Giải Cứu Trong Hẻm Núi
Bóng tối của Rừng Thông Đá Khổng Lồ nuốt chửng những bước chân vội vã của đoàn thám hiểm. Làn khói sáp độc cay nồng từ vỏ thông đá ẩm đốt bằng rìu hợp kim đồng-niken của Minh Sơn vẫn còn bảng lảng phía sau hẻm núi, tạm thời che mắt đàn chó săn bọc giáp của lính gác Trường. Nhưng cái giá phải trả cho cuộc trốn chạy nghẹt thở ấy đang đè nặng lên từng thớ thịt của người thợ cả.
Khớp bả vai phải của Minh Sơn sưng tấy lên, nóng rẫy và đau buốt như có hàng ngàn cây kim thông đá cắm sâu vào xương tủy. Cơn đau co thắt âm ỉ từ vết bầm do gậy thúc của Nghĩa từ tập trước giờ gặp cái lạnh buốt xương của bùn sáp ngụy trang bám trên da thịt càng trở nên tàn nhẫn hơn. Mỗi nhịp thở của anh đều mang theo mùi hắc ín nồng nặc và vị chát gắt của sương muối đang bắt đầu rơi dày đặc bên ngoài rìa rừng. Anh phải nhắm chặt mắt trái, điều chỉnh lại chiếc kính bảo hộ chỉ còn một bên thấu kính lam thạch anh lành lặn để nhìn đường.
Dưới ánh sáng khúc xạ yếu ớt của màn sương vàng nhạt, thế giới qua mắt một người mù màu đỏ-xanh như Minh Sơn biến thành một dải lờ mờ màu xám đục. Nhưng chính khiếm khuyết ấy lại giúp anh lọc bỏ những quầng sáng lóa mắt của tinh thể thạch anh, nhìn rõ từng đường rạn nứt địa chất ngầm trên vách đá và thớ gỗ thông đá cứng như thép phía trước.
"Sư phụ, bả vai người... rỉ máu rồi," A Sáng thì thầm, giọng run lên vì lạnh khi bước đi trên đôi guốc gỗ bản rộng đặc chế. Cậu bé ôm khư khư chiếc gùi tre bọc sáp ong chứa túi da cừu đựng nhựa sơ cấp – liều thuốc duy nhất có thể kìm hãm mảng xơ cứng mô mềm đang lan dần lên ngực của Bình An tại thị trấn.
"Không sao. Bám sát Thạch. Đừng nhấc cao bước chân, cứ trượt nhẹ để không tạo tiếng động cơ học," Minh Sơn khàn giọng ra lệnh, tay trái siết chặt cán rìu đồng-niken gia truyền dắt hông. Anh chưa thể cạo bỏ vết sáp định vị bám dưới ba lô da cừu của A Sáng vì hơi ấm cơ thể cậu bé vẫn đang làm nó chảy rỉ tỏa mùi mật ong ngọt lịm. Họ phải di chuyển liên tục trước khi Trường tìm ra cách trung hòa làn khói độc.
Đi đầu toán người là Thạch, cựu binh đào ngũ của nghiệp đoàn. Gương mặt gân guốc có vết sẹo dài bên má trái của gã đầm đìa mồ hôi lạnh. Thạch bỗng khựng lại, giơ bàn tay thô ráp ra hiệu cho cả đoàn dừng bước ngay sát một vách đá thạch anh sét dựng đứng.
Từ phía hẻm núi hẹp phía trước, tiếng roi da quất đen đét xé rách màn sương lạnh, kèm theo những tiếng chửi rủa thô thiển và tiếng rên rỉ trầm đục của con người.
"Lũ lợn này! Đẩy mạnh lên! Máy hơi nước của xe tù mà hỏng, tao sẽ lột da từng đứa tụi mày làm quai guốc!"
Minh Sơn nép sát vào hốc rễ thông đá cổ thụ, nheo mắt nhìn xuống lòng hẻm núi. Dưới đáy khe đá sâu khoảng mười mét, một chiếc xe tù hơi nước bọc thép khổng lồ của Nghiệp đoàn Vạn Tượng đang bị mắc kẹt. Chiếc xe có buồng lái bọc sắt xám xịt bám đầy vệt sáp khô, phía sau là một chiếc lồng sắt kiên cố chứa tù nhân. Hệ thống bánh xích sắt nặng nề của xe đã bị những rễ thông đá hóa thạch khổng lồ – cứng như thép và nhọn hoắt – quấn chặt, khóa cứng hoàn toàn phanh cơ khí.
