Nhạc nềnRetroRPG_Field

Cánh Tay Thép Piston Hơi Nước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nước nóng rực rít lên từ vết nứt của chiếc xe bọc thép bên cạnh, rít lên từng hồi chói tai như tiếng còi báo tử. Góc kẹt hẹp giữa hai xác xe tăng khổng lồ tại Bãi xe tăng cổ lúc này đặc quánh bầu không khí ẩm ướt, nồng nặc mùi mỡ cừu cháy và lưu huỳnh. Sơn Tùng quỳ một gối dưới đất độc, tay phải anh ghì chặt thanh đòn gánh thép đúc để đè nghiến đầu con chó máy thứ hai đang điên cuồng cắn xé. Ngay trên đầu anh, con chó máy thứ ba đã đứng vững trên nắp xe tăng, bình hơi nước sau lưng nó đỏ rực, chuẩn bị phóng ra luồng điện hơi nước nóng bỏng để thiêu rụi anh.


Phía trước lối ra, con chó máy thủ lĩnh khổng lồ bám đầy rỉ đồng xanh lục đang từ từ áp sát. Quầng sáng cơ học màu đỏ rực từ mắt nó quét qua mặt nạ lọc khí của Tùng, khóa chặt mọi đường lui. Tuấn Kiệt đang kẹt cứng dưới gầm xe bọc thép bên cạnh, gương mặt gã trắng bệch, tay chân run lẩy bẩy không thể với tới bộ chìa khóa vạn năng đã rơi mất.


Áp lực thời gian đè nặng lên từng nhịp thở khó nhọc của Tùng. Chiếc bình hơi nước rò rỉ bên cạnh chỉ còn chưa đầy mười giây trước khi áp suất quá tải kích nổ toàn bộ góc kẹt này. Trong khoảnh khắc sinh tử, đầu óc cựu binh cơ giới hoạt động với tốc độ cực hạn. Anh quan sát thấy đường ống dẫn khí nén của chiếc xe tăng bên cạnh đang căng phồng lên như một bong bóng thép sắp vỡ.


Không một chút do dự, Tùng dùng tay phải lành lặn giật mạnh thanh đòn gánh ra khỏi đầu con chó máy dưới đất, xoay người dùng hết sức bình sinh đâm thẳng đầu nhọn bọc da cá sấu của thanh đòn gánh vào van xả áp suất bị kẹt của chiếc xe tăng bên cạnh.


*ẦM!*


Một luồng hơi nước áp lực cực cao phun trào trực diện từ vết nứt van xả, tạo ra một tiếng nổ đanh kim loại vang dội khắp nghĩa địa phế liệu. Luồng khí nóng rực rỡ bùng ra, thổi bay con chó máy thứ ba đang chuẩn bị phóng điện trên nắp xe tăng. Sức nóng kinh hoàng và đám mây khói trắng mù mịt dâng lên tức thì, bọc kín toàn bộ góc kẹt và che khuất hoàn toàn tầm nhìn của con chó máy thủ lĩnh.


Lợi dụng màn sương mù hơi nước nóng bỏng làm mù tạm thời bầy thú máy, Tùng nén cơn đau nhức nhối ở hông trái, lướt tới nắm chặt lấy sợi xích sắt phế liệu chịu lực khổng lồ đã bị đập lỏng chốt định vị từ trước. Anh dùng tay phải giật mạnh một cú cuối cùng, sợi xích sắt nặng nề rơi tuột xuống đất.


"Kiệt! Bám lấy vai tôi! Lối này!" Tùng quát khẽ qua bộ lọc khí.


Tuấn Kiệt nhổm dậy, bám chặt lấy bả vai phải của Tùng. Dưới sự dẫn đường của tấm bản đồ vẽ tay của ông Tư Sơn bọc trong ngực áo khoác, Tùng kéo lê chân trái nặng nề, cõng sợi xích sắt phế liệu cùng Tuấn Kiệt lách qua một khe nứt granite tự nhiên ở phía tây. Phía sau họ, tiếng nổ liên hoàn của bình hơi nước xe tăng cũ vang lên dữ dội, thổi bay những mảnh tôn rỉ và chôn vùi bầy chó máy hoang dã dưới hàng tấn sắt vụn.


