Nhạc nềnWuxia

Đàn Chó Săn Trong Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong hốc cây rỗng của cây thông đá cổ thụ dày đặc như một lớp sáp nguội, chỉ có ánh sáng màu lam nhạt từ chiếc đèn bão bọc lưới đồng của A Sáng khẽ hắt lên những thớ gỗ hóa thạch xám xịt. Minh Sơn đứng lặng, những ngón tay trái thô ráp của anh vẫn mơn man trên vết máu khô mang ký tự cổ ở góc trang nhật ký bị rách. Mùi khói thông nồng đậm, mùi giấm sồi cũ kỹ từ di vật của người cha quá cố Minh Hùng như một sợi dây vô hình kết nối anh với quá khứ mười lăm năm trước. Cha anh không phải là kẻ hèn nhát bỏ trốn; ông đã hy sinh đôi mắt của mình để phong ấn thung lũng, cứu sống hàng ngàn con người tại thị trấn biên thùy này. Sự thật ấy vừa được hé lộ, mang lại cho Minh Sơn một luồng sức mạnh tinh thần to lớn, nhưng nó cũng đi kèm với một gánh nặng nhân quả đè nặng lên bả vai phải đang đau nhức của anh.


Đột nhiên, khứu giác nhạy bén bẩm sinh của Minh Sơn khẽ giật nảy. Giữa mùi hương dịu nhẹ của dầu thông đá cổ thụ tỏa ra từ hốc cây rỗng, một mùi ngọt đậm, ngầy ngậy bốc lên. Mùi vị ấy không thuộc về hệ sinh thái tự nhiên của Vòm Lá Cây Mẹ Rìa. Nó là mùi mật ong hoang dã pha lẫn dầu thông non – ngọt lịm, ấm nóng và đang phát tán mạnh mẽ dưới hơi ấm của thung lũng.


Minh Sơn nheo mắt phải, rọi thấu kính lam của chiếc kính bảo hộ dính máu xuống đáy chiếc ba lô da cừu mà A Sáng đang đeo trên vai. Dưới ánh sáng lam nhạt, một vệt chất lỏng dẻo màu vàng óng, bám chặt vào lớp da cừu dày cộp đang khẽ chảy rỉ ra do nhiệt độ cơ thể cậu bé tỏa ra.


Sáp định vị lỏng của Gã Hắc!


"Chết tiệt," Minh Sơn rít qua kẽ răng, giọng nói trầm thấp đầy sự kinh hoàng. Anh lập tức nhận ra cái bẫy tàn nhẫn của gã lái buôn chợ đen xảo quyệt. Gã Hắc đã lén bôi thứ sáp độc hại này lên ba lô của anh từ Chợ Đen Sương Mù để lính tuần tra nghiệp đoàn có thể đánh hơi dấu vết. Suốt chặng đường vượt sông và băng qua hẻm núi, nhiệt độ lạnh giá của đêm đông đã giữ cho lớp sáp này đông cứng và không tỏa mùi. Nhưng giờ đây, khi họ trú ẩn trong hốc cây ấm áp, địa nhiệt dâng cao đã làm tan chảy vệt sáp, biến ba lô của A Sáng thành một ngọn đuốc mùi hương vô hình giữa rừng sâu.


*HÚ... HÚ... HÚ...*


Từ phía hạ nguồn hẻm núi đá thạch anh, cách Vòm Lá Cây Mẹ Rìa chưa đầy nửa dặm, một tiếng tru dài, khàn đục của dã thú vang lên, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của đêm tối. Tiếng tru ấy không phải của loài báo móng hổ phách hoang dã, mà là tiếng gầm rít dập dồn của đàn chó săn bọc giáp da gấu dưới sự điều khiển của lính gác Trường – kẻ huấn luyện chó săn tàn bạo của Đội tuần tra Thiết Hùng.


"Sư phụ... tiếng chó săn của nghiệp đoàn!" A Sáng run rẩy, hai tay ôm chặt lấy chiếc gùi tre bọc sáp ong trước ngực. Gương mặt nhem nhuốc muội than của cậu bé tái mét dưới ánh sáng đèn bão.


