Nhạc nềnWuxia

Lời Thề Rừng Già

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rạn nứt giòn rụm của bức tường bùn sáp dã chiến dội vào tai Minh Sơn như một hồi chuông báo tử. Những tia sáp đỏ axit nóng sùng sục, mang theo mùi sắt rỉ nồng nặc và hơi nóng hầm hập của địa nhiệt dâng cao, bắt đầu rỉ ra qua các khe nứt, nhỏ giọt xuống nền đá granite xèo xèo. Phù đang gồng mình đè chặt hai chân đứa trẻ, gương mặt gân guốc của gã chiến binh bản địa đẫm mồ hôi trộn lẫn với lớp bùn sáp lạnh xám xịt. Mỗi lần dòng sáp đỏ rò rỉ mạnh hơn, Phù lại điên cuồng vục thêm một nắm bùn sáp lạnh đắp vào vách ngăn đang rã nát, nhưng áp suất địa nhiệt từ Khe Nứt Sáp Nóng phía sau vách đá dường như đã vượt quá giới hạn chịu đựng của công trình thô sơ này.


"Sơn! Mau lên! Con trai tôi không thở nữa rồi!" Giọng K'Phong khàn đặc, chứa đựng sự hoảng loạn tột cùng của một người cha đang nhìn sinh mệnh của con mình tuột trôi qua kẽ tay. Đôi bàn tay vạm vỡ như gọng kìm của gã trưởng bản đang run rẩy ghì chặt hai vai đứa trẻ, nhưng lồng ngực nhỏ bé của nó đã hoàn toàn bất động, sắc mặt chuyển từ xám ngoét sang tím tái một cách đáng sợ.


Minh Sơn quỳ sụp bên giường đá, lồng ngực anh thắt lại. Cơn co thắt từ khớp bả vai phải chấn thương cũ đột ngột bùng phát dữ dội. Cánh tay phải của anh gần như tê dại, các ngón tay co quắp lại cứng đờ như gỗ thông đá, không thể cầm nắm bất cứ vật gì. Lực vung tay giảm đến ba phần mười từ chặng trước giờ đây đã biến thành một sự bất lực hoàn toàn về thể xác. Đôi mắt trái bị lòa do hỏng thấu kính bảo hộ nheo chặt, anh chỉ còn bên mắt phải lành lặn để nhìn thế giới xám xịt khúc xạ qua màn sương sáp đang đậm đặc dần trong lều da thú.


Anh biết, mười hai cây kim bạc gia truyền đã bị hủy hoại hoàn toàn bởi sáp đen hóa thạch độc hại, đen kịt và mất đi hoạt tính bạc lạnh. Nhưng trong ngăn bí mật lót vải dạ tẩm mỡ cừu dưới đáy hộp gỗ thông đá, vẫn còn một cây kim cuối cùng. Đó là cây kim chủ – "mũi kim định mệnh" chế tác từ hợp kim đồng-niken đặc chế, thứ kim loại không bao giờ bị ăn mòn bởi axit sáp và không tạo ra tia lửa. Anh phải dùng đến nó.


Nhưng bàn tay phải của anh đã hoàn toàn mất cảm giác.


"Tráng! Đưa bình dầu thông nóng bên hông tôi đây!" Minh Sơn hét lớn, giọng nói khản đặc vì ngạt khói sáp.


Tráng lập tức lao tới, bàn tay thô ráp dứt mạnh bình gốm nhỏ treo bên thắt lưng da cừu của Minh Sơn. Anh nhanh chóng đổ một lượng hỗn hợp dầu thông nóng pha giấm sồi đặc chế ra lòng bàn tay trái còn linh hoạt của mình, rồi thô bạo xoa bóp lên khớp bả vai phải và dọc theo các thớ cơ cánh tay đang co quắp của mình. Đây chính là bí kỹ 'Bôi trơn khớp xương bằng dầu thông' mà anh học được từ nhà sư ẩn dật thầy Tuệ Lâm. Hơi nóng hừng hực tỏa ra từ hỗn hợp dầu thông nhanh chóng thẩm thấu qua da, làm mềm các mảng xơ cứng màu vàng nhạt đang đông kết dọc thớ cơ của anh, giải phóng các khớp xương khỏi sự co thắt tàn nhẫn.


