Ngọn Gió Biên Thùy
Một tiếng rắc rắc kinh hoàng xé toạc màn sương rạng sáng. Mảng băng sáp khổng lồ rộng hơn hai mét dưới chân Khang nứt toác hoàn toàn, sụt xuống lòng suối sáp đang tan chảy dữ dội. Trọng lực từ chiếc hòm thiết bị nặng trịch ghì chặt lấy cơ thể suy kiệt của người mang vác vạm vỡ, kéo tuột anh về phía vực thẳm dẻo quánh đang sôi sùng sục. Chiếc quai đeo bằng da cừu thô ráp siết mạnh vào bả vai trái đang rỉ máu của Khang, khiến anh hét lên một tiếng đau đớn rồi lịm đi nửa phần.
"Khang!"
Minh Sơn không kịp suy nghĩ. Khớp bả vai phải của anh co thắt dữ dội, một luồng đau buốt nhói chạy dọc sống lưng như có hàng vạn cây kim châm vào xương tủy. Đó là vết thương cũ từ cú thúc gậy tàn bạo của Nghĩa, làm giảm đi gần ba phần mười lực vung tay phải của anh. Bên mắt trái hoàn toàn lòa đi, chỉ còn một quầng sáng vàng óng khúc xạ lóa mắt do chiếc thấu kính màu lam của kính bảo hộ đã vỡ nát. Thế nhưng, tình phụ tử và bản năng của một thợ cả dạn dày thực địa đã đẩy anh lao về phía trước như một mũi tên.
Anh đổ người sát mép suối sáp đang sạt lở, vươn cánh tay trái gân guốc ra. Bàn tay anh chộp lấy quai xách của chiếc hòm thiết bị ngay trước khi nó bị dòng sáp lỏng nung chảy quai da.
"A Sáng! Giữ lấy Khang!" Minh Sơn hét lớn, giọng khản đặc vì hơi sulfur nóng bỏng sực lên từ lòng suối.
Cậu bé học việc mười bốn tuổi nhanh nhẹn như một con sóc rừng. A Sáng khụy gối, sử dụng bộ pháp 'Lướt sáp bằng guốc gỗ' để phân tán trọng lượng cơ thể trên bề mặt không ổn định. Cậu lao tới, hai tay ôm chặt lấy đai hông của Khang, gồng hết sức bình sinh để giữ người đàn ông vạm vỡ không bị hút sâu vào dòng chảy kết dính.
Tráng và Thạch từ bờ bên kia cũng nhanh chóng quăng sợi dây thừng da cừu bọc sáp ong ra. Với sự phối hợp nhịp nhàng, họ kéo được Khang và chiếc hòm thiết bị lên bờ đá granite an toàn ngay khi mảng băng sáp cuối cùng phía sau sụp đổ hoàn toàn, biến Suối Sáp Nguội thành một dòng sông nhựa thông đỏ rực, cuồn cuộn chảy xiết.
Cả đoàn nằm rạp trên thềm đá granite lạnh buốt, thở dốc. Hơi ấm le lói của ánh bình minh le lói phía Đông không mang lại cảm giác dễ chịu, mà chỉ làm tăng nhiệt độ thung lũng, khiến màn sương vàng xung quanh bắt đầu cuộn đặc lại như những dải lụa óng ánh chứa đầy hạt sáp độc hại.
Minh Sơn gượng dậy, khớp vai phải run lên bần bật. Anh tháo chiếc kính bảo hộ hỏng một bên thấu kính, dùng vạt áo da cừu lau sạch vệt máu khô bên thái dương trái. Trước mắt anh, biên giới của Đầm Lầy Sáp Đỏ hiện ra như một lòng chảo khổng lồ ngập tràn thứ nhựa sáp màu đỏ sậm do nhiễm sắt. Lòng đầm lầy sôi lục bục những bong bóng khí gas, tỏa ra mùi sắt rỉ nồng nặc và hơi axit ăn mòn gắt mũi.
"Hạ trại ở hốc đá phía Tây Bắc kia mau!" Thạch chỉ tay về phía một khe nứt tự nhiên khuất gió. "Đàn chó săn của lính gác Trường chắc chắn sẽ bị dòng sông sáp nóng cản bước tạm thời, nhưng chúng ta không có nhiều thời gian."
Khi cả đoàn vừa yên vị trong hốc đá granite khô ráo, Thạch lập tức tiếp cận hệ thống ống dẫn khí rỗng bằng đá thạch anh cổ đại nối liền lòng đất với bề mặt thị trấn biên thùy. Đây là mật đạo âm thanh mà Ba Lợi – cựu phu mỏ lão luyện – đã chỉ điểm trước chuyến đi. Thạch áp tai vào lỗ đá rỗng, lắng nghe những tiếng u u trầm đục truyền xuống từ phía trên.
