Bãi Xác Xe Tăng Cổ
Đêm đen trùm lên Trạm trú ẩn Bình Yên một màn sương đỏ nhạt đặc quánh bào tử rỉ sét. Những hạt mưa axit nhẹ bắt đầu rơi lách tách, gõ vào lớp tôn rỉ sẫm màu trên mái xưởng rèn của Lão Thiết, tạo ra những tiếng động trầm đục và đều đặn như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ cát tàn nhẫn. Sơn Tùng đứng bên ngoài hiên xưởng, thọc tay phải vào túi chiếc áo khoác dù bọc da chống axit. Lớp vải dù dày bám đầy những vệt dầu đen xỉn màu và sáp ong quét ngoài đã bắt đầu khô cứng lại dưới cái lạnh buốt của vùng biên thùy.
Cánh tay trái của anh buông thõng vô tri dưới lớp tay áo rộng. Sau thử thách quai búa mười hai cân ta đầy khắc nghiệt của Lão Thiết, khớp cổ tay và cẳng tay trái của Tùng đã hoàn toàn bị khóa cứng cơ học. Không còn một chút cảm giác sinh học nào, chỉ có những cơn đau nhức nhối âm ỉ chạy dọc từ bả vai lên đến xương quai xanh, báo hiệu các mạch rỉ đồng đang âm thầm ăn mòn sâu vào hệ thần kinh. Anh biết, nếu không thu hoạch được sợi xích sắt phế liệu chịu lực trong đêm nay để Lão Thiết hoàn thiện cánh tay máy piston hơi nước, cơ thể anh sẽ nhanh chóng hóa đá vô tri trước khi kịp tìm thấy dòng suối tái sinh.
"Anh Tùng! Bên này!"
Một tiếng gọi khẽ khàng, lanh lợi cắt ngang tiếng mưa rơi. Sơn Tùng quay đầu lại. Từ bóng tối của một gốc cây đồng rỉ cổ thụ, Tuấn Kiệt lách mình bước ra. Gã thanh niên hai mươi tuổi có dáng người nhỏ thó, mặc chiếc áo cộc tay bám đầy bùn đất đỏ và đội chiếc mũ lò xo tự chế lệch sang một bên. Đôi mắt gã sáng lên dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn bão chạy bằng pin cơ học đeo bên hông Tùng. Tuấn Kiệt là một phu đào phế liệu nổi tiếng nhanh nhẹn ở vùng biên thùy, kẻ luôn biết rõ những ngóc ngách hẻo lánh nhất của thung lũng.
"Cậu mang theo thứ tôi dặn chứ?" Tùng khàn giọng hỏi, mắt nhìn lướt qua chiếc túi da dẻo đeo chéo của Kiệt.
"Đầy đủ cả, anh Tùng," Tuấn Kiệt vỗ vỗ vào hông, hạ thấp giọng. "Một bình dầu thải đen đầm lầy để ngụy trang khứu giác, cộng thêm bộ chìa khóa vạn năng tự chế. Nhưng anh chắc chắn muốn đi chứ? Bé Sáu nói không sai đâu, bầy chó máy của Sói Xám Sơn đang lùng sục bãi xe tăng cổ dữ dội lắm. Chúng nó đói dầu bôi trơn đến phát điên rồi, cứ thấy mùi sinh học của con người là lao vào cắn xé."
Sơn Tùng không trả lời. Anh im lặng lôi hũ mỡ cừu thô bọc sáp từ túi áo ra, quết một lượng lớn mỡ động vật chưa tinh chế bôi lên bả vai trái để tạm thời làm giảm các cơn co thắt cơ học. Sau đó, anh ra hiệu cho Tuấn Kiệt đưa bình dầu thải đen kịt bốc mùi hóa chất nồng nặc. Tùng tỉ mỉ quét lớp dầu thải đen đầm lầy lên bề mặt chiếc áo khoác dù bọc da của mình và của Tuấn Kiệt. Đây là phương pháp ngụy trang mùi cơ khí—thủ đoạn sinh tồn thô sơ nhưng hiệu quả nhất để đánh lừa khứu giác cơ khí cực nhạy của bầy thú máy hoang dã.
"Đi thôi. Bản đồ của ông Tư chỉ lối đi ngầm phía tây. Chúng ta phải đến đó trước khi bão bào tử dâng cao," Tùng nói, bàn tay phải siết chặt thanh đòn gánh bằng thép đúc nguyên khối có cán bọc da cá sấu chịu mài mòn mà anh mang theo làm vũ khí.
Hai bóng người lặng lẽ lách qua hàng rào tôn rỉ của Trạm Bình Yên, biến mất vào màn sương mù đỏ nhạt của rừng Sơn Kim.
Để tiếp cận Bãi xe tăng cổ, Sơn Tùng và Tuấn Kiệt phải băng qua một vùng đầm nước rỉ sét nằm ở rìa ngoài. Nước đầm sủi bọt khí liên tục, mang một màu xanh lục bảo kỳ ảo do nồng độ muối đồng sunfat và axit hữu cơ cực cao. Mỗi bước chân của Tùng ghim xuống lớp bùn nhão nhoét bám đầy những vụn đồng sắc nhọn kèn két. Lớp mỡ cừu bôi ngoài đế giày da của anh bị nước axit mài mòn sủi bọt trắng xóa, tỏa ra mùi chua lòm hăng nồng làm cay xè mắt.
