Châm Cứu Ngưng Sáp
Ánh lửa đỏ bập bùng từ những bó đuốc vỏ thông đá khẽ chao đảo, hắt những cái bóng dài ngoằn ngoèo lên vách hang granite ẩm ướt. Bầu không khí trong đại sảnh ngầm của Bộ tộc Vỏ Cây đặc quánh mùi hắc ín, mùi lưu huỳnh nồng nặc sực lên từ Giếng Nhựa Cổ Đại và cả mùi tanh nồng của máu thú rừng.
K'Phong chậm rãi thu hồi lưỡi dao quắm bọc sáp cứng, ánh mắt gã lóe lên một quyết định sinh tử. Gã nhìn sâu vào đôi mắt sâu thẳm, nhạy cảm với ánh sáng của Minh Sơn. Sự im lặng kéo dài đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng nhựa thông lỏng sôi sùng sục dưới đáy giếng cổ, phát ra những tiếng nổ bong bóng trầm đục.
"Tháo trói cho gã," K'Phong khàn giọng ra lệnh, lưỡi dao quắm dắt lại bên hông gân guốc. Gã quay sang các chiến binh đang giương cung tên nanh thú bọc sáp cứng: "Nhưng giữ chặt những kẻ còn lại. Chỉ cần một cử động nhỏ của người đất liền, tất cả sẽ làm mồi cho Giếng Nhựa."
Hai chiến binh lực lưỡng bước tới, dùng lưỡi dao quắm sắc bén cắt đứt sợi dây bện bằng rễ thông dẻo dai bám đầy nhựa dính trên cổ tay Minh Sơn. Cảm giác máu lưu thông trở lại làm những đầu ngón tay anh tê rần. Minh Sơn khẽ xoay cổ tay, khớp bả vai phải sưng tấy nặng nề do cú thúc gậy tàn bạo của gã lính tuần tra Nghĩa từ chặng trước lập tức nhói lên một cơn đau buốt. Lực vung tay phải của anh đã giảm đi gần ba phần mười, nhưng lúc này, anh không được phép để lộ bất kỳ sự yếu đuối nào. Đôi mắt trái bị lòa hoàn toàn do hỏng thấu kính lam thạch anh của kính bảo hộ nheo lại, anh chỉ dùng bên mắt phải còn lại để định vị địa hình thông qua làn sương mù vàng nhạt khúc xạ.
"A Sáng, mang gùi tre lại đây," Minh Sơn trầm giọng gọi. Giọng nói của anh bình thản một cách kỳ lạ giữa vòng vây của hàng chục chiến binh hoang dã.
Cậu bé học việc mười bốn tuổi lồm cồm bò dậy từ kẽ rễ hẹp, ôm khư khư chiếc gùi tre bọc sáp ong chứa túi da cừu đựng nhựa lỏng và bộ dụng cụ dã chiến. Ba lô da cừu trên vai cậu bé bám một vệt sáp định vị của Gã Hắc, dưới hơi ấm nồng nàn của lòng đất ngầm, vệt sáp bắt đầu mềm hóa, âm ỉ tỏa ra mùi ngọt mật ong hoang dã nhạt nhưng dai dẳng. Minh Sơn ngửi thấy mùi hương ấy, nhưng anh buộc phải gác lại mối nguy cơ đó để tập trung vào khế ước sinh tử trước mắt.
Minh Sơn bước nhanh về phía gian lều da thú lớn nhất nằm sát vách đá phía sau K'Phong. Vy đứng nép sát vách đá thạch anh sét, đôi mắt sắc lạnh nhìn theo từng bước chân của anh với sự cảnh giác cao độ. Cô thầm ngạc nhiên trước sự điềm tĩnh đến đáng sợ của người thợ cả mù màu này.
