Nhạc nềnWuxia

Điểm Nhắm Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Những tiếng rào rào sắc nhọn của đàn kiến hổ phách khổng lồ dưới đáy Giếng Nhựa Cổ Đại vẫn còn vang vọng trong màng nhĩ Minh Sơn khi cả đoàn thám hiểm lết được những bước chân rã rời lên khỏi miệng giếng đá. Nhờ bộ pháp dậm chân trùng nhịp kiến của thợ cả và sự phối hợp nhịp nhàng của Giáo sư Khải, họ đã thoát khỏi gọng kìm sinh học của đàn trùng trong gang tấc. Nhưng không gian yên tĩnh giả tạo của Rìa Sương Vàng không kéo dài được lâu. Họ vừa lách qua rặng rễ thông đá khổng lồ bám đầy sáp khô để tiến vào một khe hẹp sâu hoắm, nơi hai vách đá thạch anh dựng đứng kẹp chặt lối đi duy nhất dẫn ra sông Biên Giới.


Sương mù vàng óng cuộn xoáy dầm dề giữa hẻm núi, khúc xạ ánh nắng mặt trời buổi sớm thành những luồng sáng lóa mắt. Khớp bả vai phải của Minh Sơn lúc này tấy đỏ, cơn đau buốt nhói từ chấn thương bầm tím cũ lại trỗi dậy, làm giảm đi ba phần mười lực vung tay của anh. Anh nheo mắt phải dưới chiếc kính bảo hộ lăng kính màu lam thạch anh còn nguyên vẹn, cố gắng định vị địa hình xám xịt thông qua bên thấu kính còn lại.


"Nằm xuống!" Minh Sơn đột ngột hét lớn, khứu giác nhạy bén của anh ngửi thấy một mùi hương cực kỳ bất thường xộc tới trong gió: mùi dầu mỡ cơ khí nóng hổi pha lẫn mùi đồng rỉ sét của một khẩu súng hơi nước vừa được nạp áp suất.


*Hưu... Vút! Đoàng!*


Một tiếng rít xé gió chói tai vang lên dọc hẻm núi. Một viên đạn đồng bọc thép nặng trịch, được đẩy đi bằng áp suất hơi nước cực đại, găm thẳng vào vách đá thạch anh ngay sát tai Minh Sơn. Lực va chạm mạnh đến mức làm vỡ nát một mảng đá thạch anh sét, bắn ra hàng vạn mảnh dăm sắc nhọn găm rào rào vào lớp áo da cừu của anh.


"Bắn tỉa!" Thạch rít lên qua kẽ răng, lập tức kéo Giáo sư Khải nằm rạp xuống sau một tảng đá granite nhô ra bên rìa lối đi. Lực thợ mài kính run rẩy ôm khư khư chiếc hộp gỗ chứa thấu kính thạch anh, mặt cắt không còn một giọt máu.


Từ trên đỉnh dốc đá thạch anh cao hơn ba mươi mét phía trước, bóng một gã đàn ông mặc áo choàng ngụy trang màu cát xám lờ mờ hiện ra sau màn sương vàng. Đó là Thợ săn Lộc – tay súng bắn tỉa hơi nước tàn nhẫn được Quản đốc Sâm thuê riêng để lấy đầu Minh Sơn đoạt bản đồ. Lộc sở hữu khẩu súng bắn tỉa bọc thép đặc chế nhập khẩu từ hoàng gia, trang bị lăng kính thạch anh lọc sương hiện đại, cho phép gã nhìn thấu màn sương mù vàng óng để định vị mục tiêu tầm xa.


*Đoàng!*


Phát súng thứ hai nổ ra, bắn nát bét chiếc gậy gỗ thông đá bọc sáp của Thạch đang nhô ra ngoài vách đá. Họ bị găm chặt địa hình hoàn toàn trong hẻm núi hẹp dài chưa đầy hai mươi thước. Lối rút lui duy nhất phía sau đã bị sạt lở đá từ các tập trước bịt kín, còn phía trước là điểm nhắm tử thần của Lộc.


