Giếng Nhựa Trăm Năm
Đêm biên thùy lạnh như một lưỡi dao rỉ sét cắm sâu vào lòng đất đá. Gió từ đỉnh núi đá vôi thốc xuống, mang theo làn sương muối dày đặc, quất rào rào vào những tán lá kim của Rừng Thông Đá Khổng Lồ. Bên trong hốc rễ cây rỗng của cây thông cổ thụ, ngọn đèn bão bọc lưới đồng chống nổ tỏa ra thứ ánh sáng đỏ mờ, yếu ớt khúc xạ qua những tinh thể thạch anh bám đầy bụi sáp.
Tráng lặng lẽ siết chặt cây cung gỗ thông, nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ da thú đang mở trên đùi Minh Sơn. Khối hổ phách mắt muỗi quý hiếm nằm gọn trong lòng bàn tay thô ráp của gã thợ săn, tỏa ra một luồng sinh khí đỏ ấm áp, như một lời cam kết vô hình về sự sống của vợ con gã tại thị trấn Sương Mù.
"Anh Sơn," Tráng khàn giọng, đôi mắt hoang dã đỏ sọc dưới ánh đèn mờ. "Ơn này của anh, Tráng tôi có chết mười lần cũng không trả hết. Đêm nay, tôi sẽ vượt sông. Bản đồ giả này... tôi biết phải giao cho ai để Kiệt không nghi ngờ."
Minh Sơn khẽ gật đầu. Khớp bả vai phải của anh vẫn nhói lên từng cơn đau buốt, hậu quả từ cú thúc gậy tàn bạo của gã lính tuần tra Nghĩa từ tập trước vẫn chưa hề thuyên giảm. Lực vung rìu của anh đã giảm đi gần ba phần mười, mỗi cử động nhỏ đều kéo theo một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nheo bên mắt phải còn lành lặn dưới kính bảo hộ – bên thấu kính lam thạch anh còn lại khẽ rung lên. Anh không muốn Tráng thấy sự suy kiệt của mình.
"Cẩn thận đường sông," Minh Sơn trầm giọng, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng uy lực của một thợ cả dạn dày thực địa. "Lính gác của Thiết Hùng đang rải xích sắt rà lòng sông. Cậu đi lối ngách hầm ngầm cũ của Ba Lợi mà vượt sông. Đừng dùng đuốc trần, hơi sáp ngoài kia đang đậm đặc lắm."
Giáo sư Khải nâng bảng đá phiến lên, nét chữ phấn trắng sắc sảo hiện ra: *"Bản đồ giả này tôi vẽ dẫn lộ vào vùng sạt lở sáp lỏng ngầm phía Tây. Kiệt và lũ tay sai của hắn nếu tham lam bước vào đó, địa nhiệt tự nhiên sẽ tự chôn vùi chúng mà không để lại dấu vết. Tráng, cậu hãy trao nó vào tay gã chỉ điểm Gã Thọt, để gã tự dẫn xác đến chỗ chết."*
Tráng siết chặt nắm tay, cúi đầu chào Minh Sơn và Giáo sư Khải rồi lặng lẽ lùi vào màn sương muối xám xịt bên ngoài hốc rễ. Bóng dáng vạm vỡ của gã thợ săn nhanh chóng biến mất sau rặng thông đá cổ thụ, chỉ để lại tiếng lá kim xào xạc trong gió lạnh.
Trong hốc cây, bầu không khí trở nên im ắng đến tịch mịch. Thạch ngồi tựa lưng vào vách gỗ thông mục nát, bả vai trái bọc băng vải dạ thấm mỡ cừu đã ngừng rỉ máu nhờ giấm sồi Năm Dược trung hòa axit sáp, nhưng gương mặt gã cựu binh vẫn xám ngoét vì mệt mỏi. Lực thợ mài kính ôm khư khư chiếc hộp thấu kính thạch anh bên hông, đôi mắt cận thị nặng nề đảo liên tục trong bóng tối đầy lo âu. A Sáng nhỏ thó ngồi sát bên gùi tre bọc sáp ong, hai tay ôm chặt chiếc ba lô da cừu chứa túi nhựa thông sơ cấp lỏng cứu mạng Bình An.
