Vết Sẹo Hóa Thạch
Mưa dầm dề trút xuống thị trấn Sương Mù, mang theo thứ sương muối vàng nhạt đặc trưng của vùng biên thùy. Thứ sương ấy chỉ cần hít thở trực tiếp quá hai giờ sẽ khiến lồng ngực người ta thắt lại như bị đổ sáp nóng, nhưng đối với những phu nhựa nghèo khổ ở đây, nó là bầu không khí duy nhất mà họ được quyền sở hữu.
Trong căn nhà gỗ sập sệ nằm lọt thỏm giữa con hẻm tối rìa thị trấn, Minh Sơn đang nheo mắt dưới lớp kính bảo hộ tối màu. Đôi mắt anh, một khiếm khuyết di truyền từ đời cha, không thể phân biệt nổi sắc đỏ của máu hay sắc xanh của lá thông đá. Trong mắt anh, mọi thứ chỉ là những mảng xám xịt, úa tàn và nhập nhèm. Thế nhưng, dưới lăng kính màu lam mà anh tự chế ráp vào gọng kính bảo hộ, thế giới khúc xạ hiện lên bằng những thớ vân thạch anh và cấu trúc rạn nứt vô cùng rõ nét. Anh không cần màu sắc để nhận biết nhựa thông; anh có khứu giác của một thợ cả.
Minh Sơn hít một hơi thật sâu. Mùi hắc ín nồng nặc từ lò đất nung dã chiến đang sôi sùng sục ở góc nhà quyện với mùi chua gắt của giấm sồi đặc chế. Anh dùng chiếc muôi đồng gạt nhẹ lớp sáp xám đen nổi lên trên bề mặt chảo chưng cất. Đây là mẻ nhựa thông thô cuối cùng anh gom góp được từ những cây thông đá rìa rừng. Anh cần tinh luyện nó đạt độ tinh khiết tối đa để làm dung dịch xoa bóp cho Bình An.
"Khụ... khụ..."
Tiếng ho húng hắng, khô khốc từ chiếc giường tre góc nhà kéo Minh Sơn ra khỏi những suy tính trầm uất. Anh đặt chiếc muôi đồng xuống, khẽ gỡ lớp kính bảo hộ bám đầy muội than, để lộ đôi mắt sâu hoắm, nhạy cảm với ánh sáng lăng kính. Anh bước nhanh về phía giường.
Bình An nằm đó, tấm chăn dạ cũ kỹ đắp ngang ngực. Cô bé mười tuổi gầy gò, làn da xanh xao như tờ giấy bản, nhưng đôi mắt to tròn vẫn lấp lánh một nghị lực phi thường. Khi thấy cha bước đến, cô bé cố nở một nụ cười, nhưng khóe môi khẽ run lên vì đau đớn.
"Cha... mẻ nhựa sắp xong chưa cha? Con ngửi thấy mùi giấm sồi ngọt lắm."
Minh Sơn khẽ vén chăn, để lộ đôi chân nhỏ bé của con gái. Tim anh thắt lại. Từ đầu gối trở xuống, làn da mịn màng ngày nào giờ đã xuất hiện những mảng xơ cứng màu xám nhạt, loang lổ và thô ráp như vỏ cây thông đá cổ thụ. Khi anh dùng ngón tay thô ráp khẽ ấn nhẹ, mô thịt không còn độ đàn hồi mà cứng ngắc, lạnh ngắt. Chứng ngộ độc sáp cấp 2 – hóa thạch mô mềm – đang gặm nhấm cơ thể cô bé từng ngày. Nếu không có nhựa thông sơ cấp lỏng từ vùng lõi thung lũng để trung hòa độc tố bào tử nấm cổ đại, đôi chân này sẽ hoàn toàn biến thành đá granite, và sự xơ cứng sẽ lan dần lên phổi, lên tim.
"Sắp xong rồi, con gái," Minh Sơn khẽ khàng xoa bóp quanh rìa mảng hóa thạch, cố gắng dùng hơi ấm từ lòng bàn tay để kích thích dòng máu lưu thông. "Chỉ cần bôi mẻ nhựa tinh chất này, chân con sẽ đỡ đau ngay thôi. Lão Tôn nói thảo dược kháng viêm trong mẻ này tốt lắm."
