Bộ Tộc Vỏ Cây
Vy bặm chặt môi nín thở, tiếng gió rít gào bên tai khi cả đoàn rơi tự do vào bóng tối sâu thẳm dưới lòng đất thung lũng. Cú sập hang đột ngột từ đợt khoan tàn khốc của Kiên đã cướp đi mọi điểm tựa vật lý. Bóng tối nuốt chửng họ trong một cú rơi tưởng chừng vô tận, tiếng đất đá rạt rào đuổi theo sau lưng như tiếng gầm của một loài quái thú đang đói mồi.
*Bịch! Rắc! Roạp!*
Cú va chạm không diễn ra trên nền đá granite cứng đờ như Minh Sơn lo sợ. Thay vào đó, cả cơ thể anh nện mạnh vào một mạng lưới khổng lồ những sợi rễ cây dẻo dai, nhầy nhụa sáp ấm. Đó là hệ thống rễ ngầm của Rừng Thông Đá Khổng Lồ đâm sâu xuống lòng đất, đan chéo vào nhau như một chiếc lưới võng tự nhiên khổng lồ. Lớp nhựa thông cổ đại rỉ ra từ vỏ rễ ấm nóng, dính dớp, đã triệt tiêu phần lớn lực quán tính của cú rơi tự do, cứu mạng cả đoàn trong gang tấc.
"Khụ... khụ... Có ai sao không?" Minh Sơn khàn giọng gọi, tay trái anh vẫn siết chặt cán rìu đồng-niken dắt hông. Khớp bả vai phải của anh sau cú va chạm lại co thắt đau buốt, chấn thương cũ bị thúc gậy từ chặng trước dường như đang sưng tấy nặng hơn, làm cánh tay phải của anh gần như tê dại.
"Tôi... tôi vẫn giữ được hòm thiết bị!" Tiếng Tráng thở dốc vang lên từ phía trên một nhánh rễ lớn. Gã thợ săn bẫy vôi đang dùng cả thân hình vạm vỡ gồng lên để che chắn cho chiếc hòm chứa mẫu nhựa sơ cấp và thảo dược nấm rễ.
"Sư phụ! Con ở đây!" A Sáng nhỏ thó lồm cồm bò dậy từ một kẽ rễ hẹp, hai tay vẫn ôm chặt chiếc gùi tre bọc sáp ong chứa túi da cừu đựng nhựa lỏng. Ba lô da cừu trên vai cậu bé bám một vệt sáp định vị của Gã Hắc, dưới hơi ấm nồng nàn của lòng đất ngầm, vệt sáp bắt đầu mềm hóa, âm ỉ tỏa ra mùi ngọt mật ong hoang dã nhạt nhưng dai dẳng.
"Ui da... chân tôi..." Tiếng Khang rên rỉ trầm đục đầy đau đớn.
Minh Sơn nheo bên mắt phải còn lành lặn dưới kính bảo hộ – bên thấu kính lam thạch anh bên trái đã vỡ nát hoàn toàn từ trận chiến trước. Dưới ánh sáng lân quang mờ ảo phát ra từ những vệt hổ phách rỉ trên vách hang ngầm, anh bò về phía Khang. Đế guốc gỗ bản rộng đặc chế bên chân trái của Khang đã bị vỡ nát hoàn toàn do va chạm với đá thạch anh sắc nhọn lúc tiếp đất. Khớp gối trái của anh ta, vốn đã bị xơ cứng nhẹ do nhiễm độc bào tử nấm từ trước, nay bị chấn động mạnh lại càng trở nên cứng đờ như một khúc gỗ mục, hoàn toàn mất khả năng cử động.
"Đừng cử động, Khang. Để tôi khóa khớp chân cho cậu," Minh Sơn trầm giọng trấn an, tay trái anh nhanh chóng rút một dải băng da cừu tẩm mỡ cừu từ túi hông để cố định tạm thời cổ chân cho người mang vác.
Chưa kịp hoàn thành thao tác sơ cứu, khứu giác nhạy bén cực hạn của Minh Sơn đột ngột giật nảy. Giữa mùi hắc ín nồng nặc và hương nhựa thông ấm nóng của hang ngầm, có một mùi hương hoàn toàn xa lạ đang ập tới từ mọi hướng: mùi vỏ cây sấy khô tẩm dầu thông, mùi da thú hun khói và cả mùi mồ hôi hoang dã của những con người sống biệt lập với thế giới đất liền.
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng chục quầng sáng bùng lên trong bóng tối. Đó không phải là ánh sáng trắng lạnh từ đèn pha lăng kính hơi nước của nghiệp đoàn, mà là ánh lửa đỏ bập bùng từ những bó đuốc làm bằng vỏ thông đá tẩm sáp khô. Dưới ánh lửa chập chờn, những bóng người gầy guốc, gân guốc nhanh như vượn cổ xuất hiện từ các hốc rễ cây khổng lồ.