Minh Sơn không biết rằng, dưới đáy chiếc ba lô da cừu ấy, vệt sáp lỏng định vị của Gã Hắc bôi lén từ Chợ Đen vẫn đang âm ỉ tỏa ra mùi ngọt mật ong hoang dã dưới hơi ấm cơ thể của A Sáng. Nó như một ngọn đuốc vô hình trong thế giới khứu giác, đang dẫn dắt đàn chó săn bọc giáp của lính gác Trường áp sát họ từng dặm một.
"Chúng ta không thể ở lại đây lâu," Giáo sư Khải viết nhanh lên bảng đá, hướng ánh mắt lo âu về phía Minh Sơn. *"Mùi sáp ấm từ trận chiến trước đang lan tỏa. Thiết Hùng sẽ sớm dẫn quân càn quét khu vực này. Chúng ta phải di chuyển ngay lập tức đến Giếng Nhựa Cổ Đại."*
"Giếng Nhựa Cổ Đại?" Lực khẽ thốt lên, giọng run rẩy. "Đó chẳng phải là cấm địa của bộ tộc bản địa sao? Người ta đồn dưới đó có rễ thông đá siết người và những hồ sáp lỏng dẻo nuốt chửng mọi sinh vật."
"Đó là con đường ngầm duy nhất dẫn xuống nội thành cổ đại mà không bị Thiết Hùng phát hiện," Minh Sơn đứng dậy, tay trái siết chặt cán rìu đồng-niken mẻ nhẹ dắt hông. Cơn co thắt khớp vai phải lại ập đến, khiến anh khẽ rùng mình. "Bản đồ vỏ cây của cha tôi có ghi chép về một lối đi ngầm dưới đáy giếng cổ. Chúng ta đi thôi."
Đoàn thám hiểm dọn dẹp dấu vết dã chiến, lặng lẽ bước ra khỏi hốc rễ cây rỗng. Họ di chuyển theo tư thế khụy gối trượt nhẹ (Lướt sáp bằng guốc gỗ) để phân tán trọng lượng trên bề mặt sáp dẻo đóng băng trơn trượt. Sương mù vàng nhạt (Sương Vàng nhạt (Cấp 1)) bao phủ dày đặc xung quanh, khúc xạ ánh sáng lân quang từ các vỉa thạch anh thành những quầng sáng lóa mắt. Nhưng nhờ chứng mù màu đỏ-xanh di truyền từ cha, Minh Sơn không bị lừa bởi những ảo ảnh quang học lung linh ấy. Trong mắt anh, thế giới chỉ là những mảng xám đục, lốm đốm những đường rạn nứt địa chất ngầm trên vách đá thạch anh – thứ chỉ đường thực tế nhất giúp anh tránh được các vùng sụt lún sáp lỏng ngầm.
Sau gần một giờ di chuyển nghẹt thở qua những thân thông đá khổng lồ cứng như thép, Giáo sư Khải dừng bước trước một thung lũng sụt lún khổng lồ.
Nằm chính giữa lòng thung lũng sụt lún là một cấu trúc nhân tạo vĩ đại bằng đá granite bọc sáp vàng đông đặc: Giếng Nhựa Cổ Đại.
Miệng giếng khổng lồ có đường kính rộng hơn mười mét, sâu hun hút như một miệng núi lửa đã tắt, xung quanh được bao bọc bởi hệ thống rễ cây thông đá khổng lồ bám chặt vào vách đá như những móng vuốt của một con quái vật tiền sử. Từ dưới lòng giếng sâu thẳm, một luồng gió ấm áp mang theo mùi hắc ín nồng nặc và hơi sáp độc bốc lên cuồn cuộn, va đập vào vách đá tạo ra những tiếng u u trầm đục vang vọng khắp thung lũng.