"Mau tắt đèn! Thu dọn nhật ký!" Minh Sơn dứt khoát ra lệnh. Anh dùng tay trái giật phăng chiếc ba lô bám sáp định vị khỏi vai A Sáng, nhét vội cuốn nhật ký bọc da gấu và Bản đồ Da Thú cổ vào túi da cừu hai lớp bảo quản nhựa dắt hông.


Hai thầy trò nhanh chóng bám vào các rễ thông đá rủ xuống để leo xuống mặt đất. Dưới gốc cây khổng lồ, Tráng đang đứng cảnh giới sát rìa tán lá, tay lăm lăm cây cung gỗ thông đá nặng trịch. Thạch đang ngồi bên cạnh Liêm – kẻ phản bội đang sốt cao ngất lịm do bỏng sáp. Lực thợ mài kính gầy gò thì run cầm cập, đôi mắt cận thị nặng đảo liên tục trong bóng tối.


"Chúng ta bị theo dấu mùi hương từ ba lô của A Sáng," Minh Sơn trầm giọng nói với cả đoàn khi vừa chạm đất. "Chạy trốn lúc này là tự sát. Đất sáp dẻo trơn trượt bên ngoài sẽ làm giảm tốc độ di chuyển của guốc gỗ, đàn chó săn bọc giáp của Trường sẽ đuổi kịp chúng ta trong vòng mười phút."


"Vậy phải làm sao? Rìu của tôi không thể chém đứt cổ họng của cả đàn chó săn bọc giáp sắt đó đâu!" Tráng nghiến răng, bả vai vạm vỡ gồng lên đầy căng thẳng.


Minh Sơn nhìn quanh hốc rễ thông đá khổng lồ. Dưới tác động của sương muối rơi nhẹ bên ngoài, những vũng bùn trộn sáp dẻo nguội lạnh tích tụ dưới các khe rễ đá đang đông cứng lại thành một màu xám vàng xỉn. Khứu giác nhạy bén của anh ngửi thấy mùi đất ẩm lạnh ngắt từ những vũng bùn này.


"Chúng ta phải ngụy trang," Minh Sơn dứt khoát nói. "Sử dụng kỹ thuật ngụy trang bằng bùn sáp nguội. Đàn chó săn của Trường định vị mục tiêu dựa trên hai yếu tố: mùi mồ hôi ấm của con người và nhiệt lượng cơ thể bốc lên trong sương lạnh. Bùn sáp nguội dưới khe rễ này có chứa hàm lượng lưu huỳnh và đất sét ẩm, đủ sức cô lập hoàn toàn thân nhiệt và che giấu mùi hương của chúng ta."


Không chần chừ, Minh Sơn quỳ xuống vũng bùn lạnh ngắt sát gốc cây. Anh dùng bàn tay trái vục từng nắm bùn trộn sáp dẻo ẩm ướt, trét mạnh lên lớp áo khoác da cừu sờn rách của mình. Khi lớp bùn sáp lạnh buốt chạm vào da thịt, một luồng khí lạnh thấu xương chạy dọc sống lưng khiến anh rùng mình. Nhưng tồi tệ nhất là khi bùn lạnh bám vào khớp bả vai phải đang sưng tấy nặng của anh. Cơn đau co thắt đột ngột giật thắt lên tận đỉnh đầu, khiến mắt phải anh lòa đi trong giây lát, lồng ngực thắt nghẹt. Anh phải cắn chặt môi dưới đến rỉ máu để không phát ra tiếng rên rỉ trước mặt học trò.


"Mau lên! Trét kín toàn bộ trang bị, quần áo và cả hòm thiết bị nữa!" Minh Sơn khàn giọng thúc giục cả đoàn.


Tráng và Thạch lập tức làm theo. Họ điên cuồng bốc bùn sáp trét lên người nhau, trét kín lên cả cơ thể đang sốt nóng của Liêm để dập tắt nhiệt lượng tỏa ra từ vết bỏng sáp của gã. Lực thợ mài kính vừa run rẩy trét bùn vừa khóc không thành tiếng, lớp bùn xám xịt bám đầy lên mái tóc bù xù và chiếc hộp thấu kính thạch anh ôm trước ngực.


Khi cả đoàn đã hoàn thành lớp ngụy trang bẩn thỉu, lạnh ngắt, Minh Sơn dẫn họ nép sát vào hốc rễ thông đá sâu nhất, dùng những rặng rễ hóa thạch rủ xuống như một bức rèm tự nhiên để che chắn. Họ ngồi im lặng như những bức tượng đá xám vàng, hòa lẫn hoàn toàn vào cấu trúc địa chất của Vòm Lá Cây Mẹ Rìa.