***


Ba giờ sáng. Cơn mưa axit nhẹ vẫn rơi lách tách trên những mái tôn rỉ của Trạm trú ẩn Bình Yên. Màn sương đỏ nhạt mang bào tử độc bắt đầu lắng xuống, nhuộm không gian một màu đỏ mờ ảo và u ám.


Bên trong xưởng rèn cổ của Lão Thiết, ngọn lửa lò nung đồng trung tâm vẫn cháy bập bùng, tỏa ra hơi nóng khô ráo hiếm hoi. Hải Đăng đang bận rộn lau chùi các piston hơi nước thô sơ bằng một tấm vải bám đầy dầu đen, tạp dề da của anh chứa đầy cờ-lê và tua-vít. Lão Thiết đứng cạnh đe rèn, ánh mắt quắc thước nhìn chằm chằm vào sợi xích sắt phế liệu chịu lực bám đầy bụi rỉ mà Sơn Tùng vừa đặt lên bàn gỗ.


Lão Thiết dùng ngón tay thô ráp gõ gõ vào từng mắt xích, lắng nghe tiếng ngân thanh mảnh của kim loại tôi dầu quân sự thế hệ cũ. Lão khẽ gật đầu, giọng khàn khàn: "Thép carbon chất lượng cao từ thời chiến tranh biên giới. Chốt định vị vẫn còn dẻo dai. Sợi xích này đủ sức truyền động lực kéo từ piston mà không bị đứt gãy dưới áp suất 50 PSI. Đăng! Chuẩn bị bể tôi dầu thải lạnh và bộ chốt đồng dẻo. Chúng ta phải lắp ráp ngay đêm nay."


Hải Đăng lập tức gật đầu, nhanh nhẹn bê bình khí nén hơi nước và bộ gá khung xương thép bọc quanh bả vai trái ra cạnh chiếc giường gỗ rỉ sét.


Sơn Tùng cởi bỏ chiếc áo khoác dù bọc da đã bị vuốt thép chó máy cào rách nát vai phải, lộ ra nửa người bên trái xám xịt. Da thịt từ khớp cổ tay lên đến bả vai của anh đã hoàn toàn bị kim loại hóa sẫm màu đồng rỉ, lấm tấm những hạt rỉ xanh lục bảo lấp lánh dưới ánh lửa lò rèn. Các thớ cơ cứng đờ như vỏ cây chết, hoàn toàn mất đi cảm giác sinh học.


Lão Thiết nhìn vết thương rỉ đồng đang lan rộng sát xương quai xanh của Tùng, khẽ thở dài rồi cởi phăng chiếc áo khoác rèn bám đầy muội than. Trên bả vai phải của lão thợ rèn già, một vết sẹo bỏng đồng nóng chảy khổng lồ hiện ra, méo mó và sần sùi như một mạch quặng nứt vỡ.


"Lão Thiết... vết sẹo này..." Sơn Tùng khàn giọng hỏi.


"Vết thương bả vai của ta," Lão Thiết cười nhạt, ánh mắt thoáng qua một nỗi căm hận sâu sắc. "Mười năm trước, ta từng là kỹ sư trưởng thiết kế cánh tay máy cho quân đội biên thùy. Vết sẹo này là do một vụ nổ lò hơi thử nghiệm do chính tay Lâm Phong—kẻ hiện là Viện trưởng Viện Hàn Lâm—phá hoại để cướp đoạt bản thiết kế của ta. Hắn muốn biến cơ thể con người thành công cụ cơ khí vô tri. Đừng tin vào những kẻ mặc áo choàng trắng của Viện Hàn Lâm, Tùng ạ. Chúng coi chúng ta như phế liệu rác thải."


Lão Thiết quay sang cầm chiếc búa rèn thép đúc nguyên khối nặng mười hai cân ta, giọng đanh lại: "Nằm xuống giường gỗ. Quá trình đóng chốt đồng dẻo cố định khung xương thép vào bả vai sẽ là một cực hình thực sự. Không có thuốc gây tê, xương tủy cậu đã bị rỉ đồng ăn mòn một nửa. Cậu có chịu nổi không?"


