã đỏ sọc khi nhìn thấy nơi thờ phụng tổ tiên bị chà đạp. Gã trưởng bản gân guốc bước lên bục đá Giếng Nhựa, tay bám đầy máu sống và sáp ấm sau nghi thức lời thề rừng già với Minh Sơn. Gã giương chiếc cung gỗ thông đá khổng lồ, dứt khoát bắn ra một phát tên nanh thú tẩm Nhựa sáp đỏ axit ăn mòn.


*Phập!*


Phát bắn chuẩn xác găm thẳng vào khớp nối van áp suất hơi nước trên bả vai một tên lính tuần tra Đội số 4. Chất axit sáp đỏ ăn mòn cực mạnh lập tức sủi bọt trắng xóa, ăn mòn lớp màng bảo vệ bằng đồng thau của van áp suất.


*Xìii!*


Luồng hơi nước nóng bỏng áp lực cao xịt ngược ra ngoài, làm tên lính hét lên đau đớn, loạng choạng ngã nhào xuống đất. Thế nhưng hỏa lực của Đội tuần tra số 4 quá áp đảo. Mười tên lính thiết giáp bọc giáp da gấu, sử dụng súng phun sương muối ăn mòn càn quét diện rộng, dồn ép các chiến binh bộ tộc vào thế phòng ngự dã chiến.


"Sơn! Chúng ta phải dập tắt súng phun sáp của gã chỉ huy! Nếu không cả hang ngầm này sẽ thành nấm mồ cháy!" Tráng hét lớn, gã thợ săn bẫy vôi dũng cảm lao lên từ phía sau tảng đá granite. Trên tay Tráng là chiếc ống phun dung môi bằng đồng thau vận hành bằng bơm tay, chứa đầy dung dịch giấm sồi đặc chế Năm Dược.


Tráng bơm mạnh tay tạo áp suất, bóp cò phun một tia giấm sồi lạnh buốt về phía luồng sáp nóng đang phun ra từ họng súng của Thiết Hùng, hy vọng tính axit nhẹ của giấm sồi sẽ trung hòa và làm đông cứng dòng sáp lỏng dẻo ngay lập tức.


Thế nhưng, áp lực phun sáp nóng của Thiết Hùng quá mạnh mẽ. Luồng sáp sôi sùng sục với nhiệt độ hủy diệt đập bay hoàn toàn tia dung môi của Tráng ngay giữa không trung, bốc hơi thành một làn sương axit cay xè mắt. Luồng sáp nóng phản lực thổi ngược lại suýt nữa thiêu cháy cánh tay Tráng, buộc gã phải quăng ống phun đồng thau đã bị móp méo van áp suất sang bên, lăn lộn mấy vòng tránh sau cột đá thạch anh.


"Lũ thợ lậu ngu xuẩn! Sức mạnh cơ giới của hoàng gia không phải thứ các ngươi có thể chống lại bằng vài bình giấm chua!" Thiết Hùng cười lớn tàn ác, gã tiếp tục tiến bước, nòng súng phun sáp nóng quét một đường dài về phía hòm thiết bị và Giáo sư Khải.


Minh Sơn đứng nép sát vách đá granite, khứu giác nhạy bén cực hạn của anh hoạt động hết công suất giữa bầu không khí hỗn loạn. Anh ngửi thấy mùi khói than đá, mùi sáp cháy, và đặc biệt là mùi sáp lỏng định vị ngọt mật ong hoang dã tỏa ra cực kỳ mạnh mẽ từ ba lô da cừu của học trò A Sáng đang bám sát sau lưng. Sức nóng bốc lên từ máy khoan hơi nước của Kiên phía trên đang làm mềm hóa vệt sáp định vị của Gã Hắc bôi lén, biến nó thành một ngọn hải đăng vô hình dẫn dụ Thiết Hùng hướng nòng súng về phía họ.


Nhưng ngay dưới chân vách đá granite chịu lực, khứu giác phân loại 50 dòng nhựa của Minh Sơn đột ngột bắt được một mùi hương khác: mùi hăng nồng, gắt buốt của axit formic đặc trưng.


