Thâm Nhập Rừng Mưa Sơn Kim
Trưa ngày thứ nhất của cuộc di tản, bầu trời phía trên rìa ngoài thung lũng không hề có sắc xanh của mây trời tự nhiên. Nó bị nhuộm thành một màu đỏ rực như quặng đồng nung, đặc quánh sương mù bào tử dồn dập tràn xuống từ Hẻm núi Gió Hú. Từng hạt bụi đồng đỏ nhạt, nhỏ mịn nhưng sắc bén như vụn mài cơ khí, lơ lửng trong không trung, bám vào da thịt người tị nạn gây ra những cơn ngứa ngáy bỏng rát. Trạm Bình Yên—nơi trú ẩn an toàn duy nhất của họ suốt mười năm qua—giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn bốc khói nghi ngút. Giếng nước ngọt duy nhất bị nhiễm độc muối đồng sunfat sủi bọt xanh lam chết chóc, buộc đoàn người rách nát phải kéo lê những bước chân mệt mỏi dấn sâu vào cấm địa.
Sơn Tùng đi ở giữa đội hình di tản, bả vai phải bám chặt lấy Hải Đăng để dìu người bạn chiến hữu cơ khí đi tới. Vết thương ở đùi trái của Hải Đăng rò rỉ máu sinh học pha lẫn những vệt dầu bôi trơn đen kịt, thấm đẫm lớp băng gạc dã ngoại thô sơ. Mỗi bước đi của Đăng là một lần gã nghiến răng chịu đựng, tiếng khớp gối gỗ bọc đồng của gã rít lên khô khốc kèn két dưới sức nặng cơ thể. Ở phía bên kia, Linh Chi đeo chiếc hộp đồng chứa bản đồ da thú cổ sát bên hông, tay xách chiếc hũ sáp ong rừng Sơn Kim bọc vải dù dày, đôi mắt mệt mỏi nhưng kiên định quan sát xung quanh. Dẫn đầu đoàn người là Lão Tiều phu Đồng, dáng người gầy gò đen nhẻm của ông lọt thỏm trong chiếc áo choàng ngụy trang làm từ những chiếc lá đồng khô xào xạc. Trên vai ông, lưỡi rìu đốn củi bằng hợp kim không rỉ lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lùng vô cảm.
"Tất cả dừng lại, chuẩn bị vào vùng đệm," giọng Lão Tiều phu Đồng khàn khàn vang lên, ông giơ cánh tay gầy guộc bám đầy vệt rỉ sét để ra hiệu. "Phía trước là Rừng Mưa Sơn Kim. Cây cối ở đó không có lá mềm như ngoài biên thùy đâu. Toàn là lá đồng sắc như dao cạo, nước mưa đổ xuống cũng mang axit mài mòn. Ai chưa quét sáp bảo vệ lên đồ dù thì bước ra đây ngay!"
Sơn Tùng dừng lại, nhẹ nhàng đặt Hải Đăng ngồi tựa vào một tảng đá granite xám. Anh cảm nhận rõ rệt vết sẹo bỏng đồng đỏ mới trên bả vai trái của mình đang co thắt, nhức nhối tột cùng theo từng nhịp thở khó nhọc. Cánh tay máy piston hơi nước lắp trên tay trái của anh—hậu quả của vụ nổ lò hơi cứu Bé Sáu trước đó—bị nứt vỡ piston xi-lanh nhẹ, làm áp lực khí nén tụt sâu dưới mức 40 PSI. Tệ hơn nữa, toàn bộ cánh tay trái từ khuỷu tay xuống ngón tay hoàn toàn mất đi cảm giác đau sinh học. Rỉ đồng đã ăn mòn sâu vào các thớ cơ kim loại bên trong, khiến các ngón tay máy cử động một cách lạnh lùng, vô hồn, giật cục theo từng nhịp xả áp lực yếu ớt.