Sơn Tùng im lặng nằm xuống chiếc giường gỗ bọc tôn rỉ. Anh thò tay phải vào ngực áo, lấy chiếc đồng hồ đo áp suất hơi nước bỏ túi ra đặt bên cạnh, rồi cắn chặt vào một miếng da bò dày bọc sáp ong mà Hải Đăng đưa cho.


"Bắt đầu đi," Tùng nói qua kẽ răng.


Quá trình lắp ghép diễn ra tàn khốc và đau đớn đến mức nghẹt thở. Hải Đăng dùng kìm kẹp chặt bộ khung xương thép bọc quanh bả vai trái của Tùng để định vị. Lão Thiết nung đỏ các chốt đồng dẻo trên ngọn lửa lò rèn cho đến khi chúng phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, rồi dùng búa rèn đóng trực tiếp các chốt nóng bỏng xuyên qua lớp da thịt bám đầy rỉ đồng để găm chặt khung xương thép vào xương quai xanh và xương bả vai của Tùng.


*KENG! KENG! KENG!*


Mỗi nhát búa của Lão Thiết giáng xuống đe rèn và chốt đồng là một lần cơ thể Sơn Tùng giật nảy lên dữ dội. Mùi da thịt cháy khét lẹt trộn lẫn với mùi đồng nóng chảy tỏa ra nồng nặc trong xưởng rèn. Đau đớn thể xác cực hạn như hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào tủy xương, rạch nát các mạch máu sinh học đã bị kim loại hóa.


Tùng nghiến chặt răng vào miếng da bò, hai mắt trợn trừng, các mạch máu trên cổ nổi lên xanh mọc. Tay phải anh bóp chặt vào cạnh giường gỗ đến mức gỗ thông kêu răng rắc. Anh không cho phép mình hét lên. Trong cơn đau xé thịt, hình ảnh người em trai Sơn Bình gầy gò đang ho khàn ra vụn đồng ở quê nhà hiện ra, cùng lời dạy nghiêm khắc của người cha quá cố: *"Đồng có thể rỉ, sắt có thể mòn, nhưng xương tủy người thợ rèn thì không được phép gục ngã trước lửa đỏ."*


Hải Đăng nhanh tay lắp ráp hệ thống piston hơi nước thô sơ và kết nối sợi xích sắt phế liệu chịu lực kéo vào các bánh răng truyền động dọc theo cánh tay trái bọc đồng rỉ. Anh kết nối các ống dẫn cao su thô từ bình chứa hơi nước đeo sau lưng trực tiếp vào các trục xoay của cánh tay máy.


"Chốt cuối cùng đã cố định!" Hải Đăng thở phào, trán bết đầy mồ hôi đen.


Đúng lúc đó, từ bên ngoài Trạm trú ẩn Bình Yên, tiếng động cơ hơi nước gầm rú vang dội dập tắt tiếng mưa rơi. Tiếng vó ngựa sắt bọc đồng nện kèn kẹt xuống nền đá granite và tiếng quát tháo hách dịch làm rung chuyển cả khu định cư.


"Tất cả cư dân Trạm Bình Yên nghe đây!" Giọng nói rít lên như tiếng rò hơi nước của Giám sát viên Trịnh Sâm vang lên dõng dạc. "Ta là Giám sát trưởng Trịnh Sâm, đại diện cho Viện Hàn Lâm Cơ Khí Sinh Học Hoàng Gia. Trạm Bình Yên đã nợ thuế phế liệu đồng dẻo suốt ba quý vừa qua. Hôm nay, ta ra lệnh cưỡng chế thu hồi toàn bộ lò nung đồng và bễ thổi của xưởng rèn này để siết nợ thuế! Kẻ nào chống cự sẽ bị trục xuất vào thung lũng rỉ sét!"


Bên trong xưởng rèn, gương mặt Lão Thiết tối sầm lại. Lão nắm chặt chiếc búa rèn, định bước ra ngoài nhưng vết thương vai trái hóa rỉ bỗng co thắt dữ dội khiến lão loạng choạng quỵ xuống.