Sắc mặt Thạch đột ngột biến đổi, xám ngoét đi dưới ánh sáng mờ của chiếc đèn bão bọc lưới đồng.
"Minh Sơn... có tin dữ từ hậu phương," Thạch khàn giọng nói, đôi mắt dạn dày sương gió bộc lộ sự hoảng loạn hiếm thấy. "A Sáng vừa truyền tin qua ống đá thạch anh dập dồn. Bình An... con gái anh dưới căn hầm của lão nông Vĩnh đang bùng phát ngộ độc sáp cấp 2 dữ dội. Cô bé sốt cao co giật, đôi chân hoàn toàn xơ cứng như đá granite và mảng xơ cứng đang lan nhanh lên sát ngực."
Lồng ngực Minh Sơn như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Anh loạng choạng bước tới, áp chặt tai vào ống dẫn khí thạch anh. Tiếng còi đồng tần số cao từ phía thị trấn dội xuống hầm ngầm, xen lẫn tiếng hoảng hốt của A Sáng: *"Sư phụ! Bình An nguy kịch lắm rồi! Bà lão Nhã đã dùng châm cứu kìm hãm nhưng không ăn thua. Tệ hơn nữa, Quản đốc Sâm đang dẫn theo Cai Lực lùng sục ráo riết tất cả các căn hầm trữ khoai tây của thị trấn để siết nợ căn nhà gỗ của người. Lão nông Vĩnh đang cố gắng đánh lạc hướng nhưng không thể cầm cự được lâu!"*
"Bình An..." Minh Sơn rít lên, khớp ngón tay siết chặt vào đá thạch anh đến mức rỉ máu. Anh quay phắt người lại, định vác rìu đồng-niken lao ngược trở lại bờ sông Biên Giới để tự mình cứu con.
"Đứng lại!" Giáo sư Khải bước tới, bàn tay gầy gò nhưng kiên định giữ chặt lấy bả vai chấn thương của Minh Sơn. Nhà khoa học bị câm điềm tĩnh nâng chiếc bảng đá phiến lên, viết nhanh những nét phấn trắng sắc sảo dưới ánh đèn dầu hỏa: *"Cậu điên rồi sao? Thiết Hùng đang khóa chặt bờ sông Biên Giới bằng súng phun sáp nóng và chó săn thiết giáp. Cậu quay lại lúc này chỉ có con đường chết, và Bình An sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội cứu sống. Chúng ta đã có mẫu nhựa sơ cấp trong hòm thiết bị. Phải chưng cất nó ngay tại đây và gửi người mang về cứu cô bé!"*
Minh Sơn nhìn vào nét chữ phấn trắng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh biết Giáo sư Khải nói đúng. Lòng tham của Quản đốc Sâm đối với vỉa nhựa mới đã biến gã thành một con thú điên cuồng, sẵn sàng vắt kiệt hậu phương của anh. Anh không thể liều lĩnh quay về để rơi vào bẫy của Thiết Hùng.
"Nhưng gửi ai đi?" Tráng nhíu mày, tay vẫn giữ chặt cung gỗ thông đá. "Đường sông đã bị phong tỏa hoàn toàn."
Minh Sơn nhìn sang A Sáng. Cậu bé mười bốn tuổi đang đứng nép sát vách đá, gương mặt nhem nhuốc muội than nhưng đôi mắt sáng lên một sự kiên định dị thường. Cậu bước lên một bước, quỳ sụp xuống trước mặt Minh Sơn.
"Sư phụ, xin hãy giao phó nhiệm vụ này cho con!" A Sáng nghẹn ngào nói, giọng run lên nhưng không hề có sự sợ hãi. "Con nhỏ người, lại biết rõ hệ thống hầm ngầm cũ của lão Ba Lợi. Con hứa bằng cả sinh mệnh của mình, sẽ mang mẻ thuốc về cứu Bình An an toàn!"
Minh Sơn nhìn đứa học trò nhỏ tự phong của mình, lòng dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào. Anh đỡ cậu bé dậy, siết chặt bả vai gầy gò của cậu.
"Được. Chúng ta phải chưng cất mẻ nhựa sơ cấp này ngay lập tức," Minh Sơn quyết đoán ra lệnh.
Giáo sư Khải nhanh chóng hành động. Ông giúp Minh Sơn thiết lập một lò chưng cất dã chiến bằng đất nung chịu nhiệt ngay trong hốc đá granite. Út Lành – người thanh niên câm phụ trách lò đun – lặng lẽ nhóm lửa bằng than củi không khói. Cậu sử dụng kỹ thuật 'Tĩnh Tâm Hỏa Hậu', kiểm soát nhiệt độ lò chưng cất cực kỳ ổn định bằng cách quan sát màu sắc của ngọn lửa âm ỉ dưới đáy lò nung.
