Tro Tàn Và Vết Thương
Bụi thạch anh xám đục lẫn hơi sáp vàng nóng bỏng vẫn cuộn xoáy dữ dội trong không gian chật hẹp của Hang Gió Độc. Tiếng đổ rầm rầm của hàng vạn tấn đá sập từ vách đá thạch anh sét phía sau vừa dứt, để lại một sự im lặng ngột ngạt đến nghẹt thở. Bóng tối đặc quánh nuốt chửng lấy mọi thứ, chỉ còn lại quầng sáng màu lam nhạt yếu ớt phát ra từ chiếc đèn bão bọc lưới đồng chống nổ của Lực đang run rẩy đặt trên một tảng đá granite nhô ra.
Minh Sơn tựa lưng vào vách đá, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn ho khan dồn dập kéo đến do hít phải khói lưu huỳnh và bụi sáp vàng nung chín khiến cổ họng anh đau rát như bị cào xé. Anh khẽ đưa tay lên chạm vào bên mắt trái. Chiếc kính bảo hộ hai lớp tráng màng dầu thực vật màu lam – vật bảo mệnh giúp anh nhìn rõ trong sương mù – giờ chỉ còn là một khung da cừu rách nát với những mảnh vụn thạch anh nhọn hoắt găm hờ. Một vệt máu rỉ ra từ thái dương, trộn lẫn với mồ hôi lạnh chảy dài xuống cằm. Anh buộc phải nhắm chặt mắt trái, chỉ dùng bên mắt phải còn lại để định vị địa hình.
"Khụ... khụ... Tráng! Lực! A Sáng! Mọi người còn sống cả chứ?" Giọng Minh Sơn khản đặc, trầm đục vang lên trong hẻm núi ngầm.
"Tôi... tôi còn sống! Nhưng chân tê dại rồi!" Tiếng Lực run rẩy đáp lại từ phía sau tảng đá. Gã thợ mài kính gầy gò đang ôm khư khư chiếc hộp gỗ chứa thấu kính thạch anh, cổ chân bị bong gân sưng vù lên.
"Tao vẫn giữ được cây cung!" Tráng nghiến răng trả lời. Gã thợ săn bẫy vôi đang dùng bả vai vạm vỡ đỡ lấy Thạch – người đang cõng gã Liêm ngất lịm trên lưng.
"Sư phụ! Con ở đây! Túi nhựa sơ cấp vẫn an toàn!" A Sáng nhỏ thó bò ra từ một khe đá hẹp, hai tay ôm chặt chiếc gùi tre bọc sáp ong trước ngực. Gương mặt cậu bé nhem nhuốc muội than đen kịt, nhưng đôi mắt vẫn sáng lên sự kiên định.
Minh Sơn khẽ thở phào, nhưng cơn đau nhói buốt đột ngột từ khớp vai phải truyền đến khiến anh khựng người, suýt nữa ngã khuỵu. Cú thúc gậy của Nghĩa ở hang độc trước đó đã làm chấn thương nặng khớp vai của anh, giờ đây sau nỗ lực vung rìu đóng nêm gỗ thông đá chịu lực khẩn cấp, khớp xương ấy đã sưng tấy lên như có hàng ngàn cây kim châm vào. Lực vung rìu tay phải của anh đã giảm đi ít nhất ba phần.
"Á... gào... cứu tao! Cánh tay tao... nó đang chảy ra!"
Một tiếng thét xé lòng, đầy đau đớn bộc phát từ phía sau. Liêm – kẻ phản bội liều lĩnh vừa gây ra vụ nổ – đã tỉnh lại. Gã giãy giụa điên cuồng trên lưng Thạch rồi ngã nhào xuống đất sáp nguội. Cánh tay phải của Liêm – cánh tay từng vung chiếc rìu sắt thường bọc đồng giả tạo ra tia lửa chí mạng – giờ đây đang bị bao phủ bởi một lớp sáp lỏng dẻo màu vàng óng bám chặt từ khuỷu tay đến tận các ngón tay.
Lớp sáp lỏng dẻo nóng bỏng bám vào da thịt Liêm bắt đầu nguội dần và đông cứng lại dưới nhiệt độ đang giảm của hẻm núi, co rút và ghim chặt vào lớp biểu bì như một chiếc gông cùm bằng đá granite nóng đỏ. Da thịt dưới lớp sáp rộp lên, đỏ rực và rỉ máu. Liêm đau đớn đến mức hai mắt trợn ngược, toàn thân co giật liên hồi. Đây là trạng thái ngộ độc sáp cấp 1 (Nhiễm độc nhẹ) đang chuyển biến nhanh chóng sang hoại tử mô cơ.