Họ mặc những bộ trang phục kỳ lạ làm bằng vỏ cây thông đá đập mỏng, khâu ghép bằng chỉ tẩm sáp ong và thêu chằng chịt những họa tiết rễ cây uốn lượn màu đỏ sậm dọc hai bên ống tay. Trên cổ họ đeo những chuỗi nanh thú lớn lấp lánh ánh hổ phách. Trên tay mỗi chiến binh là những chiếc dao quắm bọc sáp cứng bóng loáng – thứ vũ khí đặc chủng của Bộ tộc Vỏ Cây bản địa hoang dã.
"Kẻ ngoại lai xâm phạm đất thiêng!" Một giọng nói trầm hùng, mang âm hưởng kỳ quái vang lên từ phía gờ đá cao.
Một người đàn ông trung niên bước ra khỏi hàng rào chiến binh. Gã có làn da ngăm đen gân guốc, mái tóc tết lệch một bên bám đầy bụi thạch anh, cổ đeo chiếc vòng nanh thú khổng lồ có khả năng xua đuổi côn trùng. Đôi mắt gã sắc lạnh như dao cạo, hông dắt chiếc dao quắm bọc sáp lớn bộc lộ uy quyền tuyệt đối. Đó chính là K'Phong, Trưởng bản của Bộ tộc Vỏ Cây.
"Bắt lấy chúng! Đưa về Giếng Nhựa tế thần!" K'Phong ra lệnh, giọng nói không chứa một chút khoan nhượng.
Ngay lập tức, hàng chục chiến binh bộ tộc chĩa thẳng những mũi quắm sắc bén bọc sáp cứng vào cổ họng Minh Sơn và các thành viên trong đoàn. Những sợi dây thừng bện bằng rễ thông dẻo dai bám đầy nhựa dính nhanh chóng siết chặt lấy cổ tay họ.
Tráng thợ săn bẫy vôi nghiến răng ken két. Nhìn thấy Khang đang bị thương và hòm thiết bị bị xâm phạm, gã gầm lên một tiếng, gồng toàn bộ cơ bắp cuồn cuộn ở cánh tay để cố gắng bứt đứt sợi dây rễ cây bám chặt.
"Tráng! Dừng lại ngay!" Minh Sơn quát lớn, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng uy lực của một thợ cả dạn dày thực địa.
Nhưng đã quá muộn. Hành động phản kháng của Tráng lập tức kích hoạt phản ứng của bộ tộc. *Phập! Phập! Phập!* Hàng chục mũi tên nanh thú nhọn hoắt, bắn ra từ những cánh cung gỗ thông đá nặng trịch, găm chặt vào nền sáp dẻo ngay sát chân Tráng. Những mũi tên chĩa thẳng vào đầu, vào ngực gã thợ săn, chỉ cần một cử động nhỏ nhất, gã sẽ bị găm thành một tổ ong.
"Đừng dùng sức mạnh cơ bắp vô ích," Minh Sơn nhìn Tráng, lắc đầu khẽ. "Họ nắm giữ địa hình và quân số áp đảo. Càng vùng vẫy chỉ càng đẩy cả đoàn vào chỗ chết."
Tráng thở hắt ra một hơi đầy bất lực, gã từ từ buông lỏng cơ bắp, chịu để các chiến binh trói chặt hai tay ra sau lưng. Cả đoàn thám hiểm, bao gồm cả Vy đang im lặng cảnh giác, bị áp giải dọc theo những đường ngầm chằng chịt rễ thông đá, hướng sâu vào trung tâm của thánh địa Bộ tộc Vỏ Cây.
Sau gần nửa giờ di chuyển trong mê lộ tối tăm, họ được đưa đến một đại sảnh ngầm khổng lồ. Ở trung tâm đại sảnh là một hố sâu hun hút, đường kính rộng hơn mười trượng, chứa đầy dòng nhựa thông cổ đại lỏng màu hoàng kim đang sôi sủi bọt âm ỉ, tỏa ra luồng hơi sáp nóng bỏng rát mặt. Đó chính là Giếng Nhựa Cổ Đại – nơi bộ tộc dùng để hiến tế những kẻ xâm phạm đất thiêng.
K'Phong đứng trên bục đá cao bên mép giếng nhựa, nhìn xuống đoàn người bằng ánh mắt lạnh lùng đầy thù hận: "Người đất liền các người luôn tham lam vô độ. Các người mang theo những con quái thú bằng sắt thép nung nóng, khoan phá lòng đất, làm chảy máu rừng thiêng, mang tai họa sạt lở đến cho bộ tộc chúng ta. Hôm nay, máu của các người sẽ phải đổ xuống Giếng Nhựa để xoa dịu cơn giận dữ của Cây Mẹ!"
Cả đoàn thám hiểm rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Lực thợ mài kính co rúm người bên cạnh Khang đang sốt cao run rẩy, đôi mắt cận thị nặng nhắm chặt vì sợ hãi trước cái chết kết dính cận kề dưới lòng giếng nhựa nóng bỏng.
