Học Giả Và Bản Đồ Mực Đồng
Mũi móc sắt phụ của Độc Nhãn Khương phóng ra nhanh như một tia chớp xám, xé rách màn sương đỏ nhạt của buổi sớm. Trên đầu mũi móc, lớp dịch lỏng màu xanh lục bảo sủi bọt bong bóng tăm tối—độc tố bào tử rỉ sét nồng độ cực cao—chỉ còn cách lồng ngực sinh học của Sơn Tùng chưa đầy ba tấc. Luồng khí độc bốc lên từ mũi móc khiến vết nứt trên màng lọc ngoài của mặt nạ lọc khí của Tùng càng thêm bỏng rát. Phổi anh co thắt, lồng ngực như bị bóp nghẹt bởi hàng ngàn vụn rỉ đồng li ti.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bản năng của một cựu binh cơ giới từng trải qua hàng trăm trận chiến biên thùy trỗi dậy. Sơn Tùng biết rõ khớp hông trái của mình đang bị cứng nhẹ, không thể thực hiện một cú lách người né tránh hoàn hảo theo phương ngang. Nếu anh cố gắng lùi lại, trọng tâm lệch sẽ khiến anh ngã quỵ trước khi mũi móc chạm tới. Anh đưa ra một quyết định chiến thuật cực kỳ quyết đoán: đứng vững ghim chân phải làm trụ, dồn toàn bộ trọng lực cơ thể xuống sàn gỗ tre của quán trà.
*KENG!*
Tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, làm rung chuyển cả hệ thống kèo cột bằng tre nứa của quán trà Bà Năm. Sơn Tùng không né tránh mà chủ động đưa cánh tay máy piston hơi nước khổng lồ lên đỡ đòn. Mũi móc sắt phụ tẩm độc của Độc Nhãn Khương đâm thẳng vào lớp giáp bảo vệ bằng da cá sấu bọc ngoài khung xương thép của cánh tay máy. Lớp dịch lỏng màu xanh lục bảo bắn tung tóe lên bề mặt da, lập tức sủi bọt xèo xèo, tỏa ra một luồng khói hôi thối ăn mòn màng sáp ong bảo vệ ngoài da. Lực đâm cực mạnh truyền qua hệ thống piston hơi nước, khiến kim chỉ số trên chiếc đồng hồ đo áp suất hơi nước bỏ túi găm trên đai da đeo ngực của Tùng rung lắc dữ dội, tụt nhẹ xuống mức 45 PSI do một van xả khí bị chấn động.
Độc Nhãn Khương trợn tròn con mắt duy nhất, đắc ý gầm lên: "Dính độc rồi! Để xem cánh tay phế thải của mày chịu đựng được bao lâu!"
Nhưng nụ cười của Khương lập tức đông cứng. Sơn Tùng nghiến chặt răng chịu đựng luồng khí nóng rát từ bả vai trái rò rỉ khí nóng do chốt đồng bị nung đỏ. Bàn tay phải lành lặn của anh di chuyển với tốc độ của một người lính dạn dày chiến trận, giật phăng chiếc búa rèn nặng mười hai cân ta đeo bên hông. Không cần dùng đến cánh tay trái đang bị kẹt khớp nhẹ do dầu bôi trơn của Khương làm trơn trượt hệ thống truyền động xích, Tùng quai mạnh chiếc búa rèn bằng một tay, quét một đường vòng cung dũng mãnh từ dưới lên.
*BÙM!*
Cú đánh bằng tay phải dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp của Sơn Tùng nện thẳng vào trục xoay bánh răng bọc đồng rỉ trên bả vai phải của Độc Nhãn Khương. Tiếng xương cốt gãy vụn hòa lẫn tiếng kim loại vỡ nát vang lên khô khốc. Trục xoay cơ khí chính trên vai Khương nứt toác, rò rỉ dầu đen kịt phun ra như suối. Chiếc móc sắt phụ bị hất văng lên trần nhà, găm chặt vào kèo tre.
Khương rú lên đau đớn, lảo đảo lùi lại. Hắn ôm lấy bả vai phải đang phun dầu đen, con mắt độc nhất tràn ngập sự sợ hãi tột độ: "Mày... mày không phải là người!"
