Cuộc Hành Quân Đêm
Tiếng rắc rắc trầm đục dữ dội vang lên ngay dưới chân Minh Sơn, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của buổi rạng sáng. Lớp băng sáp mỏng manh dưới đế guốc gỗ bản rộng của anh khẽ lún xuống, rỉ ra những tia nhựa thông lỏng màu vàng đỏ ấm nóng. Minh Sơn đứng bất động, toàn bộ cơ thể anh căng lên như một sợi dây đàn kéo căng hết cỡ. Dưới lòng suối, dòng sáp cổ đại vẫn đang chảy xiết ngầm, tỏa ra luồng hơi nóng hầm hập và mùi sulfur nồng nặc gắt mũi.
"Lùi lại một bước, giữ nguyên trọng tâm!" Minh Sơn khẽ ra lệnh qua kẽ răng, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng uy lực của một thợ cả dạn dày thực địa.
Bên mắt trái của anh lúc này hoàn toàn bị lóa bởi màn sương vàng khúc xạ. Thấu kính lam thạch anh của chiếc kính bảo hộ đã vỡ nát từ trận phục kích trước, khiến anh chỉ có thể dựa vào bên mắt phải còn lành lặn để lọc bớt sắc vàng lóa mắt. Khớp bả vai phải bị chấn thương từ cú thúc gậy của Nghĩa trước đó đang co thắt âm ỉ, mỗi nhịp thở đều kéo theo một luồng đau buốt nhói chạy dọc sống lưng, làm giảm đi gần ba phần mười lực vung tay của anh. Anh khẽ siết chặt cán chiếc rìu đục bằng hợp kim đồng-niken dắt bên hông trái, cố chịu đựng cơn đau.
Theo sau anh, Giáo sư Khải và Thạch nhanh chóng khụy gối xuống để phân tán trọng lượng cơ thể theo kỹ thuật 'Lướt sáp bằng guốc gỗ'. A Sáng nhỏ thó, gương mặt nhem nhuốc muội than, hai tay ôm chặt chiếc gùi tre bọc sáp ong chứa túi da cừu đựng nhựa sơ cấp trước ngực. Khang đi phía sau gã, bả vai trái rỉ máu nhẹ dưới lớp băng quấn, gồng người gùi chiếc hòm thiết bị nặng trịch.
"Bình minh đang lên ở phía Đông," Giáo sư Khải nâng chiếc bảng đá phiến lên, viết vội vài nét chữ phấn trắng dưới ánh sáng mờ của chiếc đèn bão bọc lưới đồng: *"Địa nhiệt từ rễ thông đá dọc hai bên bờ đang tỏa ấm mạnh mẽ. Nếu chúng ta không vượt qua suối sáp này trong mười phút nữa, lớp băng sáp sẽ tan chảy hoàn toàn thành dòng chảy xiết kết dính."*
Minh Sơn nheo mắt phải nhìn về phía bờ bên kia. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy hai mươi thước, nhưng bề mặt băng sáp phía trước đang mỏng dần đi rõ rệt dưới ánh bình minh màu hồng nhạt le lói. Anh hít một hơi thật sâu, áp dụng phương pháp thở 'Tâm Tĩnh Khứu Giác' để đóng hoàn toàn thị giác đang bị nhòe nhoẹt, tập trung cảm nhận độ dày của băng sáp qua độ rung tần số thấp truyền lên lòng bàn chân.
"Đi theo vệt sáp nguội ở giữa suối. Trượt nhẹ chân, tuyệt đối không được nhấc cao bước chân," Minh Sơn khàn giọng ra lệnh, bắt đầu dẫn đoàn lướt đi.
Nhưng khi cả đoàn vừa di chuyển được vài thước, một tiếng cười khàn đặc, tàn nhẫn đột ngột dội vang từ phía vách đá thạch anh dựng đứng bên bờ suối.
"Ha ha! Minh Sơn! Mày nghĩ mày có thể mang mẻ nhựa sơ cấp quý giá đó thoát khỏi tay tao sao?"
Từ trên gờ đá thạch anh cao hơn mười mét phía trên hẻm núi, bóng một gã đàn ông gầy guốc, mặt chằng chịt vết sẹo bỏng sáp ghê rợn hiện ra sau màn sương mù vàng nhạt. Đó là Hùng Sẹo – gã thợ săn nhựa lậu tàn nhẫn đã bám đuôi đoàn thám hiểm suốt từ rìa thung lũng. Theo sau gã là năm tên tay sai trang bị rìu sắt và gậy gộc bọc đồng giả. Hùng Sẹo điên cuồng muốn cướp lấy mẫu nhựa thông sơ cấp lỏng của Minh Sơn để bán cho giới quý tộc hoàng gia với giá cắt cổ.