Anh nheo mắt phải nhìn xuống khe đá nứt bám đầy sáp khô sát chân tường hang. Nhờ chứng mù màu đỏ-xanh, anh không bị lừa bởi ánh sáng vàng óng của sương mù khúc xạ thạch anh, nhìn rõ cấu trúc rạn nứt ngầm dẫn sâu vào một tổ kiến hổ phách khổng lồ ẩn sâu dưới lòng đất. Đàn kiến hổ phách khổng lồ chứa hàng vạn con đang bắt đầu thức tỉnh, bò nhung nhúc bên trong kẽ đá do nhiệt độ thung lũng dâng cao đột ngột.


Minh Sơn lập tức nhận ra một đặc tính sinh học chí mạng: loài kiến hổ phách khổng lồ cực kỳ nhạy cảm với mùi mỡ cừu rẻ tiền – thứ mỡ mà lính tuần tra nghiệp đoàn bôi đầy lên giáp da gấu để chống rỉ sáp nóng.


"K'Phong! Bảo các chiến binh bôi bùn sáp nguội lạnh lên người! Tuyệt đối không được mang lửa trần!" Minh Sơn hét lớn chỉ huy.


Anh dắt chiếc rìu mẻ vào hông trái, hạ thấp trọng tâm cơ thể, khụ gối xuống theo tư thế của bộ pháp sinh tồn 'Lướt sáp bằng guốc gỗ'. Minh Sơn áp dụng kỹ năng ẩn nấp 'Dậm chân theo nhịp kiến hổ phách'. Anh dậm mạnh chân trái xuống nền đá thạch anh sét ngay sát miệng tổ kiến, tạo ra một chuỗi chấn động ngắt quãng trầm đục trùng khớp hoàn hảo với tần số di chuyển báo động của kiến chúa.


*Cộc... Cộc... Cộc... Cạch!*


Nhịp dậm chân của thợ cả truyền sâu vào lòng đất thạch anh giòn rụm. Chỉ trong vài nhịp thở, vách đá thạch anh sát chân tường nứt toác ra một đường lớn. Hàng vạn con kiến hổ phách khổng lồ, mỗi con to bằng ngón tay cái, thân mình lấp lánh ánh kim màu vàng óng, điên cuồng ùa ra ngoài như một cơn lũ quét màu vàng rực.


Đàn kiến tức giận lướt qua đôi guốc gỗ bản rộng của Minh Sơn mà không hề dừng lại, bởi anh vẫn giữ nhịp dậm chân điều hòa không tiếng động kim loại chói tai. Thế nhưng, khi ngửi thấy mùi mỡ cừu nồng nặc bốc lên từ lớp giáp da gấu của toán lính tuần tra Đội số 4, đàn kiến hổ phách lập tức bị kích động điên cuồng.


"Cái quái gì thế này? Kiến! Đàn kiến sáp!"


Tên lính tuần tra đi đầu hét lên kinh hoàng khi hàng ngàn con kiến hổ phách khổng lồ bò dọc theo ủng sắt, leo nhanh lên giáp da gấu và điên cuồng cắn xé qua các khe hở khớp giáp. Chất axit formic cực mạnh từ vết cắn làm lớp da gấu bọc sắt bị ăn mòn, sủi bọt trắng xóa, ngấm thẳng vào da thịt lính tuần tra.


"Áaaa! Cứu tôi!"


Toán lính Đội số 4 hỗn loạn tột độ. Họ điên cuồng dùng báng súng hơi nước đập vào người để xua đuổi đàn kiến, nhưng tiếng va chạm kim loại chói tai lại càng kích thích đàn kiến từ dưới lòng đất bò ra nhiều hơn. Đội hình bao vây chặt chẽ của Thiết Hùng bị xé toác hoàn toàn bởi lá chắn sinh học tự nhiên mà Minh Sơn vừa kích hoạt.


"Lũ sâu bọ chết tiệt!"


