Dòng Sông Sáp Lạnh
Tiếng sủa dập dồn của đàn chó săn bọc giáp da gấu dội lại từ phía hạ lưu sông, báo hiệu Thiết Hùng đang bủa vây sát hẻm núi. Luồng gió bão mang theo hơi sương muối buốt giá thổi thốc qua khe hẹp dốc đá thạch anh, cuốn theo những hạt sáp li ti sắc nhọn cào rào rào vào lớp áo da cừu cũ sờn của Minh Sơn. Anh tựa lưng vào vách đá granite nguội ngắt, nhắm chặt mắt trái đang rỉ máu nhẹ. Thấu kính lam thạch anh bên mắt trái đã vỡ nát hoàn toàn sau phát đạn hơi nước sượt qua của Thợ săn Lộc, chỉ còn lại bên mắt phải lành lặn dưới lớp kính bảo hộ tối màu. Không có màng lọc sắc lam, sương mù vàng óng khúc xạ ánh sáng mặt trời buổi sớm tạo thành những quầng sáng lóa mắt, nhòe nhoẹt, biến thế giới bên mắt trái của anh thành một mảng xám đục mất đi hoàn toàn khả năng định vị chiều sâu.
"Sư phụ... bả vai người..." A Sáng nhỏ thó khẽ thì thầm, giọng run lên bần bật vì cái lạnh buốt xương của đêm đông biên thùy. Cậu bé ôm khư khư chiếc gùi tre bọc sáp ong chứa túi da cừu đựng nhựa thông sơ cấp lỏng trước ngực, mắt không ngừng nhìn vào vết máu đã đông cứng bên thái dương trái của Minh Sơn.
"Không sao. Đừng nhấc cao bước chân, trượt nhẹ để không tạo tiếng động cơ học," Minh Sơn khàn giọng ra lệnh. Khớp bả vai phải của anh sau nỗ lực vung rìu đóng nêm gỗ thông chịu lực khẩn cấp từ các chặng trước lúc này đã sưng tấy nặng, mỗi nhịp thở đều kéo theo một luồng đau buốt nhói chạy dọc sống lưng, làm giảm đi gần ba phần mười lực vung tay phải. Anh khẽ siết chặt cán rìu đục bằng hợp kim đồng-niken mẻ nhẹ dắt bên hông trái, nheo bên mắt phải còn lành lặn để quan sát địa hình phía trước.
Đoàn thám hiểm lặng lẽ di chuyển qua khe hẹp dốc đá thạch anh sét giòn rụm. Thạch đi giữa, một tay đỡ lấy Giáo sư Khải đang suy nhược thể xác sau thời gian bị giam cầm, bả vai trái của Thạch dù đã được rửa sạch bằng giấm sồi và quấn băng bảo vệ vẫn rỉ máu nhẹ. Lực thợ mài kính đi khập khiễng bọc hậu, đôi mắt cận thị nặng không ngừng nhìn dòm xung quanh, tay ôm chặt chiếc hộp gỗ chứa thấu kính thạch anh quang học quý giá.
Sau hơn một giờ luồn lách qua các ngách đá ngầm khuất gió, tiếng sủa của đàn chó săn bọc giáp da gấu phía sau nhỏ dần rồi mất hút dưới tiếng gầm rú trầm đục, dạt dào của một dòng chảy khổng lồ phía trước. Đoàn thám hiểm bước ra khỏi khe hẹp, và ngay lập tức, một cảnh tượng kỳ vĩ nhưng đầy chết chóc hiện ra trước mắt họ.
Suối Sáp Nguội.
Đó là một dòng suối rộng hơn năm mươi thước, cắt ngang hẻm núi dốc đứng, ranh giới tự nhiên duy nhất ngăn cách Rìa Sương Vàng với Đầm Lầy Sáp Đỏ đầy axit ăn mòn. Vào ban ngày, dưới sức nóng của địa nhiệt dâng cao, dòng suối này là một dòng chảy xiết của nhựa thông cổ đại lỏng dẻo, sủi bọt khí sulfur nồng nặc, sẵn sàng nuốt chửng và kết dính vĩnh viễn bất kỳ sinh vật nào vô tình rơi xuống. Nhưng khi đêm đông biên thùy buông xuống, nhiệt độ thung lũng giảm sâu đột ngột, bề mặt suối sáp bắt đầu đông cứng lại, co giãn thành những mảng băng sáp màu xám vàng lấp lánh dưới ánh trăng mờ.
