Cơn Bão Đỏ Tàn Phá
Tiếng rít xé gió từ Hẻm núi Gió Hú dội thẳng vào vách đá phía đông Trạm Bình Yên, kéo theo một luồng khí lạnh buốt mang mùi rỉ sét nồng nặc. Trên bầu trời biên thùy, vệt nắng sớm yếu ớt vừa nhen nhóm đã lập tức bị nuốt chửng bởi một màn sương đặc quánh, cuồn cuộn chuyển dần từ màu xám chì sang màu đỏ nhợt nhạt của quặng đồng bị oxy hóa.
"Bão bào tử! Mau vào trong! Đóng chặt tất cả các van thông gió lại!"
Quang Huy hét lớn, chiếc chân gỗ bọc đồng rỉ của ông nện xuống nền đá lách cách dồn dập khi ông cố gắng đẩy những người tị nạn cuối cùng vào hầm trú ẩn. Sơn Tùng một tay dìu Linh Chi, tay kia giữ chặt báng chiếc búa rèn nặng mười hai cân ta đeo bên hông. Kỹ năng cảm nhận độ rung kim loại dưới lòng bàn chân phải sinh học truyền về những xung động dồn dập, báo hiệu hàng triệu hạt bụi đồng siêu nhỏ đang va đập vào vách tôn của trạm với tốc độ kinh hoàng.
Bão bào tử rỉ sét đỏ nhạt dâng cao nồng độ với tốc độ nhanh hơn bất kỳ dự tính nào của cựu binh cơ giới. Chỉ trong vòng vài phút, không khí xung quanh đã trở nên mờ mịt bởi một màn sương đỏ rực như máu. Từng hạt bào tử rỉ sét, nhỏ mịn như bột phấn nhưng sắc bén như vụn kim loại, bám đầy lên bề mặt lá đồng xào xạc ngoài bìa rừng và luồn lách qua từng khe hở của các công sự gỗ.
Bên trong xưởng rèn cổ của Lão Thiết, bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Hải Đăng đang nằm trên giường bệnh, vết thương đùi trái rò rỉ máu sinh học pha dầu đen khẽ co giật mỗi khi luồng khí độc lọt qua khe cửa sổ bốc mùi khét lẹt. Lão Thiết đứng tựa vào đe rèn, bả vai phải bị thương do trận chiến với Trịnh Sâm trước đó run lên bần bật, trong khi khớp vai trái bọc đai da của ông phát ra những tiếng kêu kèn két khô khốc do độ ẩm mang bào tử tăng cao.
"Hệ thống lọc khí bằng than củi của trạm không chịu nổi nồng độ này đâu," Linh Chi ho sặc sụa, cô nhanh chóng lấy chiếc hộp đồng chứa bản đồ da thú cổ đeo chặt bên hông, mắt nhìn chằm chằm vào những hạt bụi đỏ đang len lỏi qua khe cửa bám đầy lên mặt bàn gỗ. "Bào tử rỉ sét đang ăn mòn các màng lọc thông thường. Nếu không có bộ lọc chuyên dụng, phổi của mọi người ở đây sẽ bị cứng hóa hoàn toàn chỉ trong vài giờ!"
Sơn Tùng khẽ nhíu mày, mắt trái bọc quầng sáng cơ học yếu ớt chớp nháy liên tục trong bóng tối. Vết sẹo bỏng đồng trên bả vai trái—hậu quả của mẻ châm cứu bằng kim đồng đỏ dẻo nóng đỏ từ Linh Chi—bắt đầu nhức nhối dữ dội khi áp lực khí quyển thay đổi. Khớp hông trái của anh cũng tê rần, bước đi trở nên nặng nề và kéo lê nhẹ trên sàn gỗ. Anh biết mình không thể chần chừ. Lòng nhân ái và sự gắn kết với những người phu mỏ nghèo khổ, những người đã cùng anh dựng nên Trạm Bình Yên này, không cho phép anh bỏ cuộc.
