Lửa Lạnh Lò Rèn
Bóng đêm đổ xuống thị trấn Sương Mù nhanh như một vệt sáp nguội. Cơn mưa dầm dề từ chiều không dứt, trái lại càng khiến lớp sương muối vàng nhạt dưới thấp bốc lên dày đặc hơn, len lỏi qua những kẽ hở của các ngôi nhà gỗ mục nát, bám một lớp màng dính dính, lành lạnh lên da mặt người đi đường.
Minh Sơn kéo thấp vành mũ da cừu sờn rách, nheo mắt dưới chiếc kính bảo hộ tối màu. Lăng kính màu lam tráng dầu thực vật gắn bên hông kính giúp anh nhìn thấu qua màn sương mù vàng óng, phân tách những vệt xám xịt của phố xá thành các rãnh nứt địa hình rõ rệt. Dưới chân anh, bùn lầy trộn lẫn với muội than lò mỏ nhão nhẹt, trơn trượt. Mỗi bước đi của anh đều nặng nề nhưng vô cùng chuẩn xác, lòng bàn chân cảm nhận rõ độ lún của mặt đất để điều chỉnh trọng tâm. Anh không thể chậm trễ. Thời hạn ba ngày mà Quản đốc Sâm gia hạn đang rút ngắn lại sau mỗi nhịp thở dốc của Bình An trên giường bệnh. Đôi chân của con gái anh đang đông cứng lại, và mẻ nhựa giảm đau duy nhất đã bị cướp đi. Để đột nhập vào Rìa Sương Vàng và mang về dòng nhựa thông sơ cấp lỏng tối thượng, anh bắt buộc phải có một công cụ không được phép tạo ra bất kỳ tia lửa nào.
Minh Sơn rẽ vào một con hẻm hẹp, tối tăm sát rìa thị trấn. Nơi này nồng nặc mùi than đá nung, mùi lưu huỳnh gắt mũi và hơi nóng hầm hập phả ra từ những bức tường đất thạch anh nung chín. Đó là lối dẫn vào tiệm rèn của thợ rèn Thiết.
Khi bước chân anh vừa chạm vào bệ cửa đá trơn trượt của con hẻm, khứu giác nhạy bén bẩm sinh của Minh Sơn khẽ giật nảy. Giữa mùi khói than nồng nặc của khu lò rèn, có một mùi hương hoàn toàn lạc lõng: mùi vải vá ẩm ướt bám hơi ấm của cơ thể trẻ con, mùi dầu thông dính trên tay áo thô và nhịp thở dồn dập, vụng về đang cố nín chặt sau đống củi thông khô bên góc tường.
Minh Sơn không quay đầu lại. Anh biết đó là A Sáng. Cậu bé mồ côi mười bốn tuổi ở xưởng nhựa thị trấn đã lén bám theo anh từ lúc anh bước ra khỏi nhà gỗ. Đứa trẻ này luôn khao khát học lỏm kỹ thuật khai thác nhựa của anh để tự nuôi sống bản thân, nhưng nó không biết rằng, việc bám theo một kẻ sắp dấn thân vào vùng đất chết chỉ mang lại tai họa.
Anh khẽ thở dài, bước qua tấm liếp cửa rách nát để vào trong tiệm rèn.
Hơi nóng cực độ từ lò nung khổng lồ ập thẳng vào mặt Minh Sơn, làm mờ đi một bên lăng kính màu lam. Tiệm rèn của thợ rèn Thiết là một gian hầm nửa chìm dưới lòng đất, tường được gia cố bằng những khối đá thạch anh chịu nhiệt xám xịt bám đầy muội than đen kịt. Giữa căn phòng, một lò nung bằng gạch chịu nhiệt đang đỏ rực, ngọn lửa bên trong không có màu vàng thông thường mà mang sắc xanh lam kỳ ảo do được tiếp nhiên liệu bằng than củi không khói đặc chế.