Bình An gật đầu, hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng. Cô bé khẽ chạm vào chiếc vòng cổ xâu bằng những hạt thông đá khô mà cha tặng: "Con không đau đâu cha. Con vẫn thở được 'Hơi Thở Sồi' mà bà lão Nhã dạy. Con sẽ nhanh khỏe để phụ cha gánh nước."
Minh Sơn quay mặt đi, nuốt ngược giọt nước mắt nóng hổi vào trong. Anh biết cô bé đang nói dối. Mỗi nhịp thở của Bình An đều nặng nề, lồng ngực khẽ phập phồng một cách khó nhọc. Mầm bệnh hóa thạch đang âm thầm đồng hóa cơ thể con gái anh.
Rầm!
Cánh cổng gỗ cũ kỹ của căn nhà bị một lực mạnh đạp tung, chấn động mạnh đến mức làm muội than trên trần nhà rơi lả tả. Gió lạnh và sương muối vàng nhạt tràn vào, mang theo mùi thuốc phiện rẻ tiền và mùi hắc ín nồng nặc.
Cai Lực bước vào trước. Vóc dáng gã thô kệch, mặt đầy mụn thịt gian xảo, tay lăm lăm chiếc roi da bọc sáp cứng dắt hông – thứ vũ khí chuyên dùng để đánh đập những phu nhựa nợ tiền tại xưởng. Theo sau gã là Quản đốc Sâm, gã đàn ông mập mạp bệu bạo khoác áo gấm thêu hoa sặc sỡ nhưng bẩn thỉu. Sâm nhe răng cười, để lộ hàm răng ố vàng vì khói thuốc.
"Ồ, Minh Sơn! Hai cha con vẫn ấm cúng gớm nhỉ?" Sâm bước tới, dùng chiếc tẩu thuốc bằng đồng gõ cộc cộc vào thành lò chưng cất nhựa. "Hạn trả nợ đến rồi. Hôm nay mày định đưa tao tiền kẽm hay đưa tao cái xưởng nhựa rách này đây?"
Minh Sơn đứng dậy, che chắn trước giường của Bình An. Anh nheo mắt dưới ánh sáng mờ ảo, giữ giọng bình thản: "Quản đốc Sâm, tôi đã nộp đủ tám mươi phần trăm thuế nhựa thô của tháng này cho nghiệp đoàn. Số còn lại tôi phải giữ để đổi lương thực và thuốc men cho con gái."
"Thuế là thuế của nghiệp đoàn, còn nợ là nợ riêng của tao!" Sâm quát lên, mặt gã đỏ sọc vì giận dữ. Gã rút từ trong cặp da ra một tờ khế ước nợ bọc da sáp ong cũ kỹ. "Khế ước ghi rõ: ba trăm đồng xu kẽm cộng với tiền lãi phát sinh từ thời cha mày – lão Minh Hùng – để lại. Hôm nay không trả đủ, tao sẽ cưỡng chế căn nhà này và cả xưởng lọc nhựa dã chiến của mày."
Minh Sơn siết chặt nắm tay. Anh bước đến chiếc hòm gỗ góc nhà, lấy ra một túi da nhỏ đựng những đồng xu kẽm biên thùy tích lũy bấy lâu nay. Anh đặt túi tiền lên bàn gỗ: "Đây là một trăm năm mươi đồng xu kẽm. Tôi đã làm việc không ngừng nghỉ suốt hai tháng qua để gom góp. Xin Quản đốc cho tôi khất phần còn lại..."
Cai Lực bước tới, giật phăng túi tiền. Gã đổ những đồng xu kẽm ra bàn, rồi dùng bàn tay to bản gạt phăng tất cả xuống đất. Tiếng kim loại va chạm với nền đất nện vang lên khô khốc.