"Chúng ta phải tự chế tạo bộ lọc khí khẩn cấp," Sơn Tùng khàn giọng ra lệnh, giọng nói của anh vang lên chắc nịch giữa tiếng gió bão đang gầm rú bên ngoài. "Tôi đã có bản thiết kế bộ lọc thô sơ từ người đi trước. Anh Ba Đất! Mau gom tất cả than hoạt tính gáo dừa trong kho lại đây! Chị Ba Lọc, đun sôi sáp ong rừng Sơn Kim ngay lập tức!"
Nhân quả của việc chế tạo mặt nạ lọc khí trước đây đã tạo ra một niềm tin tuyệt đối của những người phu mỏ dành cho Sơn Tùng. Ngay khi nghe mệnh lệnh của anh, Anh Ba Đất cùng nhóm phu mỏ tự do Sơn Kim lập tức hành động. Họ không còn hoảng loạn, mà phối hợp nhịp nhàng như một đơn vị cơ giới thực thụ. Người khuân vác những bao than đen nhẻm, người dùng dao cắt các ống tre sắt rỗng thành từng đoạn ngắn.
Sơn Tùng dùng bàn tay phải lành lặn hướng dẫn tỉ mỉ cho từng người: "Nhồi than hoạt tính gáo dừa thật chặt vào lòng ống tre. Dùng hai lớp vải dù tẩm sáp ong nóng chảy bọc kín hai đầu để ngăn bào tử đỏ nhạt lọt qua. Đây là bộ lọc khí thô sơ duy nhất có thể cứu mạng các người trong tâm bão này!"
Linh Chi nhìn Sơn Tùng làm việc với sự khâm phục ngầm. Dù cánh tay trái bọc piston hơi nước đang bị yếu áp suất sau trận chiến với Trịnh Sâm, anh vẫn bình tĩnh điều phối mọi việc. Lòng nhân ái của anh lúc này chính là lá chắn bảo vệ thực tế nhất, gắn kết những con người rách nát vùng biên thùy lại với nhau. Chỉ trong vòng nửa giờ, hơn ba mươi bộ lọc khí thô sơ đã được hoàn thành và phát tận tay cho những người bệnh đang thoi thóp trong hầm trú ẩn.
Nhưng thiên tai cơ khí không dừng lại ở đó.
Một tiếng nổ lớn như sấm rền vang lên ngay trên mái xưởng rèn. Sức gió bão mang theo hàng tấn phế liệu kim loại từ Hẻm núi Gió Hú quét qua, đập sập ống khói thông gió chính của xưởng. Lò nung đồng trung tâm bọc đất sét nung đỏ bị chấn động mạnh, đổ nghiêng sang một bên.
*ẦM!*
Cột thép chịu lực khổng lồ bám đầy rỉ đồng của mái xưởng bị gãy gập, kéo theo một mảng dầm thép lớn bọc tôn rỉ đổ sập xuống góc xưởng rèn.
"Bé Sáu!" Linh Chi hét lên trong kinh hoàng.
Cậu bé mồ côi phụ việc xưởng rèn, do cố gắng bảo vệ hũ mỡ cừu bảo dưỡng cuối cùng, đã bị dầm thép nung nóng đè kẹt nửa người bên dưới. Khói độc từ lò nung đồng bị vỡ bốc lên nghi ngút, mang theo khí gas rễ cây và bào tử rỉ sét đậm đặc màu đỏ sẫm bao phủ lấy góc xưởng. Bé Sáu ho dữ dội, gương mặt nhỏ nhắn bám đầy muội than đen kịt sưng tấy lên vì bỏng nhiệt.
Lão Thiết gầm lên một tiếng đầy bất lực, ông chộp lấy chiếc xà-beng sắt lớn bằng tay phải lành lặn, cố gắng dùng hết sức bình sinh để bẩy thanh dầm thép lên. Thế nhưng, ngay khi ông dồn lực, khớp vai trái bọc đồng rỉ của ông đột ngột phát ra một tiếng rít khô khốc kèn két. Căn bệnh rỉ đồng Cấp 3 của ông phát tác đúng lúc ngặt nghèo nhất, khóa cứng hoàn toàn bả vai trái khiến chiếc xà-beng tuột khỏi tay ông, rơi xuống đất loảng xoảng. Lão Thiết ngã quỵ xuống bên đống đổ nát, bả vai phải bị thương rò rỉ máu thấm qua lớp vải dù bảo hộ.