Bên trong gian lều da thú, hơi lạnh ẩm mốc của hang ngầm bị xua tan bởi hơi ấm từ bếp than củi thông đá không khói ở góc lều. Trên chiếc giường đá granite bằng phẳng, một đứa trẻ khoảng tám tuổi đang nằm co quắp. Gương mặt nó xám ngoét, môi tím tái, lồng ngực phập phồng những nhịp thở rít lên từng cơn ngắn, đứt quãng như tiếng gió luồn qua khe đá rạn nứt. Khứu giác nhạy bén cực hạn của Minh Sơn lập tức nhận ra mùi của sự mục nát khô khốc trộn lẫn mùi sulfur gắt mũi – triệu chứng điển hình của Ngộ độc sáp cấp 3 (Hóa thạch nội tạng). Bào tử nấm hổ phách cổ đại đã xâm nhập sâu vào phổi và màng tim của đứa trẻ, bắt đầu quá trình xơ cứng mô mềm từ bên trong.
"Độc tố nấm đã ngấm vào phế nang," Minh Sơn khẽ chạm tay vào lồng ngực cứng ngắc như gỗ thông của đứa trẻ, cảm nhận nhịp tim đập nhanh và hỗn loạn của nó. Anh quay sang Phù, chàng trai bản địa đang đứng canh gác bên giường với vẻ mặt lo lắng tột độ: "Nhịp thở của nó bị nghẹn do khí gas sáp tích tụ dưới thấp của gian lều. Mau nâng cao đầu giường đá lên ba tấc để khơi thông đường thở!"
Phù hơi khựng lại, ánh mắt gã nhìn về phía Trưởng bản K'Phong đang bước vào lều. K'Phong khẽ gật đầu, gương mặt gân guốc lộ rõ vẻ đau đớn của một người cha bất lực. Phù lập tức cúi người, dùng đôi tay vạm vỡ nâng bổng đầu giường đá lên, chêm vào dưới đế giường hai khối sáp vàng đông đặc. Quả nhiên, ngay khi đầu giường được nâng cao, tiếng thở rít của đứa trẻ bớt đi phần nghẹn đặc, lồng ngực nó phập phồng dễ dàng hơn một chút.
Minh Sơn mở chiếc gùi tre bọc sáp ong, lấy ra một chiếc hộp gỗ thông đá nhỏ bọc vải dạ tẩm mỡ cừu khô khốc. Mở nắp hộp, bộ kim bạc châm cứu gia truyền gồm mười hai cây kim dài mảnh, lấp lánh ánh sáng bạc lạnh hiện ra. Đây là di vật của dòng họ Minh, từng được Bà lão Nhã truyền dạy bí pháp 'Châm Cứu Ngưng Sáp' – điều hòa dòng máu để ngăn chặn sự xơ cứng mô mềm bằng cách dùng kim bạc tẩm dung môi thảo dược châm vào các huyệt đạo chủ đạo.
"Vy, cô có mang theo rễ cây dại khô thu hoạch từ Đầm Lầy Sáp Đỏ không?" Minh Sơn không quay đầu lại, hỏi khẽ.
Vy khẽ cắn môi, bước tới gần giường: "Có. Nhưng thứ đó rất độc, nếu dùng sai liều lượng, tim đứa trẻ sẽ ngừng đập ngay lập tức."
"Tôi không dùng để uống," Minh Sơn dứt khoát nói. "Mau dùng đá thạch anh dập nát rễ cây ra, chắt lấy dịch enzym nguyên chất. Tôi cần tẩm đầu kim bạc trước khi châm vào huyệt đạo."
Vy im lặng gật đầu, cô lấy ra từ giỏ tre dắt hông vài đoạn rễ cây dại màu xám đen, bám đầy bùn sáp đỏ axit. Cô đặt chúng lên một phiến thạch anh phẳng, dùng chuôi dao quắm bọc sáp giã mạnh dứt khoát. Hương vị hăng hắc, chua gắt đặc trưng của dung môi rễ dại lập tức tỏa ra, làm nhòe nhoẹt cả mắt thường.
