Ranh Giới Bão Bào Tử
Hơi nóng từ năm cây kim đồng đỏ dẻo vẫn còn âm ỉ cháy trên bả vai trái của Sơn Tùng, từng làn khói mỏng mang theo mùi da thịt khét nhẹ và hương thảo mộc hăng nồng từ từ tan vào bầu không khí ẩm ướt, ám đầy muội than của xưởng rèn cổ. Trên chiếc bàn gỗ sần sùi bám vệt dầu đen, tấm bản đồ da thú cổ của cha Linh Chi vẫn đang giãn nở dưới tác động của dung dịch đồng sunfat màu xanh lam, lộ ra những mạch dẫn ngoằn ngoèo lấp lánh như một mạng lưới mạch máu cơ khí dẫn thẳng đến Hầm thông gió số 3. Nhưng lúc này, sự chú ý của mọi người không còn đặt vào tấm bản đồ nữa.
Linh Chi đang đứng bên cạnh Tùng, đôi tay nhỏ nhắn bám đầy vệt mực đồng khéo léo gỡ từng cây kim đồng ra khỏi bả vai anh. Gương mặt cô kỹ sư trẻ lấm tấm mồ hôi dưới ánh đèn bão cơ học nhấp nháy. Ngay khi cây kim cuối cùng được rút ra, Linh Chi lập tức cầm lấy một hũ thủy tinh nhỏ bọc sáp ong mà cô đã tỉ mỉ chưng cất từ đêm qua. Bên trong hũ là một thứ dung dịch màu hổ phách trong vắt, đặc quánh và tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ của mỡ cừu tinh luyện hòa lẫn với vị hăng đặc trưng của nhựa cây rỉ sét.
Đây là mẻ Dầu bôi trơn đặc chế của Linh Chi đầu tiên, thứ huyết mạch mà cô đã thức trắng đêm để pha chế theo công thức giấu kín trong cuốn sổ tay thực vật học của cha mình.
"Đừng cử động," Linh Chi khẽ nói, giọng cô run lên vì mệt mỏi nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Cô đổ một lượng dầu ấm lên lòng bàn tay rồi nhẹ nhàng xoa đều lên bả vai trái đang xám xịt, cứng đờ vì rỉ đồng của Tùng.
Dung dịch hổ phách vừa tiếp xúc với lớp da thịt hóa kim loại liền sủi bọt nhẹ. Sơn Tùng nghiến chặt răng, một luồng cảm giác mát lạnh xen lẫn bỏng rát chạy dọc từ tủy xương ra đến đầu ngón tay. Lớp đồng rỉ sần sùi màu xanh lục bảo bám quanh khớp vai bắt đầu mềm hóa, chuyển dần sang trạng thái dẻo dai. Tiếng bánh răng xích sắt truyền động trong cánh tay máy piston hơi nước lắp trên tay trái anh khẽ rít lên một tiếng êm ái, như một sinh vật đói khát lâu ngày vừa được thỏa mãn cơn thèm dầu bảo dưỡng.
Tùng thử gập nhẹ ngón tay trái. Không còn tiếng két két khô khốc rợn người của kim loại bị oxy hóa nữa. Khớp vai và khuỷu tay anh chuyển động mượt mà, áp lực hơi nước trong bình chứa đeo sau lưng lập tức ổn định ở mức 50 PSI mà không hề bị rò rỉ khí nóng ở van bả vai.
"Hiệu quả thật kỳ diệu," Lão Thiết từ trên ghế dài khàn giọng lên tiếng, đôi mắt quắc thước của ông nhìn chằm chằm vào cánh tay máy của Tùng. "Nhưng mẻ dầu này chỉ giúp cậu duy trì cử động trong vòng hai ngày dã ngoại. Nếu không tìm được kho dầu quân sự ở Hầm thông gió số 3, bả vai cậu sẽ hoàn toàn hóa đá vô tri."
Sơn Tùng chưa kịp lên tiếng đáp lời thầy thì một tiếng động trầm đục, nhịp nhàng từ mặt đất truyền qua lòng bàn chân phải sinh học của anh. Kỹ năng cảm nhận độ rung kim loại lập tức kích hoạt quầng sáng màu xanh nhạt lấp lánh trong mắt trái của Tùng. Anh nín thở, áp sát lòng bàn tay phải xuống nền đất ẩm.
*Uỳnh... uỳnh... uỳnh...*
Đó không phải là nhịp bước của thú máy hoang dã. Đó là tiếng xích sắt nặng nề bọc đồng của xe thiết giáp hơi nước, đi kèm với tiếng bước chân rầm rập của ít nhất hai mươi lính tuần tra bọc giáp dày.