"Một trăm năm mươi đồng kẽm rác rưởi này mà đòi xóa nợ?" Cai Lực khạc nhổ một bãi đờm đen ngòm xuống đất. "Mày có biết lạm phát ở thị trấn này thế nào không? Tiền kẽm giờ chỉ đáng làm chì lưới đánh cá thôi! Quản đốc cần vàng, hoặc cần khế ước bán đứt cái xưởng này cho Nghiệp đoàn Vạn Tượng!"
Chưa để Minh Sơn kịp phản ứng, Cai Lực đã vung chiếc gậy bọc đồng nặng trịch đập thẳng vào giàn ống lọc thủy tinh của lò chưng cất dã chiến.
Choang!
Tiếng thủy tinh vỡ tan tành. Dòng nhựa thông thô đang nóng chảy tràn ra ngoài, gặp tro than lò rèn bùng lên một ngọn lửa xám xịt rồi lụi tàn, tỏa ra mùi khét lẹt của hóa chất bị hủy hoại.
"Không!" Bình An hét lên từ giường bệnh, cô bé cố nhổm dậy nhưng đôi chân xơ cứng khiến cô bé ngã nhào xuống nệm.
Cơn giận dữ bùng lên trong mắt Minh Sơn như một ngọn lửa lạnh. Anh bước lên một bước, bàn tay dắt hông khẽ chạm vào chuôi chiếc rìu đục nhựa bằng hợp kim đồng-niken gia truyền. Lưỡi rìu này không tạo ra tia lửa, nhưng nó đủ sắc để chẻ đôi hộp sọ của Cai Lực trong chớp mắt. Bầu không khí trong căn phòng chật hẹp bỗng chốc căng thẳng đến mức ngột ngạt. Cai Lực khẽ giật mình, tay gã đặt lên chuôi roi da, cảm nhận được sát khí từ người đàn ông trầm lặng trước mặt.
"Lực! Lùi lại," Quản đốc Sâm khẽ hắng giọng, gã là kẻ cáo già, gã biết dồn một con thú vào đường cùng không phải là cách khôn ngoan. Sâm bước tới, mắt ti hí nhìn Minh Sơn: "Mày muốn dùng rìu sao, Minh Sơn? Đừng quên lệnh truy nã của lý trưởng Cần. Chỉ cần tao phẩy tay, ngày mai con gái mày sẽ bị tống ra khỏi thị trấn, tự sinh tự diệt trong sương muối."
Lời đe dọa của Sâm như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn giận của Minh Sơn. Con gái anh... Bình An không thể sống sót nổi một ngày ngoài rừng nếu thiếu thuốc. Anh buộc phải buông tay khỏi chuôi rìu, lồng ngực phập phồng thở dốc.
Sâm cười đắc ý, gã tiến sát lại gần Minh Sơn, ghé sát tai anh thì thầm: "Ký vào giấy bán xưởng đi. Tao sẽ cho mày ba ngày để dọn đồ. Ba ngày nữa, căn nhà này thuộc về tao."
Đúng lúc gã Sâm ghé sát lại, khứu giác cực nhạy của Minh Sơn bỗng bắt được một mùi hương lạ bám trên tay áo gấm của gã. Đó không phải mùi hắc ín rẻ tiền của xưởng nhựa thị trấn, cũng không phải mùi thuốc phiện.
Đó là mùi nhựa thông non ngọt nồng, có vị chát nhẹ của rễ thông mới bị đứt gãy, xen lẫn mùi bùn đất mặn vùng biên giới thung lũng. Mùi hương ấy cực kỳ tinh khiết, chưa hề qua chưng cất và mang một độ căng áp suất rất đặc trưng của một vỉa nhựa mới khai thác lậu.
Minh Sơn khẽ nheo mắt. Đầu óc anh hoạt động với tốc độ cực nhanh. Sâm đang tự ý khai thác lậu từ một vỉa nhựa sơ cấp mới phát hiện ở rìa thung lũng mà không báo cáo lên hội đồng Nghiệp đoàn Vạn Tượng. Nếu Nam tước Bách biết được quản đốc của mình đang lén lút ăn bớt tài nguyên để bán ra chợ đen, Sâm sẽ bị ném vào lò phản ứng áp suất hơi nước ngay lập tức.