Thợ rèn Thiết đứng bên đe sắt cổ đại khổng lồ. Ông lão năm mươi lăm tuổi có bả vai u thịt bắp gồ ghề như gốc thông đá, khuôn mặt sạm đen vì bụi than và râu tóc rậm rạp bám đầy tàn tro. Giọng nói của ông trầm hùng, át cả tiếng búa gõ vang dội của Sáu Điếc – người trợ lý câm điếc đang quai búa ở góc phòng:
"Mày đến muộn, Minh Sơn. Tao tưởng mày đã bị gã Sâm siết cổ chết trong xưởng rồi chứ?"
Minh Sơn tháo chiếc mũ da cừu bám đầy nước mưa, đặt lên chiếc bàn gỗ sứt sẹo. Anh không vòng vo, thọc tay vào túi áo khoác da, lấy ra một mảnh vải thô bọc kỹ, đặt nhẹ lên đe sắt.
Khi lớp vải thô mở ra, dưới ánh lửa xanh lam của lò nung, những khối quặng thô ráp hiện lên với sắc đỏ hồng ánh kim dị thường xen lẫn các tinh thể thạch anh xám nhẹ. Đó là quặng thạch anh đồng-niken thô, thứ kim loại quý hiếm mà Minh Sơn đã phải tiêu tốn gần như toàn bộ số đồng xu kẽm tiết kiệm cuối cùng để mua chui từ những phu mỏ lậu dọc sông Biên Giới.
Thợ rèn Thiết ngừng tay búa. Đôi mắt kèm nhèm của ông lão nhìn chằm chằm vào khối quặng, rồi ngước lên nhìn Minh Sơn, lông mày nhíu chặt:
"Đồng-niken thạch anh... Mày liều thật đấy, Minh Sơn. Mày định đúc rìu đục nhựa không tạo tia lửa để vào vùng sương sáp vàng? Mày có biết Nghiệp đoàn Vạn Tượng cấm ngặt việc tàng trữ và chế tạo loại hợp kim này không? Chỉ cần một lưỡi rìu này bị phát hiện, cả tao và mày đều sẽ bị Thiết Hùng xích cổ ném vào hầm khai thác ngầm."
"Tôi biết," Minh Sơn trầm giọng, đôi mắt sâu hoắm của anh phản chiếu ánh lửa lò rèn dập dờn. "Nhưng chân của Bình An không đợi được nữa. Sương vàng ở Rìa Sương Vàng chứa nồng độ khí gas sáp cực cao. Nếu tôi dùng rìu sắt thông thường, chỉ một cú bổ chạm vào đá thạch anh phát ra tia lửa, cả hẻm núi sẽ nổ tung. Tôi cần một lưỡi rìu đồng-niken dẻo dai, không phát tia lửa khi va chạm mạnh."
Thiết thở dài, nhấc khối quặng lên đo đạc trọng lượng bằng bàn tay chai sần thô ráp. Ông lão khẽ tặc lưỡi:
"Lão Minh Hùng năm xưa cũng từng bắt tao rèn một lưỡi rìu thế này trước khi mất tích trong thung lũng. Dòng họ họ Minh các mày đều cố chấp như nhau. Được rồi, vì tình nghĩa với cha mày, tao sẽ giúp mày đúc nguội lưỡi rìu này. Nhưng nguyên liệu thô này vẫn chưa đủ tinh khiết, tao phải dùng đe sắt cổ đại hấp thụ chấn động để tinh luyện lại. Sẽ mất không ít sức lực đâu."
Thiết quay sang ra hiệu cho Sáu Điếc kéo bễ thổi lửa gắt hơn. Ngọn lửa lò rèn bùng lên, hơi nóng tỏa ra hừng hực khiến mồ hôi trên trán Minh Sơn chảy dài thành vệt qua gò má sạm nắng.
Đúng lúc Thiết chuẩn bị gắp khối quặng thả vào chén nung bằng gốm chịu nhiệt, khứu giác của Minh Sơn bỗng giật nảy một lần nữa. Mùi lưu huỳnh và khói than nóng bốc lên ngùn ngụt, nhưng lẫn trong đó, một mùi hương cực kỳ khó chịu bốc vào qua kẽ nứt của tấm liếp cửa gỗ.