Linh Chi nhanh chóng bước đến bên cạnh Hải Đăng, cô mở chiếc hũ đất nung chứa sáp ong rừng Sơn Kim. Theo Quy tắc cấm lửa vùng rễ cây, họ tuyệt đối không được sử dụng ngọn lửa trần tại khu vực này vì các túi khí gas tự nhiên thường xuyên rò rỉ từ rễ cây kim loại dưới lòng đất độc. Bất kỳ một tia lửa nhỏ nào cũng có thể kích hoạt một vụ nổ liên hoàn chôn vùi cả đoàn. Linh Chi khéo léo áp sát hũ sáp ong vào vách lò hơi mini đeo sau lưng Sơn Tùng. Sức nóng rò rỉ từ van bả vai trái của anh tỏa ra hơi ấm vừa đủ để làm sáp ong nóng chảy dần sang màu hổ phách trong vắt.
"Anh Tùng, giữ chặt chân Hải Đăng giúp tôi," Linh Chi khẽ nói, cô dùng một thanh tre nhỏ quết sáp ong nóng chảy quét đều lên lớp vải dù bọc ngoài đùi trái của Hải Đăng để chống thấm nước mưa axit, sau đó cô nhỏ vài giọt nhựa cây rỉ sét pha chế thành một loại dung dịch dã ngoại để rửa sạch vết thương cho gã. Hải Đăng rên rỉ một tiếng khàn đục, nhưng dòng máu sinh học pha dầu đen cuối cùng cũng ngừng rò rỉ dưới lớp keo sáp ong bám chặt. Đây là bước cứu chữa khẩn cấp dã ngoại duy nhất giúp gã không bị nhiễm trùng bào tử rỉ sét khi tiến sâu vào rừng.
Ngay sau đó, Linh Chi quay sang Sơn Tùng, tỉ mỉ quét một lớp sáp ong dày bọc kín các đường khâu trên chiếc áo khoác dù của anh, đặc biệt là quanh vết sẹo bỏng đồng đỏ trên bả vai trái và màng ngoài của chiếc mặt nạ lọc khí thô sơ bọc da cá sấu vốn đã bị nứt vá tạm trước đó.
*RÀO... RÀO... RÀO...*
Cơn mưa axit nhẹ bất ngờ đổ xuống từ bầu trời đỏ rực. Từng giọt axit chạm vào những tán lá đồng cổ thụ phát ra những tiếng kêu kèn két, xào xạc rợn người của kim loại bị mài mòn. Nước mưa sủi bọt xèo xèo khi tiếp xúc với phế liệu sắt gỉ dưới đất độc, tỏa ra một làn sương mù màu xanh bảo mờ ảo bốc mùi hăng nồng của muối đồng sunfat. Nhờ lớp sáp ong rừng Sơn Kim có tính kháng axit cực tốt bọc ngoài, áo khoác dù của Sơn Tùng và mọi người trong đoàn không bị nước mưa ăn mòn rách nát, giữ cho hệ hô hấp và da thịt sinh học tạm thời an toàn.
"Đi theo dấu chân tôi, tuyệt đối không được chạm tay vào thân cây rễ đồng," Lão Tiều phu Đồng dắt rìu đốn củi vào đai lưng, bắt đầu lách người qua những bụi tre sắt rỗng bén nhọn.
Đoàn người tị nạn lặng lẽ bám theo ông, tiến vào Vườn Cáp Đồng—vùng cấm địa ngập tràn nguy hiểm nằm ở rìa ngoài Rừng Mưa Sơn Kim. Mặt đất ở đây bám đầy một lớp lá đồng khô sắc nhọn, bên dưới là hệ thống dây leo bằng cáp đồng rỉ sét giăng kín như mạng nhện. Những sợi cáp này không phải là thực vật thông thường, chúng là các dây cáp thép đàn hồi tự động hóa sinh học của thung lũng, có khả năng tự động co thắt siết chặt khớp máy của bất kỳ vật thể nào chạm vào nút cảm biến ngầm.