Tráng nghiến răng, cố gắng giương cây cung gỗ thông đá nặng trịch. Gã dắt mũi tên bọc đồng-niken không tạo tia lửa vào dây cung, nheo đôi mắt hoang dã nhìn lên đỉnh dốc. Nhưng màn sương mù vàng đậm đặc khúc xạ ánh sáng liên tục khiến tầm nhìn của Tráng bị nhiễu loạn hoàn toàn. Gã không thể định vị được hồng tâm của đối phương.


"Không ổn! Sương mù quá dày, khúc xạ lóa mắt làm lệch hướng ngắm!" Tráng gầm lên đầy bất lực. Gã định ném một khúc gỗ bọc cao su ra phía ngách đá bên cạnh để tạo tiếng động cơ học đánh lạc hướng, nhưng Lộc là một thợ săn tiền thưởng lão luyện. Gã bắn tỉa trên đỉnh dốc không hề bị lừa bởi những mánh khóe âm thanh thô sơ; nòng súng hơi nước của gã vẫn chĩa thẳng vào mép đá granite nơi Minh Sơn đang ẩn nấp.


*Đoàng!*


Viên đạn thứ ba bắn sượt qua mép đá granite bọc sáp khô. Đường đạn cực kỳ chuẩn xác, sượt qua bên trái mũ da của Minh Sơn.


*Xoảng!*


Một tiếng vỡ giòn tan vang lên ngay sát hốc mắt Minh Sơn. Phát đạn hơi nước sượt qua đã bắn vỡ tan một bên thấu kính lam thạch anh bảo hộ bên mắt trái của anh. Những mảnh kính màu lam vỡ vụn rơi lả tả xuống đất sáp nguội.


Cơn đau rát buốt từ những mảnh kính nhỏ cào xước thái dương trái khiến Minh Sơn khẽ rên lên. Nhưng điều tồi tệ hơn cả là một bên mắt trái của anh giờ đây hoàn toàn bị phơi trần dưới ánh sáng lăng kính vàng óng của Rìa Sương Vàng. Chứng mù màu đỏ-xanh di truyền khiến mắt trái của anh bị lóa hoàn toàn, thế giới trước mắt anh bị phân rã thành những quầng sáng vàng nhức nhối, nhòe nhoẹt và mất hẳn khả năng định vị chiều sâu địa hình. Anh buộc phải nhắm chặt mắt trái bị thương, chỉ dùng bên mắt phải còn thấu kính lam lành lặn để quan sát.


"Lực... cậu có cách nào bẻ cong ánh sáng của gã bắn tỉa không?" Minh Sơn khàn giọng hỏi, tay trái siết chặt cán rìu đồng-niken mẻ nhẹ dắt hông, cố chịu đựng cơn co thắt khớp vai phải.


Lực thợ mài kính run rẩy nhìn bên kính bảo hộ vỡ nát của Minh Sơn, rồi nhìn xuống chiếc hộp gỗ thấu kính của mình. Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết cận kề, sự nhút nhát thường ngày của gã thợ mài kính nghèo bị dập tắt bởi bản năng sinh tồn dũng cảm. Đôi bàn tay khéo léo bám đầy bột thạch anh của Lực ngừng run. Gã mở hộp thấu kính, rút ra ba mảnh gương thạch anh quang học mỏng chất lượng cao.


"Tôi có cách!" Lực rít lên qua kẽ răng. "Gã bắn tỉa sử dụng kính lọc sương thạch anh màu vàng để định vị. Nếu tôi mài nhanh các góc phản xạ thạch anh này để đón ánh mặt trời khúc xạ, chúng ta có thể tạo ra những quầng sáng vàng giả có cùng tần số màu để làm lóa hoàn toàn thấu kính của gã!"


"Làm đi! Tôi và Thạch sẽ hỗ trợ!" Tráng hét lớn.


Lực ngồi thụp xuống sau tảng đá, rút bộ dụng cụ mài kính mini dắt bên hông. Dưới làn đạn hơi nước rít lên liên tục làm đá vụn rơi rào rào trên đầu, gã thợ mài kính thực hiện những thao tác mài giũa cực kỳ chính xác. Gã mài nhanh ba góc phản xạ của các mảnh thạch anh, tạo ra cấu trúc lăng kính bẻ cong ánh sáng.


"Tráng! Thạch! Hãy liên kết ba mảnh thạch anh này lên ba cành cây thông đá nhô ra ngoài vách đá!" Lực đưa các mảnh thạch anh đã mài xong cho đồng đội.


