Nhạc nềnRetroRPG_Field

Bóng Đen Tại Quán Trà

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù màu đỏ nhạt buổi sớm mang theo những hạt mưa axit nhẹ lách tách nện xuống mái tôn rỉ sét của Trạm trú ẩn Bình Yên. Không khí ẩm ướt nồng nặc mùi lưu huỳnh và mỡ cháy bốc lên từ những lò rèn dập tắt muộn.


Bên trong xưởng rèn cổ, Sơn Tùng khẽ cựa mình. Cơn đau nhức nhối từ những chốt đồng dẻo nung đỏ được đóng trực tiếp vào bả vai trái đêm qua vẫn âm ỉ cháy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tủy xương. Anh gượng ngồi dậy trên chiếc giường gỗ rỉ sét, tay phải đưa lên kiểm tra lò hơi mini đeo sau lưng. Anh bỏ thêm vài thanh than đá lò rèn chất lượng cao vào buồng đốt, dùng bật lửa cơ khí đánh lửa. Ngọn lửa đỏ lòe bùng lên, nước trong bình chứa bắt đầu sôi réo, áp suất hơi nước tăng dần.


Tùng nhìn sang góc xưởng. Hải Đăng đang nằm truyền dịch dầu sát trùng thô sơ, đùi trái anh quấn chặt lớp băng gạc tẩm mỡ cừu bảo vệ dày cộp để ngăn máu sinh học rò rỉ pha lẫn dầu đen. Minh Khuê túc trực bên cạnh, gương mặt mệt mỏi nhưng đôi bàn tay vẫn khéo léo điều chỉnh ống dẫn cao su. Lão Thiết ngồi lặng lẽ bên đe rèn nguội lạnh, bả vai phải lệch hẳn đi do cú đập báng súng của cảnh vệ Trịnh Sâm đêm qua.


"Trịnh Sâm chỉ cho chúng ta ba ngày để nộp đủ thuế phế liệu đồng dẻo," Lão Thiết khàn giọng nói, đôi mắt quắc thước nhìn chằm chằm vào lò nung đồng bị nứt một góc. "Nếu không nộp đủ, hắn sẽ dẫn đội tuần tra thiết giáp hơi nước đến san phẳng xưởng rèn này. Tùng, cánh tay máy của cậu mới lắp ráp ổn định ở mức 50 PSI, chưa thể chịu đựng những trận chiến kéo dài. Nhưng chúng ta không còn đường lui."


Sơn Tùng siết chặt bàn tay trái bọc khung xương thép mới tinh. Tiếng bánh răng xích sắt truyền động lách cách đều đặn vang lên cùng nhịp đập piston hơi nước dũng mãnh. Chiếc đồng hồ đo áp suất hơi nước bỏ túi găm trên đai da đeo ngực của anh hiển thị kim chỉ số đứng vững ở mức 50 PSI.


"Cháu sẽ đi kiếm phế liệu đồng dẻo," Tùng kiên định nói, giọng khàn đục qua bộ lọc khí mặt nạ. "Cháu cần biết vị trí các mạch quặng nông hoặc các bãi xác thú máy chưa bị bang Hắc Phong độc chiếm."


Lão Thiết khẽ thở dài, chỉ tay về phía lối mòn mờ mịt sương đỏ phía tây: "Đến Quán trà Bà Năm ở bìa rừng Sơn Kim. Bà ấy có mạng lưới thông tin rộng nhất vùng biên thùy này. Nhưng hãy cẩn thận, nơi đó là vùng đệm đầy rẫy tai mắt của cả bang cướp lẫn Viện Hàn Lâm."


***


Sơn Tùng khoác lên mình chiếc áo khoác dù bọc da cá sấu chịu axit đã được khâu vá tạm thời ở bả vai phải. Chân trái anh kéo lê nặng nề do khớp hông trái bắt đầu cứng nhẹ dưới tác động của sương mù axit ban sớm. Bước từng bước nặng nhọc qua những lối mòn trơn trượt bám đầy bụi đồng đỏ nhạt, Tùng tiếp cận bìa rừng Sơn Kim.