"Sư phụ! Để con dội nước lạnh từ bình tông xoa dịu cho nó!" A Sáng luống cuống tháo chiếc bình tông nước bên hông, định đổ trực tiếp lên cánh tay đang bốc khói của Liêm.
"Dừng tay lại! Đồ ngu!" Minh Sơn hét lên, giọng nói sắc lạnh như lưỡi rìu đục nhựa. Dù khớp vai phải đau nhức tột độ, anh vẫn vung tay trái ra, bóp chặt lấy cổ tay A Sáng với một lực bóp như gọng kìm sắt. "Mày đổ nước lạnh vào lúc này là giết chết nó! Nước lạnh gặp sáp nóng của thung lũng sẽ làm sáp đông cứng tức thì trong chớp mắt, giam hãm toàn bộ nhiệt lượng cực độ bên trong thịt xương nó, khiến cơ bắp hoại tử và xơ cứng vĩnh viễn!"
A Sáng run bắn người, rụt tay lại. Cậu bé nhìn sư phụ với ánh mắt kinh hoàng: "Vậy... vậy con dùng dao găm cạo lớp sáp khô này ra!"
"Càng không được!" Minh Sơn quỳ xuống bên cạnh Liêm, nheo mắt phải rà soát vết thương. "Sáp đang dính chặt vào biểu bì da thịt. Mày cạo mạnh sẽ lột phăng cả mảng da của nó, tạo ra vết thương hở lớn. Trong bầu không khí hầm ngầm đầy bào tử nấm hổ phách thế này, vết thương hở không có bảo hộ là bản án tử hình hóa thạch toàn phần trong vòng ba ngày!"
Liêm rên rỉ thảm thiết, nước mắt và mồ hôi trộn lẫn muội than chảy ròng ròng trên mặt: "Chú Sơn... cháu lạy chú... cứu cháu... tay cháu không còn cảm giác nữa rồi..."
Minh Sơn nhìn cánh tay đang chuyển dần sang màu xám nhạt của Liêm, lòng dâng lên một nỗi dằn vặt phức tạp. Đứa trẻ này đã phản bội sư phụ Thiết, cố chấp dùng rìu thép thường gây ra thảm họa chôn vùi lối về của cả đoàn. Nhưng anh là thợ cả họ Minh, anh không thể trơ mắt nhìn một mạng người chết dần vì sự ngu xuẩn của chính họ trước mặt học trò A Sáng. Đây là bài học thực địa tàn khốc nhất mà anh phải dạy cho đệ tử của mình.
"Tráng! Lục trong túi săn của mày xem còn bột thạch cao khô không?" Minh Sơn ra lệnh nhanh chóng.
"Hết rồi! Túi bột lớn trong hòm trang bị đã bị đá thạch anh sét đè nát bét dưới đống đổ nát ngoài kia rồi!" Tráng khàn giọng đáp, mắt quét qua đống đá sập khổng lồ chắn lối sau lưng.
"Lục kỹ lại đi! Trong đai hông của mày!" Minh Sơn nghiến răng nhấn mạnh.
Tráng sực nhớ ra, gã thọc tay vào chiếc túi săn nhỏ bọc da gấu dắt bên hông hẹp. Gương mặt gân guốc của gã thợ săn giãn ra đôi chút: "Đây rồi! Còn một túi nhỏ dắt đai hông! Tao luôn mang theo để phòng hờ bẫy vôi bị ẩm khi đi săn đêm!"
"Tốt! A Sáng, lấy cho ta một bình Dung dịch giấm sồi đặc chế trong gùi ra đây! Mau lên!" Minh Sơn ra lệnh.
A Sáng nhanh thoăn thoắt tháo gùi tre, lấy ra một bình đất nung nhỏ niêm phong sáp đỏ hoàn hảo. Minh Sơn dùng răng cắn phăng nút sáp bảo vệ, mùi chua gắt đặc trưng của axit hữu cơ chưng cất từ vỏ sồi già lập tức tỏa ra, át đi mùi khét lẹt của da thịt cháy xém.
"Tráng, giữ chặt bả vai của Liêm! Thạch, khóa chặt chân nó! Sơ cứu bằng giấm sồi sẽ đau đớn gấp mười lần bỏng thường, không được để nó giãy giụa làm rách da!" Minh Sơn trầm giọng căn dặn.
