Bào Tử Thạch Anh
Bóng tối dưới tán của Rừng Thông Đá Khổng Lồ không mang màu đen thuần túy, mà là một thứ sắc xám đục bị khúc xạ bởi màn sương vàng lơ lửng. Những thân cây cổ thụ cao hàng trăm mét đứng sừng sững như những cột đá granite xám xịt, vỏ cây cứng đến mức nếu gõ lưỡi sắt vào sẽ chỉ nghe tiếng chan chát khô khốc. Gió từ phía Đầm Lầy Sáp Đỏ thổi về mang theo hơi axit ăn mòn nồng nặc mùi sắt rỉ, khiến từng thớ da cừu trên chiếc áo khoác cũ sờn của Minh Sơn khẽ co rút lại.
Minh Sơn quỳ một gối trên nền sáp đóng băng, khẽ thở dốc. Khớp bả vai phải của anh truyền đến những cơn đau co thắt âm ỉ, di chứng từ cú thúc gậy tàn bạo của gã lính tuần tra Nghĩa ở những chặng trước lúc này lại càng buốt nhói khi gặp cái lạnh buốt xương của rừng sâu. Lực vung rìu tay phải của anh đã giảm đi gần ba phần mười. Bên mắt trái của anh hoàn toàn lòa đi dưới lớp kính bảo hộ bị vỡ nát thấu kính màu lam, chỉ còn lại mắt phải mù màu đỏ-xanh đang nheo lại để lọc lấy những hình ảnh xám xịt, méo mó qua màn sương mù dày đặc.
"Khang, cố chịu một chút. Giấm sồi đang trung hòa bớt độc sáp trong máu của cậu," Thạch khàn giọng nói, tay khéo léo siết chặt dải băng tẩm mỡ cừu quanh bả vai trái rỉ máu của người mang vác.
Khang nằm tựa lưng vào một rễ thông đá khổng lồ, gương mặt xám ngoét vì sốt cao và mất máu, nhưng vẫn cắn chặt răng không thốt ra một tiếng rên rỉ. Tráng đứng cách đó vài bước chân, cây cung gỗ thông đá nặng trịch dắt hông, đôi mắt hoang dã của gã thợ săn không ngừng rà quét những bụi cây thạch anh sét giòn rụm xung quanh để cảnh giới. Giáo sư Khải và Lực đang ngồi bệt dưới đất, cố gắng bảo dưỡng lại những thấu kính quang học cuối cùng bám đầy muội than.
"Sơn, nhìn kìa," Giáo sư Khải đột ngột vỗ nhẹ vào vai Minh Sơn, tay kia chỉ về phía một hốc rễ cây thông đá khổng lồ nằm khuất sau dốc đá thạch anh sét.
Minh Sơn nheo mắt phải. Qua thấu kính màu lam còn lại, anh không nhìn thấy sắc màu rực rỡ, nhưng khứu giác nhạy bén cực hạn của một thợ cả dạn dày thực địa lập tức giật nảy. Giữa mùi sulfur thối rữa của đầm lầy và mùi gỗ hóa thạch lạnh ngắt, có một mùi hương hoàn toàn khác biệt đang lan tỏa trong không khí: mùi nấm mốc ẩm ướt, ngọt đậm nhưng có vị cay nồng đến xộc thắt lồng ngực. Đó là một mùi hương dịu nhẹ nhưng mang theo hơi thở của sự chết chóc.
Anh bước chậm rãi về phía hốc rễ cây, đôi guốc gỗ bản rộng đặc chế trượt nhẹ trên bề mặt sáp dẻo để không phát ra bất kỳ tiếng động cơ học nào. Dưới một khe nứt sâu hoắm của thân thông đá hóa thạch, một cụm nấm lạ đang mọc thành chùm dày đặc. Chúng không có màu nâu hay trắng của nấm thông thường, mà lấp lánh một sắc vàng óng phát sáng ma mị trong bóng tối của hầm ngầm, trông như những khối hổ phách lỏng được điêu khắc tinh xảo thành hình những chiếc mũ nấm translucent.