Minh Sơn hít một hơi thật sâu, áp dụng phương pháp thiền định 'Tâm Tĩnh Như Thủy' mà Thầy Tuệ Lâm đã truyền dạy tại ngôi chùa nhỏ rìa thung lũng. Anh nhắm chặt mắt phải còn lành lặn, đóng hoàn toàn thị giác để giữ nhịp tim ổn định ở mức cực thấp, giảm thiểu sự tiêu hao oxy và triệt tiêu hoàn toàn cơn đau co thắt đang hành hạ khớp bả vai phải của mình. Bàn tay trái của anh cầm lấy cây kim bạc đầu tiên dài ba tấc, khẽ nhúng đầu kim vào chén dịch enzym rễ dại màu xanh nhạt mà Vy vừa chắt ra.
"Giữ chặt hai vai và chân của nó," Minh Sơn trầm giọng ra lệnh cho K'Phong và Phù. "Khi kim bạc tiếp xúc với bào tử nấm hổ phách trong phổi, độc tố sẽ phản ứng dữ dội với dung môi rễ dại, gây ra cơn co thắt lồng ngực cực kỳ tàn khốc. Tuyệt đối không được để nó cử động làm lệch đường kim."
K'Phong bước tới, đôi bàn tay to bản như hai gọng kìm sắt ghì chặt lấy bả vai nhỏ bé của con trai mình. Phù đè chặt hai chân đứa trẻ xuống giường đá. Gương mặt cả hai người bản địa đều căng thẳng đến mức nổi đầy gân xanh.
Minh Sơn nheo mắt phải, định vị chính xác huyệt đạo Thiên Đột ngay dưới cổ họng đứa trẻ. Da vùng cổ của nó đã bắt đầu xơ cứng, sần sùi màu xám nhạt như vỏ cây. Anh đặt đầu kim bạc tẩm dịch enzym lên da, dùng lực ngón tay dứt khoát châm sâu xuống một tấc.
*Xèo...*
Một tiếng rít nhỏ vang lên ngay dưới mũi kim, đi kèm là một làn khói xám nhạt tỏa ra mùi hắc ín khét lẹt. Đứa trẻ đột ngột mở trừng mắt, lồng ngực nó co thắt dữ dội, cong người lên như một cánh cung bị kéo căng cực hạn. Tiếng thở rít nghẹn đặc biến thành một tiếng hét câm lặng trong cổ họng.
"Giữ chặt!" Minh Sơn quát lớn, tay trái anh không hề run rẩy, tiếp tục nhúng cây kim thứ hai vào dung dịch rễ dại, nhanh như chớp châm vào huyệt Đản Trung ở chính giữa lồng ngực đứa trẻ.
Phản ứng hóa học giữa dung môi rễ dại và bào tử nấm hổ phách diễn ra tàn khốc hơn anh tưởng. Độc tố nấm ngược dòng máu chạy thẳng về phía màng tim để tự vệ, khiến tim đứa trẻ đập dồn dập với tần số điên cuồng, lồng ngực nó rung lên bần bật dưới lòng bàn tay K'Phong.
"Nó sắp không chịu nổi rồi! Mày đang giết nó!" Một trưởng lão bộ tộc đứng ngoài lều gầm lên, vung chiếc dao quắm bọc sáp cứng định lao vào.
"Lùi lại!" K'Phong hét lớn, đôi mắt gã đỏ sọc nhìn chằm chằm vào Minh Sơn, nhưng gã vẫn chọn đặt cược mạng sống của con trai vào người thợ cả đất liền. Gã nhận ra sự thấu cảm không lời trong ánh mắt của Minh Sơn – ánh mắt của một người cha cũng đang có con gái Bình An cận kề cái chết xơ cứng tại thị trấn biên thùy.
Minh Sơn áp lòng bàn tay trái ấm áp lên trán đứa trẻ, khẽ thì thầm bên tai nó: "Nghe ta, thở chậm lại... Tâm tĩnh như thủy, khí tụ đan điền... Thở theo nhịp của ta..."