Cảm giác tê rần ấm áp chạy dọc cánh tay, Minh Sơn khẽ cử động được các ngón tay phải. Anh lập tức dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp chặt lấy cây kim hợp kim đồng-niken cuối cùng, nhúng đầu kim vào chén dịch enzym rễ dại màu xanh nhạt dập nát mà Vy vừa chắt ra.


"K'Phong, giữ chặt nó! Đây là mũi châm quyết định sinh tử!"


Minh Sơn đóng hoàn toàn thị giác một bên mắt lòa, áp dụng phương pháp thiền thở 'Tâm Tĩnh Như Thủy' để giữ cho nhịp tim ổn định ở mức cực thấp, triệt tiêu hoàn toàn sự run rẩy của bàn tay. Anh nheo bên mắt phải còn lại, rọi thẳng vào huyệt Nhân Trung ngay dưới mũi đứa trẻ – nơi duy nhất chưa bị lớp sáp xám xịt bao phủ hoàn toàn.


Anh vung tay dứt khoát, mũi kim hợp kim đồng-niken đâm sâu xuống nửa tấc.


*Xèo...*


Một luồng khói đen kịt, khét lẹt tỏa ra từ mũi kim. Đứa trẻ đột ngột co giật mạnh toàn thân, lồng ngực nó phồng lên căng cứng như một chiếc trống da. K'Phong và Phù phải dùng hết sức bình sinh để ghì chặt cơ thể đang run rẩy dữ dội của nó dưới áp lực phản phệ của độc tố nấm hổ phách.


"Khụ... Khụ..."


Đứa trẻ bất ngờ ho mạnh một tiếng dồn dập. Từ trong cổ họng nó, một cục sáp đen hóa thạch nhỏ bằng hạt thông, bám đầy dịch nhầy màu xám đen, bị phun mạnh ra ngoài, rơi xuống nền đá granite phát ra tiếng kêu cạch giòn giã. Ngay lập tức, lồng ngực đứa trẻ xẹp xuống, lồng ngực bắt đầu phập phồng đều đặn, nhịp nhàng. Hơi thở rít nghẹn đặc hoàn toàn biến mất, thay vào đó là luồng khí thở ấm áp, thông suốt dâng lên từ buồng phổi đã được giải phóng khỏi lớp sáp hóa thạch cấp 3.


Đứa trẻ khẽ mở đôi mắt to tròn, trong sáng nhìn K'Phong, thều thào gọi bằng tiếng bản địa: "Cha..."


K'Phong đứng lặng người trong tích tắc, đôi bàn tay gân guốc run lên bần bật. Gã ôm chầm lấy con trai vào lòng, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt sạm nắng gió, rơi xuống lớp da cừu đắp trên ngực đứa trẻ. Cả gian lều da thú đang căng thẳng như dây đàn bỗng chốc vỡ òa trong sự nhẹ nhõm tột cùng. Vy khẽ tựa lưng vào vách đá, nở một nụ cười hiếm hoi, trong khi Giáo sư Khải khẽ gật đầu mỉm cười đầy tôn kính nhìn về phía Minh Sơn.


Minh Sơn ngồi sụp xuống đất, mồ hôi đầm đìa chảy xuống cằm, bả vai phải đau nhức rã rời sau nỗ lực vận dụng bí kỹ phục hồi khớp xương khẩn cấp. Anh nhìn đứa trẻ đã qua cơn nguy kịch, lòng thầm nghĩ đến con gái Bình An dưới hầm thạch anh sâu ở thị trấn Sương Mù. Anh đã cứu được con trai của K'Phong, và giờ đây, lời hứa mang mùa xuân trở lại cho Bình An đã tiến gần thêm một bước.


K'Phong chậm rãi đặt con trai nằm xuống giường đá, đắp lại tấm chăn dạ ấm áp cho nó. Gã quay người lại, đối mặt với Minh Sơn. Vẻ nghiêm nghị, lạnh lùng thường ngày của gã trưởng bản hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự thấu cảm sâu sắc và lòng biết ơn vô hạn của một người cha vừa được cứu mạng đứa con duy nhất.


"Người đất liền," K'Phong trầm giọng, giọng nói gã rung lên đầy xúc động. Gã bước tới trước mặt Minh Sơn, bất ngờ quỳ một gối xuống nền đá granite lạnh ngắt.


Hành động của gã khiến hàng chục chiến binh bộ tộc đứng canh gác ngoài lều kinh ngạc tột độ. Họ xôn xao, những mũi cung nanh thú bọc sáp cứng khẽ hạ xuống trong sự bàng hoàng.


