Nhạc nềnWuxia

Di Vật Dưới Tán Lá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nóng từ kẽ nứt đá granite phía Tây Bắc phả thẳng vào mặt Minh Sơn, mang theo mùi hắc ín nồng nặc và vị ngọt lợ của nhựa thông cổ đại đang sôi sục dưới áp suất địa nhiệt. Cơn đau buốt nhói đột ngột chạy dọc từ bả vai phải xuống tận chóp ngón tay khiến anh khựng người, chiếc rìu đục bằng hợp kim đồng-niken suýt nữa tuột khỏi bàn tay trái đang run rẩy. Khớp vai phải của anh, sau cú thúc gậy tàn bạo của Nghĩa ở hang độc và nỗ lực vung búa đóng nêm gỗ chịu lực khẩn cấp trước đó, giờ đây đã sưng tấy lên như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua. Lực cánh tay phải của anh đã giảm đi ít nhất ba phần, mỗi cử động nhỏ đều là một cực hình thể xác.


"A Sáng! Mau lấy bùn đất sét trộn sáp nguội bịt chặt lỗ thông hơi này lại!" Minh Sơn khàn giọng ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng sự uy nghiêm không thể trì hoãn.


Cậu học trò nhỏ A Sáng nãy giờ vẫn ôm khư khư chiếc gùi tre bọc sáp ong trước ngực, nghe thấy thế liền vội vàng đặt gùi xuống đất sáp nguội. Cậu bé nhanh nhẹn quỳ xuống, dùng đôi bàn tay nhem nhuốc muội than bốc từng nắm bùn trộn sáp nguội ẩm ướt ở góc hang, điên cuồng trét kín vào lỗ thông hơi nhỏ mà Minh Sơn vừa đục. Hơi nóng rít lên xèo xèo khi gặp bùn lạnh, tỏa ra một làn khói xám nhạt trước khi bị dập tắt hoàn toàn dưới lớp bùn sáp dẻo đã đông cứng.


"Lối thoát ngách này không dùng được nữa rồi," Tráng nghiến răng bước tới, một tay gã vẫn giữ chặt cây cung gỗ thông đá nặng trịch, mắt không ngừng cảnh giác nhìn về phía bóng tối sâu thẳm của hẻm núi ngầm phía sau. "Địa nhiệt dâng cao thế này, chỉ cần vách đá thạch anh kia nứt thêm một đường nhỏ, dòng sáp nóng sẽ nuốt chửng chúng ta trong chớp mắt. Chúng ta phải rút lui ngay lập tức!"


"Nhưng gã Liêm..." Lực thợ mài kính chỉ tay về phía góc đá tối, nơi Liêm đang nằm lịm trên lưng Thạch, gương mặt xám ngoét vì cơn sốt nhiễm độc sáp cấp 1 sau ca phẫu thuật dã chiến tàn khốc. "Gã không chịu nổi chấn động mạnh đâu."


Minh Sơn nheo mắt phải, điều chỉnh lại chiếc kính bảo hộ chỉ còn một bên thấu kính lam thạch anh lành lặn. Anh nhìn cấu trúc rạn nứt của vách đá phía trên, khứu giác phân tách mùi hương của anh ngửi thấy luồng gió mát rượi thổi qua từ phía rìa rừng thông cổ thụ bên ngoài.


"Rút lui ra phía Vòm Lá Cây Mẹ Rìa," Minh Sơn dứt khoát quyết định. "Nơi đó có tán lá khép kín của cây thông đá cổ thụ trăm tuổi, đủ sức che chở cho cả đoàn khỏi cơn mưa sương muối ăn mòn đang chuẩn bị tràn xuống từ các đỉnh núi biên thùy. Thạch, cõng chắc Liêm. Tráng, mở đường!"


Cả đoàn thám hiểm lặng lẽ di chuyển trong bóng tối vàng óng của Rìa Sương Vàng. Đôi guốc gỗ bản rộng đặc chế dưới chân các thành viên lướt êm ái trên bề mặt sáp dẻo nguội lạnh, không hề phát ra bất kỳ tiếng động cơ học nào. A Sáng đeo chiếc ba lô da cừu đi sát sau lưng Minh Sơn. Cậu bé hoàn toàn không biết rằng, dưới đáy chiếc ba lô da cừu dày cộp ấy, vệt sáp lỏng định vị mà Gã Hắc lén bôi lên từ Chợ Đen vẫn đang âm thầm tỏa ra mùi hương ngọt mật ong hoang dã cực kỳ tinh tế dưới hơi ấm của thung lũng. Mùi hương ấy đang len lỏi qua làn sương mù vàng, để lại một dấu vết vô hình dọc theo lộ trình rút lui của họ.