Thiết Hùng gầm lên, gã điên cuồng xoay nòng súng phun sáp nóng quét một đường tròn xung quanh để thiêu cháy đàn kiến hổ phách đang bò lên chân mình. Luồng sáp nóng sôi hàng trăm độ thiêu rụi hàng vạn con kiến thành tro bụi đen kịt, tỏa ra mùi khét lẹt nồng nặc.


Thế nhưng, trong cơn điên cuồng và lóa mắt bởi khói bụi thạch anh khúc xạ, Thiết Hùng không hề nhận ra gã đang hướng nòng súng phun sáp nóng trực diện vào một khe đá nứt hẹp bên vách đá phía Tây.


Khứu giác cực nhạy của Minh Sơn giật nảy dữ dội. Anh ngửi thấy mùi khí sulfur gắt buốt, mùi hơi gas sáp vàng ngưng tụ nồng độ cao đang rò rỉ mạnh mẽ ra từ khe nứt đó do chấn động máy khoan hơi nước tạo ra.


"Nằm rạp xuống vách granite!!! Che kín hòm thiết bị! Khí gas sáp vàng sắp nổ!!!" Minh Sơn hét lên khản đặc cả giọng, anh dốc toàn lực nhoài người nằm đè lên Giáo sư Khải và chiếc hòm thiết bị sát vách đá granite vững chắc.


Thiết Hùng nghe tiếng hét của Minh Sơn nhưng gã chỉ cười tợn, ngón tay gã bóp chặt cò súng phun sáp nóng, phóng ra luồng lửa sáp đỏ rực thẳng vào khe nứt đá thạch anh chứa đầy khí gas sáp vàng.


*OÀNG... ĐOÀNG... ẦM!!!*


Một tiếng nổ chấn thiên động địa bùng phát. Luồng lửa sáp nóng của Thiết Hùng đã kích nổ toàn bộ lượng Khí gas sáp vàng tích tụ lâu ngày trong các kẽ đá kín của thánh địa. Vụ nổ bụi khổng lồ bùng lên với sắc lửa xanh lam ma mị xen lẫn vàng rực, tạo ra một làn sóng xung kích nhiệt lượng cực đại quét qua toàn bộ hang ngầm.


Sức ép của vụ nổ hất tung Thiết Hùng và toán lính tuần tra Đội số 4 bay xa vài trượng, đập mạnh vào vách đá đổ nát. Toàn bộ góc rừng thông đá cổ thụ ngầm phía trên trần hang bị ngọn lửa sáp thiêu rụi trong tích tắc, hóa thành những cột than đen kịt đổ sụp xuống rầm rầm.


Mảnh kính bảo hộ mắt phải còn lại của Minh Sơn bị chấn động vụ nổ bắn trúng vỡ nát, hơi sáp nóng bỏng sực lên làm bỏng nhẹ vùng da quanh mắt trái và thái dương của anh. Anh cắn răng chịu đựng cơn đau rát tột cùng, hai tay vẫn ôm chặt lấy hòm thiết bị và Giáo sư Khải dưới vách đá granite chịu lực duy nhất không bị sập.


Khói bụi đen kịt bốc lên mù mịt, ngọn lửa sáp đỏ rực bắt đầu cháy lan nhanh dọc theo hệ thống rễ thông đá khổng lồ rủ xuống như những vệt dầu loang, chặn đứng hoàn toàn lối rút lui cũ dẫn ra Giếng Nhựa Cổ Đại.


"Sơn... lối thoát duy nhất đã bị lửa sáp khóa chặt rồi!" K'Phong thở dốc bước ra từ làn khói, gương mặt sạm đen vì ám khói vụ nổ, tay đỡ lấy một chiến binh bị bỏng sáp nặng.


Minh Sơn gạt lớp bụi thạch anh bám trên mặt, nheo đôi mắt dính máu nhìn về phía trước. Qua làn khói lửa đang bốc cháy dữ dội dọc theo rễ thông đá, lối đi ngầm duy nhất còn lại theo Bản đồ Da Thú cổ hoàn chỉnh chỉ dẫn đang dẫn thẳng về phía lòng chảo tối tăm, nơi có mùi sắt rỉ nồng nặc và hơi sương axit đỏ rực đang sôi sùng sục bốc lên dập dồn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!