Độc Tính Ngược Dòng
Màn sương vàng óng của Rừng Thông Đá Khổng Lồ đột ngột biến tính. Khi cụm nấm hổ phách khổng lồ dưới chân rễ thông bị cú đạp điên cuồng của Vy làm vỡ nát, một tiếng nổ trầm đục, khô khốc vang lên từ hốc đá. Không có lửa, không có nhiệt lượng, nhưng một đám mây bào tử màu vàng rực rỡ, đậm đặc như cát sa mạc bùng phát dữ dội. Nó không bay tản ra mà cuộn xoáy thành từng luồng, nhanh chóng nuốt chửng toàn bộ tầm nhìn của cả đoàn thám hiểm và Vy trong hẻm núi ngầm.
Ngay trước mũi Minh Sơn, tiếng xèo xèo rợn người bắt đầu rít lên. Bào tử nấm hổ phách bám vào mặt nạ lọc khí bằng da cừu của anh, phản ứng với hơi ẩm từ nhịp thở và phát ra tiếng sủi bọt trắng xóa. Thớ vải tẩm giấm sồi lọc khí của mặt nạ bị ăn mòn với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được, mỏng đi từng giây. Độc tính của bào tử nấm cổ đại cực kỳ tàn nhẫn; chúng bám vào bất kỳ bề mặt hữu cơ nào và lập tức kích hoạt tiến trình hóa thạch mô mềm.
"Nằm rạp xuống! Đóng chặt van thở!" Minh Sơn khàn giọng hét lên qua lớp mặt nạ đang rã nát. Khớp bả vai phải của anh co thắt đau buốt, chấn thương cũ làm lực vung tay của anh giảm đi ba phần mười, nhưng bản năng của một thợ cả dạn dày thực địa buộc anh phải hành động ngay lập tức.
Ở phía sau, Khang khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn. Một luồng bào tử vàng rực đã bám vào khớp gối trái của người mang vác – nơi lớp quần da cừu bị móng vuốt báo cào rách từ chặng trước. Chỉ trong vài nhịp thở, vùng da quanh khớp gối của Khang bắt đầu xơ cứng, chuyển sang màu xám nhạt như vỏ cây thông đá và mất hoàn toàn cảm giác cử động. Khang quỵ xuống, hòm thiết bị nặng trịch trên vai suýt đổ nhào.
"Nước! Đưa nước đây!" Lực hoảng loạn hét lên. Gã thợ mài kính nhút nhát, trong cơn sợ hãi tột cùng trước cái chết kết dính, đã giật phăng bình nước suối lạnh đeo bên hông, định đổ thẳng lên mặt nạ của mình và vết thương của Khang để rửa trôi bào tử.
"Dừng tay lại! Không được dùng nước!" Minh Sơn gầm lên, nhưng đã quá muộn.
Dòng nước lạnh vừa chạm vào mặt nạ của Lực, những hạt bào tử nấm hổ phách bám trên thớ vải lập tức ngậm nước. Thay vì bị rửa trôi, chúng phản ứng sinh học, nở phình ra và đông cứng lại thành một lớp sáp vàng dẻo quánh, bịt kín hoàn toàn các lỗ thông khí của mặt nạ lọc khí. Lực trợn tròn mắt, hai tay cào cấu cổ họng trong sự ngạt thở cấp tính. Gã ngã nhào xuống đất sáp, cơ thể giãy giụa điên cuồng vì thiếu oxy.
Minh Sơn lao tới như một chiếc bóng xám. Không màng đến cơn đau xé rách ở bả vai phải, anh rút chiếc rìu đục hợp kim đồng-niken mẻ nhẹ dắt hông trái, dùng phần mũi nhọn của cán rìu lách vào quai đeo mặt nạ của Lực, dứt khoát rạch đứt dải da cừu bọc sáp. Anh giật phăng chiếc mặt nạ bị tắc nghẽn ra, nhanh tay lấy một mảnh vải dạ dự phòng từ túi hông, nhúng vào dầu thông ấm rồi áp chặt vào mũi miệng Lực để làm màng lọc dã chiến.
"Thở chậm lại! Chỉ hít hơi dầu thông thôi!" Minh Sơn gằn giọng, mắt phải nheo chặt dưới kính bảo hộ hỏng một bên thấu kính màu lam.