Sau nửa giờ hành quân nghẹt thở vượt qua những dốc đá thạch anh giòn rụm, một bóng cây khổng lồ sừng sững hiện ra trước mắt cả đoàn như một pháo đài tự nhiên giữa lòng thung lũng. Đó chính là Vòm Lá Cây Mẹ Rìa. Cây thông đá cổ thụ cao hơn trăm mét, thân cây rộng mười người ôm không xuể, vỏ cây hóa thạch cứng như thép xám. Tán lá kim khổng lồ của nó khép chặt vào nhau tạo thành một mái vòm sinh học tự nhiên, ngăn chặn hoàn toàn những giọt sương muối ăn mòn đang bắt đầu rơi rào rào bên ngoài rìa rừng.


"Hạ trại ở đây," Minh Sơn thở phào, chỉ tay vào một hốc rễ thông đá lớn nhô ra dưới gốc cây. Nơi này khô ráo, thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ của dầu thông đá và hoàn toàn cách biệt với sương độc bên ngoài.


Thạch nhẹ nhàng đặt Liêm nằm xuống lớp lá thông khô. Tráng nhanh chóng dùng dao phát hoang dọn dẹp xung quanh, giữ cảnh giới phía rìa tán lá. Lực mệt mỏi ngồi tựa lưng vào hốc rễ, ôm khư khư chiếc hộp thấu kính thạch anh, đôi mắt cận thị nặng nheo lại nhìn Minh Sơn đang đứng tĩnh lặng dưới gốc cây.


Cơn đau từ bả vai phải của Minh Sơn lúc này đã chuyển sang trạng thái co thắt âm ỉ. Anh tháo ba lô xuống, lấy ra một hũ mỡ cừu nhỏ tẩm thảo dược của y sĩ Nhã, dùng tay trái bôi một lớp dày lên khớp vai sưng đỏ của mình. Hơi nóng từ mỡ cừu thấm vào da thịt, xoa dịu cơn đau buốt nhưng cánh tay phải của anh vẫn cứng đờ, chỉ có thể cử động hạn chế. Anh biết, nếu không tìm được lối thoát ngầm qua Đầm Lầy Sáp Đỏ sớm, cả đoàn sẽ bị vây chết ở rìa thung lũng này khi Thiết Hùng và đàn chó săn của lính gác Trường siết chặt vòng vây.


"Sư phụ, thầy định trèo lên hốc cây kia sao?" A Sáng bước tới, chỉ tay lên một hốc rỗng khổng lồ nằm cách mặt đất khoảng năm mét trên thân cây thông đá.


"Ta cần trèo lên đó để khảo sát địa hình xung quanh," Minh Sơn trầm giọng đáp. "Từ trên cao, chúng ta mới có thể nhìn thấu qua màn sương mù vàng nhạt để định vị các mạch sáp lỏng ngầm dẫn vào vùng lõi đầm lầy. Nhưng bả vai của ta..."


"Con sẽ trèo cùng thầy! Con đỡ bả vai phải cho thầy!" A Sáng kiên định nói, ánh mắt sáng lên sự quả cảm của một thợ nhựa tập sự.


Minh Sơn nhìn cậu học trò nhỏ, khẽ gật đầu. Anh dắt chiếc rìu đồng-niken gia truyền vào đai hông bên trái. Hai thầy trò bắt đầu bám vào các rễ cây thông đá rủ xuống như dây xích sắt để leo lên. Khớp vai phải đau đớn khiến Minh Sơn phải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cánh tay trái và đôi chân đi guốc gỗ. Mỗi lần anh rướn người lên, A Sáng lại nhanh nhẹn dùng bả vai nhỏ bé của mình đỡ lấy hông và nách phải của sư phụ, giúp anh giảm bớt lực tì đè lên khớp xương tổn thương.


Khi hai người đặt chân vào bên trong hốc cây rỗng khổng lồ, một không gian tối tăm, ấm áp hiện ra. Không khí bên trong hốc cây cực kỳ khô ráo, mang mùi gỗ thông cổ đại nồng đậm. Minh Sơn áp tai sát vào vỏ cây bên trong hốc rỗng, nhắm chặt mắt phải để kích hoạt kỹ năng nghe nhịp thở của cây thông đá.


*RÀO... RÀO... RÀO...*


Tiếng rào rào trầm đục, đều đặn của dòng nhựa di chuyển sâu bên trong mạch gỗ truyền vào tai anh. Âm thanh ấy giống như nhịp thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ đông, cho thấy cấu trúc thân cây ở khu vực này cực kỳ vững chắc, không bị rò rỉ địa nhiệt hay sáp lỏng dâng cao từ phía dưới.