"Bào tử nấm hổ phách..." Minh Sơn khẽ thốt lên, giọng run rẩy.
Ký ức tàn khốc của mười năm trước dội về trong tâm trí anh như một gáo nước lạnh. Khi Bình An mới lên mười, đôi chân nhỏ nhắn của cô bé bắt đầu xuất hiện những mảng xơ cứng màu xám nhạt như đá sau một lần vô tình tiếp xúc với chiếc gùi tre cũ của ông nội để lại. Mùi hương ngọt ngào, cay nồng bốc lên từ cụm nấm phát sáng này hoàn toàn trùng khớp với mùi hương bám trên những mảng da thịt hóa thạch của con gái anh tại căn hầm tối của lão nông Vĩnh. Đây chính là nguồn gốc của mầm bệnh hiểm nghèo đã tàn phá gia đình anh, biến những mô mềm sống động thành những bức tượng đá vô tri.
"Nếu phân tích được cấu trúc sinh học của loại nấm này, chúng ta có thể tìm ra enzym bẻ gãy liên kết hóa thạch của bệnh tình Bình An," Giáo sư Khải viết vội lên bảng đá phiến, đôi mắt kính cận dày cộm của ông lấp lánh sự kích động khoa học.
Minh Sơn gật đầu, tay trái khẽ rút chiếc rìu đục bằng hợp kim đồng-niken mẻ nhẹ dắt hông ra. Anh cần cẩn thận tách một mẫu nấm nguyên vẹn bọc trong lớp sáp bảo quản thực phẩm dã chiến để mang đi chưng cất. Thế nhưng, khi lưỡi rìu đồng-niken chưa kịp chạm vào chân nấm, khứu giác nhạy bén của anh đột ngột ngửi thấy một mùi vị lạc lõng trong gió: mùi thảo dược sấy khô cay nồng, mùi vải vá ẩm ướt bám hơi ấm con người và mùi độc dược gây tê liệt thần kinh gắt mũi.
*Phụt! Shhh!*
Một âm thanh rít gió cực nhanh xé toạc màn sương mù vàng óng.
"Cẩn thận!" Minh Sơn hét lớn, phản xạ thực địa nhạy bén đẩy anh lao người về phía trước, đè sụp Giáo sư Khải xuống đất sáp nguội.
Một chiếc kim độc bằng đồng thau mỏng dính, tẩm dung dịch nấm độc đen kịt găm thẳng vào thân cây thông đá ngay sát vị trí đầu của Giáo sư Khải. Lực bắn cực mạnh khiến chiếc kim ngập sâu vào lớp vỏ đá cứng, tỏa ra một làn khói xanh nhạt ăn mòn thớ gỗ hóa thạch xèo xèo.
"Kẻ nào phục kích?!" Tráng gầm lên, phản xạ của một thợ săn chuyên nghiệp giúp gã giật phăng chiếc rìu đồng-niken mẻ của Minh Sơn dắt ở đai hông của Khang bên cạnh, vung một đường vòng cung hoàn hảo gạt phăng chiếc kim độc thứ hai đang bay thẳng vào ngực Lực.
*Keng!*
Tiếng kim loại va chạm trầm đục không hề phát ra một tia lửa nào nhờ lớp hợp kim đồng-niken đặc chế chống cháy nổ sương gas. Chiếc kim độc bị đánh văng găm vào vách đá thạch anh sét bên cạnh.
Từ trên một nhánh rễ thông đá khổng lồ rủ xuống vách núi, một bóng người mảnh khảnh từ từ hiện rõ sau màn sương mù dày đặc. Đó là một cô gái khoảng hai mươi bốn tuổi, da trắng xanh xao do tiếp xúc nhiều với độc dược, khoác trên mình bộ trang phục màu tím sẫm bám mùi nấm mốc đặc trưng. Hông cô ta đeo lỉnh kỉnh ba bốn chiếc giỏ tre lót sáp ong chứa đầy nấm độc và những ống tiêu bằng đồng thau. Đôi mắt cô ta lạnh lùng, cô độc và ngập tràn sát khí nhìn chằm chằm vào hòm thiết bị của đoàn thám hiểm.