"Lão Thiết! Để cháu!" Hải Đăng hét lên, tay cầm chiếc cờ-lê đa năng bằng thép titan lao thẳng ra ngoài cửa da thú.


Sơn Tùng cố gắng gượng dậy trên giường gỗ. Cánh tay máy piston hơi nước mới lắp ráp vẫn đang nguội lạnh, bình chứa hơi nước đeo sau lưng chưa được đốt củi tích áp. Anh nhìn chiếc đồng hồ đo áp suất hơi nước đặt bên cạnh, kim chỉ số vẫn đứng yên ở mức không.


***


Bên ngoài xưởng rèn, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn. Giám sát viên Trịnh Sâm đứng trên chiếc xe trượt hơi nước bọc đồng sáng bóng, mặc áo dài đen bọc ngoài bằng giáp da mỏng, tay cầm cuốn sổ ghi chép bọc đồng rỉ. Đi sau hắn là bốn cảnh vệ tuần tra biên phòng bọc giáp tôn rỉ dày cộp, tay lăm lăm những khẩu súng phun hơi nước nóng tầm gần.


"Đập phá bễ thổi lò rèn cho ta!" Trịnh Sâm lạnh lùng ra lệnh, chỉ tay vào chiếc bễ thổi bằng da gấu thô sơ bên hông xưởng rèn.


"Dừng tay lại!" Lão Thiết bước ra khỏi xưởng, bả vai phải lệch hẳn đi vì đau đớn, lão giơ chiếc búa rèn lên chặn trước họng súng của cảnh vệ.


Một tên cảnh vệ không một chút nương tay, vung báng súng trường bọc đồng đập mạnh vào bả vai phải đang bị hóa rỉ nặng nề của Lão Thiết. Cú đập mạnh khiến lão thợ rèn già ngã quỵ xuống bùn đất axit sủi bọt, chiếc búa rèn tuột khỏi tay rơi keng xuống đất.


"Lũ khốn kiếp!" Hải Đăng gầm lên, lao tới vung chiếc cờ-lê đa năng định đánh vào đầu tên cảnh vệ.


*ĐOÀNG!*


Một tiếng nổ áp suất cao vang lên. Trịnh Sâm đã rút khẩu súng lục quân đội cũ sử dụng đạn hơi nước từ bên hông, bắn thẳng vào chân trái của Hải Đăng. Luồng khí nóng áp lực lớn găm thẳng vào đùi Đăng, khiến anh ngã gục xuống đất độc, ôm lấy chân trái rò rỉ máu sinh học pha lẫn dầu máy màu đen.


"Đăng!" Lão Thiết hét lên bất lực, cố bò tới che chở cho học trò trước họng súng của Trịnh Sâm.


"Chỉ là một lũ phế thải mang mầm bệnh rỉ sét," Trịnh Sâm khinh bỉ nhìn xuống, họng súng lục vẫn còn bốc khói hơi nước trắng xóa. "Tịch thu lò nung đồng ngay lập tức!"


*XỊTTTTTTTTTTTT...*


Một tiếng rít hơi nước trầm đục, kéo dài và đầy uy lực bất ngờ vang dội từ bên trong xưởng rèn cổ. Tiếng rít mạnh mẽ đến mức làm rung chuyển cả những tấm tôn rỉ trên mái nhà, lấn át hoàn toàn tiếng động cơ hơi nước của xe trượt Trịnh Sâm.


Từ khe hở của tấm rèm da thú ám đầy muội than, một luồng khói trắng nóng rực bốc lên nghi ngút. Tiếng bánh răng xích sắt truyền động lách cách đều đặn vang lên cùng nhịp đập piston hơi nước dũng mãnh.


Sơn Tùng từ từ bước ra khỏi bóng tối xưởng rèn.


Cánh tay trái của anh lúc này đã biến mất dưới một cấu trúc cơ khí sinh học khổng lồ và thô kệch. Khung xương thép bọc quanh bả vai trái được cố định chắc chắn bằng những chốt đồng dẻo nguyên sinh bám chặt vào da thịt xám xịt bám rỉ đồng. Hệ thống piston hơi nước thô sơ lắp dọc theo cẳng tay đang co thắt mạnh mẽ, truyền động lực kéo qua sợi xích sắt phế liệu chịu lực bọc quanh khớp khuỷu tay. Lò hơi mini đeo sau lưng anh đang đốt cháy những thanh củi khô, tỏa ra luồng khí nóng rực rỡ.