"Sư phụ! Thầy nhìn kìa! Có cái gì đó kẹt ở khe rễ đá phía sau!" A Sáng thầm thì, tay rọi chiếc đèn bão bọc lưới đồng chống nổ vào một góc tối sâu thẳm của hốc cây.


Ánh sáng màu lam nhạt của đèn bão xuyên qua bóng tối, phản chiếu lên một vật thể xám xịt, bám đầy bụi thạch anh và tơ nhện cổ đại. Vật thể đó nằm kẹt cứng giữa hai nhánh rễ thông đá hóa thạch lớn, có hình dáng giống như một chiếc gùi tre cũ kỹ bọc trong lớp da thú mục nát.


Minh Sơn bước tới, tim anh khẽ đập nhanh một nhịp. Anh dùng rìu đồng-niken gõ nhẹ vào thân cây rỗng xung quanh điểm kẹt để kiểm tra độ vững chắc của rễ đá chịu lực. Tiếng gõ trầm đục, không phát ra tia lửa cho thấy rễ đá đã hóa thạch hoàn toàn, không có nguy cơ sập đổ.


"A Sáng, rọi đèn sát vào đây," Minh Sơn ra lệnh, tay trái vươn vào khe rễ đá để kéo vật thể ra.


"Sư phụ, để con kéo cho! Quai đeo mục nát lắm rồi, kéo mạnh là rách đó!" A Sáng ngăn lại, cậu bé khéo léo luồn đôi tay nhỏ nhắn vào kẽ hẹp, nhẹ nhàng gỡ các sợi rễ thông đá nhỏ bám quanh lớp da thú.


*XOẠC...*


Do lớp da gấu bọc ngoài đã mục nát suốt hàng chục năm dưới độ ẩm thung lũng, một phần quai đeo của chiếc gùi tre bị rách toác khi A Sáng cố dùng sức kéo mạnh. Chiếc hộp thiếc cũ kỹ bên trong chiếc gùi suýt nữa rơi tự do xuống đất sáp phía dưới nếu Minh Sơn không nhanh tay vươn cánh tay trái ra chộp lấy kịp thời. Cơn đau từ bả vai phải lại giật thắt lên một nhịp khiến anh nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ.


"Con xin lỗi sư phụ! Con vụng về quá!" A Sáng hoảng sợ cúi đầu.


"Không sao. Giữ chặt chiếc gùi," Minh Sơn thở hắt ra, tay trái ôm chặt chiếc hộp thiếc bám đầy vết rỉ sét màu vàng óng của sáp khô.


Anh đưa chiếc hộp thiếc ra sát ánh sáng đèn bão. Trên nắp hộp rỉ sét, một ký hiệu hình chiếc rìu đục nhựa đan chéo với cành thông đá được khắc chìm thô sơ hiện ra. Đồng tử Minh Sơn co rút lại tột độ. Đây chính là gia huy thô sơ của dòng họ Minh, ký hiệu mà cha anh – cựu thợ cả huyền thoại Minh Hùng – luôn khắc lên mọi công cụ khai thác của mình trước khi mất tích.


Đây là di vật của cha anh!


Bàn tay trái của Minh Sơn khẽ run rẩy khi anh cạy nắp chiếc hộp thiếc. Lớp sáp khô bám quanh viền nắp vỡ vụn ra thành những hạt bụi lấp lánh. Bên trong hộp, được bọc cẩn thận trong một tấm vải dạ tẩm mỡ cừu khô khốc, là một cuốn sổ tay bọc da gấu sờn rách và một chiếc la bàn cơ học cổ bằng đồng thau đã hỏng kim chỉ nam.


Minh Sơn nhấc cuốn sổ tay bọc da gấu lên. Mùi khói thông nồng đậm, mùi giấm sồi cũ kỹ và mùi mồ hôi dạn dày của người cha quá cố lập tức xộc vào mũi anh thông qua khứu giác nhạy bén. Ký ức tuổi thơ về người cha vạm vỡ, nghiêm nghị nhưng ấm áp ùa về như một cơn bão tinh thần, bóp nghẹt lồng ngực anh. Suốt mười lăm năm qua, dòng họ họ Minh của anh phải gánh chịu tiếng xấu nhục nhã tại thị trấn biên thùy, bị coi là những kẻ lập dị, điên rồ và là con trai của một kẻ phản bội đào ngũ trốn nợ nghiệp đoàn. Nỗi đau dằn vặt ấy đã biến Minh Sơn thành một người đàn ông lạnh lùng, lầm lì và luôn tự cô lập bản thân.