Lúc này, màn sương vàng khúc xạ thạch anh xung quanh lấp lóa một thứ ánh sáng vàng óng rực rỡ, dễ dàng làm lòa mắt bất kỳ ai có thị lực bình thường. Nhưng chính chứng mù màu đỏ-xanh di truyền của Minh Sơn lúc này lại trở thành lá bài cứu mạng. Không bị sắc vàng óng của ảo ảnh lừa gạt, anh kích hoạt "Thị giác cấu trúc rạn nứt". Trong mắt anh, thế giới chỉ còn là những đường vân cơ học xám xịt và những thớ đá granite sẫm màu. Anh nhìn thấu qua màn sương độc, phát hiện ra một khe đá hẹp trên vách granite phía Tây Bắc có những luồng gió đối lưu thổi nhẹ, đẩy các hạt bào tử dạt ra xa.
"Thạch! Tráng! Bế Khang lên! Di chuyển theo hướng chín giờ! Có khe gió đối lưu!" Minh Sơn ra lệnh dứt khoát.
Vy, người đang bị Minh Sơn khống chế dưới đất, cũng đã bắt đầu chịu tác động của chính đám mây bào tử do cô ta vô tình giải phóng. Vì không đeo mặt nạ lọc khí chuyên dụng, Vy hít phải lượng lớn bào tử độc. Gương mặt trắng bủng của nữ thảo dược sư bắt đầu xuất hiện những mảng xơ cứng màu xám nhạt dọc theo cổ gáy, đôi môi tím tái và hơi thở rít lên từng cơn nghẹn ứ. Cô ta ngã gục xuống nhánh thông đá, chiếc giỏ tre đựng nấm độc rơi vãi dưới đất.
Minh Sơn không bỏ rơi cô ta. Anh biết Vy chính là chìa khóa duy nhất để thấu hiểu mầm bệnh của Bình An. Anh vác Vy lên bả vai trái lành lặn, sử dụng bộ pháp "Lướt sáp bằng guốc gỗ", khụy gối hạ thấp trọng tâm để trượt nhanh qua những vũng sáp dẻo quánh đang bắt đầu đông cứng dưới tác động của bào tử.
Cả đoàn thám hiểm tháo chạy hỗn loạn qua khe đá hẹp, lách vào một hang đá granite kín gió sâu hoắm. Thạch nhanh chóng dùng một tảng đá thạch anh lớn chặn cửa hang, chỉ chừa lại một khe hẹp phía trên để luồng gió đối lưu thoát khí độc ra ngoài. Không gian trong hang lập tức trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề và mùi giấm sồi chua nồng trộn lẫn mùi máu tanh.
Khang nằm vật ra nền đá granite, chân trái đã cứng đờ đến tận đùi, da thịt xám xịt như đá hóa thạch. Vy nằm bên cạnh, cơ thể co giật nhẹ, những đường vân xám nhạt đang lan dần từ cổ lên gò má.
Minh Sơn đặt Vy xuống, lập tức mở ba lô da cừu, lấy ra một bình gốm chứa "Dung dịch giấm sồi đặc chế" – món quà bảo mệnh do Năm Dược chế tạo. Dung dịch giấm sồi khan này chứa axit hữu cơ nồng độ cao, có khả năng phân giải và trung hòa hoàn toàn hoạt tính ngậm nước của bào tử nấm trước khi chúng kịp đồng hóa tế bào sống.
"Sơn... cậu định dùng thứ này cho cô ta sao? Chúng ta chỉ còn lại tám bình thôi!" Thạch lo lắng nhìn vết thương bả vai của mình và Khang.
"Nếu cô ta chết, chúng ta sẽ vĩnh viễn không biết cách cứu Bình An," Minh Sơn trầm giọng đáp. Anh không do dự, dùng dao găm rạch một đường nhỏ trên vết thương hở ở cánh tay Vy – nơi bào tử nấm bám dày đặc nhất – rồi đổ trực tiếp dung dịch giấm sồi đặc chế lên đó.
*Xèo xèo! Sủi bọt trắng xóa!*
Cơn đau rát tột cùng từ axit giấm sồi chạm vào thịt da khiến Vy giật nảy người. Cô ta trợn tròn mắt, cơ thể uốn cong lên như một cánh cung, miệng phát ra những tiếng hét khan rỉ máu. Nhưng Minh Sơn vẫn giữ chặt lấy bả vai cô ta, tiếp tục đổ thêm giấm sồi để rửa sạch các mảng sáp vàng đang bám quanh mạch máu.
