Vách Đá Đổ Sụp
Những vệt lửa màu xanh lam bò loang lổ trên trần Hang Gió Độc như một bầy rắn độc đói mồi, rít lên những tiếng xì xì khô khốc khi liếm sạch lớp khí gas sáp vàng tích tụ lâu ngày. Sức nóng ập xuống tức thì. Bầu không khí trong hang ngột ngạt đến mức lồng ngực Minh Sơn thắt chặt lại, từng nhịp thở như nuốt phải tàn tro bỏng rát. Khí độc hắc ín xộc thẳng vào cuống họng không có mặt nạ bảo hộ của anh, kích hoạt một cơn ho dữ dội dâng lên từ sâu trong phế quản.
Minh Sơn quỳ sụp dưới nền sáp dẻo quánh, một tay chống đất, tay kia siết chặt bả vai phải. Cú thúc gậy gỗ thông đá chí mạng của Nghĩa lúc nãy đã làm bầm tím hoàn toàn khớp xương bả vai của anh. Mỗi cử động nhỏ bây giờ đều kéo theo một cơn đau nhói buốt, khiến cánh tay phải cầm rìu của anh run lên bần bật. Bên mắt trái, thấu kính lam thạch anh bị vỡ nát chỉ còn lại những mảnh vụn nhọn hoắt găm hờ trên gọng da cừu, buộc anh phải nheo chặt mắt, chỉ dùng bên mắt phải còn lại để định vị địa hình thông qua làn sương mù vàng óng đang cuộn xoáy.
"Dập... dập tắt rồi chứ?" Nghĩa ngã ngồi trên đất, gương mặt xám ngoét vì hoảng sợ, hai tay quờ quạng trong bùn sáp nguội. Gã vừa suýt nữa tự tay chôn vùi tất cả bằng ngọn đuốc trần ngu xuẩn của mình. Dưới đất, túi bột thạch cao khô cuối cùng mà Minh Sơn ném ra đã vỡ nát, hòa lẫn với lớp sáp dẻo thành một bãi bùn xám ngoét, thành công dập tắt ngọn đuốc sáp nhưng cũng vắt kiệt tài nguyên dập lửa khẩn cấp của cả đoàn.
Nhưng tai họa chưa dừng lại ở đó.
Ở góc hang phía bên kia, dưới ánh sáng xanh lam ma mị của những vệt lửa ngầm trên trần, một bóng người gầy gò đang điên cuồng lục lọi vách đá thạch anh. Đó là Liêm. Thợ rèn trẻ tuổi phản bội đang thở dốc, đôi mắt đỏ sọc lên vì lòng tham tột độ khi nhìn thấy một mạch nhựa thông sơ cấp lỏng khổng lồ lộ ra sau lớp sáp khô vừa bị hơi nóng nung chảy.
"Nhựa sơ cấp... Là nhựa sơ cấp nguyên chất!" Liêm gào lên, giọng nói khàn đặc đầy sự đố kỵ và điên cuồng. "Sư phụ Thiết luôn bảo rìu của tao là đồ phế thải! Hôm nay tao sẽ tự tay đục mạch nhựa này, tao sẽ chứng minh cho lão già đó thấy thép thường bọc đồng giả của tao vẫn đục được hổ phách cổ đại!"
"Liêm! Dừng tay lại!" Minh Sơn cố nén cơn đau bả vai, khàn giọng hét lên. "Lưỡi rìu của mày không phải hợp kim đồng-niken nguyên chất! Nó có chứa lõi thép thường bọc đồng giả bên ngoài! Mày bổ vào đá thạch anh sét lúc này sẽ tạo ra tia lửa chí mạng!"
"Mày câm miệng đi, Minh Sơn! Mày chỉ muốn độc chiếm mạch nhựa này để cứu con gái mày thôi!" Liêm gầm lên, bất chấp mọi cảnh báo. Gã vung chiếc rìu thép thường giá rẻ bọc đồng giả lên cao, dùng hết sức bình sinh bổ mạnh vào mạch sáp cổ đang rỉ nhựa.
Minh Sơn muốn lao lên ngăn chặn, nhưng khớp vai phải bầm tím đột ngột co thắt dữ dội khiến anh khựng lại một nhịp. Khoảng trễ một giây ấy chính là ranh giới giữa sự sinh tồn và thảm họa.
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, dội vào vách hang đá vôi kín. Lưỡi rìu thép của Liêm chém trượt qua thớ sáp dẻo, bổ thẳng vào vỉa đá thạch anh sét cứng như thép nguội bọc xung quanh. Lớp mạ đồng mỏng manh bên ngoài lưỡi rìu bị mài mòn lập tức, để lộ phần lõi thép thường va đập trực tiếp vào tinh thể thạch anh chứa lưu huỳnh.
