Nhạc nềnWuxia

Khế Ước Và Đồng Minh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động bằng xương quái thú của lính gác Trường vẫn còn rít liên hồi sau lưng, sắc nhọn xé toạc bầu không khí lạnh lẽo của hẻm núi ngầm. Gió đêm thốc mạnh qua các khe đá thạch anh sét, mang theo hơi sương muối buốt giá và mùi hắc ín nồng nặc của chiếc xe tù hơi nước vừa bị đè nát phía sau.


"Chạy mau! Đừng nhìn lại!"


Minh Sơn khàn giọng ra lệnh, tay trái siết chặt cán rìu hợp kim đồng-niken gia truyền, đẩy Giáo sư Khải lao về phía trước. Khớp bả vai phải của anh co thắt dữ dội, đau nhói lên tận thái dương trái mỗi khi cơ thể chịu chấn động. Cơn đau bầm tím từ tập trước giờ gặp cái lạnh buốt của đá ngầm như một chiếc đinh sắt cắm sâu vào thớ thịt, làm giảm đi ba phần mười lực vung tay của người thợ cả. Anh nheo bên mắt phải còn lành lặn dưới chiếc kính bảo hộ một mắt – bên thấu kính lam thạch anh còn lại khẽ rung lên theo nhịp chạy, lọc bỏ sắc vàng lóa mắt của làn sương mỏng để nhìn rõ những thớ đá rạn nứt dưới chân.


Thạch đi bên cạnh, một tay ôm chặt bả vai trái đang rỉ máu đầm đìa. Vết thương do thanh gậy bọc đồng của tên lính Vạn cào xước sâu hoắm, máu đỏ chảy ra đến đâu liền bị sương muối biên thùy đông cứng lại thành những vệt xám xịt, tanh nồng trộn lẫn mùi lưu huỳnh rỉ sét. A Sáng nhỏ thó chạy bọc hậu, hai tay ôm khư khư chiếc gùi tre bọc sáp ong chứa túi da cừu đựng nhựa thông sơ cấp lỏng. Dù đã được quấn băng kỹ lưỡng, vệt sáp định vị bám dưới đáy ba lô da cừu của cậu bé vẫn đang âm ỉ tỏa ra mùi ngọt mật ong hoang dã dưới hơi ấm cơ thể, như một ngọn đuốc vô hình dẫn đường cho đàn chó săn phía sau.


"Nép vào đây!" Thạch thở dốc, chỉ tay về phía một hốc rễ thông đá khổng lồ rủ xuống như một bức rèm dày cộp bên vách đá granite chịu lực.


Cả đoàn lách người qua khe rễ hẹp, nín thở chui vào một hốc đá khô ráo khuất gió. Tráng lập tức giương sẵn cây cung gỗ thông đá nặng trịch, dắt sẵn mũi tên bọc đồng-niken không tạo tia lửa, hướng đôi mắt hoang dã ra ngoài cảnh giới.


Trong hốc đá tối tăm, chỉ có ánh sáng lân quang yếu ớt từ các vỉa thạch anh hắt ra. Minh Sơn đặt Giáo sư Khải ngồi tựa lưng vào vách đá. Ông lão câm ngoài năm mươi tuổi thở dốc, đôi kính cận dày cộm bám đầy bụi thạch anh xộc xệch trên sống mũi sạm nắng. Cổ tay ông rỉ máu do vết xích sắt cào xước, nhưng thần thái vẫn bình thản đến kỳ lạ. Ông khẽ gật đầu với Minh Sơn, rồi vụng về rút từ trong túi áo khoác sờn rách ra một tấm bảng đá phiến nhỏ và một mẩu phấn trắng.


Minh Sơn dùng giấm sồi đặc chế từ bình gốm còn lại thấm vào vạt áo da cừu, nhẹ nhàng lau vết thương bả vai cho Thạch để trung hòa axit sáp bám vào, rồi quay sang nhìn Giáo sư Khải. Sự thấu cảm vô hình nảy sinh giữa hai con người mang khiếm khuyết thể xác: một người thợ cả mù màu đỏ-xanh phải sinh tồn bằng khứu giác nhạy bén, và một nhà khoa học lỗi lạc bị câm bẩm sinh chỉ có thể giao tiếp qua những nét chữ.