Đứng trên mui xe là Lính gác Vạn, một tên tuần binh khét tiếng tàn bạo của nghiệp đoàn. Gã có vóc dáng thô kệch, tay lăm lăm chiếc gậy gỗ thông đá bọc đồng nặng tới tám cân, liên tục quất chiếc roi da bọc sáp cứng xuống lưng năm phu mỏ nghèo khổ đang rạp người đẩy xe dưới đất. Những vết thương trên lưng họ rỉ máu, nhanh chóng bị sương muối ăn mòn sủi bọt xám.
Bên trong lồng sắt khóa chặt bằng xích xích, một ông lão ngoài năm mươi tuổi, dáng người mảnh khảnh hơi khòm, tóc chớm bạc bù xù đang bị xích chặt hai tay vào sàn xe. Đó là Giáo sư Khải. Đôi kính cận dày cộm bám bụi thạch anh của ông bị lệch sang một bên, nhưng đôi mắt sâu phía sau tròng kính vẫn giữ được vẻ thông tuệ, bình thản đến kỳ lạ.
*BỐP!*
Giáo sư Khải cố tình dùng đôi chân gầy gò của mình đá mạnh vào khớp phanh cơ khí của xe tù, tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên làm bánh xích sắt càng kẹt chặt hơn vào rễ đá.
"Lão già câm này! Mày muốn chết hả?" Lính gác Vạn gầm lên, gã rút thanh gậy bọc đồng nặng trịch giơ cao, định nện thẳng xuống đầu Giáo sư Khải qua khe lồng sắt.
"Thạch, gã kia là ai?" Minh Sơn hỏi nhỏ, khứu giác của anh đã ngửi thấy mùi dầu thông nóng và mùi kim loại rỉ sét đặc trưng tỏa ra từ xe tù.
"Giáo sư Khải," Thạch nghiến răng, mắt rực lên tia giận dữ. "Nhà nghiên cứu sinh vật cổ duy nhất dám chống lại Nam tước Bách. Ông ấy nắm giữ công thức dung môi rễ cây dại – thứ duy nhất có thể hòa tan vách sáp cổ để vượt qua Đầm Lầy Sáp Đỏ. Nghiệp đoàn muốn áp giải ông ấy về pháo đài ngầm để ép dịch công thức chế tạo vũ khí sinh học."
Minh Sơn lặng người. Công thức dung môi rễ cây dại! Đó chẳng phải là manh mối duy nhất mà bà lão Nhã đã nhắc đến để cứu Bình An sao? Nhựa thông sơ cấp lỏng anh vừa khai thác được chỉ có tác dụng kìm hãm tạm thời trong vài tháng. Muốn chữa dứt điểm mầm bệnh hóa thạch mô mềm của con gái, anh bắt buộc phải có dung môi rễ cây để tiến sâu vào tâm Cây Thế Giới.
"Chúng ta phải cứu ông ấy," Minh Sơn dứt khoát nói, bàn tay trái của anh siết chặt cán rìu đồng-niken.
"Điên rồi sao?" Thạch giữ vai Minh Sơn lại. "Lính gác Vạn có giáp sắt bọc ngoài và thanh gậy bọc đồng cực kỳ nguy hiểm. Gã còn có ba tên tuần binh trang bị súng hơi nước tầm xa cảnh giới phía sau vách đá thạch anh. Chúng ta chỉ có ba người lành lặn, làm sao đột kích nổi?"
"Tôi biết điểm yếu của chiếc xe tù hơi nước đó," Thạch ngập ngừng, vết sẹo trên má gã giật giật. "Tôi từng là đồng đội cũ của nhóm lính gác này trước khi đào ngũ. Khớp nối xích sắt của nồi hơi nằm ngay dưới gầm xe, rất giòn. Chỉ cần đập gãy nó, áp suất hơi nước sẽ xả ra làm tê liệt cỗ xe. Nhưng chúng ta cần một mồi nhử để kéo lính gác Vạn ra xa buồng lái."
"Để tôi làm mồi nhử," Thạch đề nghị. "Tôi sẽ giả vờ là lính tuần tra bị lạc để đánh lừa gã."
Thạch hít một hơi thật sâu, gạt bỏ lớp bùn sáp ngụy trang trên vai, bước ra khỏi hốc đá thạch anh. Gã cố chỉnh lại chiếc áo giáp da cũ bị xé rách huy hiệu nghiệp đoàn, bước xuống lòng hẻm núi với bộ dạng mệt mỏi.
"Vạn! Là tôi, Thạch đây! Đội tuần tra số 4 bị quái thú tấn công ở phía thượng nguồn, tôi bị lạc mất nhóm!" Thạch gọi lớn bằng tiếng lính cũ, cố gắng tạo ra vẻ hoảng loạn.