Minh Sơn khẽ nghiêng đầu, nói bằng giọng chỉ đủ hai người nghe: "Quản đốc Sâm... mùi nhựa thông non trên tay áo ông thơm thật đấy. Ngọt, chát nhẹ, lại có vị bùn mặn vùng biên giới. Hình như... vỉa nhựa mới này nằm sát trạm gác số một thì phải?"
Nụ cười trên môi Sâm lập tức đông cứng. Gương mặt mập mạp của gã biến sắc, chuyển từ đỏ hồng sang xám ngoét trong vòng một nốt nhạc. Gã lùi lại nửa bước, ánh mắt nhìn Minh Sơn đầy sự kinh hoàng và cảnh giác tột độ. Gã không ngờ khiếm khuyết mù màu của gã thợ nhựa này lại được bù đắp bằng một chiếc mũi đáng sợ đến thế.
"Mày... mày nói nhảm cái gì đó?" Sâm lắp bắp, cố giữ giọng bình tĩnh nhưng bàn tay cầm tẩu thuốc đã khẽ run lên.
"Tôi không nói nhảm," Minh Sơn nhìn thẳng vào mắt Sâm, giọng anh trầm xuống, đầy sức nặng đe dọa. "Tôi là thợ cả ba đời. Chỉ cần tôi hé răng với toán tuần tra thiết giáp của Thiết Hùng về mùi nhựa này, ông nghĩ họ có tò mò muốn đi kiểm tra tay áo của ông không? Ông biết luật của Nam tước Bách đối với kẻ ăn bớt nhựa mà."
Sâm nuốt nước bọt cái ực. Gã liếc nhìn Cai Lực đang ngơ ngác phía sau, rồi quay lại nhìn Minh Sơn. Lòng tham và nỗi sợ hãi giằng xé trong tâm trí gã quản đốc xảo quyệt. Gã biết Minh Sơn không đùa.
"Mày... mày muốn gì?" Sâm rít qua kẽ răng, giọng đầy căm hận.
"Hoãn nợ ba ngày," Minh Sơn đưa ra điều kiện. "Và tôi sẽ giao nộp mẻ nhựa tinh chất duy nhất đạt chuẩn mà tôi vừa lọc xong trong chiều nay để cấn trừ lãi tạm thời. Đổi lại, căn nhà này và cái xưởng lọc của tôi phải được yên ổn trong ba ngày tới."
Sâm im lặng một lúc lâu, lồng ngực gã phập phồng vì tức giận. Nhưng gã không có lựa chọn nào khác. Bí mật về vỉa nhựa lậu trị giá hàng ngàn đồng xu vàng của gã không thể bị bại lộ chỉ vì một con nợ rách nưới.
"Được!" Sâm gầm lên nho nhỏ. "Ba ngày! Đúng ba ngày nữa tao sẽ quay lại. Nếu mày không có đủ ba trăm đồng xu kẽm hoặc một mẻ nhựa sơ cấp lỏng từ thung lũng để xóa nợ, tao sẽ dỡ sạch cái nhà này, kể cả chiếc giường con gái mày đang nằm!"
Sâm quay sang Cai Lực, giật lấy bình gốm chứa mẻ nhựa tinh luyện đạt chuẩn duy nhất mà Minh Sơn vừa chưng cất thành công đặt trên kệ gỗ. Gã ôm chặt bình nhựa vào lòng như ôm một báu vật, rồi hậm hực bước ra khỏi cửa.
"Đi!" Sâm quát Cai Lực.
Cai Lực hừ một tiếng, vung roi da đập mạnh vào cánh cửa gỗ một lần nữa trước khi bước ra ngoài sương mù dầm dề. Cánh cổng căn nhà khép hờ, để lại không gian lạnh lẽo, hoang tàn bám đầy mảnh thủy tinh vỡ và mùi nhựa cháy khét.
Căn phòng trở lại sự im lặng đáng sợ. Minh Sơn đứng lặng người giữa đống đổ nát. Toàn bộ mẻ nhựa tinh chất – nguồn thuốc giảm đau và kìm hãm hóa thạch duy nhất của Bình An trong vòng ba ngày tới – đã bị Sâm tịch thu. Anh đã dùng hết nguyên liệu thô dự trữ. Hiện tại, anh không còn một giọt nhựa nào để bôi chân cho con gái.