Minh Sơn mở hòm thiết bị, cẩn thận lấy ra túi da cừu chứa nhựa thông sơ cấp lỏng vừa khai thác được ở Hang Nhựa Sơ Cấp. Dòng nhựa thô màu vàng nhạt, cực kỳ dính và lẫn đầy tạp chất đất cát cùng nước sáp độc hại được đổ vào chảo chưng cất đất nung.
"Mùi hắc ín và khí gas sáp đang bốc lên," Lực cảnh báo, tay bối rối điều chỉnh chiếc kính bảo hộ bám đầy bụi thạch anh.
Minh Sơn nhắm nghiền đôi mắt nhạy cảm với ánh sáng. Trong bóng tối hoàn toàn của tâm trí, anh kích hoạt phương pháp thở 'Tâm Tĩnh Khứu Giác'. Khứu giác phân loại 50 dòng nhựa của anh hoạt động vượt cực hạn. Anh ngửi thấy mùi hăng nồng của axit hữu cơ, mùi khét lẹt của sáp xám độc nổi lên trên bề mặt, và mùi ngọt dịu, thanh khiết như mật ong rừng cổ đại của dòng nhựa sơ cấp nguyên chất.
"Út Lành, giảm lửa hai phần mười. Sáp xám đang bắt đầu tách lớp," Minh Sơn trầm giọng ra lệnh, tay trái cầm chiếc muôi đồng gạt nhẹ lớp sáp độc màu xám đen nổi lên bề mặt chảo chưng cất, đổ vào bột thạch cao khô để hấp thụ hoàn toàn độc tố.
"Tăng lửa một phần mười. Nhựa sơ cấp bắt đầu sôi nhẹ," anh tiếp tục chỉ đạo.
Sự khéo léo và khứu giác nhạy bén tuyệt đối của Minh Sơn phối hợp hoàn hảo với kỹ thuật giữ lửa của Út Lành. Sau gần một giờ đồng hồ chưng cất dã chiến nghẹt thở dưới áp lực thời gian dồn dập, mẻ nhựa thông sơ cấp lỏng đạt độ tinh khiết lên tới chín mươi lăm phần trăm đã hoàn thành. Dòng nhựa vàng óng, lấp lánh như hổ phách lỏng tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, có khả năng ức chế hoàn toàn quá trình xơ cứng mô mềm của Bình An.
Giáo sư Khải cẩn thận rót dòng nhựa quý vào chiếc túi da cừu hai lớp bảo quản nhựa đặc chế. Lớp đất sét ẩm giữa hai lớp da cừu sẽ duy trì nhiệt độ mát mẻ, ngăn chặn dòng nhựa bị đông cứng dọc đường di chuyển.
Minh Sơn trao chiếc túi da cừu quý giá cho A Sáng, đeo chặt đai da lên vai cậu bé. Anh nhìn thẳng vào mắt đứa học trò, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng:
"Đàn chó săn của lính gác Trường nhạy mùi mật ong hoang dã của sáp định vị bám dưới ba lô con. Nhưng hệ thống hầm ngầm cũ của Ba Lợi ngập mùi hắc ín trăm năm. Mùi dầu hắc nồng nặc đó sẽ là lá chắn hoàn hảo vô hiệu hóa khứu giác của lũ chó săn. Con chỉ được phép di chuyển trong lòng hầm ngầm tối tăm, tuyệt đối không được nhô đầu lên mặt đất cho đến khi tiếp cận được hầm khoai tây của lão Vĩnh."
A Sáng ôm chặt chiếc túi da trước ngực, nước mắt giàn giụa nhưng gương mặt tràn đầy sự dũng cảm trưởng thành của một thợ nhựa thực thụ.
"Sư phụ yên tâm. Con sẽ mang mùa xuân trở lại cho Bình An!"
Cậu bé mồ côi mười bốn tuổi quay người, khoác chiếc túi da cừu chứa nhựa lỏng lướt nhanh vào lối đi hầm ngầm tối đen của Ba Lợi, biến mất dạng sau những thớ rễ thông đá cổ thụ bám đầy hắc ín.
Minh Sơn đứng lặng nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của học trò khuất dần trong bóng tối hầm ngầm. Anh hít một hơi thật sâu hơi axit nóng bỏng bốc lên từ lòng đầm lầy phía trước, khớp bả vai phải khẽ siết chặt lại. Phía trước anh, Đầm Lầy Sáp Đỏ chứa đầy axit sáp ăn mòn và những mối đe dọa sinh học tàn khốc đang sôi âm ỉ dưới làn sương đỏ rực, chờ đón bước chân tiếp theo của đoàn thám hiểm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!