Anh lật mở trang đầu tiên của cuốn nhật ký thực địa. Những nét chữ viết bằng mực sáp màu đen, tuy đã mờ nhạt theo thời gian nhưng vẫn rõ ràng, hiện lên dưới ánh sáng màu lam của đèn bão:


*"Gửi Sơn, con trai của ta. Nếu con tìm thấy cuốn sổ này, nghĩa là con đã nối nghiệp thợ cả và bước chân vào Thung Lũng Hổ Phách Vàng. Ta viết những dòng này khi đang bị dồn vào đường cùng dưới lòng đất cổ đại..."*


Minh Sơn nín thở, đôi mắt sâu hoắm của anh dán chặt vào từng nét chữ. Cuốn nhật ký thực địa tiết lộ một chân tướng chấn động về sự thật về sự mất tích của Minh Hùng. Cha anh không hề bỏ trốn vì nợ nần bài bạc như lời đồn đại độc địa của Quản đốc Sâm và Nghiệp đoàn Vạn Tượng. Năm xưa, khi nghiệp đoàn lần đầu tiên đưa máy móc hơi nước hạng nặng vào tàn phá rìa thung lũng, họ đã vô tình kích hoạt một mạch nhựa hoàng kim phun trào áp lực cao cực kỳ nguy hiểm, đe dọa hóa thạch toàn bộ vùng biên cương biên thùy.


Minh Hùng đã tự nguyện ở lại, đơn độc đi sâu vào vùng lõi cây mẹ để thực hiện nghi thức phong ấn tạm thời mạch nhựa nóng, cứu sống hàng ngàn phu mỏ và cư dân thị trấn Sương Mù khỏi cái chết kết dính tàn khốc. Ông đã phải đánh đổi đôi mắt của mình trước ánh sáng lăng kính cổ và vĩnh viễn không thể trở lại đất liền để bảo vệ bí mật phong ấn trước lòng tham vô độ của nghiệp đoàn.


"Cha..."


Một giọt nước mắt nóng hổi rớt xuống trang giấy da gấu sần sùi, làm nhòe đi một vệt mực sáp cũ. Nỗi oan ức, lòng căm hận và sự hoài nghi đè nặng lên tâm hồn Minh Sơn suốt mười lăm năm qua giờ đây tan chảy hoàn toàn thành một niềm tự hào mãnh liệt và sự kính trọng vô bờ bến đối với người cha quả cảm. Cha anh không phải là kẻ hèn nhát phản bội; ông là người bảo hộ vĩ đại nhất của thung lũng này.


"Sư phụ, có lối đi ngầm nào trên bản đồ của ông nội để lại không?" A Sáng khẽ hỏi, giọng nói đầy sự xúc động khi thấy giọt nước mắt của sư phụ.


Minh Sơn khẽ gật đầu, lau nước mắt bằng muội than trên tay áo. Anh lấy tấm Bản Đồ Da Thú Cổ từ trong ba lô của mình ra, đặt chồng lên cuốn nhật ký của cha.


Khi tiếp xúc với hơi ấm tỏa ra từ dòng nhựa thông ấm áp đang chảy sát hốc cây rỗng và hơi ấm từ lòng bàn tay trái của Minh Sơn, tấm bản đồ vỏ cây thông đá sấy khô bắt đầu có sự tương tác kỳ lạ. Các nét vẽ bằng mực sáp tự nhiên bắt đầu co giãn, hiển thị thêm các đường vẽ chìm màu đỏ nhạt mới mà trước đây chưa từng xuất hiện. Đó là mạng lưới các đường hầm ngầm nhân tạo của nội thành cổ đại nối liền Rìa Sương Vàng với các tầng sâu hơn dưới lòng đất thung lũng.


Minh Sơn lật nhanh cuốn nhật ký đến những trang cuối cùng để tìm lộ trình vượt qua Đầm Lầy Sáp Đỏ – chặng đường chết chóc tiếp theo mà cả đoàn bắt buộc phải vượt qua. Thế nhưng, khi lật đến trang cuối cùng, hơi thở anh đột ngột khựng lại.


Trang nhật ký cuối cùng bọc da gấu bị khuyết mất góc chỉ đường qua Đầm Lầy Sáp Đỏ, phần giấy vỏ cây ở góc phải đã bị xé rách thô bạo từ trước. Nhưng ngay trên phần giấy còn sót lại của trang nhật ký, có một vết máu khô sẫm màu vẽ nguệch ngoạc những ký tự cổ kỳ lạ, lấp lánh sắc đỏ ma mị dưới ánh sáng khúc xạ của đèn bão lăng kính.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!