Một quầng tia lửa vàng rực bắn ra, chói lòa trong bóng tối.
Thời gian như ngưng đọng. Minh Sơn nhìn thấy tia lửa ấy rơi thẳng vào túi khí gas sáp vàng đậm đặc (Sương Vàng đậm đặc (Cấp 2)) đang cuộn chảy dọc theo khe nứt trần hang.
*UỲNH!*
Một tiếng nổ chấn động đất trời vang lên, cuốn theo một làn sóng xung kích nhiệt lượng cực mạnh càn quét qua lòng hang. Sức nổ của bụi sáp vàng nung chín không tạo ra ngọn lửa đỏ rực thông thường, mà là một quầng sáng lóa mắt màu lam vàng khúc xạ qua các tinh thể thạch anh, đẩy một luồng hơi nóng hàng trăm độ dọc theo các hành lang hẹp.
"Nằm rạp xuống! Nấp sau guốc gỗ!" Minh Sơn hét lớn đến rách cả thanh quản.
Anh nhanh chóng co người lại, áp sát lồng ngực xuống nền hang lạnh, hai tay vòng qua gáy gập chặt đầu. Tráng và A Sáng ở phía sau phản xạ cực nhanh, họ lập tức tháo đôi guốc gỗ bản rộng đặc chế từ chân ra, dựng đứng lên trước mặt như hai chiếc khiên chắn nhiệt dã chiến. Lớp gỗ thông đá nhẹ bọc sáp ong dày của guốc gỗ bắt đầu sủi bọt xèo xèo, bốc khói nghi ngút khi hứng trọn làn sóng nhiệt của vụ nổ hơi sáp.
Ở phía bên kia, Liêm không kịp phòng ngự. Luồng hơi sáp nóng sôi từ vỉa nhựa bị kích nổ phun thẳng vào cánh tay phải cầm rìu của gã. Tiếng thét đau đớn, xé lòng của Liêm vang lên, gã ngã lộn nhào dưới đất, cánh tay phải bám đầy lớp sáp lỏng đang đông cứng nhanh chóng, ăn mòn da thịt từng giây (Ngộ độc sáp cấp 1 (Nhiễm độc nhẹ)).
Nhưng vụ nổ bụi sáp vàng chỉ là ngòi nổ cho thảm họa tiếp theo.
Sóng xung kích cực mạnh làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc địa chất không ổn định của Hang Gió Độc. Trần hang, vốn là Vách Đá Thạch Anh Sét giòn rụm kết dính bằng sáp khô, bắt đầu xuất hiện những tiếng rạn nứt rùng rợn dồn dập. Tiếng đá nứt ra như tiếng xương gãy rào rào dội vang từ sâu trong lòng vách đá.
*Rắc... rắc... RẦM!*
Những khối đá thạch anh sét nặng hàng tấn bắt đầu rơi tự do xuống nền hang như một cơn mưa đá khổng lồ. Sương mù vàng đậm đặc cuộn lên mù mịt, che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Lối về duy nhất dẫn ra bến đò sông Biên Giới – con đường mòn đưa họ trở lại thị trấn Sương Mù – đang bị những khối đá sập khổng lồ bịt kín từng mét một.
"Lối ra bị chặn rồi! Trần hang đang sập!" Lực gào lên trong hoảng loạn, chiếc hộp gỗ chứa thấu kính thạch anh ôm chặt trước ngực bị đá dăm bắn trúng kêu chan chát.
Minh Sơn cố nén cơn đau bả vai, gượng dậy. Anh nheo mắt nhìn qua bên mắt phải còn lành lặn. Chứng mù màu đỏ-xanh lúc này lại trở thành cứu cánh sinh tử. Giữa màn sương bụi thạch anh mù mịt lóa mắt, anh không bị những quầng sáng vàng khúc xạ lừa gạt thị giác. Anh nhìn rõ cấu trúc rạn nứt của vách đá đang sụp đổ theo một hướng nghiêng 30 độ dọc theo các thớ rễ thông đá cổ ăn sâu vào lòng đất.
"Trần hang sụp lệch về hướng Đông! Không được chạy lùi lại bến sông!" Minh Sơn gầm lên, giọng nói át cả tiếng đá lở. "Chạy chéo về phía Tây Bắc! Hướng có rễ cây thông đá khổng lồ rủ xuống! Lợi dụng mái vòm rễ đá để che chắn!"
"Nhưng hòm trang bị nặng còn ở đằng kia!" Tráng hét lên, cố gắng dùng tay không kéo chiếc hòm gỗ chứa toàn bộ nhu yếu phẩm khô và bình lọc nhựa dự trữ đang bị kẹt dưới một khe đá.