Quán trà Bà Năm hiện ra dưới bóng một cây đồng rỉ cổ thụ khổng lồ. Những chiếc lá bằng đồng mỏng dính bám đầy rỉ sét xanh lục bảo va đập vào nhau dưới gió sớm, phát ra những tiếng kêu *kèn két, lách cách* kim loại ghê rợn. Ngôi nhà sàn thô sơ dựng bằng tre nứa và lợp mái tôn rỉ sét nằm chênh vênh bên sườn đồi, khói bếp lò nung than đá bốc lên hòa lẫn vào màn sương đỏ mờ ảo.


Bên trong quán trà, mùi nước chè xanh tươi ấm nóng pha lẫn mùi thảo mộc kháng độc bốc lên ngào ngạt, tạm thời lấn át mùi mỡ cừu cháy và lưu huỳnh của vùng biên ải. Bà Năm—người đàn bà ngoài sáu mươi tuổi với mái tóc bạc phơ quấn khăn rằn nâu sờn—đang lặng lẽ rót nước cho vài phu mỏ vãng lai. Đôi mắt bà cực kỳ tinh anh, quét nhanh qua cánh tay máy piston hơi nước khổng lồ bọc đồng rỉ của Sơn Tùng ngay khi anh bước qua bực cửa tre.


"Một bát chè nóng làm ấm phổi chống bụi rỉ chứ, cựu binh?" Bà Năm mỉm cười hiền hậu, đặt một bát gốm sứt mẻ đựng nước chè xanh nghi ngút khói lên chiếc bàn gỗ thô.


Tùng ngồi xuống góc bàn khuất gió, kéo nhẹ mặt nạ lọc khí xuống để hít một hơi ấm áp từ bát trà. Vị chè đắng chát nhưng ngọt hậu, làm dịu đi cơn ho khan âm ỉ trong lồng ngực anh.


"Cháu tìm phế liệu đồng dẻo chất lượng cao để nộp thuế," Tùng nói nhỏ, mắt vẫn cảnh giác quan sát xung quanh.


Bà Năm khẽ đặt bộ ấm trà bằng đồng cổ xuống bàn, ghé sát tai Tùng, giọng bà thì thầm nhưng đầy nghiêm trọng: "Cậu vừa đập phá cảnh vệ của Trịnh Sâm đêm qua, cả thị trấn đang xôn xao. Nhưng cậu có biết vì sao Trịnh Sâm lại gắt gao thu thuế phế liệu đồng dẻo đến thế không?"


Tùng lắc đầu, tay phải vẫn găm chặt vào báng búa rèn đeo bên hông.


"Có sự móc ngoặc giữa Hắc Phong và Trịnh Sâm," Bà Năm mật báo. "Bang Hắc Phong chuyên săn lùng những người thám hiểm đã chết trong rừng để cướp đoạt các lõi ký ức chưa bị rỉ sét ăn mòn. Chúng bí mật cung cấp các lõi ký ức này cho Trịnh Sâm để hắn cống nạp cho Viện Hàn Lâm Cơ Khí dưới lòng đất, đổi lấy dầu bảo dưỡng quân sự chất lượng cao và sự bảo kê cho các hoạt động cướp bóc ở rìa rừng. Trịnh Sâm dùng cái cớ nợ thuế để cưỡng chế tịch thu mọi lò nung đồng dẻo của người tị nạn, triệt tiêu đường sống của họ."


Cơn giận thầm lặng bùng cháy trong lồng ngực Sơn Tùng. Sự thối nát mang tính hệ thống của chính quyền biên giới đang siết chặt cổ họng của những người dân nghèo bị nhiễm bệnh, biến họ thành những phế liệu sống để trục lợi.


Chưa kịp để Tùng hỏi thêm, tiếng động cơ hơi nước gầm rú từ xa vọng lại, kèm theo tiếng xích sắt nện xuống nền đất ẩm ướt kèn két.


Ba gã đàn ông mặc áo giáp bọc thép rỉ sét màu đỏ sẫm bước vào quán trà. Dẫn đầu là Độc Nhãn Khương—phó bang chủ bang Hắc Phong. Hắn có dáng người gầy guộc, mắt trái đeo băng đen bọc đồng rỉ, tay phải gắn một chiếc móc sắt cơ khí nhọn hoắt bám đầy vệt dầu đen xỉn màu. Hai tên thuộc hạ đi sau lăm lăm những thanh xà-beng sắt lớn.