"Nhìn kìa, anh Tùng," Tuấn Kiệt dừng lại sau một tảng đá granite lớn, chỉ tay về phía trước.
Dưới ánh trăng mờ đục bị che phủ bởi mây axit, Bãi xe tăng cổ hiện ra như một nghĩa địa khổng lồ của thời chiến tranh mười năm trước. Hàng chục chiếc xe bọc thép hơi nước khổng lồ, nặng hàng chục tấn, nằm nghiêng ngả, chồng chất lên nhau dưới những tán cây lá đồng rỉ sét. Những nòng pháo hơi nước gãy đôi chỉa thẳng lên trời như những cánh tay xương xẩu của những gã khổng lồ đã chết. Toàn bộ khu vực bị bao phủ bởi một lớp cỏ đồng màu vàng xỉn và rỉ sét xanh lục bảo lấp lánh dưới làn mưa axit nhẹ.
Tùng rút chiếc đồng hồ đo áp suất hơi nước bỏ túi bằng đồng thau—tín vật của Lão Thiết—ra kiểm tra. Kim chỉ số đứng yên ở mức không, nhưng anh có thể cảm nhận được những rung động cơ học rất nhẹ truyền qua lòng bàn chân phải sinh học. Đó là tần số rung động của các piston ngầm dưới đất độc, báo hiệu hệ thống phòng thủ tự động của bãi phế liệu vẫn đang hoạt động ở chế độ chờ.
"Lối này, chiếc xe bọc thép hạng trung ở góc kia còn nguyên hệ thống truyền động xích," Tuấn Kiệt khẽ nói, luồn lách cực nhanh qua các khe hở hẹp giữa hai xác xe tăng đổ nát.
Sơn Tùng kéo lê chân trái di chuyển nặng nề bám theo sau. Khớp hông của anh bắt đầu có cảm giác tê rần nhẹ, một dấu hiệu đáng lo ngại cho thấy căn bệnh rỉ đồng đang có xu hướng lan rộng do vận động quá tải. Anh phải nghiến răng chịu đựng, dồn toàn bộ trọng lực vào chân phải để bước đi không phát ra tiếng động rít kim loại.
Họ tiếp cận xác một chiếc xe bọc thép hơi nước kiểu cũ bám đầy rêu đồng rỉ xanh lục. Hệ thống truyền động xích của nó vẫn còn treo lơ lửng bên hông, sợi xích sắt phế liệu chịu lực khổng lồ bám đầy bụi rỉ nhưng các chốt định vị bằng thép dẻo vẫn chưa bị ăn mòn hoàn toàn. Đây chính là thứ nguyên liệu chịu lực kéo cực lớn mà Lão Thiết cần.
"Kiệt, giữ đèn bão hướng xuống đất. Tôi sẽ phá chốt xích," Sơn Tùng thì thầm, tay phải nâng chiếc búa tạ nặng mười hai cân ta mà anh mượn từ xưởng rèn.
Tuấn Kiệt lập tức che bớt ánh sáng ngọn đèn bão cơ học, mắt cảnh giác quét nhìn xung quanh bóng tối của nghĩa địa thép. Sơn Tùng dồn lực vào chân phải, giữ thăng bằng bả vai trái đang liệt hoàn toàn. Anh nâng búa tạ bằng một tay phải lành lặn, nhắm thẳng vào chiếc chốt định vị bám rỉ sét của sợi xích.
*Chát! Chát!*
Tiếng búa đập mạnh vào sắt thép vang lên đanh gọn giữa không gian hoang tàn. Những tia lửa đỏ sẫm bắn tung tóe từ vết nứt của chốt xích rỉ. Sơn Tùng thở dốc, mồ hôi trộn lẫn nước mưa axit chảy ròng ròng trên trán, làm nhòe đi tầm nhìn dưới mặt nạ lọc khí. Cổ tay phải của anh mỏi nhừ, thớ cơ căng lên đau nhói dưới sức nặng của búa tạ.
"Cố lên anh Tùng, chốt sắp ra rồi!" Tuấn Kiệt khích lệ, tay cầm chiếc kìm thô sơ cố gắng bẻ cong các vòng đệm sắt.
Đột ngột, tiếng kèn két của lá đồng rỉ xào xạc vang lên từ phía sườn đồi đối diện. Sơn Tùng dừng búa gõ khẩn cấp, dồn toàn bộ tinh thần vào lòng bàn chân phải để cảm nhận độ rung kim loại.
*Thịch... Thịch... Thịch...*
Những nhịp rung động nhanh, nhẹ và dồn dập truyền qua nền đất quặng đồng rỉ. Đó không phải là nhịp bước của con người. Có ít nhất ba vật thể chuyển động bốn chân đang áp sát từ phía sau các xác xe tăng.