"Bỏ hòm trang bị đi, Tráng! Vách đá sụp xuống ngay bây giờ đấy! Buông tay ra!" Minh Sơn lao đến, dùng bả vai trái còn lành lặn húc mạnh vào người Tráng, đẩy gã thợ săn ngã nhoài về phía trước ngay trước khi một khối thạch anh sét nặng nửa tấn đổ ập xuống, đè bẹp dí chiếc hòm gỗ chịu lực thành những mảnh vụn nát bét.
Tráng nhìn đống đổ nát của hòm trang bị với ánh mắt trống rỗng, nhưng gã lập tức nghiến răng bật dậy, bám sát theo sau Minh Sơn. Cả đoàn thám hiểm – gồm Minh Sơn dẫn đầu, A Sáng ôm túi nhựa sơ cấp, Tráng kéo Lực đang đi khập khiễng, và Thạch đang vác gã Liêm đang ngất lịm vì bỏng sáp – điên cuồng tháo chạy dọc theo hẻm núi ngầm đang sụp đổ.
Tuy nhiên, ngay phía trước lối thoát chéo duy nhất dẫn vào hẻm núi sâu, một khối đá thạch anh sét khổng lồ hình lăng kính đang trượt dần xuống từ trần hang, chuẩn bị bịt kín khe hở hẹp rộng chưa đầy hai mét.
Nếu khối đá này rơi xuống, cả đoàn sẽ bị chôn sống vĩnh viễn trong hang độc.
"Nêm chêm gỗ! Tráng, phụ tao đóng nêm!" Minh Sơn hét lớn.
Anh rút từ ba lô ra hai thanh nêm chêm bằng gỗ thông đá cứng dài hai tấc, dạn dày sáp ong bảo vệ. Với bả vai phải bầm tím đau nhức tột độ, Minh Sơn dùng hết sức tàn vung chiếc rìu hợp kim đồng-niken gia truyền lên. Anh đóng mạnh thanh nêm gỗ vào kẽ nứt tự nhiên giữa khối đá đang trượt và vách granite cố định bên hông.
*Bộp! Bộp! Bộp!*
Nhờ chất liệu hợp kim đồng-niken đặc chế không tạo tia lửa, mỗi nhịp búa gõ của Minh Sơn dứt khoát và cực kỳ an toàn trong bầu không khí vẫn còn tàn dư khí gas sáp. Tráng lao đến hỗ trợ, dùng búa tạ đóng thanh nêm thứ hai vào góc đối diện để tạo thế gọng kìm chịu lực.
Thớ gỗ thông đá của nêm chêm, vốn có cấu trúc dẻo dai chịu lực cực tốt, bắt đầu giãn nở nhẹ dưới áp lực hàng chục tấn của khối thạch anh đang trượt. Tiếng gỗ nén kêu răng rắc trầm đục, giữ vững cấu trúc vách đá sạt lở trong khoảng thời gian ngắn ngủi.
"Vách đá chỉ chịu được mười lăm phút thôi! Mau qua đi!" Minh Sơn gầm lên, hai tay anh run rẩy giữ chặt cán rìu chêm lực.
Thạch cõng Liêm lao qua khe hẹp đầu tiên, theo sau là Lực và A Sáng. Tráng là người cuối cùng bước qua trước khi Minh Sơn buông tay, lăn lộn một vòng trên nền sáp nguội để thoát khỏi tầm sập.
*ẦM!*
Thanh nêm gỗ thông đá gãy đôi dưới áp lực quá tải cực hạn. Khối thạch anh sét khổng lồ đổ ập xuống, bịt kín hoàn toàn khe hở phía sau họ bằng một tiếng động chấn động dội vang. Bụi đá thạch anh và hơi sáp nóng bay mù mịt, khóa chặt lối về thị trấn Sương Mù vĩnh viễn sau lưng đoàn thám hiểm.
Bóng tối lạnh lẽo bao trùm lấy không gian mới. Chỉ còn ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn bão bọc lưới đồng chống nổ của Lực tỏa ra những quầng sáng yếu ớt dọc theo vách hẻm núi ngầm ẩm ướt.
Minh Sơn gượng dậy từ đống đá dăm, bả vai phải bầm tím giờ đây đã sưng tấy lên, đau buốt đến tận xương tủy. Anh nheo bên mắt phải còn lành lặn, nhìn về phía trước.
Trước mặt họ không còn là con đường bằng phẳng của Rìa Sương Vàng nữa. Đó là một hẻm núi dốc đứng, sâu hun hút, nơi sương mù bắt đầu chuyển dần sang sắc đỏ sậm của quặng sắt và hơi axit nồng nặc bốc lên từ lòng đất.
Cửa ngõ dẫn vào Đầm Lầy Sáp Đỏ đầy chết chóc đã mở ra trước mắt họ, không còn đường lui.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!