Biết mình đã mất đi vũ khí chính và hệ thống truyền động cánh tay phải hoàn toàn tê liệt, Độc Nhãn Khương không dám nán lại một giây. Hắn điên cuồng quay người, lao ra khỏi bực cửa tre của quán trà, nhảy tót lên chiếc xe trượt hơi nước cũ bám đầy bụi đỏ đang đỗ ngoài bìa rừng. Hắn giật mạnh cần gạt áp suất, động cơ hơi nước của xe trượt rít lên một tiếng chói tai, phun ra một luồng khói đen kịt bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc. Chiếc xe trượt lao vút đi, biến mất vào màn sương mù đỏ nhạt của rừng Sơn Kim trước khi Sơn Tùng kịp đuổi theo.
Sơn Tùng quỵ một gối xuống sàn gỗ, lồng ngực phập phồng khó nhọc. Vết nứt trên màng lọc ngoài của mặt nạ lọc khí khiến anh liên tục hít phải bào tử rỉ sét loãng trong không khí, gây ra những cơn ho khan đau rát như bị cào xé phế quản. Anh nhanh chóng thò tay vào túi áo khoác, quết một nắm mỡ cừu thô biên giới trát chặt lên vết nứt trên mặt nạ để bịt kín tạm thời đường khí độc.
Bà Năm bước nhanh đến bên cạnh Tùng, đặt một bát trà nóng nghi ngút khói vào tay phải anh: "Uống đi, trà thảo mộc này sẽ làm mát phổi cậu. Độc Nhãn Khương đã trốn thoát, hắn chắc chắn sẽ báo tin cho bang chủ Hắc Phong và Trịnh Sâm. Cậu không thể ở lại đây lâu. Hãy mau trở về Trạm Bình Yên."
Sơn Tùng đỡ lấy bát trà, uống cạn một hơi. Vị đắng chát của thảo mộc lan tỏa trong khoang miệng, làm dịu đi cơn nóng rát trong lồng ngực. Anh quay sang ba phu mỏ tự do đang run rẩy ôm chiếc túi da chứa lõi ký ức: "Các người hãy đi theo lối mòn phía đông mà ông Tư Sơn đã chỉ, lánh tạm vào các hang đá granite khô ráo. Đừng trở lại thị trấn trong ba ngày tới."
Những người phu mỏ cúi đầu cảm tạ Sơn Tùng rồi nhanh chóng biến mất vào màn sương. Tùng đứng dậy, siết chặt báng búa rèn, chân trái kéo lê nặng nề bắt đầu hành trình ngược dòng sương mù axit trở về trạm trú ẩn.
***
Mưa axit nhẹ bắt đầu nặng hạt hơn khi Sơn Tùng tiếp cận Trạm trú ẩn Bình Yên. Những giọt nước mưa mang theo vụn đồng sắc nhọn nện lách tách lên lớp áo khoác dù bọc da cá sấu của anh, tạo ra những vệt xỉn màu xám xịt. Khớp hông trái của Tùng đau nhức dữ dội, mỗi bước đi của anh đều phát ra tiếng kêu kèn két khô khốc do thiếu dầu bảo dưỡng đặc chế.
Khi bước qua bực cửa xưởng rèn cổ của Lão Thiết, Sơn Tùng ngạc nhiên khi thấy không khí trong xưởng im ắng một cách kỳ lạ. Lò nung đồng trung tâm đã nguội lạnh, bễ thổi lò bằng da gấu bị rách một đường dài do vết búa của cảnh vệ đêm qua. Lão Thiết đang ngồi trên chiếc ghế gỗ dài, bả vai phải quấn băng gạc bám đầy vệt dầu đen, gương mặt già nua hằn sâu những nếp nhăn lo âu.
Nhưng điều khiến Tùng cảnh giác nhất là sự xuất hiện của một bóng người lạ mặt đang ngồi ở góc tối của xưởng rèn, sát bên cạnh đống phế liệu xe tăng cổ. Đó là một cô gái trẻ, vóc dáng nhỏ nhắn bọc trong chiếc áo khoác kỹ sư rộng thùng thình bám đầy vết mực đồng rỉ màu xanh lục. Chiếc kính bảo hộ gác trên trán để lộ đôi mắt sáng, thông minh nhưng không giấu nổi vẻ mệt mỏi tột độ sau nhiều ngày đêm trốn chạy. Mái tóc đen của cô được buộc gọn gàng bằng một sợi dây đồng dẻo.