"Có biến!" Tùng bật dậy, siết chặt báng chiếc búa rèn nặng mười hai cân ta đeo bên hông. "Chúng bao vây xưởng rèn rồi."
Cửa xưởng rèn đột ngột bị đẩy mạnh. Quang Huy—người gác cổng một chân của Trạm Bình Yên—lao vào với gương mặt xám xịt vì hoảng loạn. Chiếc chân gỗ bọc đồng rỉ của ông nện xuống sàn gỗ lách cách dồn dập. Trên tay Huy là chiếc ống dòm quân sự bằng đồng bám đầy bụi đỏ.
"Tùng! Lão Thiết! Trịnh Sâm dẫn đầu đội tuần tra thiết giáp hơi nước đến rồi!" Quang Huy thở hổn hển, giọng khàn đặc vì khói than. "Chúng mang theo cả xe bọc đồng chính quy và súng phun hơi nước nóng áp lực cao. Chúng đã phong tỏa toàn bộ lối ra phía tây của trạm!"
Linh Chi giật mình, nhanh tay cuộn tấm bản đồ da thú cổ lại, nhét sâu vào trong hộp đồng chống thấm sáp ong rồi đeo chặt bên hông. Gương mặt cô tái mét: "Trịnh Sâm... hắn muốn bắt tôi và tịch thu tài liệu của cha tôi để dâng lên Viện Hàn Lâm."
Sơn Tùng bước nhanh ra phía cửa sổ bọc tôn rỉ của xưởng rèn, khẽ gạt một khe hở để quan sát bên ngoài. Giữa màn sương mù đỏ nhạt của buổi sớm biên thùy, chiếc xe thiết giáp hơi nước khổng lồ của Viện Hàn Lâm đang lầm lũi tiến vào khoảng sân trung tâm của Trạm Bình Yên. Vỏ xe bọc đồng sáng bóng chống bào tử rống lên những luồng khói đen kịt từ ống xả phía sau.
Giám sát viên Trịnh Sâm đứng trên nóc xe thiết giáp, mặc chiếc áo choàng đen dài bọc ngoài bằng giáp da mỏng, gương mặt hếch lên đầy kiêu ngạo phía sau bộ mặt nạ lọc khí đắt tiền. Hắn cầm chiếc loa đồng xả áp, giọng nói rít lên qua ống loa vang dội khắp khu định cư:
"Cư dân Trạm Bình Yên nghe đây! Lực lượng tuần tra biên thùy đang thực hiện Cuộc truy quét phu mỏ của Giám sát Trịnh Sâm nhằm thu hồi toàn bộ linh kiện cơ khí sinh học nghi nhiễm độc tố. Chúng tôi biết các người đang che giấu Linh Chi—kẻ đào tẩu mang tài liệu cấm của Viện Hàn Lâm, và tên cựu binh tàn phế Sơn Tùng. Hãy giao nộp hai kẻ đó và toàn bộ tài liệu cổ ngữ trong vòng ba mươi tiếng đếm, nếu không, xe thiết giáp sẽ san phẳng khu định cư này!"
Bên cạnh xe thiết giáp, mười hai cảnh vệ tuần tra mặc giáp đồng dày đang giương thẳng những họng súng phun hơi nước nóng áp suất cao vào hàng rào tôn rỉ của trạm. Những họng súng bằng đồng thau đen ngòm khẽ rít lên khe khẽ, rò rỉ những luồng hơi nước nóng bỏng làm mờ mịt cả một khoảng sân.
"Chúng ta không thể đầu hàng," Lão Thiết gượng đứng dậy, bả vai phải bị thương của ông run lên bần bật vì phẫn nộ. "Trịnh Sâm sẽ tịch thu xưởng rèn này để siết nợ thuế, và chúng sẽ biến Linh Chi thành vật thí nghiệm giống như cha cô ấy năm xưa."
Quang Huy siết chặt khẩu súng phun hơi nước tự chế của mình, mắt quắc thước nhìn Sơn Tùng: "Đội tự vệ Trạm Bình Yên đã sẵn sàng. Chúng tôi thà chết trong lửa hơi nước còn hơn bị chúng tước đoạt các khớp xương lành lặn để làm phế liệu cống nạp. Tùng, cậu hãy dẫn Linh Chi chạy thoát bằng lối cửa sau. Chúng tôi sẽ chặn chúng lại!"