Vy - nữ thảo dược sư độc lập tàn nhẫn của rìa thung lũng.
"Lũ trộm cắp đất liền," Vy rít lên qua kẽ răng, giọng nói lanh lảnh nhưng lạnh buốt. "Dám bén mảng đến thánh địa thu hoạch nấm của ta. Các người phải làm phân bón cho rừng thông đá!"
Không đợi đoàn thám hiểm giải thích, Vy di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn trên các thân cây thông đá dựng đứng. Thân hình nhỏ nhắn của cô ta lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc bóng xám nhờ kỹ thuật Độc Cảm Pháp – cô ta cảm nhận được nồng độ độc tính của môi trường xung quanh để chọn những điểm đặt chân an toàn không bị sụt lún sáp lỏng. Cô ta đưa ống tiêu đồng lên miệng, liên tục thổi ra những loạt kim tẩm nấm độc cực nhanh trong sương mù.
"Đeo mặt nạ lọc khí tẩm giấm sồi lên! Ngay!" Minh Sơn gầm lên, tay trái giật phăng chiếc mặt nạ da cừu đeo kín mũi miệng, thắt chặt dây đai sau gáy.
Mùi chua nồng của giấm sồi đặc chế lập tức lấp đầy khoang mũi anh, lọc sạch hơi độc nấm mốc đang tràn ngập hành lang hẹp. Tráng, Thạch và Lực cũng nhanh chóng đeo mặt nạ bảo hộ, nép sát người sau những thân thông đá cứng như thép để tránh mưa kim độc.
"Tráng! Bắn hạ cô ta!" Thạch hét lớn, tay siết chặt kiếm sắt bảo vệ Khang đang nằm liệt dưới đất.
Tráng giương sẵn cung nặng gỗ thông đá, dắt mũi tên bọc đồng-niken vào dây cung, nhắm thẳng vào bóng tím đang nhảy múa trên cành cây. Thế nhưng, ngay khi gã chuẩn bị bóp cò phóng tên, Minh Sơn đã lao tới giữ chặt lấy cánh tay gã.
"Đừng bắn!" Minh Sơn rít lên qua lớp mặt nạ lọc khí. "Độ ẩm thạch anh sét ở đây rất cao, khí gas sáp vàng đang rò rỉ nồng nặc từ kẽ đá. Mũi tên của cậu nếu bắn hụt quẹt vào đá thạch anh phía sau Vy sẽ tạo ra tia lửa trần kích nổ toàn bộ lượng khí gas ngầm! Cả lũ sẽ bị thiêu rụi!"
Tráng nghiến răng, buộc phải buông lỏng dây cung trong sự bất lực tột cùng. Lợi thế tầm xa bị vô hiệu hóa hoàn toàn trước cấm kỵ cháy nổ của thung lũng.
Vy nhận ra sự kiêng dè của đoàn thám hiểm, tiếng cười lạnh lùng của cô ta vang lên lanh lảnh trong sương mù. Cô ta áp sát hơn, phóng ra một làn sương độc màu tím sẫm từ một chiếc giỏ tre đeo hông. Làn sương độc chứa đầy bào tử nấm hổ phách lơ lửng, tràn nhanh dọc theo luồng gió ấm thổi về phía gờ đá của đoàn thám hiểm.
Hơi độc bám vào khớp gối bảo hộ bằng da cừu của Thạch và Khang, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn. Lớp da cừu dã ngoại bắt đầu bị ăn mòn rách nát, các sợi vải tẩm giấm sồi lọc khí của mặt nạ Minh Sơn bắt đầu sủi bọt trắng, tiêu hao nhanh chóng thời gian bảo hộ hữu hạn.
"Chúng ta không thể phòng ngự thụ động mãi được," Minh Sơn thầm nghĩ, lòng dằn vặt dữ dội. "Mặt nạ chỉ chịu đựng được chưa đầy mười lăm phút nữa trước khi bào tử nấm ăn mòn hoàn toàn màng lọc vải."