Đó là mùi rượu sáp rẻ tiền lên men nồng nặc trộn lẫn với mùi vải thô bẩn thỉu ẩm mốc không được giặt giũ lâu ngày, kèm theo mùi rỉ sét của sắt thông thường bám trên một cây gậy sắt gỉ.
Minh Sơn lập tức nhận ra mùi hương này. Gã Thọt.
Gã ăn mày giả danh thọt chân, thực chất là tai mắt rình mò chuyên báo cáo các hoạt động chế tác trang bị cấm cho Nghiệp đoàn Vạn Tượng để nhận tiền thưởng. Nhịp bước chân khập khiễng đặc trưng của gã dường như đang dừng lại ngay bên ngoài bức tường đất nung của tiệm rèn.
Minh Sơn khẽ đưa tay lên môi, ra hiệu cho thợ rèn Thiết giữ im lặng. Không gian tiệm rèn bỗng chốc rơi vào trạng thái tĩnh mịch đáng sợ, chỉ còn tiếng phập phồng đều đặn của bễ thổi lửa và tiếng quai búa đều nhịp của Sáu Điếc ở góc phòng.
Cộc. Cộc.
Tiếng gậy sắt của Gã Thọt khẽ gõ nhẹ vào bức tường gỗ bên ngoài cửa sổ hầm rèn. Gã đang dùng gậy thông dò xét âm thanh kim loại từ bên trong. Gã Thọt có thính giác cực nhạy đối với các loại âm thanh kim loại; gã có thể phân biệt được tiếng rèn sắt thường với tiếng đập của hợp kim đồng-niken dẻo dai qua độ vang của âm thanh phản hồi.
Minh Sơn đứng bất động trong bóng tối bên cạnh lò nung. Anh biết, nếu Gã Thọt nghe thấy tiếng đập trầm đục, không vang của đồng-niken, gã sẽ lập tức chạy đi báo cáo cho Đội tuần tra Thiết Hùng đang chốt chặn gần sông.
Bên ngoài cửa sổ, bóng đen của Gã Thọt ghé sát vào kẽ hở tấm liếp, cố gắng nhòm ngó vào bên trong. Ánh mắt gian xảo của gã đảo liên tục, cố tìm kiếm màu đỏ hồng đặc trưng của quặng đồng-niken đang nung chảy.
Ngay lập tức, một tiếng động cơ học vụng về vang lên từ đống củi khô bên góc ngoài tiệm rèn. A Sáng, trong nỗ lực muốn xua đuổi kẻ rình rập để bảo vệ Minh Sơn, đã lén nhặt một viên đá thạch anh ném mạnh về phía con hẻm đối diện để tạo tiếng động giả đánh lạc hướng.
Thế nhưng, bàn tay run rẩy của đứa trẻ mười bốn tuổi đã phản bội nó. Viên đá bay lệch hướng, đập trúng vào chiếc thùng sắt phế liệu sát vách tường lò rèn, tạo ra một tiếng xoảng chói tai.
"Ai đó?" Giọng nói khàn đặc, đầy nghi ngờ của Gã Thọt vang lên bên ngoài. Gã không hề bị dụ đi mà trái lại, nhịp chân khập khiễng lập tức chuyển hướng, áp sát về phía đống củi khô nơi A Sáng đang ẩn nấp.
Minh Sơn siết chặt nắm tay. A Sáng quá liều lĩnh. Đứa trẻ sẽ bị Gã Thọt bắt giữ và tra tấn nếu bị phát hiện rình mò tiệm rèn chế tạo trang bị cấm.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Minh Sơn đưa mắt ra hiệu cho thợ rèn Thiết. Anh ra hiệu bằng tay: *Gõ sắt thường bọc ngoài hợp kim.*
Thiết lập tức hiểu ý. Ông lão nhanh như chớp gắp một thanh sắt phế liệu rỉ sét bọc lấy khối quặng đồng-niken đang nung đỏ, đặt tất cả lên đe sắt lớn. Thiết hét lớn hướng về phía Sáu Điếc, vung chiếc búa rèn khổng lồ nặng hai mươi cân đập mạnh xuống thành đe sắt:
Keng! Keng! Keng!