"Bà già! Hôm nay Hội phu mỏ tự do Sơn Kim có đứa nào đến đây giao dịch không?" Độc Nhãn Khương quát lớn, vung chiếc móc sắt đâm sầm xuống mặt bàn gỗ của quán trà, làm nước chè bắn tung tóe.


Ở góc quán, ba phu mỏ gầy gò, da dẻ xám xịt bọc trong những bộ đồ bảo hộ vải dù rách nát đang run rẩy co cụm lại. Một người trong số họ đang ôm khư khư một chiếc túi da nhỏ bám đầy bùn đất.


Độc Nhãn Khương quay ngoắt đầu lại, con mắt ti hí của hắn sáng lên tia tàn ác khi nhìn thấy chiếc túi da: "A, lũ chuột nhắt này! Khai thác được lõi ký ức của người thám hiểm chết trong rừng tre sắt mà dám giấu giếm không nộp cho bang Hắc Phong sao? Đưa chiếc túi đây, hoặc tao sẽ dùng móc sắt này cạy từng khớp ngón tay bọc đồng của tụi mày ra!"


Người phu mỏ trẻ tuổi ôm chặt chiếc túi da, giọng run rẩy nhưng đầy uất hận: "Đây là lõi ký ức duy nhất chúng tôi đào được để đổi lấy mỡ cừu bảo dưỡng cứu sống mẹ tôi! Các người đã cướp sạch phế liệu mỏ đồng của chúng tôi rồi!"


"Mạng của mẹ mày không đáng giá bằng một giọt dầu máy quân sự của tao!" Độc Nhãn Khương cười sằng sặc, vung chiếc móc sắt cơ khí nhọn hoắt nhắm thẳng vào cổ họng người phu mỏ trẻ tuổi găm xuống.


*KENG!*


Một tiếng va đập đanh thép vang dội khắp quán trà tre nứa. Chiếc móc sắt cơ khí nhọn hoắt của Độc Nhãn Khương bị chặn đứng giữa chừng bởi một tấm chắn bằng cánh tay máy bọc đồng rỉ khổng lồ.


Sơn Tùng đã đứng chắn trước mặt người phu mỏ từ lúc nào. Cánh tay trái bọc khung xương thép của anh gồng lên vững chãi, hệ thống piston hơi nước thô sơ rít lên một tiếng trầm đục xả khí nóng, lò hơi đeo sau lưng tỏa nhiệt lượng hầm hập.


"Thả họ ra," Sơn Tùng lạnh lùng nói qua bộ lọc khí, đôi mắt trái phát ra quầng sáng cơ học màu xanh nhạt sắc lạnh.


Độc Nhãn Khương lùi lại nửa bước, con mắt độc nhất của hắn co rụt lại khi nhìn thấy cánh tay máy piston hơi nước thô kệch nhưng đầy uy lực của Tùng: "Mày... mày là tên phế nhân bệnh tật dám đả thương thuộc hạ của tao ở mỏ đồng sứt? Cánh tay máy này... hóa ra mày chính là kẻ bị Trịnh Sâm truy nã!"


Khương cười gằn, vung chiếc móc sắt cơ khí lách cách: "Tốt lắm! Hôm nay tao sẽ lấy đầu mày cùng cánh tay máy này để đổi lấy một vạn lít dầu tinh cất từ Viện Hàn Lâm!"


***


Trận chiến cận chiến cơ khí bùng nổ tức thì trong không gian chật hẹp của quán trà tre nứa.


Độc Nhãn Khương di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn nhờ các khớp chân bọc đồng được bôi trơn liên tục bằng mỡ cừu đặc chế. Hắn vung chiếc móc sắt cơ khí nhọn hoắt, đâm một chiêu hiểm hóc nhắm thẳng vào khớp vai trái—nơi các chốt đồng dẻo mới lắp ráp của Sơn Tùng đang bị bỏng nhiệt.


Sơn Tùng không hề hoảng loạn. Anh dồn trọng lực vào chân phải sinh học, vung cánh tay máy piston hơi nước gạt mạnh một cú trực diện vào thân móc sắt của Khương.


*BÙM!*


Piston hơi nước trên cánh tay Tùng rít lên chói tai, giải phóng một luồng khói nóng áp lực 50 PSI tạo ra lực phản chấn cực mạnh. Chiếc móc sắt của Khương bị đánh lệch hướng găm sầm vào cột tre của quán trà, làm sợi tre vỡ vụn bắn tung tóe.