Anh nhắm chặt mắt phải còn lành lặn, đóng hoàn toàn thị giác để kích hoạt cực hạn thính giác và khứu giác thông qua phương pháp thở 'Tâm Tĩnh Khứu Giác'. Thế giới xám xịt xung quanh biến mất, thay vào đó là một bản đồ mùi hương cực kỳ chi tiết hiện lên trong tâm trí anh.
Anh ngửi thấy mùi sulfur của đầm lầy ở hướng Tây Nam, mùi nhựa thông non rỉ ra từ vết nứt rễ đá, và đặc biệt là mùi thảo dược sấy khô ngọt lịm pha lẫn mùi mồ hôi con người tỏa ra từ hướng Bắc. Vy đang đứng trên một nhánh thông đá cao, luôn giữ vị trí của mình ở đầu hướng gió (đầu đón gió) để tránh bị hơi độc của chính mình thổi ngược lại.
"Vy đứng ở hướng đón gió để bảo vệ bản thân. Mình phải vòng ra sau lưng cô ta để ép cô ta vào thế bất lợi của luồng gió đối lưu," Minh Sơn suy luận chiến thuật nhanh chóng.
Anh khẽ vỗ vai Tráng, ra hiệu cho gã thợ săn tiếp tục dùng rìu đồng gõ nhịp trầm lên vách đá để tạo tiếng động giả đánh lạc hướng thính giác của Vy. Minh Sơn hạ thấp trọng tâm, khụy gối sử dụng bộ pháp 'Lướt sáp bằng guốc gỗ' lướt đi êm ái như một chiếc bóng xám ẩn hiện trong màn sương mù vàng đậm đặc.
Anh di chuyển vòng qua một thân thông đá khổng lồ bị gãy đổ, áp sát vách đá thạch anh sét từ phía sau lưng Vy. Khớp vai phải chấn thương nhói lên đau buốt như muốn rách thớ cơ, nhưng anh nghiến chặt răng chịu đựng, tay trái siết chặt cán rìu đồng-niken mẻ.
Vy đang mải mê thổi kim độc áp chế Tráng và Thạch, hoàn toàn không ngờ một kẻ mù màu lại có thể định vị chính xác vị trí ẩn nấp của mình trong màn sương dày đặc không cần mắt nhìn. Khi cô ta ngửi thấy mùi giấm sồi nồng nặc bốc lên ngay sát sau gáy, thì đã quá muộn.
Minh Sơn vươn cánh tay trái gân guốc ra, khóa chặt lấy cổ họng Vy từ phía sau, đè mạnh cô ta xuống nhánh thông đá chịu lực.
"Buông ta ra! Lũ cướp ngày!" Vy giãy giụa điên cuồng, đôi mắt trắng dã vì kinh ngạc và giận dữ. Cô ta dùng móng tay sắc nhọn cào mạnh vào bả vai chấn thương của Minh Sơn, cố gắng dùng kỹ thuật Độc Cảm Pháp để giải phóng độc dược từ tay áo.
Minh Sơn gồng hết sức bình sinh, dùng trọng lượng cơ thể đè chặt đôi tay độc địa của cô gái trẻ xuống nền gỗ hóa thạch cứng như thép. Thế nhưng, trong cơn giãy giụa điên cuồng tột cùng để thoát hiểm, đôi chân gầy guốc của Vy đạp mạnh về phía sau.
*Rắc! Choảng!*
Cú đạp vô tình trúng thẳng vào cụm nấm hổ phách khổng lồ phát sáng mọc sát chân rễ thông đá.
Cụm nấm vỡ nát hoàn toàn với một âm thanh giòn rụm như thủy tinh vỡ. Một đợt áp suất khí gas tích tụ trong hốc rễ cây bị giải phóng đột ngột, kích hoạt một đám mây bào tử nấm hổ phách màu vàng rực rỡ, đậm đặc như bão cát bùng phát dữ dội, thổi bùng lên bao phủ hoàn toàn diện tích hẻm núi ngầm nơi cả hai bên đang đứng nghẹt thở.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!