Tiếng quai búa cực mạnh đập vào thanh sắt thường vang dội khắp gian hầm rèn, tạo ra những âm thanh chói tai, sắc nhọn, lấn át hoàn toàn tiếng đập trầm đục của khối hợp kim đồng-niken đang bị nung chảy bên trong lõi sắt. Sáu Điếc cũng phối hợp nhịp nhàng, dùng búa phụ gõ liên tục vào đe tạo thành chuỗi âm thanh hỗn loạn.
Gã Thọt dừng bước chân khập khiễng sát đống củi khô. Gã nghiêng đầu lắng nghe kỹ lưỡng. Tiếng kim loại vang lên vô cùng sắc nhọn, chói tai – âm thanh đặc trưng của sắt thường rẻ tiền đang bị phá dỡ làm phế liệu. Sự nghi ngờ trong mắt gã khẽ giãn ra một chút, nhưng gã vẫn chưa hoàn toàn bỏ đi. Gã lại ghé mắt sát vào kẽ hở cửa sổ, cố gắng nhìn qua làn khói bụi than dày đặc.
Minh Sơn biết gã vẫn chưa bỏ cuộc. Anh khẽ dịch bước chân, lợi dụng bóng tối của cột thạch anh chịu lực để tiếp cận lò nung. Anh dùng chiếc kẹp sắt khẽ đẩy van xả áp suất của lò hơi nung than.
Phì!
Một luồng hơi nóng bỏng rực, mang theo bụi than đen kịt và khói lưu huỳnh nồng nặc phun trào dữ dội ra từ kẽ hở lò nung, hướng thẳng về phía cửa sổ nơi Gã Thọt đang dòm ngó. Sức nóng và khói độc ập tới đột ngột khiến Gã Thọt ho sặc sụa. Gã lùi lại mấy bước, dùng tay che mặt, nguyền rủa om sòm:
"Khạc... khạc... Lũ thợ rèn bẩn thỉu! Lò nung hỏng hóc thế này mà cũng không sửa!"
Gã Thọt vừa ho vừa chống gậy gỉ khập khiễng bỏ chạy ra khỏi con hẻm tối, không dám nán lại dưới làn khói lưu huỳnh nóng bỏng thêm một giây nào.
Trong tiệm rèn, Minh Sơn nhanh chóng khóa van áp suất lại. Khói than dần lắng xuống, để lại bầu không khí ngột ngạt và im lặng.
A Sáng từ góc đống củi khô lấm lét bước vào, mặt mũi cậu bé nhem nhuốc bụi than, đôi mắt sáng run rẩy nhìn Minh Sơn đầy vẻ hối hận:
"Chú Sơn... con xin lỗi... con chỉ muốn giúp chú đuổi gã đi..."
Minh Sơn nhìn đứa trẻ mồ côi, ánh mắt anh nghiêm nghị dưới kính bảo hộ nhưng không hề có sự giận dữ. Anh trầm giọng:
"A Sáng, thung lũng không có chỗ cho sự liều lĩnh thiếu tính toán. Một viên đá ném sai hướng có thể lấy mạng cả tôi và cậu. Muốn học nghề thợ nhựa, trước hết phải học cách nhẫn nại và im lặng trong bóng tối."
A Sáng cúi đầu, hai bàn tay gầy gò đan chặt vào nhau, khẽ gật đầu tiếp thu lời dạy của thợ cả.
Thợ rèn Thiết lau mồ hôi trên trán bằng vạt áo da sờn rách, cười khẩy:
"Thằng bé có gan đấy, nhưng gã Thọt là kẻ thù dai. Gã sẽ sớm báo cáo về sự bất thường của luồng khói lò rèn cho Thiết Hùng. Chúng ta phải nhanh lên."
Thiết gắp khối hợp kim đồng-niken đã được tinh luyện hoàn toàn ra khỏi lõi sắt phế liệu. Khối kim loại giờ đây có màu đỏ hồng sậm, bóng loáng và dẻo dai dưới ánh lửa. Thiết đặt khối hợp kim lên chiếc đe sắt cổ đại chịu chấn động, bắt đầu những nhịp búa đập nguội điêu luyện.