Anh bắt đầu điều hòa nhịp thở của chính mình theo phương pháp thiền thở của Thầy Tuệ Lâm, truyền năng lượng tinh thần điềm tĩnh qua lòng bàn tay để xoa dịu cơn hoảng loạn của đứa trẻ. Kỳ diệu thay, dưới sự dẫn dắt nhịp thở trầm ấm của Minh Sơn, nhịp tim điên cuồng của đứa trẻ bắt đầu chậm dần, nhịp thở rít đứt quãng của nó dần trở nên dài và điều hòa hơn. Mảng da xơ cứng màu xám nhạt quanh huyệt Đản Trung khẽ mềm hóa, chuyển dần sang sắc hồng hào của máu sống lưu thông.
Cả gian lều da thú nín thở dõi theo. Vy khẽ thở phào nhẹ nhõm, cô nhìn Minh Sơn với ánh mắt kinh ngạc trước sự kỳ diệu của bí pháp châm cứu ngưng sáp.
Thế nhưng, tạo hóa chưa bao giờ dễ dàng buông tha cho những kẻ dám thách thức quy luật sinh tử của thung lũng.
*Ầm! Ầm! Rắc... rắc...*
Một đợt chấn động địa nhiệt đột ngột từ Khe Nứt Sáp Nóng gần đó dội lên, làm rung chuyển dữ dội toàn bộ hang động ngầm của bộ tộc. Đất đá thạch anh dăm trên trần hang rơi rào rào xuống mái lều da thú. Tiếng rạn nứt trầm đục vang lên ngay dưới nền đá granite dưới chân họ.
"Địa nhiệt đang phun trào! Mạch sáp nóng đang rò rỉ!" Tiếng hét hoảng loạn của các chiến binh bộ tộc vang lên từ phía ngoài đại sảnh.
Ngay lập tức, từ vết nứt địa chất mới xuất hiện trên vách đá granite sát giường đá của đứa trẻ, một dòng sáp lỏng nóng sôi màu đỏ sậm (Nhựa sáp đỏ axit) bắt đầu rỉ ra, chảy tràn cuồn cuộn trực tiếp hướng thẳng về phía vị trí nằm của đứa trẻ đang cắm đầy kim bạc châm cứu.
Hơi sáp nóng bỏng rát bốc lên nghi ngút, đe dọa nung chảy toàn bộ bộ kim bạc và thiêu cháy đứa trẻ trong chớp mắt. Cuộc trị liệu ngưng sáp đang ở thời khắc mấu chốt nhất, chỉ cần rút kim ra lúc này, độc tố nấm sẽ ngược dòng máu hủy hoại hoàn toàn phế nang của đứa trẻ.
"Tráng! Ngăn dòng sáp lại!" Minh Sơn hét lớn, tay trái anh vẫn giữ chặt huyệt đạo của đứa trẻ để duy trì đường kim châm cứu.
Gã thợ săn bẫy vôi dũng cảm lập tức lao vào lều. Tráng vác chiếc khiên gỗ thông bọc sáp lớn của bộ tộc nhặt được bên ngoài, lao thẳng về phía vết nứt đá, định dùng tấm chắn gỗ để gạt dòng sáp lỏng nóng sôi ra hướng khác.
*Xèo... xèo...*
Thế nhưng, nhiệt độ của dòng sáp đỏ axit phun trào từ Khe Nứt Sáp Nóng quá cao. Vừa tiếp xúc với tấm khiên gỗ, hơi nóng sáp sôi lập tức nung chảy lớp sáp bảo vệ bên ngoài và làm mục nát hoàn toàn thớ gỗ thông đá trong chớp mắt, biến chiếc khiên thành một đống tro tàn đen kịt. Tráng bị luồng hơi nóng tạt thẳng vào mặt, buộc phải buông tay tháo lui rụt lại phía sau với bả vai bị sém đen.
"Không dùng gỗ được! Axit sáp đỏ ăn mòn gỗ thường ngay lập tức!" Tráng hét lớn, giọng khàn đặc vì ngạt khói.