Bé Sáu đi ngay phía sau Linh Chi, cậu bé đeo chiếc bộ lọc khí thô sơ tự chế, tay ôm khư khư hũ mỡ cừu bảo dưỡng cuối cùng. Do mệt mỏi sau nhiều giờ di tản liên tục dưới sương mù độc, bước chân của cậu bé mười bốn tuổi bắt đầu trở nên loạng choạng. Khớp cổ chân bọc đồng của cậu vô tình dẫm trúng một lớp lá đồng khô ráo nằm hơi lún xuống.
*RẮC! KÈN KÉT!*
Một tiếng rít cơ khí khô khốc vang lên dưới lòng đất độc. Ngay lập tức, ba sợi cáp đồng rỉ sét đàn hồi từ dưới lớp lá khô phóng vọt lên, quấn chặt lấy cổ chân bọc đồng của Bé Sáu. Lực co thắt mạnh mẽ của bẫy cáp tự động siết chặt, kéo giật chân cậu bé xuống đất.
"Anh Tùng! Cứu em!" Bé Sáu khóc thét lên, chiếc hũ mỡ cừu tuột khỏi tay cậu rơi xuống đất độc. Sợi cáp đồng đàn hồi càng bị kéo căng càng co thắt dữ dội hơn, lực siết lớn nghiến vào khớp cổ chân bọc đồng của cậu phát ra tiếng kèn két ghê rợn, đe dọa nghiền nát kết cấu bánh răng cơ khí bên trong.
Linh Chi hoảng hốt lao lên, cô rút chiếc kìm cắt cáp bằng thép không rỉ mang theo, cố gắng kẹp chặt vào sợi cáp đồng để cắt đứt lực kéo. Thế nhưng, ngay khi cô dồn sức bóp mạnh, sợi cáp đồng đàn hồi của thung lũng quá dẻo và cứng.
*KENG!*
Lưỡi kìm cắt cáp bị mẻ một mảng lớn trong tiếng va chạm kim loại chói tai, mà sợi cáp đồng vẫn không hề bị suy suyển. Lực phản chấn mạnh khiến Linh Chi tuột tay ngã nhào ra đất độc. Sợi bẫy cáp cảm nhận được lực tác động bên ngoài, lập tức kích hoạt van áp suất phụ, siết chặt hơn nữa khiến chiếc áo khoác dù của Bé Sáu bị cào rách vài chỗ ở bả vai, chân bọc đồng của cậu bé bị xước bề mặt nhẹ rò rỉ vài giọt dầu bảo dưỡng.
"Linh Chi, lùi lại mau! Càng cắt nó càng siết chặt!"
Sơn Tùng khàn giọng hét lên qua bộ lọc mặt nạ. Anh biết mình không thể quai chiếc búa rèn nặng mười hai cân ta bằng tay trái đang bị liệt và mất cảm giác đau sinh học hoàn toàn. Anh cũng không thể dùng tay trái chịu lực kéo lớn vì piston hơi nước đang bị yếu áp suất dưới 40 PSI.
Cựu binh cơ giới quỳ một gối xuống đất độc, áp tai vào một thanh đồng rỗng cắm sâu xuống đất gần nút bẫy cáp. Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ thính giác để sử dụng kỹ năng Lắng nghe áp suất rít. Giữa tiếng mưa axit gầm rú và tiếng xào xạc kèn két của lá đồng cổ thụ, thính giác nhạy bén của Sơn Tùng bắt đầu phân lọc được các tần số âm thanh cơ học ngầm dưới lòng đất độc.
*Xì... xì... rít...*
Một tiếng rít hơi nước cực nhỏ, đều đặn phát ra từ một điểm nằm sâu dưới lớp lá đồng khô cách cổ chân Bé Sáu khoảng ba mươi phân. Sơn Tùng lập tức phán đoán ra cơ chế hoạt động: bẫy cáp đồng tự động này hoạt động dựa trên áp lực khí nén ngầm được dẫn truyền từ hệ thống rễ cây kim loại thung lũng. Sợi cáp co thắt là nhờ áp lực hơi nước ép chặt piston ngầm bên dưới.