"Dòng suối đang chảy xiết ngầm phía dưới," Giáo sư Khải nâng bảng đá phiến lên, viết vội vài nét phấn trắng dưới ánh sáng mờ của chiếc đèn bão bọc lưới đồng chống nổ: *"Lớp băng sáp phía trên rất mỏng và giòn. Địa nhiệt từ rễ thông đá dọc hai bên bờ vẫn đang tỏa ấm, làm sáp không thể đông cứng hoàn toàn. Nếu giẫm mạnh, chúng ta sẽ rơi thẳng xuống dòng sáp lỏng dẻo nóng sôi phía dưới."*
Minh Sơn nhìn dòng suối sáp lấp lánh ánh trăng, khứu giác nhạy bén của anh hoạt động hết công suất. Anh ngửi thấy mùi hắc ín nồng nặc bốc lên từ các kẽ nứt của lớp băng sáp, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được luồng khí lạnh buốt giá từ phía thượng nguồn đang thổi về.
"Chúng ta không thể chờ đến sáng," Minh Sơn trầm giọng, một mắt nheo lại đầy cẩn trọng. "Khi mặt trời lên, địa nhiệt dâng cao sẽ nung chảy toàn bộ bề mặt suối sáp này chỉ trong nửa giờ. Đây là cơ hội duy nhất để thực hiện quy tắc hành quân đêm trên Suối Sáp Nguội. Chúng ta phải vượt qua suối sáp ngay bây giờ, khi nhiệt độ giảm xuống thấp nhất."
Anh quay sang nhìn A Sáng, người vẫn đang đeo chiếc ba lô da cừu bám vệt sáp định vị tỏa mùi ngọt mật ong hoang dã cực kỳ nổi bật. Minh Sơn biết thứ sáp định vị của Gã Hắc bôi lên đang tỏa hương dẫn dụ đàn chó săn của lính gác Trường, nhưng trong điều kiện lạnh cực hạn này, sáp định vị đã đông cứng tạm thời, làm giảm bớt tốc độ phát tán mùi hương. Anh cần phải tận dụng khoảng thời gian vàng này.
"A Sáng, thắt chặt quai guốc gỗ bản rộng đặc chế," Minh Sơn ra lệnh, tay trái khẽ chạm vào rễ của một cây thông đá khổng lồ nằm sát mép bờ suối.
Anh áp tai sát vào vỏ cây xù xì cứng như thép, đóng hoàn toàn thính giác ngoại cảnh để thực hiện bí kỹ 'Nghe nhịp thở của cây thông đá'. Trong bóng tối tĩnh lặng của tâm trí, Minh Sơn nghe thấy tiếng rào rào trầm đục, chậm rãi của dòng nhựa di chuyển bên trong thân cây cổ thụ. Nhịp thở của cây thông đá đang chậm lại, báo hiệu dòng địa nhiệt ngầm dưới lòng đất đang retreat sâu hơn vào tâm trái đất. Nhiệt độ môi trường xung quanh đang giảm xuống mức cực hạn.
"Nhiệt độ đã đạt mức thấp nhất của đêm nay. Mặt băng sáp ở giữa suối sẽ đông cứng nhanh hơn rìa suối do không bị rễ thông đá tỏa nhiệt ấm tác động," Minh Sơn mở mắt, dứt khoát đưa ra nhận định chiến thuật. "Tôi sẽ dẫn lộ. Cả đoàn di chuyển theo tư thế khụy gối trượt nhẹ, tuyệt đối không được nhấc cao bước chân để phân tán trọng lượng đều trên bề mặt guốc gỗ."
Cả đoàn thám hiểm nhanh chóng kiểm tra lại trang bị bảo hộ rách nát. Tráng dùng dây sáp buộc chặt lại quai guốc gỗ bản rộng cho Lực, người thợ mài kính đang cắn răng chịu đựng cơn đau của khớp cổ chân bị bong gân sưng vù. Khang gồng người, bả vai trái đã quấn băng bảo vệ cố gắng gùi hòm thiết bị nặng trịch trên lưng, gương mặt vạm vỡ sạm nắng gió hiện rõ sự căng thẳng.
Minh Sơn bước đến sát mép suối sáp. Anh khụy gối, hạ thấp trọng tâm cơ thể, hai chân xỏ chặt vào đôi guốc gỗ bản rộng làm bằng lõi cây thông đá cổ đại trăm tuổi không bị sáp ăn mòn. Anh hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sự tập trung vào lòng bàn chân để cảm nhận độ dày của băng sáp qua độ rung của mặt đất.
Anh đặt bước chân đầu tiên lên bề mặt suối sáp đóng băng.
*Rắc... rắc...*
Một chuỗi tiếng rạn nứt trầm đục, sắc nhọn vang lên ngay dưới đế guốc gỗ của Minh Sơn, dội vang trong không gian tĩnh lặng của đêm thung lũng. Sợi dây thần kinh của cả đoàn căng lên như dây cung gồng hết cỡ. Bước chân đầu tiên đặt lên báo hiệu lớp băng sáp cực kỳ mỏng, chỉ dày chưa đầy ba phân, phía dưới là dòng sáp dẻo nóng đang chuyển động âm ỉ.