Dòng sáp đỏ axit nóng sôi chỉ còn cách mép giường đá của đứa trẻ chưa đầy hai gang tay.
"Phù! Bùn sáp lạnh! Mau trét bùn sáp lạnh chặn dòng sáp!" Minh Sơn dùng khứu giác phân loại ngửi ra mùi bùn đất sét ẩm bám quanh các rễ thông ngầm khuất gió, thét lên chỉ hướng.
Chàng trai bản địa Phù nhanh trí hiểu ý. Gã lao ra góc lều, dùng đôi bàn tay to bản bốc từng nắm bùn sáp lạnh ẩm ướt trét kín vào khe nứt đá granite đang rò rỉ sáp nóng. Bùn sáp gặp nhiệt độ cao lập tức đông cứng lại thành một bức tường chắn dã chiến màu xám trắng, tạm thời chặn đứng dòng chảy xiết của sáp đỏ axit ngay sát mép giường đá.
Minh Sơn khẽ thở phào, nhưng khi anh nhìn xuống lồng ngực đứa trẻ, tim anh đột ngột thắt lại.
Nhiệt độ tăng cao đột ngột từ dòng sáp rò rỉ và chấn động địa nhiệt đã làm biến đổi hoạt tính của dung môi rễ dại bám trên kim bạc. Bộ kim bạc cổ gia truyền của dòng họ Minh đang cắm trên ngực đứa trẻ bắt đầu chuyển sang màu đen kịt, lớp sáp đen hóa thạch bám chặt lấy thớ bạc, ăn mòn sâu vào thân kim.
Bộ kim bạc cổ quý giá của dòng họ Minh đã bị nhiễm độc sáp đen hóa thạch hoàn toàn, vĩnh viễn không thể tái sử dụng được nữa. Cái giá phải trả bằng di sản gia tộc quá đắt, nhưng Minh Sơn không hề hối hận. Anh dùng chút lực tàn cuối cùng của ngón tay trái, dứt khoát rút toàn bộ mười hai cây kim đen kịt ra khỏi lồng ngực đứa trẻ.
Đứa trẻ khẽ thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực nó xẹp xuống bình thường, nhịp thở rít hoàn toàn biến mất, thay vào đó là nhịp thở đều đặn, sâu và ấm áp của một sinh mệnh vừa được giật lại từ tay tử thần. Sắc mặt nó hồng hào trở lại dưới ánh lửa chập chờn, nhưng đôi mắt nó vẫn nhắm nghiền trong trạng thái ngủ mê sâu để phục hồi thể xác.
"Cơn co thắt phổi đã được ổn định tạm thời," Minh Sơn khàn giọng nói, cơ thể anh suy kiệt hoàn toàn đổ sụp xuống cạnh giường đá, khớp bả vai phải đau nhói như có hàng ngàn mũi kim châm.
K'Phong quỳ sụp bên giường con trai, đôi bàn tay gân guốc run rẩy vuốt ve gương mặt ấm áp của đứa trẻ. Gã ngẩng đầu nhìn Minh Sơn với ánh mắt ngập tràn sự biết ơn sâu sắc và lòng kính trọng tột cùng đối với người thợ cả đất liền.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
*Rầm! Rầm! Rầm...*
Những tiếng rạn nứt kinh hoàng tiếp tục dội lên từ sâu dưới lòng đất. Bức tường bùn sáp lạnh dã chiến mà Phù vừa trét bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt lớn, sủi bọt khí dữ dội do áp suất dòng sáp nóng rò rỉ phía sau đang dâng cao cực nhanh.
"Trưởng bản! Mạch sáp ngầm đang dâng cao diện rộng! Hang ngầm sắp bị tràn ngập hoàn toàn!" Tiếng hét thất thanh của chiến binh gác cửa dội vào lều, mang theo hơi nóng hầm hập của dòng sáp đang dâng lên từng tàn phá thánh địa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!