Tiếng búa đập nguội trầm đục, không hề phát ra bất kỳ âm thanh chói tai nào. Thiết kiểm soát lực búa hoàn hảo, từng nhát búa nện xuống đều đặn làm biến dạng khối kim loại, định hình nó thành một lưỡi rìu đục nhựa sắc bén. Lưỡi rìu nặng, dẹt, có góc nghiêng bốn mươi lăm độ hoàn hảo để đục vào các mạch sáp cổ đại.
Sau gần hai giờ đồng hồ lao động cật lực, thợ rèn Thiết nhúng lưỡi rìu nóng đỏ vào bể dầu thông nguội để tôi luyện kim loại.
Xèo xèo!
Dòng khói trắng bốc lên, mang theo mùi dầu thông thơm nồng ngọt lịm.
Thiết nhấc lưỡi rìu ra, dùng vải thô lau sạch lớp dầu bám trên bề mặt. Lưỡi rìu đục hợp kim đồng-niken hoàn thành hiện lên với sắc xám vàng mờ ảo, bề mặt không hề bóng loáng như thép thường nhưng toát ra vẻ dẻo dai, nặng trịch và chắc chắn cực kỳ. Thiết tra lưỡi rìu vào chiếc cán làm bằng gỗ thông đá cổ đại trăm tuổi chịu lực cực tốt, rồi trao tận tay cho Minh Sơn:
"Của mày đây, Minh Sơn. Chiếc rìu đục này không tạo tia lửa khi va chạm, nhưng nó sẽ mài mòn nhanh hơn thép thường nếu mày bổ trực tiếp vào đá thạch anh quá cứng. Hãy nhớ bôi mỡ cừu bảo dưỡng lưỡi rìu liên tục dọc đường đi."
Minh Sơn nhận lấy chiếc rìu, cảm nhận sức nặng dồn vào cổ tay. Anh vung nhẹ một nhát theo góc nghiêng, cảm nhận sự cân bằng hoàn hảo của công cụ bảo mệnh. Anh dắt rìu vào thắt lưng da cừu, khẽ gật đầu cảm tạ:
"Tình nghĩa này, Minh Sơn tôi xin khắc cốt ghi tâm."
Anh bước đến bàn gỗ, nhấc chiếc ba lô lên chuẩn bị rời đi để thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch vượt sông Biên Giới trong đêm.
Thế nhưng, ngay khi Minh Sơn vừa đặt tay lên tấm liếp cửa tiệm rèn, thợ rèn Thiết bỗng giật nảy mình. Đôi mắt lão luyện của ông lão nhìn chăm chằm qua kẽ hở nhỏ của tấm liếp cửa sổ hướng ra con hẻm tối.
Dưới ánh sáng mờ ảo của đèn đường thị trấn biên thùy khúc xạ qua màn sương mù vàng nhạt, một bóng đen cao gầy gập khiễng đang đứng lặng lẽ sát vách tường đối diện. Gã Thọt chưa hề bỏ đi xa. Gã đang cầm một chiếc ống nhòm lăng kính thạch anh hướng thẳng về phía cửa chính tiệm rèn, chờ đợi kẻ bước ra.
"Minh Sơn! Đứng lại!" Thiết khẽ rít lên qua kẽ răng, bàn tay to bản của ông lão chộp chặt lấy bả vai Minh Sơn, kéo mạnh anh giật lùi lại vào bóng tối của lò nung. "Bóng đen của Gã Thọt đang đứng ngay ngoài cửa sổ. Gã đang rình rập rà soát trang bị của mày!"
Tim Minh Sơn đập mạnh một nhịp. Anh nhanh chóng thọc tay vào ba lô, nơi tấm Bản đồ Da Thú cổ tự co giãn của người cha quá cố đang nằm im lìm. Nếu Gã Thọt nhìn thấy tấm bản đồ vỏ cây cổ đại này qua ống nhòm lăng kính lọc sương, bí mật về lộ trình vượt thung lũng sẽ vĩnh viễn rơi vào tay Nghiệp đoàn Vạn Tượng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!