Khi hai người đàn ông vạm vỡ đã khóa chặt cơ thể Liêm xuống đất sáp, Minh Sơn đổ một lượng dung dịch giấm sồi đặc chế thấm đẫm lên một màng vải sạch tẩm mỡ cừu. Anh áp nhẹ màng vải chua gắt ấy lên cánh tay bọc sáp của Liêm.
*XÈO... XÈO...*
Một tiếng rít ghê rợn vang lên kèm theo làn khói trắng bốc lên nghi ngút. Axit hữu cơ trong giấm sồi phản ứng hóa học cực mạnh với các liên kết ester của sáp thông cổ đại, bẻ gãy cấu trúc kết dính dẻo quánh của nó. Lớp sáp cứng như đá granite bắt đầu sủi bọt, mềm nhũn ra như bùn loãng.
"A... A... GIẾT TAO ĐI! CHÚ SƠN ƠI!" Liêm gào thét điên cuồng, cơ thể gã nảy lên sần sật dưới sức giữ của Tráng và Thạch. Cơn đau thấu xương tủy khi axit giấm sồi ăn mòn lớp sáp nóng dính vào thịt biểu bì khiến gã suýt ngất lịm đi lần nữa.
"Rắc bột thạch cao lên! Ngay bây giờ!" Minh Sơn hét lên với Tráng.
Tráng nhanh tay mở túi bột thạch cao khô, rắc một lượng lớn bột khoáng mịn màu trắng lên cánh tay đang sủi bọt của Liêm. Bột thạch cao khô có đặc tính hấp thụ độ ẩm và chất lỏng cực nhanh. Khi tiếp xúc với lớp sáp dẻo đã bị giấm sồi làm mềm, bột thạch cao hút sạch lượng nước sáp độc hại, biến hỗn hợp bùn sáp nóng thành một lớp vỏ giòn rụm, màu xám trắng bong tróc ra khỏi da thịt.
Minh Sơn dùng những ngón tay dạn dày đầy vết chai sáp của mình, khéo léo bóc từng mảng vỏ giòn thạch cao sáp ra khỏi cánh tay Liêm. Lớp da bên dưới lộ ra đỏ hỏn, rộp nước và bỏng rát, nhưng may mắn thay, biểu bì chưa bị lột phăng và sáp nóng đã được loại bỏ hoàn toàn trước khi ngấm sâu vào mô cơ dưới da.
"A Sáng, bôi mỡ cừu tẩm thảo dược lên ngay để cách ly vết thương khỏi bào tử nấm!" Minh Sơn thở hắt ra, lau mồ hôi lạnh trên trán bằng bả vai trái.
A Sáng nhanh nhẹn dùng thanh tre quẹt lớp mỡ cừu dày bôi kín cánh tay bỏng của Liêm, rồi dùng băng vải sạch quấn chặt lại. Liêm dần ngừng giãy giụa, hơi thở của gã yếu ớt, lịm đi trong trạng thái kiệt sức hoàn toàn nhưng tính mạng đã được bảo toàn tạm thời.
"Cứu được nó rồi..." Lực ngồi tựa vách đá khẽ thầm thì, ánh mắt nhìn Minh Sơn đầy sự nể phục sâu sắc. "Kiến thức thực địa của thợ cả... quả danh bất hư truyền."
"Đừng mừng vội," Minh Sơn đứng dậy, khớp vai phải bầm tím co thắt khiến mặt anh khẽ biến hình đau đớn. Anh nheo mắt nhìn xung quanh. "Chúng ta đã mất toàn bộ hòm nhu yếu phẩm khô chứa lương thực dự trữ. Lối về thị trấn Sương Mù đã bị bít kín hoàn toàn bởi hàng vạn tấn đá sập của Vách Đá Thạch Anh Sét. Phía trước là Đầm Lầy Sáp Đỏ đầy axit ăn mòn. Chúng ta chỉ còn mười bình giấm sồi đặc chế và mẻ nhựa sơ cấp của Bình An."
"Nhưng hầm ngầm này ngột ngạt quá," Tráng ho khan, tay quạt quạt không khí. "Vụ nổ bụi sáp đã đốt sạch lượng oxy trong khoang hang này rồi. Chúng ta phải tìm lối thoát ngách ngay lập tức, nếu không tất cả sẽ chết ngạt trước khi Thiết Hùng tìm tới."