"Hùng Sẹo!" Tráng nghiến răng, tay lập tức giương sẵn cây cung gỗ thông đá nặng trịch, mũi tên bọc đồng-niken không tạo tia lửa đã dắt sẵn vào dây cung, hướng thẳng về phía gờ đá.
"Đừng bắn!" Minh Sơn hét lên cảnh báo, nhưng Hùng Sẹo đã ra tay trước.
Gã thợ săn lậu tàn nhẫn vung chiếc rìu chiến bằng sắt thường bổ mạnh vào vách đá thạch anh sét giòn rụm bên cạnh gã. Lực va chạm mạnh mẽ giữa sắt thường và thạch thạch anh phát ra những tiếng chói tai cùng hàng loạt tia lửa đỏ rực.
*Bùm! Đoàng!*
Tia lửa trần lập tức kích nổ một lượng nhỏ khí gas sáp vàng tích tụ trong kẽ đá, tạo ra một vụ nổ bụi nhỏ nhưng đủ sức làm rạn nứt hoàn toàn cấu trúc vách đá thạch anh sét phía trên. Hàng vạn tấn đá thạch anh sét giòn rụm cùng những khối sáp khô hóa thạch đổ ập xuống như một trận mưa đá khổng lồ, hướng thẳng vào vị trí đoàn thám hiểm đang bị kẹt giữa dòng Suối Sáp Nguội.
"Né ra! Nép sát vào vách granite bên trái!" Thạch hét lớn, một tay đẩy Giáo sư Khải nằm rạp xuống dưới một tảng đá nhô ra bên rìa suối.
Hùng Sẹo cười sằng sặc, gã rút từ hông ra một chiếc bình đất nung chứa sáp dính cực nóng, định tâm ném mạnh vào chân Minh Sơn để khóa chặt đôi guốc gỗ của anh xuống mặt suối sáp đang rạn nứt. Tuy nhiên, luồng địa nhiệt ngầm dâng cao đột ngột khi bình minh lên đã làm bề mặt băng sáp bắt đầu tan chảy nhanh chóng, tạo thành một dòng chảy xiết của nhựa thông lỏng dẻo. Chiếc bình bẫy sáp dính vừa chạm đất liền bị dòng sáp lỏng cuốn trôi đi mất trước khi kịp kết dính chân Minh Sơn.
"Khốn nạn!" Hùng Sẹo rủa sả, gã ra lệnh cho tay sai tiếp tục dùng rìu sắt đập đá để kích hoạt sạt lở đá quy mô lớn hơn hòng chôn vùi cả đoàn.
Đá dăm rơi rào rào xuống mặt suối sáp, làm nứt vỡ thêm những mảng băng sáp mỏng manh dưới chân đoàn thám hiểm. Tình thế vô cùng ngặt nghèo khi lối về thị trấn đã bị chặn đứng hoàn toàn, phía trước là dòng suối sáp đang tan chảy dữ dội, phía trên là họng súng và đá lở của đối thủ.
Minh Sơn nheo mắt phải còn lành lặn dưới kính bảo hộ, kích hoạt 'Thị giác cấu trúc rạn nứt'. Qua thấu kính lam thạch anh duy nhất, anh không bị ánh sáng vàng khúc xạ lóa mắt đánh lừa. Anh nhìn thấu cấu trúc địa chất của vách đá thạch anh sét phía trên đầu nhóm Hùng Sẹo. Các khối thạch anh khổng lồ ở đó thực chất được kết dính với nhau bằng những đường vân sáp khô cổ đại. Do nhiệt độ buổi sáng đang tăng lên, những thớ sáp khô này đang mềm đi và mất dần liên kết chịu lực. Toàn bộ vách đá phía trên nhóm Hùng Sẹo đang ở trạng thái lỏng liên kết cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần một lực chấn động định hướng chính xác là sẽ tự động đổ sụp hoàn toàn.
"Khang! Mang cho tôi hai thanh nêm chêm gỗ thông đá cứng!" Minh Sơn hét lớn, tay trái rút chiếc rìu hợp kim đồng-niken mẻ nhẹ ra khỏi hông.