Chỉ vài phút sau, làn sương mù vàng óng của Rìa Sương Vàng khẽ xao động dữ dội.


Từ trong bóng tối của rừng thông đá, những bóng đen khổng lồ lướt nhanh qua màn sương mù. Dẫn đầu là bốn con chó săn lai quái thú tiền sử khổng lồ, mỗi con dài hơn mét rưỡi, bộ lông xám xịt bám đầy bụi thạch anh lấp lánh. Đầu và ngực của chúng được bảo vệ bởi lớp giáp da gấu dày cộp bọc thêm các miếng sắt rỉ sét chịu lực. Chúng thở phì phò, những chiếc móng vuốt hóa thạch sắc nhọn cào sột soạt, tạo ra những tiếng động chói tai trên nền đá thạch anh giòn rụm.


Theo sau đàn chó là lính gác Trường. Gã đàn ông ngoài ba mươi tuổi có dáng người gầy nhom, gù gù như một con kền kền đói mồi. Gã mặc chiếc áo khoác da chó bẩn thỉu, tay phải cầm chiếc roi da dài bọc sáp cứng gõ nhịp liên tục vào đùi gối. Hông gã dắt một chiếc còi xương quái thú màu trắng ngà. Đi cùng gã là ba tên lính tuần tra của Đội tuần tra Thiết Hùng, tay lăm lăm súng phun sáp nóng áp suất hơi nước bọc thép.


"Rà soát kỹ từng hốc đá cho tao!" Giọng Trường khàn khàn, tàn nhẫn vang lên trong sương lạnh. "Mùi sáp định vị của Gã Hắc tỏa ra rất mạnh ở khu vực này. Chúng không thể chạy xa được đâu!"


Đàn chó săn bọc giáp xộc thẳng vào khu vực dưới tán Vòm Lá Cây Mẹ Rìa. Chúng sục sạo, sủa vang dập dồn dọc theo các khe đá thạch anh.


Nép sâu trong hốc rễ cây, Minh Sơn nín thở tuyệt đối. Anh áp chặt lưng vào thớ gỗ hóa thạch lạnh ngắt, mắt phải nheo lại quan sát qua kẽ rễ cây. Lớp bùn sáp nguội trên người anh đang dần đông cứng lại dưới cái lạnh biên thùy, tạo thành một lớp vỏ giòn cách nhiệt hoàn hảo. Đàn chó săn chạy lướt qua ngay sát vị trí ẩn nấp của đoàn, mũi chúng hếch lên ngửi ngửi vào không khí.


Nhờ lớp bùn sáp nguội che giấu thân nhiệt, đàn chó săn hoàn toàn bị mất dấu vết mùi hương ấm áp của con người. Chúng chạy vòng quanh gốc cây khổng lồ, tỏ ra bối rối và hoang mang.


Tuy nhiên, vết rách rò rỉ nhẹ trên túi da cừu chứa nhựa sơ cấp mà A Sáng đang ôm trước ngực vẫn âm thầm tỏa ra một mùi hương ngọt mật ong hoang dã cực kỳ tinh tế dưới áp lực của luồng gió ấm thổi ra từ thân cây rỗng. Con chó săn đầu đàn – một con thú khổng lồ có vết sẹo dài trên mắt – khựng lại. Nó hít hà thật sâu vào không khí, đôi tai dựng đứng lên đầy nghi ngờ. Nó bắt đầu gầm gừ trầm đục, từ từ quay đầu và bước từng bước chậm rãi về phía bụi rậm rễ thông đá nơi Minh Sơn đang ẩn nấp.


*SỘT... SOẠT... SỘT... SOẠT...*


Tiếng móng vuốt của con thú cào trên lá thông khô sát nút. Khoảng cách giữa nó và vị trí của Minh Sơn đang thu hẹp dần. Mười thước. Tám thước. Năm thước.