Sơn Tùng nhìn vết thương rò rỉ máu sinh học pha dầu đen trên đùi trái của Hải Đăng đang nằm trên giường bệnh phía trong, rồi nhìn ba tự vệ trẻ tuổi đang run rẩy giữ chặt những thanh sắt rèn thô sơ sau hàng rào. Lòng nhân ái và danh dự của một người lính không cho phép anh bỏ mặc những người dân nghèo khổ này làm lá chắn mạng sống cho mình.
"Không," Tùng kiên quyết nói, giọng trầm và lạnh lùng như thép tôi dầu. "Hải Đăng đang bị thương nặng ở đùi trái, Lão Thiết cũng không thể di chuyển nhanh. Nếu tôi chạy trốn, Trịnh Sâm sẽ tàn sát cả trạm để bịt đầu mối. Chúng ta sẽ chiến đấu phòng thủ công sự. Quang Huy, ông hãy chỉ huy tự vệ dùng pháo hơi nước tầm trung bắn trả để tạo màn khói chắn. Tôi và Linh Chi sẽ tìm cách vô hiệu hóa họng phun của xe thiết giáp."
Chiếc đồng hồ đo áp suất hơi nước bỏ túi găm trên đai da đeo ngực của Sơn Tùng khẽ rung lên nhè nhẹ, kim chỉ số đứng vững ở mức 50 PSI. Anh biết rõ giới hạn của cánh tay máy piston thô sơ này, nhưng tình thế ngặt nghèo buộc anh phải chuẩn bị cho một cuộc chiến lực lượng không cân sức.
"Hết giờ!" Giọng Trịnh Sâm lạnh lùng vang lên từ phía ngoài hàng rào. "Bắn!"
*ẦM!*
Chiếc xe thiết giáp hơi nước rống lên một tiếng gầm rú chói tai. Hai họng súng phun hơi nước nóng áp suất cao gắn bên hông xe lập tức khai hỏa. Luồng hơi nước nóng bỏng ở nhiệt độ hơn hai trăm độ C phun ra như rồng lửa, quét thẳng vào hàng rào tôn rỉ phía tây của Trạm Bình Yên.
Sức nóng kinh hoàng làm những tấm tôn rỉ sét đỏ sẫm lập tức biến dạng, nóng chảy xèo xèo và sụp đổ trong vài giây. Lửa hơi nước nóng quét qua khoảng sân, thiêu rụi ba chiếc lều bảo hộ bọc da cá sấu dã ngoại. Ba thành viên của đội tự vệ đứng gần hàng rào không kịp né tránh, tiếng thét đau đớn vang lên xé lòng khi da thịt họ bị bỏng hơi nước nặng nề, ngã quỵ xuống đất độc.
"Bắn trả!" Quang Huy gầm lên, chiếc chân gỗ bọc đồng rỉ của ông ghim chặt xuống bục gỗ phòng thủ.
Ông cùng hai tự vệ khác giật mạnh cần gạt của khẩu pháo hơi nước tầm trung tự chế từ xác xe tăng cổ. Một tiếng nổ đanh kim loại vang dội khắp khu định cư. Viên đạn phế liệu chứa đầy bột than đá và mỡ cừu thô nổ tung ngay trước mũi xe thiết giáp, tạo ra một màn khói đen kịt bốc mùi khét lẹt bọc kín tầm nhìn của đội tuần tra chính quy.
"Linh Chi, đi theo tôi!" Sơn Tùng hét lớn, lách người qua cửa sổ xưởng rèn, lao nhanh ra khoảng sân đang mịt mù khói đen.
Nhờ kỹ năng cảm nhận độ rung kim loại qua lòng bàn chân, Sơn Tùng di chuyển chuẩn xác trong màn khói mà không cần nhìn bằng mắt. Anh lướt nhẹ chân trái bọc đồng rỉ để không phát ra tiếng động cơ rít kim loại, lách qua các mảnh vỡ nóng bỏng của hàng rào sụp đổ. Linh Chi bám sát phía sau anh, tay giữ chặt hộp đồng chứa bản đồ cổ.
Trịnh Sâm đứng trên nóc xe thiết giáp, hoảng hốt trước màn khói đen dày đặc làm mờ thấu kính hơi nước của xe. Hắn điên cuồng ra lệnh cho cảnh vệ:
"Bắn mù quáng vào trong khói! Dùng xích móc cố định mọi vật thể chuyển động!"
Bốn tên cảnh vệ tuần tra bọc giáp đồng sáng bóng lập tức xông vào màn khói, tay cầm những sợi xích móc bằng thép chịu lực lớn chuyên dùng để bắt giữ phu mỏ. Một sợi xích móc xé gió lao thẳng về phía Linh Chi.