"Để tôi!"
Sơn Tùng chộp lấy mặt nạ lọc khí thô sơ bọc da cá sấu chịu axit của mình, đeo trực tiếp lên mặt và siết chặt dây đai da bôi sáp ong để bảo đảm độ kín kẽ tuyệt đối. Ngưỡng kháng độc Cấp 1 của anh giúp anh có khả năng nín thở và chịu đựng nồng độ bào tử cực cao trong vòng năm phút, nhưng khói độc bốc lên từ lò nung đồng nóng chảy là một thử thách sinh tử thực sự.
Anh nín thở, thâm nhập sâu vào màn khói độc đỏ rực đang cuồn cuộn bốc lên từ góc xưởng sập. Sức nóng từ dầm thép nung đỏ phả thẳng vào mặt nạ da cá sấu làm lớp sáp ong vá tạm ngoài màng lọc bắt đầu chảy lỏng, mùi khét lẹt xộc thẳng vào mũi Tùng làm lồng ngực anh đau nhói như bị thiêu đốt.
Sơn Tùng quỳ một gối bên cạnh Bé Sáu, hai tay bám chặt vào thanh dầm thép nóng bỏng. Thanh dầm thép đang nung đỏ sẽ làm chảy các ống dẫn cao su dẫn dầu bôi trơn của cánh tay máy nếu anh tiếp xúc quá lâu. Anh không thể dùng sức mạnh sinh học thông thường.
Tùng tập trung tinh thần, dồn toàn bộ áp lực khí nén từ bình chứa hơi nước đeo sau lưng vào cánh tay máy piston bả vai trái. Anh giật mạnh dây cáp bả vai bằng cằm, khóa chặt van xả áp suất tự động, ép hệ thống nén áp lên mức cực hạn dã ngoại.
*RÍT... RÍT... RÍT...*
Chiếc đồng hồ đo áp suất hơi nước bỏ túi găm trên đai da đeo ngực của Tùng nhảy vọt chỉ số, kim đồng hồ rung lắc dữ dội vượt qua ngưỡng an toàn, chạm mốc cực hạn 120 PSI. Piston hơi nước rít lên chói tai, luồng khí nóng rực rỡ bốc lên từ khớp bả vai làm cháy xém hoàn toàn vạt áo khoác dù bọc da chống axit của anh.
Sơn Tùng hét lớn một tiếng khàn đục, dùng cánh tay máy piston nâng bổng thanh dầm thép nóng bỏng lên khỏi người Bé Sáu. Lực phản chấn cực mạnh từ khối thép nặng hàng tạ truyền thẳng vào bả vai trái bọc đồng rỉ của anh, tạo ra những tiếng rạn nứt cơ học ghê rợn bên trong khớp máy.
"Linh Chi! Kéo thằng bé ra mau!" Tùng hét lên qua bộ lọc mặt nạ đang nghẹt thở.
Linh Chi lao vào màn khói độc không một chút do dự. Cô dùng hết sức lực nhỏ nhắn của mình nắm lấy hai vai Bé Sáu, kéo mạnh cậu bé ra khỏi khoảng trống dưới thanh dầm thép ngay trong tích tắc trước khi lò hơi đeo lưng của Sơn Tùng bị quá nhiệt trầm trọng.
Ngay khi Bé Sáu được kéo ra an toàn, Sơn Tùng lập tức buông thanh dầm thép xuống đất tạo ra một tiếng nổ lớn. Lúc này, áp lực hơi nước trong cánh tay máy của anh đã vượt quá giới hạn chịu đựng, lò hơi đeo sau lưng bắt đầu rò rỉ khí nóng đỏ rực bả vai, đe dọa phát nổ tiêu diệt cả hai.