Giáo sư Khải nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh, dùng chiếc kính lúp thạch anh soi sát vào vết thương của Vy. Dưới ánh sáng mờ nhạt của đèn bão bọc lưới đồng, những hạt bào tử nấm hổ phách gặp giấm sồi khan lập tức bị mất nước, co rúm lại thành những hạt bụi màu xám đen vô hại và bị dòng giấm cuốn trôi ra khỏi vết thương. Mảng xơ cứng mô mềm trên cổ Vy bắt đầu mềm hóa trở lại, sắc da trắng xanh dần khôi phục nhịp thở điều hòa.
Minh Sơn thở phào, anh dùng mỡ cừu tẩm thảo dược băng kín vết thương của Vy để cách ly hoàn toàn khỏi không khí ẩm. Anh quay sang Khang, tiếp tục dùng giấm sồi đặc chế để rửa sạch vùng khớp gối trái cho người mang vác. Sau khi tiêu tốn hết ba bình giấm sồi đặc chế quý giá, độc tính trên cơ thể Khang mới tạm thời được khống chế, nhưng trang bị bảo hộ bằng da cừu của anh đã bị axit ăn mòn rách nát, suy giảm đến bốn mươi phần trăm độ bền.
Khoảng nửa khắc sau, Vy khẽ động đậy ngón tay. Cô ta chậm rãi mở mắt, nhìn trần hang granite tối tăm, rồi quay sang nhìn Minh Sơn đang ngồi lặng lẽ mài lại lưỡi rìu đồng-niken mẻ cạnh đống lửa than không khói.
Đôi mắt Vy ngập tràn sự kinh ngạc, xen lẫn một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cô ta không thể tin được một kẻ ngoại lai, một gã thợ nhựa nghèo khổ từ đất liền lại sở hữu một sự thấu hiểu y lý và kỹ thuật trung hòa độc tính sáp tàn khốc đến mức này.
"Ngươi... tại sao ngươi lại có thứ giấm sồi khan của Năm Dược?" Vy khàn giọng hỏi, giọng nói run rẩy.
Minh Sơn không ngẩng đầu lên, tay vẫn đều đặn mài lưỡi rìu vào đá granite. "Con gái ta, Bình An, đang chịu chung một nỗi đau hóa thạch mô mềm giống như những gì cô vừa trải qua. Ta vào thung lũng này không phải để cướp bóc mỏ nhựa của bộ tộc cô, mà là để tìm phương thuốc cứu mạng con bé."
Vy im lặng nhìn những vết sẹo bỏng hóa chất chằng chịt trên bàn tay gân guốc của Minh Sơn. Sự căm hận trong mắt cô ta dần dịu đi, thay vào đó là một sự nghiêm nghị đáng sợ.
"Ngươi nghĩ ngươi đang cứu con gái mình sao?" Vy cười lạnh, giọng nói trầm xuống đầy u uất. "Ngươi hoàn toàn sai lầm rồi, gã thợ cả mù màu. Ngươi có biết thứ bào tử nấm hổ phách mà ngươi vừa thu thập thực chất là gì không?"
Minh Sơn dừng tay mài rìu, mắt phải nheo lại nhìn thẳng vào Vy.
Vy gượng ngồi dậy, tựa lưng vào vách đá granite lạnh ngắt, chỉ tay về phía lòng chảo Đầm Lầy Sáp Đỏ phía ngoài khe đá. "Đó không phải là thực vật hoang dã. Bào tử nấm hổ phách chính là hệ thống cảm biến sinh học, là những sợi dây thần kinh xúc giác của Cây Mẹ cổ đại trải rộng khắp thung lũng để canh giữ mạch nhựa hoàng kim tối thượng. Và giờ đây..."
Vy đột ngột im lặng, đôi mắt trợn tròn nhìn xuống nền hang granite dưới chân.
Từ sâu thẳm dưới lòng đất cổ đại, một tiếng động cơ hơi nước trầm đục, nặng nề bỗng vang dội lên, kèm theo những chấn động địa chấn liên hoàn làm rụng rào rào những hạt cát thạch anh từ trần hang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!