*VÚT!*
Chiếc móc sắt sắc nhọn găm chặt vào vạt áo khoác kỹ sư của Linh Chi, lực kéo cực mạnh từ tên cảnh vệ khiến cô ngã nhào xuống đất độc, chiếc hộp đồng chứa bản đồ suýt văng ra ngoài.
"Sơn Tùng! Cứu tôi!" Linh Chi hét lên trong hoảng loạn khi bị tên cảnh vệ điên cuồng dùng xích kéo ngược về phía xe thiết giáp.
Sơn Tùng quay đầu lại, mắt trái bọc quầng sáng cơ học lóe lên tia sáng lạnh lùng. Anh biết không thể chần chừ một giây. Hệ thống tuần hoàn sinh học trong cơ thể anh rống lên, dồn toàn bộ áp lực khí nén từ bình chứa đeo sau lưng vào cánh tay máy piston bả vai trái.
Anh giật mạnh nêm khóa van xả khẩn cấp trên bả vai bằng cằm, nén áp suất lò hơi lên Ngưỡng quá tải tạm thời: 100 PSI.
*RÍT... RÍT... RÍT...*
Piston hơi nước trên cánh tay máy của Tùng phát ra tiếng rít chói tai, hơi nước nóng rò rỉ đỏ rực bả vai trái làm cháy xém vạt áo khoác dù bọc da của anh. Toàn bộ khung xương thép bọc quanh bả vai rung lắc dữ dội dưới áp lực khí nén tăng gấp đôi. Lực đấm của anh lúc này có thể bẻ cong một thanh thép phế liệu dày hai phân.
Sơn Tùng dậm mạnh chân phải làm trụ, lao vút tới như một cỗ xe tăng mini. Anh quai mạnh cánh tay máy bọc đồng rỉ xanh lục, tung một cú đấm piston hơi nước cực đại nhắm thẳng vào sợi xích móc đang kéo Linh Chi.
*BÙM!*
Cú đấm nện thẳng vào mắt xích thép chịu lực kéo lớn. Một tiếng nổ đanh kim loại vang dội, những tia lửa điện màu xanh lam bắn tung tóe trong màn khói đen. Sợi xích móc bằng thép titan dày bị lực đấm 100 PSI bẻ gãy vụn thành những mảnh sắt vụn bay tứ tán. Lực phản chấn cực mạnh truyền ngược lại bả vai trái của Sơn Tùng, khiến anh đau nhói lồng ngực như bị búa tạ nện trúng, rỉ đồng sinh học quanh khớp hông trái đột ngột co thắt dữ dội.
Tùng nghiến răng chịu đựng cơn đau xé thịt, tay phải lướt nhanh ôm lấy eo Linh Chi, giật mạnh cô về phía sau tấm chắn thép của xác chiếc xe tăng cổ dã ngoại.
Tên cảnh vệ bị đứt xích lảo đảo lùi lại, cánh tay bọc giáp đồng của hắn bị lực chấn động làm tê liệt hoàn toàn. Hắn hoảng hốt kêu lên: "Giám sát viên! Cánh tay máy của hắn... áp suất vượt quá 100 PSI! Hắn không phải là phu mỏ thông thường!"
Trịnh Sâm đứng trên nóc xe thiết giáp, nhìn thấy bóng Sơn Tùng lấp ló sau xác xe tăng qua màn khói đang loãng dần. Hắn điên cuồng chỉ tay về phía anh:
"Quay họng súng phun hơi nước nóng về hướng xác xe tăng! Thiêu rụi chúng cho ta!"
Chiếc xe thiết giáp hơi nước nặng nề xoay trục bánh xích bọc đồng, họng súng phun hơi nước khổng lồ bắt đầu từ từ nâng lên, rít lên tiếng nạp áp suất khí nén chuẩn bị khai hỏa phát bắn chí mạng tiếp theo.
Sơn Tùng áp tai vào tấm vách thép của xác xe tăng, kỹ năng Lắng nghe áp suất rít giúp anh phân biệt chính xác tần số âm thanh của họng súng phun hơi nước nóng. Anh nhận ra một điểm yếu chí mạng của vũ khí đối phương: họng súng phun hơi nước nóng cần thời gian đúng 10 giây để nạp lại áp suất hơi nước sau mỗi phát bắn.
"Linh Chi, nằm rạp xuống đất!" Sơn Tùng hét lớn.