Giáo sư Khải nhanh chóng viết lên bảng đá, nét chữ phấn trắng sắc sảo hiện lên trong bóng tối:


*"Cảm ơn các anh. Nam tước Bách đang săn lùng tôi vì công thức dung môi rễ cây dại. Nhưng các anh có biết vì sao Nghiệp đoàn Vạn Tượng lại điên cuồng thu mua sáp thông thô từ phu nhựa biên thùy không?"*


Minh Sơn nhíu mày, lắc đầu. Anh chỉ biết nghiệp đoàn độc quyền thu mua để bán lại cho các xưởng luyện kim hoặc làm nhiên liệu chạy máy hơi nước của hoàng gia.


Giáo sư Khải khẽ thở dài, tay ký hiệu nhanh trước ngực rồi viết tiếp:


*"Không phải làm chất đốt. Nam tước Bách đã phát hiện ra độc tố gây xơ cứng mô mềm từ bào tử nấm hổ phách cổ đại. Hắn muốn dùng nhựa nguyên sinh từ lõi Cây Mẹ để chiết xuất và tinh luyện chất độc này trên quy mô lớn, chế tạo ra một loại vũ khí sinh học gây hóa thạch cơ bắp tức thời cho quân đội hoàng gia. Bệnh tình của con gái anh thực chất chính là nạn nhân thử nghiệm lâm sàng từ các mạch nước ngầm bị rò rỉ độc tố của chúng."*


Nét phấn cuối cùng dừng lại, hằn sâu vào mặt đá phiến. Minh Sơn cảm thấy lồng ngực mình thắt lại như bị một gọng kìm sắt siết chặt. Hóa thạch mô mềm của Bình An... căn bệnh quái ác đang biến đôi chân con gái anh thành đá granite, không phải là thiên tai dịch bệnh tự nhiên. Nó là hậu quả từ lòng tham tột cùng của Nghiệp đoàn Vạn Tượng! Sự dằn vặt và căm phẫn dâng trào trong huyết quản, làm bả vai phải chấn thương của anh giật mạnh, rỉ máu qua lớp băng vải dạ.


"Lũ khốn..." Tráng nghiến răng, tay siết chặt cánh cung gỗ thông đá đến mức các thớ gỗ phát ra tiếng kêu răng rắc. "Chúng coi mạng người biên cương như cỏ rác sao?"


Giáo sư Khải khẽ đặt tay lên vai Minh Sơn, đôi mắt ông ánh lên sự kiên định. Ông xóa bảng, viết nhanh một dòng chữ mới:


*"Tôi có thể giúp anh điều chế dung môi từ rễ cây dại để bẻ gãy liên kết hóa thạch cứu con gái anh. Nhưng chúng ta phải ngăn chặn máy khoan của Nam tước Bách tiếp cận lõi Cây Mẹ. Nếu lõi cây bị tổn thương, toàn bộ nguồn nước ngầm biên thùy sẽ biến thành sáp độc vĩnh viễn."*


Minh Sơn hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở theo phương pháp thiền của Thầy Tuệ Lâm, cố giữ cho nhịp tim ổn định ở mức thấp để giảm tiêu hao oxy trong hốc đá hẹp. Anh khẽ gật đầu với Giáo sư Khải, thiết lập một lời thề đồng minh không lời giữa người thợ cả và nhà khoa học.


Đúng lúc đó, từ phía rìa ngoài của hốc rễ cây gác núi, một tiếng động cơ học cực nhỏ vang lên. Không phải tiếng bước chân của lính tuần tra bọc giáp da gấu, mà là một tiếng *phập* khô khốc, trầm đục.


Tráng đang cảnh giới phía trước bỗng khựng lại. Gã lén lùi lại phía sau trại tạm, cúi người nhặt một vật gì đó găm trên thân cây thông đá mục nát ngay sát lối vào. Đó là một mũi tên không có ngạnh, đầu mũi bọc đồng rỉ sét bám mùi thuốc súng và dầu mỡ rẻ tiền.