"Cậu về rồi à, Tùng?" Lão Thiết khàn giọng lên tiếng, khẽ nghiêng đầu về phía cô gái. "Đây là Linh Chi. Cô ấy vừa chạy thoát khỏi sự truy quét của hạm đội tuần tra hơi nước Viện Hàn Lâm đêm qua. Cô ấy tìm đến đây để tìm ta... và tìm cậu."
Linh Chi đứng dậy, bước ra ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn bão chạy bằng pin cơ học. Giọng cô trong trẻo nhưng đầy kiên quyết: "Tôi biết anh, Sơn Tùng. Cha tôi—Giáo sư Lê Đỉnh—đã nhắc đến anh trong những ghi chép cuối cùng của ông về những cựu binh cơ giới có khả năng thích ứng đặc biệt với bệnh rỉ đồng. Tôi đang bị Viện Hàn Lâm truy nã vì nắm giữ di sản của cha mình."
Cô đặt lên chiếc bàn gỗ rèn một cuộn da thú cổ xưa bám đầy bụi đất và những vệt rỉ đồng xanh xỉn màu.
"Đây là Bản đồ da thú cổ của cha Linh Chi," Tùng bước tới, mắt chăm chú nhìn vào cuộn da thú bám đầy mảng rỉ đồng mờ tịt. "Nhưng các nét vẽ đã bị rỉ sét ăn mòn hoàn toàn, không thể đọc được gì cả."
Linh Chi lắc đầu, đôi tay khéo léo của cô lướt nhẹ trên bề mặt da thú khô ráp: "Không phải bị ăn mòn, mà là mực vẽ đã tự co lại để bảo vệ thông tin. Cha tôi đã thiết kế bản đồ này bằng một loại mực đồng tự co giãn đặc biệt. Khi tiếp xúc với độ ẩm axit của thung lũng, các nét vẽ bằng mực đồng sẽ tự động co rút lại thành những hạt rỉ đồng li ti để tránh bị kẻ xấu dịch mã. Để kích hoạt và làm giãn nở các nét vẽ này, chúng ta cần thực hiện một phản ứng hóa học nghịch đảo."
Cô quay sang Sơn Tùng: "Anh có Tinh thể đồng sunfat trong xưởng không? Loại tinh thể màu xanh lam dẫn điện thường dùng để chế tạo bình điện thô sơ ấy?"
Sơn Tùng gật đầu. Anh đi về phía tủ sắt rỉ ở góc xưởng, lôi ra một hũ thủy tinh nhỏ chứa những tinh thể màu xanh lam lấp lánh kết tủa. Đây là những tinh thể đồng sunfat mà anh nhặt nhạnh được quanh các đầm nước rỉ sét trong chuyến đi săn trước.
"Có đây," Tùng đặt hũ tinh thể lên bàn.
Linh Chi nhanh chóng chuẩn bị một khay nước ấm từ chiếc ấm đun nước hơi nước nhỏ của Lão Thiết. Cô thả vài nắm tinh thể đồng sunfat vào khay nước, dùng một chiếc que tre sắt rỗng khuấy đều cho đến khi dung dịch chuyển sang màu xanh lam trong suốt, tỏa ra một mùi axit nhẹ hăng nồng.
"Bây giờ, chúng ta cần thực hiện Phương thức dịch mã bản đồ mực đồng," Linh Chi giải thích, mắt cô sáng lên niềm say mê khoa học. "Tôi cần anh giúp tôi giữ chặt bốn góc của tấm da thú cổ này trên khay nước ấm. Khi dung dịch đồng sunfat tiếp xúc với các hạt rỉ đồng, phản ứng trao đổi ion sẽ xảy ra, làm mềm các thớ cơ kim loại của mực đồng và ép chúng tự giãn nở hiển thị lại các lối đi ẩn."
Sơn Tùng bước tới, dùng bàn tay phải lành lặn và cánh tay trái bọc khung xương thép đè chặt bốn góc của tấm da thú cổ xuống khay dung dịch ấm.