Trong khoảnh khắc sinh tử, phản xạ bóp van xả khẩn cấp của Sơn Tùng kích hoạt. Anh giật mạnh chốt xích bả vai, kích hoạt Bộ van xả áp suất khẩn cấp lắp trên bả vai trái.
*XÈÈÈÈÈÈÈÈ!*
Một luồng hơi nước nóng áp lực lớn rít lên chói tai phun thẳng ra phía sau, tạo ra một đám mây khói trắng bao phủ lấy toàn bộ góc xưởng rèn. Luồng khí nóng được giải phóng khẩn cấp đã làm giảm nhiệt độ của cánh tay máy trong tích tắc, cứu mạng Sơn Tùng khỏi một vụ nổ lò hơi đeo lưng chí mạng, nhưng hơi nóng xả ra sát bả vai cũng để lại một vết bỏng nhiệt sẹo đồng đỏ mới bỏng rát trên da thịt anh.
Sơn Tùng lảo đảo bước ra khỏi màn khói độc, anh quỵ gối xuống bên cạnh Linh Chi và Bé Sáu. Cánh tay máy piston hơi nước của anh lúc này hoàn toàn im lìm, rệu rã và rò rỉ những giọt dầu bôi trơn đặc chế màu hổ phách xuống đất độc. Tùng thử gập nhẹ các ngón tay trái, nhưng anh bàng hoàng nhận ra mình không còn cảm nhận được bất kỳ cảm giác đau đớn hay nhiệt độ nào nữa. Khớp tay trái của anh hoàn toàn mất đi nhân tính sinh học, đã hoàn toàn hóa rỉ đồng sẫm màu dưới tác động của bão bào tử.
"Xưởng rèn... tiêu rồi," Lão Thiết thầm lặng nhìn đống đổ nát đang bốc cháy ngùn ngụt của xưởng rèn cổ. Lửa hơi nước và khói độc đã thiêu rụi toàn bộ các dụng cụ chế tạo cốt lõi và lò nung đồng dẻo của ông.
Trạm Bình Yên không còn là nơi trú ẩn an toàn nữa. Cơn bão bào tử rỉ sét đỏ nhạt vẫn đang gầm rú ngoài cửa hang, nhuộm đỏ toàn bộ không gian bằng lớp bụi đồng độc hại.
Đúng lúc đó, Anh Ba Đất từ phía ngoài sân chạy vào với gương mặt xám xịt vì hoảng loạn. Chiếc mặt nạ lọc khí thô sơ trên mặt anh bám đầy một lớp bụi đồng đỏ dày cộp.
"Anh Tùng! Lão Thiết! Tai họa lớn rồi!" Anh Ba Đất thở hổn hển, giọng run lên bần bật. "Cơn bão bụi đồng đỏ nhạt tràn xuống đã phá hủy hoàn toàn giếng đá lọc nước ngọt sạch duy nhất của trạm! Nguồn nước ngầm đã bị nhiễm độc muối đồng sunfat màu xanh lục bảo sủi bọt axit, không thể dùng được nữa! Chúng ta cạn kiệt nước ngọt sạch rồi!"
Sơn Tùng nhìn Linh Chi đang ôm chặt Bé Sáu đang lịm đi vì bỏng nhiệt, rồi nhìn hàng chục người tị nạn đang ho sặc sụa trong hầm trú ẩn tạm thời. Không còn xưởng rèn, không còn nước ngọt sạch sinh tồn, và cánh tay máy của anh đã bị nứt vỡ piston hơi nước nhẹ. Con đường duy nhất để sống sót là phải di tản khẩn cấp dã ngoại sâu vào vùng cấm hiểm nghèo hơn.
Sơn Tùng gượng đứng dậy, dùng tay phải lành lặn siết chặt chiếc búa rèn của Lão Thiết, mắt nhìn thẳng vào màn sương đỏ rực ngoài cửa hang:
"Thu gom tất cả những bộ lọc khí còn lại. Chúng ta phải di tản khẩn cấp dã ngoại sâu vào Rừng Mưa Sơn Kim ngay lập tức!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!