Khứu giác cực nhạy của Minh Sơn lập tức giật nảy. Giữa mùi khói sáp và hơi muối buốt giá, anh ngửi thấy một mùi hương quen thuộc đến đáng sợ tỏa ra từ mũi tên: mùi đồng nung rẻ tiền trộn lẫn mùi thuốc súng rỉ sét đặc trưng của sòng bài biên thùy – thứ mùi của Trùm nợ Kiệt, kẻ đang nắm giữ các khế ước nợ của Tráng và Lực tại thị trấn Sương Mù.


Minh Sơn nheo mắt phải, quan sát cử chỉ của Tráng qua thấu kính lam thạch anh. Dưới ánh sáng mờ ảo, anh thấy đôi vai vạm vỡ của gã thợ săn bẫy vôi khẽ run lên bần bật. Tráng giấu vội mảnh giấy da cừu quấn quanh thân mũi tên vào trong đai hông, gương mặt gân guốc sạm nắng trở nên xám ngoét, ánh mắt hoang dã hiện lên sự dằn vặt và hoảng sợ tột cùng.


Minh Sơn không vạch trần ngay lập tức. Anh biết Tráng đang gánh chịu một áp lực khổng lồ từ khế ước nợ nần giam giữ vợ con gã tại thị trấn. Nếu dùng bạo lực hoặc sự nghi ngờ để ép buộc, anh sẽ chỉ đẩy người đồng hành dũng cảm này vào chân tường phản bội.


Đêm càng về khuya, sương muối rơi càng dày đặc, làm mục nát những thớ gỗ thông đá gãy đổ bên ngoài. Cả đoàn chìm vào giấc ngủ mệt mỏi, chỉ có tiếng thở dài trầm đục của Thạch và tiếng rít gió qua khe đá.


Khoảng nửa đêm, Minh Sơn khẽ mở mắt. Khứu giác của anh phát hiện ra sự dịch chuyển của luồng gió ấm trong hốc đá: Tráng đang lặng lẽ bò ra ngoài, tay cầm cây cung gỗ thông đá, bước đi khập khiễng cố tránh tiếng động cơ học trên nền sáp dẻo.


Nhưng ngay khi Tráng vừa bước ra đến lối vào hốc rễ cây, bóng nhỏ thó của A Sáng đã đứng sừng sững chặn ngay trước mặt gã từ bao giờ. Cậu bé ôm chiếc gùi tre bọc sáp ong, ánh mắt sáng lên sự cảnh giác của một thợ nhựa tập sự được rèn luyện.


"Chú Tráng, đêm tối sương sáp độc dày lắm, chú đi đâu thế?" A Sáng hỏi nhỏ, giọng nói lạnh ngắt.


Tráng khựng lại, tay gã khẽ đặt lên cán dao găm dắt hông, gương mặt co giật đầy đau đớn. Gã không muốn làm tổn thương đứa trẻ, nhưng áp lực từ bức thư nợ đang thiêu đốt tâm can gã.


"Tránh ra, thằng ranh," Tráng rít qua kẽ răng, giọng run lên. "Tao có việc phải đi. Đừng để tao phải dùng sức."


"Để cậu ấy đi, A Sáng," giọng nói trầm thấp của Minh Sơn vang lên từ bóng tối của hốc đá.


Minh Sơn bước ra, chiếc kính bảo hộ một mắt lọc sạch sắc vàng óng của sương mù, nhìn thẳng vào gương mặt đầy sẹo cào của Tráng. Anh không mang theo rìu đục, hai tay để trần bám đầy vết chai sần của thợ cả.


Tráng nhìn Minh Sơn, đôi mắt gã đỏ sọc lên vì thiếu ngủ và dằn vặt. "Minh Sơn... tôi... tôi không còn lựa chọn nào khác. Hắn sẽ giết vợ con tôi."


Minh Sơn lặng lẽ bước tới sát bên Tráng. Anh thọc tay vào túi da cừu dắt hông, rút ra một chiếc hộp thiếc gia bảo nhỏ bọc vải dạ tẩm mỡ cừu khô khốc. Anh mở nắp hộp, để lộ một khối hổ phách mắt muỗi quý hiếm còn lại – khối hổ phách nhỏ lấp lánh sắc đỏ vàng dưới ánh sáng lân quang thạch anh, chứa xác loài muỗi cổ sinh vẹn nguyên từ thời tiền sử. Đây là tài nguyên quý giá nhất anh giữ lại để phòng hờ mua dung môi hóa chất khan hiếm sau này.