Giữa lúc bầu không khí căng thẳng bao trùm, Minh Sơn không hề nhìn vào Giếng Nhựa đang sôi sục. Anh khẽ nhắm chặt bên mắt phải còn lành lặn dưới kính bảo hộ, kích hoạt phương pháp thở 'Tâm Tĩnh Khứu Giác'. Anh đóng hoàn toàn thị giác để tăng cực hạn thính giác và khứu giác trong môi trường tối tăm, lọc bỏ mùi hắc ín nồng nặc và hơi sáp nóng bao quanh.
Trong thế giới mùi hương xám xịt hiện lên trong tâm trí thợ cả, có một luồng khí lạ bốc ra từ gian lều da thú lớn nhất nằm sát vách đá phía sau K'Phong. Đó là mùi của sự mục nát khô khốc, mùi da thịt đang bị xơ cứng dần trộn lẫn với mùi sulfur gắt mũi của bào tử nấm hổ phách cổ đại. Nhưng nổi bật hơn cả là một nhịp thở rít lên từng cơn ngắn, đứt quãng, nghẹn đặc như tiếng gió luồn qua khe đá rạn nứt.
Đó là nhịp thở của một đứa trẻ đang bị bóp nghẹt lồng ngực.
Minh Sơn mở mắt ra, ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào K'Phong: "Trưởng bản K'Phong, ông muốn hiến tế chúng tôi để cứu lấy bộ tộc, nhưng liệu Giếng Nhựa có cứu nổi mạng sống của con trai ông đang nằm trong gian lều kia không?"
Câu nói của Minh Sơn như một tia sét đánh thẳng vào đại sảnh ngầm. K'Phong giật nảy mình, bàn tay đang đặt trên chuôi dao quắm bọc sáp khẽ run lên. Đôi mắt nghiêm nghị của gã lộ ra một tia hoảng hốt và tuyệt vọng tột cùng mà gã đã cố che giấu suốt nhiều ngày qua.
"Mày... làm sao mày biết?" K'Phong gầm lên, bước xuống bục đá, chĩa thẳng mũi dao quắm bọc sáp cứng vào sát cổ họng Minh Sơn. Lưỡi dao lạnh ngắt bám hơi sáp dính sát vào làn da gân guốc của người thợ cả.
Minh Sơn không hề né tránh, anh thản nhiên đối diện với mũi dao sắc bén: "Tôi là thợ cả khai thác nhựa họ Minh, dòng họ ba đời ngửi mùi sáp thung lũng để sinh tồn. Tôi không cần nhìn bằng mắt, khứu giác của tôi ngửi thấy mùi phổi của con trai ông đang bị đông cứng lại từng giờ. Nó đang bị Ngộ độc sáp cấp 3 – Hóa thạch nội tạng. Bào tử nấm hổ phách cổ đại đã xâm nhập vào phổi và màng tim của nó, lồng ngực nó đang co thắt dữ dội, suy kiệt tuần hoàn. Nếu không được cứu chữa, nó sẽ hoàn toàn hóa đá trong vòng ba ngày tới."
K'Phong hoàn toàn dao động trước sự am hiểu y lý dị thường của người thợ cả mù màu trước mặt. Lòng căm thù người đất liền của một trưởng bản nghiêm nghị đang bị lung lay dữ dội trước tình yêu thương vô bờ bến của một người cha đang tuyệt vọng nhìn con mình chết dần chết mòn.
"Bộ tộc chúng ta đã dùng mọi loại thảo mộc, mọi nghi lễ hiến tế nhưng mạch sáp trong người nó vẫn không ngừng đông cứng," K'Phong khàn giọng nói, mũi dao quắm khẽ hạ xuống một tấc, lộ ra sự bất lực của một người cha. "Người đất liền các người chỉ biết phá hoại, làm sao có thể chữa được lời nguyền của Cây Mẹ?"
Minh Sơn hít một hơi thật sâu, khớp bả vai phải đau nhói nhắc nhở anh về cái giá thể xác phải trả, nhưng anh biết đây là cơ hội sống sót duy nhất của cả đoàn thám hiểm và cũng là cơ hội cứu sống đứa trẻ vô tội.
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động của K'Phong, đưa ra một đề xuất sinh tử: "Tôi có bí pháp châm cứu ngưng sáp gia truyền của Bà lão Nhã tẩm dung môi thảo dược đặc chế. Tôi có thể khơi thông đường thở, làm mềm lại các mô phổi đang bị xơ cứng của con trai ông. Tôi đề xuất một khế ước sinh tử: Nếu tôi không thể cứu sống đứa trẻ bằng phương pháp châm cứu cổ truyền trong đêm nay, tôi sẽ tự nguyện nhảy xuống Giếng Nhựa Cổ Đại hiến tế trước mà không oán hận một lời. Nhưng nếu tôi cứu được nó, ông phải phóng thích đoàn thám hiểm của tôi và cho phép chúng tôi đi qua lãnh thổ bộ tộc."
K'Phong nhìn chằm chằm vào gương mặt sạm nắng gió dạn dày đầy quyết tâm của Minh Sơn, rồi nhìn về phía gian lều da thú nơi tiếng thở rít của con trai gã đang yếu dần đi từng phút dưới cái lạnh của hang ngầm cổ đại. Đại sảnh ngầm im lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng nhựa sôi sùng sục dưới đáy giếng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!