Minh Sơn gật đầu. Anh nhắm mắt lại, đóng hoàn toàn thị giác bên mắt phải để kích hoạt phương pháp thở 'Tâm Tĩnh Khứu Giác'. Trong bóng tối vô tận của tâm trí, khứu giác nhạy bén cực hạn của thợ cả họ Minh bắt đầu phân tách từng hạt phân tử mùi hương lơ lửng trong bầu không khí nóng bức.
Mùi khét của thịt cháy, mùi chua nồng của giấm sồi, mùi lưu huỳnh gắt mũi... Và kìa, có một luồng gió lạnh cực mỏng, mang theo mùi ẩm ướt của nước suối ngầm pha lẫn vị chát nhẹ của rễ thông đá dại thổi qua từ phía vách đá granite phía Tây Bắc.
"Có lối ngách ở hướng Tây Bắc! Đi theo ta!" Minh Sơn mở mắt, dứt khoát ra lệnh.
Thạch xốc Liêm lên vai, Tráng đỡ lấy Lực đang đi khập khiễng. Cả đoàn thám hiểm lặng lẽ di chuyển dọc theo hẻm núi ngầm dốc đứng. Nền hang bám đầy những vệt sáp khô hóa thạch trơn trượt như băng, buộc họ phải di chuyển theo tư thế khụy gối, trượt nhẹ hai chân trên bề mặt sáp dẻo (Lướt sáp bằng guốc gỗ) để phân tán trọng lượng cơ thể.
Sau mười phút luồn lách qua những khe đá hẹp tối tăm, họ tiếp cận một vách đá granite dựng đứng, nơi có những vết rạn nứt sâu hoắm tự nhiên chạy dọc thân đá. Luồng gió lạnh mang mùi rễ thông dại thổi ra từ chính những kẽ nứt này.
Minh Sơn bước đến sát vách đá rạn nứt. Anh rút chiếc rìu đục hợp kim đồng-niken gia truyền từ hông ra. Lưỡi rìu nặng trịch, xám xịt không phản chiếu ánh sáng, bộc lộ vết mẻ nhẹ ở góc lưỡi do va chạm đóng nêm chịu lực khẩn cấp lúc trước.
Anh áp tai sát vào vỏ đá granite, dùng bí kỹ nghe nhịp thở của cây để cảm nhận độ rỗng phía sau vách đá. Tiếng rào rào trầm đục của một dòng chảy ngầm hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Phía sau vách đá này chắc chắn là một khoang rỗng dẫn ra ngoài.
Minh Sơn vung rìu đồng-niken lên, dùng lực cổ tay trái còn lành lặn gõ nhẹ định vị vào điểm rạn nứt chịu lực yếu nhất trên vách thạch anh bọc ngoài granite.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Nhờ hợp kim đặc chế, lưỡi rìu va chạm êm ái vào đá mà không phát ra bất kỳ tiếng động chói tai hay tia lửa nguy hiểm nào. Minh Sơn đục sâu vào kẽ nứt khoảng ba tấc, tạo ra một lỗ thông hơi nhỏ bằng bàn tay để khơi thông luồng khí lạnh tràn vào khoang hang ngột ngạt.
Luồng gió mát lạnh ùa vào làm dịu đi hơi nóng bỏng rát của vụ nổ, khiến cả đoàn thám hiểm khẽ rùng mình dễ chịu. Thế nhưng, nụ cười chưa kịp hé nở trên môi A Sáng thì khứu giác nhạy bén của Minh Sơn đột ngột giật nảy liên hồi.
Giữa luồng gió mát lạnh thổi ra từ lỗ thông hơi nhỏ ấy, có một mùi hương hoàn toàn lạc lõng đang đậm đặc dần lên từng giây. Đó là mùi ngọt lịm, nóng bỏng và bốc mùi hắc ín nồng nặc đặc trưng của nhựa thông cổ đại đang sôi sục dưới áp suất địa nhiệt cực cao.
Minh Sơn áp sát mắt phải vào lỗ thông hơi nhỏ vừa đục. Đồng tử anh co rút lại tột độ.
Phía sau vách đá rạn nứt không phải là một khoang rỗng an toàn. Đó là một hẻm vực ngầm sâu hoắm, nơi một dòng sáp lỏng khổng lồ màu hổ phách đỏ rực đang sôi sục bọt khí dữ dội dưới tác động địa nhiệt của Khe Nứt Sáp Nóng phía dưới. Dòng sáp lỏng nóng bỏng ấy đang dâng cao dập dồn từng mét, rỉ qua các kẽ nứt đá thạch anh và chuẩn bị tràn ngập hoàn toàn khoang hang ngầm nơi họ đang đứng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!