Anh quan sát thấy ngay phía trên họng phun của xe thiết giáp là một cột thép chịu lực khổng lồ bằng đồng rỉ của hàng rào phòng thủ phía tây trạm trú ẩn, vốn đã bị lung lay sau phát bắn đầu tiên của xe thiết giáp.
Sơn Tùng dồn toàn bộ sức lực cơ bắp còn lại vào chân bọc khung hơi nước dã ngoại, lao ra khỏi tấm chắn thép ngay trong tích tắc họng súng phun hơi nước của xe thiết giáp bắt đầu đỏ rực nạp áp.
Một giây... hai giây... ba giây...
Sơn Tùng áp sát cột thép chịu lực khổng lồ nặng hơn nửa tấn bám đầy rỉ đồng. Anh vòng cánh tay máy piston bọc đồng rỉ quanh thân cột thép, dồn toàn bộ áp suất 100 PSI của lò hơi đeo lưng vào một lực kéo duy nhất.
*RÍT... RÍT... RÍT...*
Các ống dẫn cao su dẫn dầu bôi trơn đặc chế trên tay máy căng phồng lên như sắp vỡ, mỡ cừu màu hổ phách rò rỉ phun ra bốc khói nghi ngút khi piston hoạt động ở giới hạn cực hạn. Sơn Tùng gầm lên một tiếng như dã thú biên thùy, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh cột thép về phía trước.
*RẮC... RẮC... RẮM!*
Cột thép chịu lực khổng lồ bám đầy rỉ đồng bị lực đẩy 100 PSI bẻ gãy hoàn toàn phần chân đế, đổ sập xuống sầm sầm ngay trước mũi xe thiết giáp hơi nước.
*ẦM!*
Khối thép nặng nửa tấn đổ sập trực diện nhắm thẳng vào họng phun hơi nước nóng của xe thiết giáp ngay đúng giây thứ chín của chu kỳ nạp áp suất. Họng súng phun bằng đồng thau bị cột thép đè bẹp dúm, bít kín hoàn toàn lỗ xả khí nén.
*BÙM!*
Áp suất hơi nước nóng nén cực đại không thể xả ra ngoài liền phát nổ ngay trong buồng nạp của xe thiết giáp. Một tiếng nổ kinh hoàng vang dội, luồng hơi nước nóng bỏng rách vỡ đường ống dẫn áp suất, phun ngược lại buồng lái của xe thiết giáp khiến Trịnh Sâm và hai lính tuần tra trên nóc xe bị hất văng xuống đất độc, la hét thảm thiết do bỏng hơi nước nóng.
"Đội tự vệ! Tạo màn khói chắn lần hai! Rút lui khẩn cấp!" Quang Huy hét lớn từ phía bục phòng thủ, bắn liên tiếp hai viên đạn phế liệu bột than đá để bao phủ toàn bộ khoảng sân trong màn sương đen kịt.
Sơn Tùng lảo đảo lùi lại bên cạnh Linh Chi, cánh tay máy piston hơi nước của anh lúc này phát ra tiếng kêu kèn két rệu rã, hệ thống truyền động xích bị tuột chốt nhẹ do va chạm lực cực mạnh, bả vai trái bị bỏng hơi nước rát buốt.
"Đi mau!" Tùng kéo tay Linh Chi, cùng Quang Huy và các tự vệ dìu những người bị thương tháo chạy về phía các lối mòn ngầm phía đông của trạm trú ẩn.
Nhưng ngay khi họ vừa chạm chân đến ranh giới ngoài của Trạm Bình Yên, sát bên sườn đồi dẫn về phía hẻm núi dã ngoại...
*HÚUUUUUUUUUUUUUUUU!*
Một tiếng hú dài rợn người, khàn đục và mang theo âm tần cơ học ghê rợn đột ngột vọng ra từ phía khe nứt địa chất hẹp của Hẻm núi Gió Hú. Tiếng hú không phải của sinh vật sinh học, mà là tiếng gió rít cực mạnh luồn qua hàng triệu ống tre sắt rỗng và rễ cây kim loại sâu trong thung lũng.
Bầu trời sương mù buổi sớm bỗng chốc chuyển sang màu đỏ nhợt nhạt, rồi nhanh chóng sẫm lại thành một màu đỏ máu tàn nhẫn. Những làn gió mạnh liên tục thổi tới, mang theo lớp bụi đồng đỏ nhạt dày đặc, nhuộm đỏ cả một góc trời biên thùy.
Cơn bão bào tử rỉ sét đầu tiên bắt đầu tràn xuống thung lũng, đe dọa chôn vùi toàn bộ Trạm Bình Yên trong tử địa đồng rỉ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!