Lính gác Vạn khựng lại, gã nheo đôi mắt ti hí nhìn xuống dốc đá. Nhưng ngay khi nhìn thấy vết sẹo dài và huy hiệu bị xé rách trên ngực Thạch, gương mặt gã lập tức chuyển sang tàn nhẫn.
"Thạch? Thằng đào ngũ khốn nạn! Nam tước Bách đã treo thưởng mười đồng tiền vàng cho cái đầu của mày! Bắn nó cho tao!" Vạn gầm lên, gã vung thanh gậy bọc đồng chỉ thẳng về phía Thạch.
Hai tên tuần binh phía sau vách đá thạch anh lập tức giương súng hơi nước nổ súng. Tiếng rít xé gió của đạn hơi nước vang lên dồn dập. Đạn bắn sượt qua bả vai Thạch, găm thẳng vào vách đá thạch anh sét tạo ra những tiếng nổ giòn rụm. Thạch phải lăn lộn trên đất sáp trơn trượt, lao mình vào sau một tảng đá granite để tránh làn đạn. Kế hoạch đàm phán dụ địch hoàn toàn thất bại.
"Tráng! Ném đá đánh lạc hướng bọn bắn súng!" Minh Sơn hét lớn.
Tráng đứng phía sau vách đá lập tức hành động. Gã dùng sức mạnh cơ bắp của một thợ săn, liên tục ném những khối đá thạch anh sắc nhọn về phía hai tên tuần binh đang nổ súng. Đá bay vù vù xé gió, đập trúng vào mũ giáp sắt của một tên lính tuần tra tạo ra tiếng động cơ học lớn, buộc chúng phải quay nòng súng hơi nước về phía đỉnh dốc đá để bắn trả.
Lợi dụng khoảng trống hỏa lực đó, Minh Sơn thực hiện cuộc đột kích dứt khoát. Anh khụy gối hạ thấp trọng tâm, áp dụng kỹ thuật di chuyển 'Lướt sáp bằng guốc gỗ' để lướt nhanh như một chiếc bóng xám trong màn sương mù vàng óng. Đôi guốc gỗ bản rộng trượt êm ái trên bề mặt sáp dẻo lạnh ngắt, không hề phát ra bất kỳ tiếng động nhỏ nhất nào.
Anh tiếp cận gầm xe tù hơi nước từ phía điểm mù của buồng lái bọc sắt. Hơi nóng hầm hập và mùi dầu thông khét lẹt từ nồi hơi phả thẳng vào mặt anh. Khớp bả vai phải của anh co thắt dữ dội, đau nhói đến mức anh phải dùng tay trái để vung rìu.
Minh Sơn nín thở, nheo mắt phải nhìn thấu qua lớp kính bảo hộ bị vỡ một bên. Nhờ chứng mù màu, anh không bị lóa mắt bởi ánh sáng khúc xạ vàng óng tỏa ra từ nồi hơi hơi nước, nhìn rõ khớp nối xích sắt chịu lực của xe tù đang căng tràn áp suất dưới gầm xe.
Anh vung chiếc rìu đục bằng hợp kim đồng-niken nặng trịch bằng tay trái, dùng toàn bộ lực cổ tay bổ mạnh một nhát dứt khoát vào khớp nối xích sắt theo góc nghiêng bốn mươi lăm độ.
*XOẢNG!*
Lưỡi rìu hợp kim đặc chế lướt êm ái qua thớ xích sắt đang căng cứng. Không có một tia lửa trần nào phát ra để kích nổ lượng khí gas sáp rò rỉ xung quanh hẻm núi. Nhát rìu chuẩn xác đập gãy hoàn toàn khớp nối xích sắt chịu lực. Áp suất hơi nước nén chặt trong nồi hơi lập tức bị xả ra ngoài qua van an toàn, tạo ra những tiếng rít xèo xèo chói tai và một màn sương hơi nước nóng bỏng bao phủ toàn bộ gầm xe.
"Có kẻ đột nhập! Dưới gầm xe!" Lính gác Vạn phát hiện ra sự cố, gã roar lên điên cuồng. Gã nhảy phăng từ mui xe xuống đất, vung thanh gậy bọc đồng nặng tám cân quật mạnh về phía bóng xám của Minh Sơn dưới gầm xe.
Thạch từ trong hốc đá lao ra chặn đường, gã vung thanh kiếm sắt rèn thủ công bọc giáp da để đỡ đòn cho Minh Sơn.