Tráng và Thạch nhanh chóng phối hợp hành động. Họ dùng dây sáp buộc chặt các mảnh thạch anh lên cành thông đá, rồi đẩy nhẹ ra ngoài mép đá granite chịu lực.


Ngay lập tức, ánh nắng mặt trời buổi sớm chiếu vào ba mảnh thạch anh quang học đã được mài góc phản xạ đặc biệt. Ánh sáng bị khúc xạ liên tục qua sương mù, tạo ra ba quầng sáng vàng giả lấp lánh cực mạnh, lơ lửng ở ba vị trí khác nhau dọc vách đá, mô phỏng hoàn hảo vị trí lóa sáng kính bảo hộ của Minh Sơn khi peeking ngắm bắn.


Thủ đoạn đánh lạc hướng bằng bóng khúc xạ đã phát huy tác dụng chí mạng.


Thợ săn Lộc ngắm bắn qua kính lọc sương thạch anh, đột ngột nhìn thấy ba quầng sáng vàng lóa mắt xuất hiện cùng lúc ở các ngách đá khác nhau. Gã bị đánh lừa thị giác hoàn toàn, nghĩ rằng Minh Sơn đang cố gắng nhô đầu ra để định vị mình.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Lộc liên tiếp nổ ba phát súng bắn tỉa hơi nước cực nhanh. Ba viên đạn đồng bắn nát vụn ba mảnh gương thạch anh giả của Lực bám trên cành cây.


Nhưng chính ba phát súng liên tiếp ấy đã bắn ra ba luồng khói súng hơi nước màu xám trắng rõ rệt bốc lên từ một khe đá ngầm khuất gió trên đỉnh dốc đá.


"Thấy mày rồi!" Tráng gầm lên.


Nhờ ba luồng khói súng và tiếng rít hơi nước định vị, Tráng lập tức đứng thẳng dậy từ sau vách đá bảo vệ. Gã vặn người lấy đà, giương căng cây cung gỗ thông đá nặng trịch hướng thẳng về phía khe đá ngầm trên đỉnh dốc. Mũi tên bọc đồng-niken không tạo tia lửa xé toạc màn sương mù vàng óng bay vút đi với một lực bắn khủng khiếp.


*Phập!*


Mũi tên đồng cắm phập vào bờ vai phải của Thợ săn Lộc ngay khi gã đang nạp đạn hơi nước cho phát bắn tiếp theo. Cú bắn cực mạnh của Tráng khiến Lộc đau đớn gầm lên, khẩu súng bắn tỉa bọc thép tuột khỏi tay gã rơi xuống khe đá ngầm. Biết mình đã bị lộ vị trí và bị thương nặng ở tay phải cầm súng, Lộc điên cuồng ôm lấy bả vai rỉ máu, nhanh chóng lùi sâu vào bóng tối của hẻm núi để rút lui.


"Gã chạy rồi!" Thạch thở phào, buông lỏng bả vai trái đang rỉ máu nhẹ.


Minh Sơn khẽ buông tay trái khỏi cán rìu đồng-niken, cơn co thắt khớp vai phải đau nhói khiến anh phải nheo chặt bên mắt trái bị vỡ kính bảo hộ. Một bên mắt của anh giờ đây hoàn toàn mù mờ dưới ánh sáng lóa của Rìa Sương Vàng, buộc anh phải thích nghi với việc định vị thực địa bằng một mắt trần mù màu đỏ-xanh đầy khó khăn.


"Đừng chủ quan," Minh Sơn trầm giọng cảnh báo, giọng nói khàn đặc chứa đựng sự lo âu tột độ. "Lộc không phải kẻ dễ bỏ cuộc. Gã rút lui là để phối hợp với toán tuần tra thiết giáp bọc da gấu của Thiết Hùng đang chốt chặn ở bến sông phía trước. Chúng ta phải vượt qua khe hẹp này ngay lập tức trước khi chúng siết chặt vòng vây."


Từ phía hạ lưu sông Biên Giới dội lại, tiếng sủa dập dồn, sắc nhọn của đàn chó săn bọc giáp da gấu bắt đầu vang lên dồn dập trong gió lạnh, báo hiệu một cuộc truy quét tàn bạo đang bủa vây sát nút.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!