Minh Sơn đặt khối hổ phách mắt muỗi vào lòng bàn tay thô ráp, run rẩy của Tráng.


"Giữ lấy," Minh Sơn trầm giọng nói, ánh mắt sâu thẳm đầy sự bao dung. "Mang thứ này về cho Trùm nợ Kiệt. Nó đủ để xóa sạch khế ước nợ của cậu và Lực tại thị trấn Sương Mù, mua lại tự do cho vợ con cậu. Tôi không muốn cậu phải chiến đấu bên cạnh tôi với một trái tim bị giam cầm."


Tráng nhìn khối hổ phách mắt muỗi lấp lánh trong tay, rồi nhìn vào đôi mắt nhạy cảm của người thợ cả mù màu. Gối gã khẽ run lên, rồi quỳ sụp xuống nền đá sáp lạnh buốt, hai tay ôm lấy mặt, những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài qua các kẽ ngón tay chai sạn.


"Minh Sơn... tôi xin lỗi..." Tráng nghẹn ngào confess. "Bức thư của Kiệt... hắn bảo nếu trong vòng hai ngày tới tôi không giao nộp tấm bản đồ vỏ cây cổ của cha anh tại bến sông Biên Giới, hắn sẽ bắt Bình An và vợ con tôi đi bán làm nô lệ sáp cho các hầm mỏ ngầm của nghiệp đoàn. Tôi đã định... đã định lén lấy cắp bản đồ của anh trong đêm nay."


Giáo sư Khải bước đến bên cạnh, ông nhìn Tráng rồi dùng phấn viết nhanh lên bảng đá phiến, đưa ra trước mặt Minh Sơn:


*"Kiệt là kẻ tham lam nhưng nhát gan. Hắn không biết cấu trúc thực tế của bản đồ vỏ cây họ Minh co giãn theo nhiệt độ. Chúng ta có thể ngụy tạo một bản đồ giả."*


Minh Sơn nhíu mày nhìn Giáo sư Khải. Khải gật đầu, tiếp tục viết:


*"Tôi nắm rõ địa hình Rìa Sương Vàng và các vùng sạt lở sáp lỏng ngầm. Tôi sẽ vẽ một lộ trình giả dẫn thẳng vào vùng tuần tra thiết giáp của Thiết Hùng hoặc các túi khí gas sáp dễ nổ. Tráng sẽ mang bản đồ giả này đến giao cho Kiệt để giải cứu vợ con, đồng thời mượn tay lính nghiệp đoàn tiêu diệt thế lực của hắn."*


Một kế hoạch ngụy tạo hoàn hảo! Minh Sơn nhìn Tráng, rồi nhìn Giáo sư Khải. Sự kết hợp giữa khứu giác thực địa của thợ cả, kiến thức địa chất của nhà khoa học cổ sinh và lòng dũng cảm của thợ săn bẫy vôi đang mở ra một lối thoát hiểm ngoạn mục giữa vòng vây của kẻ thù.


Tráng ngẩng đầu lên, ánh mắt gã không còn sự hoang mang, dằn vặt mà thế vào đó là một ý chí chiến đấu kiên định chưa từng có. Gã siết chặt nắm tay, đứng dậy đối diện với Minh Sơn.


"Tôi, Tráng, thề trước thần linh rừng thông đá: từ nay mạng sống này thuộc về anh, Minh Sơn. Nếu tôi có một nửa dã tâm phản bội khế ước đồng minh này, hãy để sáp lỏng thung lũng nuốt chửng thể xác tôi vĩnh viễn."


Đoàn thám hiểm đã vượt qua ngòi nổ rạn nứt nội bộ nguy hiểm nhất, thắt chặt thêm tình đồng đội chiến đấu bằng lòng nhân ái và sự thấu hiểu sâu sắc. Thế nhưng, áp lực thời gian vẫn đè nặng lên vai họ. Trùm nợ Kiệt yêu cầu Tráng phải giao nộp bản đồ tại bến sông Biên Giới trong vòng hai ngày tới, và Thiết Hùng đang ráo riết truy quét rừng thông cổ sinh.


Tráng lặng lẽ siết chặt cây cung gỗ thông, nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ da thú đang mở trên đùi Minh Sơn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!