Khang dù bả vai trái đau đớn dữ dội vẫn cắn răng gồng mình, tháo nhanh hai thanh nêm gỗ thông đá cứng dắt sau hòm thiết bị, lướt nhanh guốc gỗ bản rộng trên mặt băng sáp đang rạn nứt để mang đến cho Minh Sơn.
Minh Sơn khụy gối, sử dụng bộ pháp 'Lướt sáp bằng guốc gỗ' để di chuyển áp sát vào chân vách đá thạch anh sét phía Tây, ngay dưới gờ đá của nhóm Hùng Sẹo. Khớp bả vai phải của anh co thắt đau buốt đến tận xương tủy, nhưng ý chí cứu con gái Bình An đã thổi bùng lên một sức mạnh phi thường trong cơ thể người thợ cả trung niên.
Anh đóng mạnh thanh nêm gỗ thông đá cứng đầu tiên vào một kẽ nứt tự nhiên chịu lực của vách đá thạch anh bằng tay trái.
"Khang! Dùng búa tạ đập mạnh vào nêm gỗ theo hướng Bắc!" Minh Sơn ra lệnh, tay tiếp tục đóng thanh nêm thứ hai vào thớ sáp khô rạn nứt.
Khang vạm vỡ như gấu rừng, gã giơ cao chiếc búa nặng bằng cả hai tay, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp vào một cú nện ngàn cân thẳng vào đầu thanh nêm gỗ thông đá.
*Bùm! Bùm!*
Lực chấn động cực mạnh từ cú đập búa truyền qua thanh nêm gỗ cứng, tác động trực tiếp vào thớ sáp khô đang mềm hóa bên trong vách đá thạch anh sét. Tiếng rạn nứt trầm đục vang lên rùng mình từ sâu trong lòng núi đá.
"Tránh ra! Vách đá sập rồi!" Hùng Sẹo hoảng loạn hét lên khi nhận ra mặt đất dưới chân gã đang rung chuyển dữ dội.
Nhưng đã quá muộn. Hàng vạn tấn đá thạch anh sét khổng lồ mất đi liên kết sáp khô chịu lực, lập tức đổ sụp hoàn toàn dọc theo hướng Bắc của hẻm núi. Tiếng gầm rú kinh hoàng của đất đá lở dội vang khắp thung lũng, tạo ra một bức tường chắn khổng lồ bằng đá thạch anh đổ nát cao hơn năm mét, chắn ngang toàn bộ hẻm núi hẹp và chôn vùi vĩnh viễn lối đi bám đuôi của toán thợ săn lậu phía sau.
Khói bụi thạch anh xám xịt cuộn tròn dâng lên như mây mù, khóa chặt hoàn toàn tầm nhìn và đường truy sát của nhóm Hùng Sẹo.
"Đi! Mau vượt suối! Băng sáp đang tan chảy hoàn toàn rồi!" Minh Sơn hét lớn, anh bị mất máu nhẹ từ vết thương cũ và đôi chân mỏi khớp nghiêm trọng do phải gồng mình chịu lực trên nền sáp rung chấn.
Cả đoàn thám hiểm điên cuồng lướt guốc gỗ vượt qua mười thước suối sáp còn lại. Lớp băng sáp mỏng manh dưới chân họ đang vỡ vụn từng mảng lớn, dòng sáp lỏng nóng sôi bốc hơi nghi ngút bắt đầu tràn ngập bề mặt suối sáp.
Khang gồng mình gùi chiếc hòm thiết bị nặng trịch bám sát gót chân Minh Sơn. Thế nhưng, khi bước chân trái của anh vừa đặt lên mảng băng sáp sát bờ bên kia, một tiếng rạn nứt kinh hoàng vang lên ngay dưới chân anh.
*Rắc... Rầm!*
Mảng băng sáp khổng lồ rộng hơn hai mét nứt toác hoàn toàn dưới sức nặng quá tải của Khang và chiếc hòm thiết bị. Khang mất thăng bằng, cơ thể vạm vỡ của anh ngã quỵ xuống bờ suối sáp đang sụt lún. Chiếc hòm thiết bị chứa mẫu nhựa thông sơ cấp quý giá cứu mạng Bình An bị tuột quai đeo, nghiêng ngả và suýt chút nữa rơi thẳng xuống dòng sáp nóng chảy đang sôi sùng sục ngay dưới lòng suối sáp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!