Phản ứng hóa học bắt đầu diễn ra ngay lập tức trước mắt họ. Khi dung dịch màu xanh lam thấm vào lớp da thú khô ráp, những hạt rỉ đồng màu xanh lục bảo bám trên bề mặt bắt đầu sủi bọt xèo xèo, tỏa ra những bong bóng khí nhỏ li ti bốc mùi hăng nồng của kim loại bị mài mòn. Các mảng rỉ sét xỉn màu dần dần mềm hóa, tan chảy và bắt đầu tự giãn nở, kéo dài ra thành những đường nét mảnh mai, sắc nét như những mạch máu sinh học màu xanh lục lấp lánh chạy dọc ngang trên tấm da thú.
"Thành công rồi!" Linh Chi khẽ reo lên, tay cô nhanh chóng dùng một chiếc bút chì đồng ghi chép lại các ký tự cổ bắt đầu hiện rõ.
Nhưng đúng lúc phản ứng hóa học đạt đến mức cực đại, luồng khí hăng nồng tỏa ra từ khay nước ấm hòa lẫn vào bầu không khí đầy bào tử rỉ sét của xưởng rèn. Vết nứt trên màng lọc ngoài mặt nạ của Sơn Tùng, dù đã được trát mỡ cừu thô, vẫn bị hơi axit mài mòn làm bong tróc lớp mỡ bảo vệ.
Một luồng khí độc nồng độ cao tràn thẳng vào hệ hô hấp của Sơn Tùng.
*Khụ! Khụ! Khụ!*
Sơn Tùng ho rũ rượi, lồng ngực anh co thắt dữ dội như bị một bàn tay thép bóp nghẹt. Cơn ho khan kéo theo những vụn rỉ đồng sẫm màu trào ra khóe môi. Sự kích thích của độc chất lập tức kích hoạt căn bệnh rỉ đồng sinh học đang ẩn náu trong cơ thể anh phát tác mạnh mẽ.
Cơn đau xé thịt đột ngột bùng lên từ khớp vai trái bọc khung xương thép. Sơn Tùng cảm nhận rõ rệt các thớ cơ sinh học quanh bả vai trái của mình đang nhanh chóng cứng hóa, chuyển sang màu xám xịt của đồng rỉ. Tiếng bánh răng xích sắt trên cánh tay máy rít lên một tiếng chói tai kèn két do các khớp nối bị khóa cứng hoàn toàn. Cơn co thắt cơ học lan rộng ra nửa lồng ngực trái, khiến tim anh đập dồn dập, hơi thở đứt quãng.
Anh quỵ xuống bên cạnh khay nước, cánh tay trái bọc thép nặng nề đổ sập xuống bàn gỗ, làm đổ nghiêng khay dung dịch xanh lam. Toàn bộ nửa người bên trái của Tùng đông cứng như một bức tượng đá vô tri, mắt trái bọc quầng sáng cơ học nhấp nháy yếu ớt rồi tắt lịm.
"Tùng!" Lão Thiết hét lên, cố gắng đứng dậy bằng bả vai phải bị thương nhưng cơn đau khiến ông ngã quỵ lại xuống ghế.
Linh Chi không hề hoảng loạn. Cô đã chứng kiến căn bệnh này tàn phá cơ thể nhiều người lính trong các lò thực nghiệm của Viện Hàn Lâm. Cô biết mình chỉ có chưa đầy một phút trước khi rỉ đồng sinh học phong tỏa hoàn toàn mạch máu dẫn đến tim của Sơn Tùng.
"Giữ chặt anh ấy!" Linh Chi ra lệnh cho Lão Thiết, đồng thời tay cô nhanh chóng lôi từ trong túi áo khoác ra một chiếc hộp gỗ bọc đồng nhỏ. Bên trong chiếc hộp là những cây kim đồng đỏ dẻo dài, sáng loáng dưới ánh đèn bão.
Cô châm lửa một ngọn đèn dầu nhỏ dã ngoại, hơ nhanh đầu cây kim đồng đỏ trên ngọn lửa cho đến khi kim dẫn nhiệt nóng đỏ.