"Đừng hoảng sợ," Minh Sơn thì thầm, giọng nói trầm tĩnh của anh như một mỏ neo tinh thần giữ cả đoàn không bị loạn nhịp. "Khụy gối xuống. Sử dụng kỹ thuật lướt sáp bằng guốc gỗ. Trượt nhẹ hai chân, trải đều trọng lượng cơ thể ra toàn bộ diện tích đế guốc. A Sáng, bám sát gót chân ta, nhìn nhịp chân của ta mà làm theo."
A Sáng khẽ nuốt nước bọt, cậu bé mồ côi mười bốn tuổi khụy gối xuống theo tư thế của sư phụ. Cậu bé bắt đầu học cách di chuyển trượt nhẹ hai chân trên bề mặt sáp dẻo, giữ trọng tâm cơ thể cân bằng tuyệt đối để không tạo ra bất kỳ lực giậm chân cơ học nào. Đôi guốc gỗ của hai thầy trò lướt đi êm ái trên mặt băng sáp mỏng lấp lánh dưới ánh trăng mờ, tựa như hai chiếc bóng xám ẩn hiện trong màn sương lạnh.
Theo sau họ, Giáo sư Khải và Thạch phối hợp nhịp nhàng, trượt nhẹ guốc gỗ dọc theo vệt chân của Minh Sơn. Lực thợ mài kính khập khiễng lướt phía sau, gã bám chặt vào vai Tráng để giữ thăng bằng.
"Tốt lắm, cứ giữ nhịp thở điều hòa," Minh Sơn khẽ nhắc nhở khi đoàn thám hiểm đã tiến ra cách bờ hơn mười lăm thước.
Khứu giác cực nhạy của anh liên tục phân tách các hạt mùi hương bốc lên từ các kẽ nứt băng sáp. Ở rìa suối, mùi hắc ín nồng nặc và hơi ấm dâng cao cho thấy băng sáp rất dễ tan chảy, nhưng càng tiến ra giữa suối, mùi sáp nguội lạnh ngắt và mùi sulfur loãng dần báo hiệu lớp băng sáp ở đây dày hơn và vững chắc hơn do không bị ảnh hưởng bởi nhiệt lượng tỏa ra từ rễ thông đá dọc bờ.
Tuy nhiên, thử thách thực sự đột ngột ập đến khi Khang bước vào vùng băng sáp mỏng ngăn cách giữa rìa và lòng suối.
Sức nặng của hòm thiết bị nặng nề gùi trên lưng Khang bỗng chốc tạo ra một áp lực cơ học quá lớn lên bề mặt băng sáp mỏng manh.
*Rắc... Rắc... Rào rào!*
Một vết nứt dài hơn hai thước đột ngột toác rộng ra ngay dưới chân Khang, kéo theo tiếng rạn nứt rào rào kinh hoàng bủa vây xung quanh. Lớp băng sáp mỏng ngầm bị rạn nứt dữ dội do sức nặng quá tải, dòng sáp lỏng dẻo màu vàng đỏ ấm nóng bắt đầu rò rỉ, phun trào ngược lên qua kẽ nứt.
Trong khoảnh khắc hoảng loạn tột cùng, Khang quên mất quy tắc hành quân đêm. Anh cố nhấc cao bước chân thông thường để chạy nhanh qua vết nứt nhằm thoát khỏi vùng sụt lún cận kề.
"Khang! Đừng nhấc chân!" Minh Sơn hét lớn, nhưng đã quá muộn.
Lực giậm chân mạnh của Khang khi nhấc chân lên đã tạo ra một phản lực cơ học chí mạng đập thẳng vào lớp băng sáp mỏng.
*Bùm!*
Lớp băng sáp vỡ vụn dưới chân Khang. Dòng sáp lỏng dẻo nóng sôi ngầm phía dưới bị kích thích bởi lực giậm chân mạnh, lập tức phun trào ngược lên như một mạch nước phun nhỏ, bám chặt vào quai da cừu bảo hộ của đôi guốc gỗ bản rộng dưới chân anh. Chất sáp nóng kết dính quánh lại trong chớp mắt khi gặp không khí lạnh, găm chặt chân trái của Khang xuống nền suối sáp đang tan chảy.
"Tôi bị kẹt rồi! Sáp nóng đang ăn mòn quai da!" Khang rên rỉ đau đớn, bả vai trái chấn thương rỉ máu co rút lại dưới sức nặng của hòm thiết bị đang kéo ghì anh xuống lòng suối sáp.
"Đứng bất động! Đừng vùng vẫy!" Minh Sơn ra lệnh, anh khụy gối lướt nhanh guốc gỗ quay lại, nhưng khoảng cách giữa anh và Khang lúc này là hơn mười thước băng sáp mỏng đang rạn nứt rào rào liên tục.