Bên cạnh Minh Sơn, Tráng không thể chịu đựng nổi áp lực nghẹt thở này nữa. Cơ bắp cánh tay gã gồng lên cuồn cuộn, gã lặng lẽ giương cung gỗ thông đá nặng trịch, dắt sẵn một mũi tên bọc đồng-niken không tạo tia lửa vào dây cung. Ánh mắt hoang dã của người thợ săn bẫy vôi khóa chặt vào cổ họng con chó săn đầu đàn, ngón tay gã khẽ run lên chuẩn bị buông dây.


Minh Sơn lập tức phát hiện ra ý định của Tráng. Anh nhanh chóng vươn bàn tay trái lạnh ngắt ra, nắm chặt lấy cổ tay của Tráng, dùng lực bóp mạnh để ngăn cản.


"Không được bắn," Minh Sơn dùng khẩu hình miệng truyền đạt dứt khoát.


Anh biết rõ, mũi tên bọc đồng của Tráng dù có thể hạ gục con chó săn đầu đàn ngay lập tức mà không tạo ra tia lửa chí mạng, nhưng tiếng rên rỉ giãy giụa của con thú chắc chắn sẽ đánh động lính gác Trường và ba tên lính tuần tra đi cùng. Tiếng còi báo động bằng xương quái thú của Trường sẽ vang lên, và chỉ trong vòng vài phút, toàn bộ lực lượng Đội tuần tra Thiết Hùng trang bị súng phun sáp nóng và chó săn bọc giáp xung quanh vùng rìa rừng sẽ bủa vây khóa chặt mọi ngả đường hẻm núi, dồn cả đoàn vào góc chết.


Nhưng con chó săn đầu đàn vẫn tiếp tục tiến lại gần. Nó đã ngửi thấy mùi ngọt mật ong hoang dã rò rỉ từ túi nhựa sơ cấp bám trên ba lô của A Sáng. Nó đứng khựng lại ngay sát bụi rậm ngụy trang, đôi mắt đỏ sọc của nó nhìn trừng trừng vào khe hở rễ cây nơi Minh Sơn đang nín thở.


*HÚUÚ...*


Con thú ngửa cổ lên, chuẩn bị cất tiếng sủa vang dội để báo động cho lính gác Trường.


Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc ấy, Minh Sơn bắt buộc phải hành động. Anh không thể dùng bạo lực, chỉ có thể dùng mưu trí để đánh lừa khứu giác nhạy bén của đàn thú.


Khứu giác phân loại của Minh Sơn hoạt động hết công suất trong bóng tối. Anh ngửi thấy luồng gió dọc hẻm núi đang chuyển hướng nhẹ từ Nam sang Bắc, thổi từ phía sau gốc cây cổ thụ ra phía ngoài rìa rừng nơi lính gác Trường đang đứng. Đây là cơ hội duy nhất để thực hiện chiêu thức cắt đuôi bằng khói sáp độc.


Minh Sơn nhanh chóng luồn tay trái vào túi da cừu dắt hông, lấy ra một lượng nhỏ vỏ thông đá ẩm bọc sáp nguội mà anh đã chuẩn bị sẵn từ trước. Lớp vỏ thông này chứa hàm lượng dầu thông cao, khi được đốt cháy âm ỉ trong môi trường thiếu oxy sẽ tạo ra một làn khói đen kịt, đậm đặc chứa hơi sáp axit cực kỳ cay nồng, đủ sức làm tê liệt hoàn toàn khứu giác nhạy cảm của chó săn và làm sặc phổi con người.


Anh đặt nhúm vỏ thông ẩm xuống một kẽ đá thạch anh giòn rụm sát gốc cây chịu lực. Tay trái anh rút chiếc rìu đục bằng hợp kim đồng-niken nặng trịch ra. Do khớp bả vai phải đang bị sưng tấy nặng co thắt giảm 30% lực vung, anh bắt buộc phải dùng toàn bộ lực cổ tay trái để thao tác.


Minh Sơn nheo mắt phải nhìn cấu trúc rạn nứt của đá thạch anh sét dưới chân. Anh chêm lưỡi rìu đồng-niken vào khe nứt đá thạch anh, dùng lực cổ tay dứt khoát gạt mạnh lưỡi rìu dọc theo thớ đá trơn trượt để tạo ra nhiệt lượng ma sát lớn mà không phát ra bất kỳ một tia lửa trần nào.