Tùng giơ cánh tay phải lên, bấm nhẹ vào bộ van xả áp suất khẩn cấp lắp trên bả vai trái để tinh chỉnh lượng hơi nước. Chiếc đồng hồ đo áp suất hơi nước bỏ túi găm trên đai da đeo ngực của anh bắt đầu nhảy kim chỉ số, đứng vững ở Ngưỡng hoạt động cơ bản: 50 PSI.


*XỊT! XỊT!*


Hơi nước nóng phun ra từ hai bên bả vai Sơn Tùng tạo thành một đám mây sương mù bao phủ quanh thân hình cao gầy của anh. Đôi mắt trái của anh phát ra quầng sáng cơ học màu xanh nhạt yếu ớt nhưng cực kỳ kiên định dưới lớp mặt nạ lọc khí bọc da cá sấu.


Trịnh Sâm nhíu mày, lùi lại nửa bước trên xe trượt, họng súng lục nhắm thẳng vào ngực Sơn Tùng: "Ngươi là kẻ nào? Cánh tay máy kia... ngươi dám sử dụng linh kiện quân sự trái phép biên giới sao?"


"Thả Lão Thiết và Hải Đăng ra," Sơn Tùng khàn giọng nói, giọng anh trầm đục vang lên qua bộ lọc khí hoạt tính.


"Càn rỡ! Bắn nát cánh tay máy của hắn cho ta!" Trịnh Sâm quát lớn.


Hai tên cảnh vệ lập tức giương súng phun hơi nước nóng tầm gần, bóp cò khai hỏa trực diện vào Sơn Tùng. Hai luồng khí nóng áp lực cực lớn, có nhiệt độ lên đến hàng trăm độ C, phun ra xé rách màn sương mù, nhắm thẳng vào lồng ngực sinh học của anh.


Sơn Tùng dồn toàn bộ trọng lực vào chân phải sinh học để giữ thăng bằng. Cánh tay máy piston hơi nước của anh rít lên mạnh mẽ ở mức áp suất 50 PSI. Với tốc độ cực nhanh của một cựu binh cơ giới, anh vung cánh tay trái khổng lồ, bám chặt lấy một tấm chắn thép bọc tôn rỉ dày cộp nằm cạnh cửa xưởng rèn—tấm chắn nặng hơn một tạ vốn dùng để che lửa lò đúc—nhấc bổng nó lên như một chiếc lá khô để làm lá chắn cản phá trước ngực.


*OÀNG! OÀNG!*


Hai luồng hơi nước nóng bỏng dội thẳng vào tấm chắn thép bọc tôn rỉ, tạo ra những tiếng xèo xèo kinh hoàng và đám mây khói trắng xóa bao phủ toàn bộ khoảng sân đất độc. Sức nóng kinh hoàng mài mòn lớp sáp bảo vệ bên ngoài tấm chắn, nhưng hoàn toàn bị chặn đứng bởi cấu trúc thép dày chịu lực kéo lớn của cánh tay máy.


Sơn Tùng đứng vững vàng sau tấm chắn thép, không hề lùi lại dù chỉ nửa bước dưới hỏa hỏa lực của đối phương. Cánh tay máy piston hơi nước mới lắp ráp phát ra tiếng rít hơi nước dũng mãnh đầu tiên, sừng sững như một gã khổng lồ thép bọc đồng rỉ giữa màn sương mù đỏ nhạt của Trạm Bình Yên.


Trịnh Sâm trợn tròn mắt nhìn tấm chắn thép dày cộp đang bị Sơn Tùng nâng bằng một tay máy hơi nước thô sơ, miệng lắp bắp không thành tiếng. Sự hách dịch và cường quyền pháp lý của gã giám sát viên biên thùy hoàn toàn bị dập tắt trước sức mạnh vật lý thô bạo và ý chí thép của người cựu binh cơ giới vừa thức tỉnh cánh tay piston hơi nước của mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!