"Sư phụ, để con!" A Sáng hét lớn.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, học trò nhỏ A Sáng đã thể hiện sự dũng cảm và nhanh nhẹn dị thường của một thợ nhựa tập sự thực địa. Cậu bé khụy gối hạ thấp trọng tâm tối đa, sử dụng kỹ thuật di chuyển 'Lướt sáp bằng guốc gỗ' học lỏm từ Minh Sơn để lướt nhanh cơ thể mảnh khảnh dọc theo vết nứt chịu lực mà không làm nứt thêm băng sáp.
A Sáng lướt đến sát vị trí của Khang trong chớp mắt. Cậu bé nhanh chóng tháo chiếc túi vải thô dắt bên hông, bốc một nắm bột thạch cao khô mịn ném mạnh dọc theo vết nứt rạn rò rỉ sáp dẻo và rắc trực tiếp lên quai guốc gỗ bám sáp nóng của Khang.
Bột thạch cao khô gặp sáp lỏng nóng dẻo lập tức xảy ra phản ứng hóa học hấp thụ hơi ẩm và nhiệt lượng cực nhanh. Lớp sáp dẻo màu vàng đỏ đang sôi sủi bọt bám trên quai da cừu của Khang hóa thành một lớp vỏ giòn rụm, màu xám trắng và dễ dàng bị bẻ gãy dưới lực lắc cổ chân của anh.
"Rút chân ra! Mau!" A Sáng hét lên, tay tiếp tục rải bột thạch cao khô dọc vết nứt để làm đông cứng khẩn cấp bề mặt sáp đang sụt lún xung quanh.
Khang dùng chút sức tàn cuối cùng, xoay mạnh cổ chân trái. Lớp vỏ sáp giòn rụm vỡ vụn ra rào rào, giải phóng đôi guốc gỗ bản rộng khỏi gọng kìm kết dính chết người. Tráng nhanh chóng lao tới, dùng bả vai vạm vỡ đỡ lấy một phần sức nặng của hòm thiết bị gùi trên lưng Khang, kéo anh lướt nhanh về phía lòng suối sáp vững chắc hơn.
Cả đoàn thám hiểm lết được đến giữa lòng Suối Sáp Nguội, hơi thở ai nấy đều dồn dập, khói trắng thở ra nghi ngút trong gió lạnh.
"An toàn rồi... lớp băng sáp ở đây dày hơn," Lực thợ mài kính ngồi sụp xuống gờ đá sáp nguội hẹp giữa suối, run rẩy xoa bóp cổ chân bị bong gân đau buốt.
Minh Sơn đứng bất động ở đầu hàng, một mắt nheo chặt nỗ lực định vị địa hình trong bóng tối mờ ảo của đêm thung lũng. Cơn đau nhói buốt từ khớp bả vai phải và sự mỏi mệt cực hạn của đôi chân tê buốt do nhiệt độ lạnh cực hạn đang vắt kiệt thể xác anh. Họ đã tiêu hao mất ba túi bột thạch cao khô dập sáp quý giá trong nỗ lực cứu hộ Khang, và nguồn tài nguyên dập sáp nóng dã chiến của cả đoàn giờ đây đang cạn kiệt nghiêm trọng.
Anh ngước nhìn về phía chân trời phía Đông biên thùy.
Một dải ánh sáng mờ nhạt màu hồng nhạt đang khẽ le lói xuất hiện sau rặng núi đá thạch anh của thung lũng. Bình minh đang đến gần. Mặt trời sắp mọc sẽ mang theo luồng nhiệt lượng ấm áp làm tăng nhiệt độ thung lũng, kích hoạt địa nhiệt từ rễ thông đá dọc hai bên bờ và làm tan chảy nhanh chóng toàn bộ bề mặt Suối Sáp Nguội này thành dòng sáp chảy xiết chết chóc.
"Chúng ta mới chỉ vượt qua được một nửa chiều rộng suối sáp nguội an toàn trong đêm tối," Minh Sơn khàn giọng nói, giọng nói chứa đựng áp lực thời gian dồn dập đè nặng lên lồng ngực cả đoàn. "Nhiệt độ đang tăng dần lên. Chúng ta phải di chuyển hành quân thần tốc ngay lập tức trước khi suối sáp này hoàn toàn tan chảy và nuốt chửng lối thoát duy nhất của chúng ta."
Khi bước chân tiếp theo của Minh Sơn vừa đặt lên bề mặt băng sáp mỏng manh phía trước để tiếp tục dẫn lộ, một tiếng rắc rắc trầm đục dữ dội bỗng vang lên ngay dưới chân anh, báo hiệu lớp băng sáp phía trước đang mỏng dần đi dưới tác động của luồng địa nhiệt ngầm đang bắt đầu thức giấc dưới lòng suối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!