"Sâu quá..." A Sáng thì thầm, cậu bé khẽ lùi lại phía sau Minh Sơn, tay ôm chặt gùi tre.
Minh Sơn bước đến sát mép giếng đá. Khứu giác nhạy bén bẩm sinh của anh hoạt động hết công suất. Giữa mùi hắc ín nồng nặc, anh ngửi thấy mùi ngọt thanh của nhựa thông đá non rỉ ra từ các mạch ngầm ấm áp dưới đáy giếng. Nhưng đồng thời, anh cũng ngửi thấy mùi ẩm mốc lạnh ngắt của bào tử nấm hổ phách ngủ đông trong các kẽ đá – mầm bệnh nguyên bản đang tàn phá cơ thể Bình An.
"Tôi sẽ xuống trước," Minh Sơn quyết định. Anh rút chiếc móc sắt leo núi bọc cao su từ ba lô dắt hông. Lớp cao su dày bọc ngoài móc sắt là thiết bị bảo mệnh tối quan trọng, triệt tiêu hoàn toàn khả năng phát ra tia lửa khi va chạm mạnh với đá thạch anh chứa sáp trong lòng giếng ngập khí gas.
Minh Sơn quăng mạnh móc sắt neo vào một kẽ rễ thông đá cứng bám trên miệng giếng. Chiếc móc bám chặt không tiếng động. Anh siết chặt dây thừng da cừu bọc sáp, bắt đầu đu mình leo xuống lòng giếng sâu 20 mét tối đen như mực.
Bên trong lòng giếng cổ, bóng tối bao trùm hoàn toàn. Chỉ có ánh sáng đỏ mờ từ chiếc đèn bão bọc lưới đồng của Giáo sư Khải rọi xuống từ phía trên hắt ra những vệt sáng lờ mờ. Minh Sơn di chuyển cơ thể nhịp nhàng theo kỹ thuật leo dây không tiếng động, bám chân vào vách đá thạch anh giòn rụm bám đầy sáp khô.
Khi xuống đến độ sâu khoảng 15 mét, một luồng khí lạnh từ ngách đá ngầm bất ngờ thổi mạnh qua, quất thẳng vào bả vai phải bị thương của Minh Sơn.
Cơn đau ngộ độc sáp cấp 1 (Nhiễm độc nhẹ) bùng phát dữ dội.
Lòng bàn tay phải đang nắm chặt dây thừng của anh đột ngột co rút lại. Các khớp ngón tay bị tê cứng, mất hoàn toàn cảm giác lực cầm nắm như bị đóng băng dưới sáp lạnh. Đây là triệu chứng điển hình của việc độc tố sáp ngấm sâu vào mô cơ khi gặp nhiệt độ giảm đột ngột.
"Chết tiệt!" Minh Sơn rít lên qua kẽ răng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dưới lớp kính bảo hộ một mắt.
Anh cố dùng sức vung tay phải để phá vỡ sự tê cứng, với tay lấy chiếc rìu đục đồng-niken dắt hông để đục vào vách đá làm điểm tựa chịu lực khẩn cấp. Nhưng cú vung tay mạnh đột ngột kích hoạt cơn co thắt khớp bả vai phải chấn thương. Cơn đau giật thắt từ bả vai truyền thẳng xuống cổ tay làm toàn bộ cánh tay phải của anh mất lực hoàn toàn.
Chiếc rìu đồng-niken tuột khỏi tay anh, rơi tự do xuống lòng giếng sâu.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Minh Sơn không hề hoảng loạn. Anh lập tức áp dụng phương pháp thở 'Tâm Tĩnh Khứu Giác' do nhà sư Tuệ Lâm truyền dạy. Anh đóng hoàn toàn thị giác, nhắm chặt mắt phải, tập trung toàn bộ ý chí vào nhịp thở sâu và chậm rãi. Nhịp tim của anh đang đập dập dồn lập tức chậm lại, điều hòa dòng máu chảy để giảm bớt sự co thắt của các nhóm cơ.