*BOONG!*
Sức mạnh cơ bắp khủng khiếp của Lính gác Vạn kết hợp với trọng lượng của thanh gậy bọc đồng đập thẳng vào lưỡi kiếm của Thạch. Lực va chạm mạnh phát ra tiếng nổ kim loại chói tai. Thạch bị đánh bật lùi lại năm bước, thanh kiếm sắt của gã bị mẻ một mảng lớn. Gậy bọc đồng của Vạn sượt qua bả vai trái của Thạch, cào rách lớp giáp da cũ và để lại một vết thương rỉ máu sâu hoắm (cost paid).
"Thằng đào ngũ khốn kiếp! Chết đi!" Vạn gầm lên, gã giơ cao gậy bọc đồng định nện nhát quyết định xuống đầu Thạch đang ngã quỵ.
Minh Sơn biết bả vai phải chấn thương của mình không thể chịu nổi một cú va chạm trực diện với thanh gậy bọc đồng nặng nề kia nếu anh dùng rìu đỡ đòn. Anh bắt buộc phải sử dụng đòn bẩy cơ học và yếu tố môi trường để lật ngược thế cờ.
Anh nhanh chóng nheo mắt phải nhìn lên đỉnh hẻm núi đá thạch anh ngay phía trên buồng lái xe tù. Nhờ 'Thị giác cấu trúc rạn nứt', anh phát hiện ra một cành thông đá hóa thạch khổng lồ, nặng hàng tấn, đang rủ xuống ngay phía trên xe tù. Cành thông đá này đã bị rạn nứt cấu trúc nghiêm trọng do vụ nổ bụi sáp từ tập trước, chỉ còn liên kết bằng một mảng sáp khô mỏng manh.
Minh Sơn dùng tay trái vung rìu đồng-niken đập mạnh vào chiếc nêm chêm gỗ thông đá chịu lực bọc ngoài vách đá sát bánh lái xe tù, tạo ra một đòn bẩy tự nhiên.
Anh dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đu người lên thanh đòn bẩy gỗ thông đá, truyền lực chấn động định hướng thẳng lên điểm rạn nứt của cành thông đá hóa thạch phía trên.
*RẮC... RẮC... RẮC...*
Tiếng gãy đổ trầm đục vang lên dữ dội từ đỉnh vách đá. Mảng sáp khô liên kết cuối cùng bị xé toác ra. Cành thông đá hóa thạch khổng lồ nặng hàng tấn mất đi điểm tựa, đổ sụp tự do thẳng xuống dưới lòng hẻm núi.
*UỲNH!*
Khối thông đá khổng lồ đè sụp hoàn toàn buồng lái bọc sắt của chiếc xe tù hơi nước, đè nát lò hơi đang xả áp suất tạo ra một vụ nổ hơi nước mini đầy khói trắng. Lính gác Vạn đang giơ gậy định đánh Thạch bị chấn động mạnh hất văng ra xa, gã bị một nhánh thông đá nặng đè chặt hai chân dưới đất sáp dẻo, không thể cử động.
"Đi mau!" Minh Sơn hét lớn, anh lao đến dùng rìu đồng-niken đập gãy ổ khóa lồng sắt của xe tù không tạo tia lửa.
Giáo sư Khải nhanh chóng bước ra khỏi lồng sắt. Ông bị câm bẩm sinh nên không thể nói, chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt sâu phía sau tròng kính cận dày cộm ánh lên sự cảm kích tột cùng đối với người thợ cả mù màu. Ông dùng đôi bàn tay bị xích xước xát ra hiệu cho nhóm phu mỏ đang ngơ ngác.
"Mọi người mau chạy vào rừng sâu đi! Đừng quay lại thị trấn nữa!" Thạch ôm bả vai trái rỉ máu, khàn giọng hét lên với năm phu mỏ.
Nhóm phu mỏ cúi đầu chào đoàn thám hiểm rồi nhanh chóng lẩn trốn vào màn sương mù dày đặc của Rừng Thông Đá Khổng Lồ.
Nhưng niềm vui giải cứu chưa kịp trọn vẹn thì một âm thanh tàn nhẫn khác đã dội vang khắp hẻm núi đá thạch anh.
*HÚ... HÚ... HÚ...*
Tiếng còi báo động bằng xương quái thú của lính gác Trường vang lên dập dồn, sắc nhọn xé toạc bầu không khí lạnh lẽo. Tiếng động sập đổ của cành thông đá hóa thạch khổng lồ đã kích hoạt toàn bộ hệ thống cảnh báo sớm của Đội tuần tra Thiết Hùng gần đó. Tiếng xích sắt va chạm và tiếng gầm rú của máy hơi nước bọc thép đang áp sát hẻm núi với tốc độ cực nhanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!