"Sơn Tùng, anh phải chịu đựng cơn đau này!" Linh Chi hét lớn, rồi không một chút do dự, cô đâm mạnh cây kim đồng đỏ nóng bỏng vào huyệt đạo sát bả vai trái của anh.
*XÈO!*
Một luồng khói trắng kèm theo mùi da thịt cháy xém bốc lên. Sơn Tùng trợn trừng mắt, toàn thân co giật mạnh mẽ. Cơn đau từ cây kim nóng đỏ xuyên thấu vào tủy xương, vượt xa mọi sự chịu đựng vật lý thông thường. Nhưng Linh Chi không dừng lại. Đôi tay cô di chuyển cực nhanh, liên tiếp châm thêm bốn cây kim đồng đỏ dẻo vào các vị trí xung quanh khớp vai và cổ trái của Tùng.
Đây là kỹ năng Chặn dòng rỉ bằng kim châm đồng mà cô được học từ các y sư thảo dược thung lũng. Kim đồng đỏ dẻo có khả năng dẫn nhiệt và dẫn điện sinh học cực tốt. Khi được châm vào các huyệt đạo chính, nhiệt lượng và xung điện nhẹ từ kim đồng sẽ tạm thời làm đông cứng các mạch dẫn nhựa cây rỉ sét, ngăn chặn sự lan rộng của các bào tử đồng rỉ sinh học và kích thích tuần hoàn máu sinh học hoạt động trở lại quanh khớp bả vai.
Cơn đau xé thịt khiến mồ hôi lạnh của Sơn Tùng chảy ròng ròng trên trán, bả vai trái xuất hiện thêm những vết sẹo bỏng đồng sẫm màu. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra: tiếng rít kèn két của cánh tay máy giảm dần, các thớ cơ kim loại quanh cổ anh mềm hóa trở lại, và lồng ngực anh bắt đầu phập phồng hít thở được những luồng khí trong lành qua bộ lọc mặt nạ vừa được Linh Chi nhanh tay dán lại bằng sáp ong rừng.
Sơn Tùng thở hổn hển, gục đầu lên bàn gỗ, tay phải siết chặt đai da đeo ngực để giữ thăng bằng. Quầng sáng màu xanh nhạt trong mắt trái của anh từ từ sáng trở lại, ổn định một cách yếu ớt.
"Đã phong tỏa được dòng rỉ tạm thời," Linh Chi thở phào nhẹ nhõm, dùng vạt áo khoác lau mồ hôi trên trán. "Nhưng đây chỉ là biện pháp cứu vãn khẩn cấp. Khớp vai của anh đã bị tổn thương nặng nề, nếu không có dầu bảo dưỡng đặc chế chất lượng cao để bôi trơn liên tục, cánh tay máy của anh sẽ hoàn toàn bị khóa chết trong vòng hai ngày tới."
Tùng gượng đứng dậy, giọng khàn đục nhưng đầy lòng biết ơn: "Cảm ơn cô... Tôi nợ cô một mạng."
"Hãy cảm ơn cha tôi," Linh Chi chỉ tay về phía tấm bản đồ da thú cổ đã được kích hoạt hoàn toàn trên bàn. "Nhìn này."
Dưới tác động của dung dịch đồng sunfat ấm, các nét vẽ bằng mực đồng tự co giãn đã nở rộng ra hoàn toàn, hiển thị một sơ đồ mạch điện ngầm vô cùng phức tạp chạy luồn lách dưới hệ thống rễ cây kim loại của rừng Sơn Kim.
Đôi mắt thông minh của Linh Chi dừng lại ở một ký hiệu cổ hình bánh răng ba lớp nằm sâu dưới lòng đất, sát ranh giới ngoài của thung lũng. Cô dùng ngón tay nhỏ nhắn chỉ thẳng vào ký hiệu đó, giọng cô run lên vì xúc động:
"Cha tôi đã giấu toàn bộ gia tài nghiên cứu của ông ở đây. Và nhìn xem, sơ đồ mạch điện này chỉ thẳng đến một kho chứa dầu bảo dưỡng quân sự chất lượng cao còn nguyên vẹn từ thời chiến tranh, nằm ẩn ngay dưới Hầm thông gió số 3!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!