Bằng một phản xạ dứt khoát của thợ cả dạn dày thực địa, Minh Sơn buông tay phải đang tê liệt, dùng toàn bộ sức mạnh của cánh tay trái còn lành lặn chụp lấy sợi dây thừng da cừu ngay trước khi cơ thể anh bị rơi tự do xuống đáy giếng sâu hun hút. Đầu ngón tay trái của anh miết mạnh vào sợi dây bọc sáp nóng bỏng, giữ chặt cơ thể anh treo lơ lửng giữa khoảng không tối tăm.
Chiếc rìu đồng-niken rơi xuống gờ đá thạch anh phía dưới, phát ra một tiếng *bịch* trầm đục nhờ hợp kim đồng-niken đặc chế không tạo ra bất kỳ tia lửa nào khi va chạm mạnh. Minh Sơn thở dốc, treo mình bằng một tay trái, lồng ngực phập phồng điều hòa nhịp thở trong bóng tối.
Giáo sư Khải từ phía trên miệng giếng phát hiện sự cố qua độ rung của dây thừng. Ông nhanh chóng đu mình leo xuống sát bên Minh Sơn, tay cầm đèn bão bọc lưới đồng rọi sát vào gương mặt sạm nắng đang co rúm vì đau đớn của người thợ cả. Khải dùng ký hiệu tay dứt khoát, chỉ chỉ vào vách đá thạch anh rạn nứt bên cạnh, rồi ra hiệu cho Minh Sơn áp tai vào đá.
Minh Sơn hiểu ý. Anh dùng chân giữ thăng bằng trên gờ đá hẹp, áp sát tai trái vào vỏ cây thông đá khổng lồ đang đâm xuyên qua vách giếng đá vôi.
Thông qua thớ gỗ thông đá dẻo dai, thính giác cực nhạy của thợ cả nghe thấy tiếng *rào rào... rào rào...* trầm đục phát ra từ sâu bên trong vách đá. Đó là tiếng di chuyển của dòng nhựa nóng chảy ngầm đang di chuyển dưới áp suất địa nhiệt dâng cao. Luồng địa nhiệt ấm áp ấy đang tỏa nhiệt lượng làm ấm vách đá thạch anh rỗng ngay sát vị trí đứng của anh.
"Mạch sáp rỗng ấm..." Minh Sơn khẽ thốt lên trong đầu.
Anh dùng bàn tay trái run rẩy rút bình gốm nhỏ dắt đai hông chứa hỗn hợp dầu thông nóng pha giấm sồi đặc chế Năm Dược. Đây là kỹ năng tự trị liệu 'Bôi trơn khớp xương bằng dầu thông' thiết yếu giúp anh sinh tồn qua những cơn co thắt xơ cứng mô mềm dọc đường đi.
Minh Sơn đổ một lượng dầu thông nóng ấm ra lòng bàn tay trái, rồi dùng lực xoa bóp mạnh lên các khớp ngón tay phải đang tê cứng và vùng bả vai phải bị bầm tím. Hơi nóng tỏa ra từ dầu thông tinh luyện nhanh chóng thấm sâu vào da thịt, kết hợp với tính axit nhẹ của giấm sồi làm mềm đi lớp sáp độc đang tích tụ trong mô cơ.
Cơn co thắt giật thắt dần dần thuyên giảm. Các ngón tay phải của anh khẽ cử động được trở lại, khôi phục được bảy phần mười lực cầm nắm dã chiến.
Minh Sơn khẽ thở phào, nhặt chiếc rìu đồng-niken mẻ nhẹ nằm trên gờ đá thạch anh dưới chân lên. Anh nheo mắt phải nhìn qua thấu kính lam thạch anh lọc sương vàng.
Dưới ánh sáng mờ ảo của đèn bão, bức tường thạch anh rạn nứt xung quanh giếng cổ hiện lên với hàng vạn ký tự cổ khắc chìm của nền văn minh tiền sử thung lũng.