"Trưởng bản! Gã là người đất liền..." Một trưởng lão bộ tộc bước vào định ngăn cản.


"Im lặng!" K'Phong quát lớn, uy quyền của gã trưởng bản lập tức dập tắt mọi tiếng xì xào. Gã quay lại nhìn Minh Sơn, dõng dạc tuyên bố bằng tiếng đất liền lưu loát: "Dòng họ Minh đã ba đời khai thác nhựa trong thung lũng này, nhưng hôm nay, Minh Sơn đã dùng di sản cuối cùng của cha mình để cứu sống người thừa kế duy nhất của Bộ tộc Vỏ Cây. Từ nay trở đi, Minh Sơn và đoàn thám hiểm của anh ta không còn là kẻ xâm lược. Họ là những người bạn đáng tin cậy nhất, là anh em ruột thịt của bộ tộc chúng ta!"


K'Phong đứng dậy, gã rút chiếc dao quắm bọc sáp cứng bên hông ra. Nhưng thay vì vung lên tấn công, gã dùng lưỡi dao rạch một đường nhỏ trên lòng bàn tay trái của mình. Sau đó, gã bước tới bên Giếng Nhựa Cổ Đại sát gian lều, dùng ngón tay nhúng vào dòng nhựa thông hổ phách ấm nóng đang rỉ ra từ kẽ rễ thông đá rủ xuống.


"Hãy nhận lấy Lời Thề Rừng Già," K'Phong nói, gã áp ngón tay bám đầy nhựa thông ấm và máu sống của mình lên trán Minh Sơn, vẽ một ký hiệu hình lá thông đá cổ xưa giữa hai hàng lông mày của anh.


Cảm giác nhựa thông ấm nóng và mùi hương nồng nàn của rễ thông đá lan tỏa trên trán, Minh Sơn cảm thấy một sự kết nối tâm linh kỳ lạ giữa bản thân và hệ sinh thái thung lũng. Đây là nghi thức kết nghĩa đồng minh tối cao của Bộ tộc Vỏ Cây, một lời thề bảo hộ vĩnh viễn giữa bộ tộc và người được chọn.


"Thả tất cả đồng hành của họ ra!" K'Phong ra lệnh dứt khoát.


Các chiến binh lập tức bước tới cắt đứt dây trói cho Tráng, Lực, Khang và Giáo sư Khải. Tráng khẽ xoay bả vai bị sém đen do hơi sáp nóng, bước tới vỗ mạnh vào vai Minh Sơn đầy tự hào. Lực ôm khư khư chiếc hộp thấu kính thạch anh lành lặn, thở phào nhẹ nhõm như vừa bước ra từ cõi chết. Khang cố gắng đứng vững trên một chân phải lành lặn, khớp gối trái bị xơ cứng của anh ta vẫn đờ đẫn nhưng ánh mắt đã ngập tràn hy vọng.


K'Phong bước tới góc lều, lấy ra một chiếc hộp bằng vỏ cây thông đá sấy khô cổ xưa bám đầy bụi hổ phách màu vàng óng. Gã chậm rãi mở hộp, lấy ra một mảnh da thú cổ rách nát, các đường vẽ bằng mực sáp trên đó đã mờ nhạt đi nhiều theo thời gian. Gã trải mảnh da thú này lên chiếc bàn đá granite phẳng, rồi quay sang Minh Sơn:


"Đây là mảnh Bản đồ Da Thú cổ bị khuyết mà cha anh – thợ cả Minh Hùng – đã gửi lại bộ tộc chúng tôi mười lăm năm trước trước khi ông tiến vào lõi cây thế giới để thực hiện phong ấn. Ông ấy biết một ngày nào đó, con trai ông sẽ quay lại đây để tìm phương thuốc cứu mạng."


Minh Sơn run rẩy lấy tấm Bản đồ Da Thú cổ bọc trong túi da cừu dắt hông ra, đặt hai mảnh bản đồ sát lại cạnh nhau trên bàn đá. K'Phong dùng bàn tay ấm áp của mình áp chặt lên hai mảnh da thú để truyền nhiệt lượng cơ thể.