"Cha..."
Tiếng gọi yếu ớt của Bình An cắt đứt dòng suy nghĩ của Minh Sơn. Cô bé cố gắng chống tay xuống giường, dùng hết sức lực của đôi chân xơ cứng để bước xuống đất. Cô bé muốn đến bên cha, muốn ôm lấy tấm lưng gầy guốc đang run lên vì kiềm chế của anh.
"Bình An, đừng cử động!" Minh Sơn quay đầu lại hét lên, nhưng đã quá muộn.
Bình An vừa đặt bàn chân trái xuống nền đất nện. Đôi chân cứng ngắc như gỗ thông đá không thể chịu nổi trọng lượng cơ thể. Khớp gối cô bé phát ra một tiếng rắc khô khốc, đau đớn.
"Á!"
Cô bé ngã quỵ xuống nền đất lạnh, ngay sát những mảnh thủy tinh vỡ của ống lọc. Gương mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm lại vì cơn đau co thắt dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Đôi chân cô bé cứng đờ, mảng xơ cứng màu xám nhạt dường như đang sẫm màu hơn dưới tác động của cơn chấn động vật lý, lan rộng thêm một tấc lên sát khớp gối.
Minh Sơn lao tới như một con thú dữ bị thương. Anh ôm chặt lấy thân hình gầy gò của con gái vào lòng, đỡ cô bé trở lại giường. Đôi bàn tay thô ráp của anh run lên bần bật khi chạm vào đôi chân lạnh ngắt, cứng đờ của Bình An.
"Cha... con xin lỗi... con chỉ muốn giúp cha nhặt tiền..." Bình An khóc nấc lên, đôi bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy cổ cha, hơi thở cô bé dốc dồn, lồng ngực co thắt một cách nhọc nhằn.
"Không phải lỗi của con, Bình An. Là tại cha bất lực... tại cha..." Minh Sơn áp trán mình vào trán con gái, nước mắt anh cuối cùng cũng lã chã rơi xuống làn da nóng sốt của cô bé.
Ba ngày. Anh chỉ còn đúng ba ngày.
Nhựa thông tinh luyện thông thường từ rìa rừng không còn tác dụng làm chậm tiến trình hóa thạch nữa. Bình An cần nhựa thông sơ cấp lỏng nguyên chất – thứ nhựa hoàng kim cực kỳ dính, chỉ rỉ ra từ rễ những cây thông đá non nằm sâu trong vùng cấm Rìa Sương Vàng của Thung Lũng Hổ Phách. Nơi đó bị bao phủ bởi sương mù độc hại, những dòng sáp lỏng có thể nuốt chửng mọi sinh vật, và sự truy quét tàn nhẫn của Nghiệp đoàn Vạn Tượng.
Nhưng anh không còn đường lui.
Minh Sơn khẽ đặt Bình An nằm xuống, đắp lại tấm chăn dạ ấm áp cho cô bé. Anh bước đến góc nhà, nhặt chiếc kính bảo hộ tối màu lên đeo vào hốc mắt. Anh dắt chiếc rìu đục hợp kim đồng-niken gia truyền vào thắt lưng da cừu, rồi lấy từ dưới gầm giường ra một chiếc túi da cừu hai lớp bảo quản nhựa và tấm bản đồ vỏ cây cổ tự co giãn của người cha quá cố để lại.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù màu vàng óng đang cuộn tròn dâng lên từ phía dòng sông Biên Giới, che khuất hoàn toàn lối vào thung lũng chết chóc.
"Bình An," Minh Sơn nói thầm, giọng anh đanh lại, lạnh lùng và kiên định như đá thạch anh. "Cha sẽ mang mùa xuân trở lại cho con."
Anh bước ra khỏi cửa, hòa mình vào làn sương vàng dầm dề của thị trấn Sương Mù, bắt đầu hành trình sinh tử đột nhập vào Thung Lũng Hổ Phách Vàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!