Giáo sư Khải áp sát bảng đá phiến vào vách đá, dùng mẩu phấn trắng chỉ vào các nét vẽ cổ khắc chìm mô tả mạng lưới mạch nhựa ngầm. Ông viết nhanh: *"Các ký tự cổ này chỉ ra rằng bức tường thạch anh phía trước là lớp vỏ mỏng chặn dòng sáp ngầm nối liền vùng rìa với nội thành cổ đại. Chỉ cần đục chính xác vào điểm giao nhau của ba đường nứt tự nhiên này, bức tường sẽ tự rạn nứt mà không cần dùng lực quá mạnh."*
Minh Sơn quan sát kỹ các đường chỉ đen rạn nứt hiện lên rõ nét dưới thấu kính lọc sắc màu lam. Nhờ chứng mù màu, anh nhìn thấy rõ điểm giao nhau chịu lực yếu nhất của vách thạch anh rỗng ấm – nơi dòng địa nhiệt bốc lên mạnh nhất.
Anh hít một hơi thật sâu để giữ nhịp tim ổn định ở mức cực thấp, dồn toàn bộ lực cổ tay phải đã được bôi trơn dầu thông nóng vào cán rìu đồng-niken. Anh vung rìu theo góc nghiêng 45 độ cực kỳ dứt khoát, bổ mạnh vào điểm giao nhau rạn nứt địa chất.
*Clack!*
Lưỡi rìu hợp kim đồng-niken lướt êm ái qua lớp sáp dẻo bám ngoài, găm chặt vào thớ đá thạch anh giòn rụm mà không hề phát ra một tia lửa nào. Một tiếng *rắc rắc* trầm đục vang lên dọc theo vách giếng cổ.
Bức tường thạch anh rỗng ấm bắt đầu rạn nứt diện rộng, các mảng đá dăm rơi rào rào xuống lòng giếng sâu, để lộ ra một khoảng trống ngầm khổng lồ chứa đầy khí gas sáp ấm áp phả thẳng vào mặt cả hai người.
Giáo sư Khải rọi đèn bão bọc lưới đồng vào bên trong khoảng trống ngầm vừa lộ ra, đôi mắt ông lão câm đột ngột trợn tròn lên vì kinh ngạc tột độ. Ông kéo mạnh áo da cừu của Minh Sơn, tay run rẩy chỉ vào vách đá phía sâu bên trong lòng giếng ngầm.
Dưới đáy giếng sâu hun hút, Giáo sư Khải phát hiện ra một vách đá hổ phách khổng lồ đang rỉ ra dòng dung dịch rễ cây dại tự nhiên.
Vách đá hổ phách hoàng kim lấp lánh cao hơn năm mét hiện lên ma mị dưới ánh sáng đèn bão, tỏa ra một mùi hương ngọt thanh, dịu nhẹ làm dịu đi hoàn toàn mùi hắc ín nồng nặc xung quanh. Dòng dung dịch rễ cây dại tự nhiên – dung môi tối mật có sức mạnh hòa tan mọi liên kết hóa thạch sáp cổ đại – đang chảy rỉ ra thành từng giọt trong suốt, lấp lánh như những giọt lệ của thung lũng cổ sinh.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Khi luồng hơi sáp ấm áp từ vách đá hổ phách bốc lên cuồn cuộn theo lòng giếng cổ, từ các kẽ nứt đá thạch anh tối tăm xung quanh đáy giếng bỗng vang lên những tiếng *rào rào... rào rào...* d dập dồn, sắc nhọn.
Hàng vạn con kiến hổ phách khổng lồ dài hơn mười phân, với bộ giáp sáp vàng óng lấp lánh phản chiếu ánh đèn bão, bắt đầu bò ra từ các kẽ đá rạn nứt, hướng đôi mắt đỏ sọc và bộ gọng kìm sáp bén nhọn về phía luồng hơi sáp ấm áp đang dâng cao dập dồn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!