*XÈO... XÈO...*


Sự ma sát cơ học cực mạnh giữa hợp kim đồng-niken và đá thạch anh tạo ra luồng nhiệt lượng ấm nóng tức thì, kích hoạt nhúm vỏ thông đá ẩm bọc sáp nguội bắt đầu cháy âm ỉ. Một làn khói đen kịt, dày đặc và nồng nặc mùi hắc ín cay nồng lập tức cuộn tròn dâng lên từ kẽ đá, nhanh chóng bị luồng gió ấm thổi ngược hướng gió từ Nam sang Bắc, tràn thẳng ra phía ngoài rìa rừng.


"Khụ... khụ... cái gì thế này? Khói ở đâu ra thế?" Tiếng ho sặc sụa của một tên lính tuần tra vang lên từ phía màn sương mù bên ngoài.


Làn khói sáp độc mang hơi sáp axit đậm đặc ập thẳng vào mặt lính gác Trường và ba tên tuần binh. Hơi sáp cay nồng xộc vào mắt, vào mũi khiến chúng ho liên tục, nước mắt giàn giụa, không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì trong vòng bán kính năm mét.


Nhưng phản ứng dữ dội nhất thuộc về đàn chó săn bọc giáp. Khứu giác nhạy bén gấp hàng trăm lần con người của chúng lập tức bị hủy hoại hoàn toàn bởi làn khói sáp độc nồng nặc mùi hắc ín và sulfur. Con chó săn đầu đàn đang đứng sát bụi rậm ngụy trang khựng lại, nó ho sặc sụa, tiếng tru báo động biến thành tiếng rên rỉ hoảng loạn. Nó cụp đuôi, điên cuồng chạy tháo lui ra phía ngoài hẻm núi để tránh luồng khói độc đang cuộn xoáy dữ dội.


"Chết tiệt! Đàn chó bị mất dấu rồi! Khói sáp độc này chứa hơi axit! Mau rút lui ra khỏi hốc cây!" Tiếng Trường gào thét khàn đặc giữa tiếng ho sặc sụa của đám tuần binh.


Toán lính tuần tra và đàn chó săn bọc giáp hoảng loạn giẫm đạp lên nhau, tháo chạy tán loạn ra khỏi khu vực Vòm Lá Cây Mẹ Rìa để tìm kiếm bầu không khí trong lành phía rìa ngoài rừng thông cổ thụ.


"Rút lui ngay! Đi sâu vào Rừng Thông Đá Khổng Lồ!" Minh Sơn khàn giọng ra lệnh cho cả đoàn khi luồng khói đen vẫn đang che khuất hoàn toàn tầm nhìn của kẻ thù.


Tráng nhanh chóng hạ cung tên xuống, hỗ trợ Thạch cõng Liêm bật dậy. Lực thợ mài kính bám sát sau lưng A Sáng. Cả đoàn thám hiểm lợi dụng màn khói độc dày đặc làm lá chắn ngụy trang, nhanh chóng trượt guốc gỗ bản rộng lướt êm ái qua các dốc đá thạch anh giòn rụm, di chuyển thần tốc tiến sâu vào lòng Rừng Thông Đá Khổng Lồ tối tăm.


Tuy nhiên, cuộc tháo chạy của họ không hề dễ dàng. Khi bước chân đầu tiên của Minh Sơn đặt lên một thân cây thông đá hóa thạch đổ ngang lối đi hẹp, khớp vai phải của anh lại giật thắt lên một cơn đau co thắt tột độ, khiến anh suýt nữa ngã quỵ xuống nền sáp dẻo dính chân. Anh biết, cái giá phải trả cho việc dùng lực cổ tay trái vung rìu đóng nêm và chịu lạnh buốt của bùn sáp nguội đã bắt đầu tích lũy tổn thương thực tế lên thể xác suy giảm của mình.


Phía sau họ, tiếng còi báo động bằng xương quái thú của lính gác Trường lại vang lên dập dồn, sắc nhọn xuyên qua màn sương mù vàng óng. Thiết Hùng và lực lượng tuần tra thiết giáp bọc giáp gấu đang bắt đầu siết chặt vòng vây phong tỏa toàn bộ khu rừng thông cổ thụ.


Khi đàn chó săn sủa vang và dừng lại ngay sát bụi rậm ngụy trang, Tráng đã dắt sẵn mũi tên bọc đồng vào dây cung.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!