Thay vì cố gắng dùng bạo lực cắt sợi dây cáp chịu lực kéo khổng lồ, Sơn Tùng sử dụng tay phải lành lặn lôi mũi dao thép rèn tôi dầu dắt bên hông ra. Anh dùng ngón tay phải dò tìm chính xác vị trí van xả áp suất ngầm đang phát ra tiếng rít hơi nước dưới lớp đất rỉ sét.
Anh đâm mạnh mũi dao thép rèn tôi dầu vào khe hở của van xả áp ngầm bẫy cáp.
*XÈÈÈÈÈ!*
Một luồng khí nén áp lực lớn rít lên chói tai phun vọt lên từ lòng đất độc, mang theo sương mù dầu thải nóng rực. Luồng hơi nước áp suất ngầm bị giải phóng đột ngột đã làm triệt tiêu hoàn toàn lực nén của piston bên dưới. Sợi cáp đồng đàn hồi lập tức giãn ra, mất đi lực co thắt dã man.
Không bỏ lỡ một giây, Sơn Tùng dùng tay phải phối hợp với Kỹ năng tháo lắp nhanh một tay, bẻ gãy chốt định vị lò xo của bẫy cáp ngầm trong vòng chưa đầy mười giây. Sợi cáp đồng rũ xuống đất độc, giải cứu cổ chân bọc đồng của Bé Sáu thoát nạn an toàn.
"Đứng dậy được không em?" Sơn Tùng đỡ Bé Sáu dậy, nhặt lại hũ mỡ cừu bảo dưỡng trao lại cho cậu bé. Bé Sáu lau nước mắt bám muội than trên mặt, gật đầu lia lịa, chân bọc đồng của cậu chỉ bị trầy xước nhẹ bề mặt ngoài da bảo vệ quét sáp ong.
Đoàn người tị nạn chứng kiến cảnh tượng cứu hộ khẩn cấp dũng cảm của Sơn Tùng, tinh thần đồng đội và niềm tin sinh tồn của họ được nâng cao rõ rệt giữa thiên tai tàn nhẫn. Họ không còn hoảng loạn, mà phối hợp chặt chẽ hơn, bám sát từng bước chân ngụy trang của Lão Tiều phu Đồng để vượt qua những nút thắt bẫy cáp còn lại trong Vườn Cáp Đồng.
Sau hơn hai giờ di chuyển lén lút dưới mưa axit, đoàn thám hiểm cuối cùng cũng tiếp cận được sườn đồi phía tây của Rừng Mưa Sơn Kim. Sương mù đỏ nhạt bắt đầu loãng dần, lộ ra những vách đá granite xám xịt bám đầy rêu đồng rỉ xanh lục lấp lánh.
Bỗng nhiên, Lão Tiều phu Đồng đang đi dẫn đầu đột ngột dừng khắt lại. Gương mặt đen nhẻm của ông biến sắc, trở nên xám xịt và hoảng hốt tột độ dưới chiếc mũ bọc tôn rỉ. Ông quỳ sụp xuống, dùng bàn tay gầy guộc gạt nhanh lớp lá đồng khô ráo bám đầy trên nền đất quặng sát vách đá.
Sơn Tùng và Linh Chi vội vã bước lên phía trước. Mắt trái bọc quầng sáng cơ học yếu ớt của Sơn Tùng chớp nháy liên tục trong bóng tối sườn đồi:
Dưới lớp lá đồng khô vừa bị gạt bỏ, hiện ra một vết lún khổng lồ sâu hoắm xuống nền đất quặng. Đó là một dấu chân cơ khí khổng lồ bám đầy rỉ sét xanh lục bảo, có các vết xích sắt và piston hằn sâu sắc nhọn—dấu vết tuần tra của Sói Máy Đầu Đàn đang hiện diện rất gần sườn đồi phía tây này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!