Kỳ diệu thay, dưới hơi ấm nồng nàn của lòng bàn tay gã trưởng bản, các đường nét vẽ bằng mực sáp cổ xưa trên hai mảnh da thú bắt đầu tự co giãn, nối liền các nét vẽ đứt gãy một cách hoàn hảo. Một mạng lưới mạch nhựa ngầm phức tạp, lấp lánh ánh sáng vàng óng hiện rõ trong tâm trí Minh Sơn. Mảnh bản đồ hoàn chỉnh chỉ ra một lối đi ngầm bí mật, an toàn vượt qua Đầm Lầy Sáp Đỏ hiểm trở, dẫn trực tiếp vào nội thành cổ đại dưới lòng đất thung lũng mà không bị ảnh hưởng bởi sạt lở sáp lỏng.


"Mảnh bản đồ này sẽ dẫn các anh đi tiếp," K'Phong trầm giọng nói, đôi mắt gã lộ rõ vẻ nghiêm trọng. "Nhưng tôi phải cảnh báo anh, Minh Sơn. Đầm Lầy Sáp Đỏ phía trước không chỉ có axit sáp ăn mòn da thịt. Nghiệp đoàn Vạn Tượng đã đưa các máy khoan hơi nước bọc thép khổng lồ vào sâu trong vùng lõi. Lòng tham của chúng đang làm thức tỉnh những quái thú tiền sử ngủ đông dưới đầm sáp. Kẻ dẫn đầu đội máy khoan đó là Kiên, một gã điên cuồng tin vào sức mạnh cơ giới..."


*ẦM!!!*


Lời cảnh báo của K'Phong chưa kịp dứt thì một chấn động kinh hoàng bùng phát ngay trên đỉnh đầu họ. Trần hang đá granite ngầm rung chuyển dữ dội, bụi thạch anh rơi xuống rào rào như mưa trút.


*Rầm rầm rầm!!!*


Tiếng gầm rú đanh thép, gầm thét của động cơ hơi nước áp suất cao dội vang lên từ trần hang ngầm thiêng liêng. Minh Sơn nheo mắt phải nhìn lên, khứu giác nhạy bén của anh lập tức ngửi thấy mùi khói than đá nung khét lẹt, mùi dầu mỡ cơ khí nóng bỏng và hơi sulfur gắt mũi bốc lên dồn dập dọc theo các vết nứt trần hang.


"Máy khoan hơi nước bọc thép! Chúng đang khoan phá trần hang ngay phía trên chúng ta!" Giáo sư Khải viết vội lên bảng đá phiến bằng những nét phấn trắng run rẩy.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Loạt đạn súng hơi nước tầm xa bắn phá điên cuồng từ trên cao xuống qua lỗ hổng vách đá vừa bị khoan thủng. Những viên đạn đồng nặng trịch va chạm mạnh với đá thạch anh sét trên trần hang, kích hoạt chuỗi vụ nổ bụi thạch anh và làm sụp đổ hoàn toàn một mảng trần hang khổng lồ nặng hàng tấn.


"Tránh ra!!!" Minh Sơn hét lớn, anh nhoài người đẩy Vy và K'Phong ra khỏi vùng đá rơi tự do.


Mảng trần hang sụp đổ đổ ập xuống giữa đại sảnh ngầm, đè nát gian lều da thú và chặn đứng lối thoát hiểm chính dẫn ra Giếng Nhựa Cổ Đại. Nhiều chiến binh bộ tộc bị đá đè trúng chân rên rỉ đau đớn, khói bụi thạch anh vàng óng bốc lên mù mịt làm lòa hoàn toàn tầm nhìn của cả đoàn thám hiểm.


K'Phong điên cuồng rút chiếc tù và bằng sừng quái thú bên hông ra định thổi phát tín hiệu di tản toàn bộ bộ tộc hoang dã ngầm. Thế nhưng, luồng gió ấm nóng mang theo hơi nước áp suất cao bốc lên dữ dội từ mũi khoan hơi nước của Kiên đang hoạt động phía trên làm loãng hoàn toàn âm thanh phát ra, tiếng tù và bị bẻ gãy tần số, không thể liên lạc tầm xa đến các chiến binh bản địa ở ngách hang ngoài.


Căn cứ hang ngầm thiêng liêng của bộ tộc đang bị phá hủy hoàn toàn từng giây dưới sức mạnh tàn phá cơ giới của nghiệp đoàn. Áp lực ngột ngạt và tiếng gầm rú của máy khoan áp sát ngay sát đỉnh đầu họ, báo hiệu truy binh của Thiết Hùng đang chuẩn bị đổ quân xuống từ lỗ hổng trần hang sụp đổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!