Ngay lập tức, Tùng giật sợi xích sắt phế liệu bọc quanh bả vai trái để khóa chặt tay Khương. Nhưng Độc Nhãn Khương vô cùng gian xảo. Hắn bấm nút trên cổ tay phải, kích hoạt một bình phun dầu bôi trơn thải rẻ tiền bôi trơn toàn bộ móc sắt. Lớp dầu đen trơn trượt khiến sợi xích sắt của Tùng bị tuột chốt, không thể khóa giữ mục tiêu.


Khương thoát thân trong tích tắc, lách người ra phía sau Sơn Tùng. Lợi dụng khớp hông trái đang bị cứng nhẹ của Tùng làm giảm tốc độ xoay người, Khương dùng chân bọc đồng gạt mạnh vào trụ chân phải của anh.


Cú gạt trụ hiểm hóc khiến Sơn Tùng mất thăng bằng, cơ thể cao gầy của anh đổ nghiêng về phía bàn gỗ.


"Chết đi, tên phế vật!" Độc Nhãn Khương gầm rú, con mắt độc nhất đỏ ngầu sát khí. Hắn vặn trục cơ khí trên cánh tay phải, chiếc móc sắt nhọn hoắt rung lên bần bật dưới áp suất lò hơi mini đeo hông của hắn, chuẩn bị giáng một đòn kết liễu.


Sơn Tùng nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau co thắt ở hông trái. Anh biết mình không thể lùi bước. Anh dồn toàn bộ áp suất hơi nước tích tụ trong lò hơi đeo lưng vào bình chứa của cánh tay trái, kim chỉ số trên đồng hồ đo áp suất đeo ngực vọt lên sát mức 50 PSI.


*XỊTTTT!*


Sơn Tùng tung Cú đấm piston hơi nước thẳng diện vào chiếc móc sắt đang lao tới của Khương. Lực đấm ngàn cân từ piston hơi nước hoạt động ở ngưỡng cực hạn giải phóng đột ngột, tạo ra một tiếng nổ cơ học đanh tai.


*CRẮC!*


Chiếc móc sắt cơ khí bằng hợp kim tôi dầu của Độc Nhãn Khương bị đập gãy gập làm đôi, các bánh răng truyền động siêu nhỏ bên trong vỡ vụn bắn tung tóe. Tuy nhiên, lực va chạm cực mạnh khiến những mảnh thép sắc nhọn của móc sắt vỡ bắn ra như mưa rào.


Một mảnh thép vỡ sắc bén bay sượt qua mặt nạ lọc khí bọc da cá sấu của Sơn Tùng, để lại một vết nứt dài trên màng lọc ngoài.


*Khụ... khụ...*


Tùng hít phải một lượng nhỏ sương mù bào tử rỉ sét đỏ nhạt lọt qua vết nứt mặt nạ. Phổi anh lập tức nóng rát như bị bỏng lưu huỳnh, lồng ngực co thắt dữ dội khiến anh phải quỵ một gối xuống đất độc để giữ thăng bằng.


"Mày... mày dám phá hủy vũ khí của tao!" Độc Nhãn Khương ôm lấy cánh tay phải đang rò rỉ dầu đen kịt, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn hoảng sợ nhìn Sơn Tùng sừng sững như một gã khổng lồ thép bọc đồng rỉ dù đang ho khan.


Nhưng sự hoảng sợ của Khương nhanh chóng chuyển thành sự độc địa tột cùng. Hắn biết Sơn Tùng đang bị ngạt khí độc do mặt nạ nứt. Khương dùng tay trái lành lặn bấm mạnh vào một nút đỏ ẩn dưới đai da đeo hông của mình.


*CẠCH!*


Từ bên trong trục cơ khí bị gãy của cánh tay phải Độc Nhãn Khương, một mũi móc sắt nhỏ hơn, bén nhọn như lưỡi dao cạo đột ngột phóng ra. Đầu mũi móc sắt này bám đầy một lớp dịch lỏng màu xanh lục bảo sủi bọt bong bóng tăm tối—đó là độc tố bào tử rỉ sét nồng độ cực cao được chưng cất đặc chế từ lõi thung lũng.


Độc Nhãn Khương sử dụng một chiêu đâm móc sắt hiểm hóc bôi độc tố bào tử rỉ sét nhắm thẳng vào lồng ngực sinh học của Sơn Tùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!