"Chó máy hoang dã! Chúng phát hiện ra chúng ta rồi!" Sơn Tùng quát khẽ, giật mạnh Tuấn Kiệt lùi lại sau nắp xích xe tăng bọc thép.
Từ trong màn sương mù đỏ nhạt, ba bóng đen lao ra với tốc độ kinh hoàng. Đó là những con chó máy săn mồi tầm thấp của bang Hắc Phong bị bỏ hoang, cơ thể bọc những lớp giáp tôn rỉ sét màu đỏ sẫm bám đầy gai đồng nhọn hoắt. Mắt chúng phát ra những quầng sáng cơ học màu đỏ rực, tiếng bánh răng rít lên chói tai xé toang không gian tĩnh lặng của nghĩa địa phế liệu. Chúng ngửi thấy mùi sinh học của Tuấn Kiệt—gã thanh niên đã nôn nóng không bôi đủ dầu thải đen ngụy trang lên bả vai áo.
Con chó máy dẫn đầu gầm lên một tiếng rít hơi nước chói tai, bốn chân khớp piston co thắt cực nhanh, phóng mình vồ thẳng về phía Tuấn Kiệt đang hoảng loạn.
"Kiệt! Nằm xuống!" Sơn Tùng hét lớn.
Tuấn Kiệt nhanh nhẹn ngã nhào người luồn lách qua khe hở xích xe tăng đổ nát để tránh cú vồ chí mạng. Bộ chìa khóa vạn năng tự chế rơi keng xuống nền đất bám đầy muối đồng sunfat.
Sơn Tùng không một chút do dự, bước lên phía trước che chắn cho đồng đội. Anh dùng tay phải quai mạnh chiếc búa tạ mười hai cân ta đập thẳng vào hông xác chiếc xe tăng bên cạnh: *BOONG!*
Tiếng va chạm kim loại khổng lồ cộng hưởng qua các khoang rỗng của xe bọc thép, tạo ra một làn sóng âm tần số cao vang dội khắp nghĩa địa phế liệu. Bầy chó máy hoạt động dựa trên thính giác âm tần nhạy bén lập tức bị nhiễu loạn thông tin. Con chó máy đang vồ hụt Tuấn Kiệt loạng choạng ngã chúi đầu xuống đất độc, hệ thống bánh răng trong đầu nó rít lên kèn két vì mất phương hướng.
Tuy nhiên, hai con chó máy còn lại nhanh chóng lấy lại thăng bằng nhờ hệ thống khớp nối piston hơi nước hiện đại hơn. Con thứ hai vung móng vuốt thép bén nhọn nhắm thẳng vào bả vai trái đang liệt của Sơn Tùng mà cào tới.
Tùng cố gắng né tránh nhưng khớp hông trái bị cứng hóa làm bước chân anh chậm đi một nhịp. Anh dồn lực tay phải nâng thanh đòn gánh thép bọc da lên đỡ đòn.
*Keng!*
Móng vuốt thép của con thú máy va chạm nảy lửa với thanh đòn gánh thép đúc, lực phản chấn cực mạnh đẩy lùi Sơn Tùng vấp ngã vào góc kẹt giữa hai chiếc bánh xích xe tăng khổng lồ. Vuốt thép sắc nhọn sượt qua bả vai phải của anh, xé rách một mảng lớn chiếc áo khoác dù bọc da chống axit, làm rò rỉ một ít mỡ cừu bảo vệ bôi trong ra ngoài da.
"Anh Tùng!" Tuấn Kiệt hét lên từ gầm xe bọc thép. Gã cố gắng dùng chiếc kìm thô sơ để bẻ chốt xích sắt chịu lực hòng giúp Tùng hoàn thành nhiệm vụ, nhưng sợi xích phế liệu quá cứng, lực kìm thô sơ không thể lay chuyển nổi, suýt chút nữa gã đã bị răng thép của con chó máy thứ nhất quay lại cắn trúng cổ tay.
Sơn Tùng nghiến răng chịu đau đớn khi chất axit nhẹ từ nước mưa thấm vào vết xước mới trên vai phải bốc khói rát buốt. Anh nhận ra bầy chó máy này di chuyển cực kỳ phối hợp; con thứ ba đã nhảy tót lên nắp chiếc xe bọc thép phía trên đầu anh, bình hơi nước sau lưng nó rít lên chói tai, chuẩn bị phóng luồng điện hơi nước nóng bỏng xuống tử địa.
Trong góc kẹt hẹp hòi của hai xác xe tăng khổng lồ, Sơn Tùng không còn đường lui. Tay trái anh hoàn toàn bất động, tay phải ghì chặt thanh đòn gánh thép đè chặt đầu con chó máy thứ hai đang cố há hốc hàm răng thép đầy rỉ sét dưới đất để cắn xé chân anh. Khói hơi nước nóng từ bả vai con thú máy phả thẳng vào mặt nạ lọc khí của Tùng, làm mờ mịt hoàn toàn lớp kính bảo hộ.
*Rắc... Rắc...*
Tiếng kim loại rạn nứt vang lên từ vách chiếc xe tăng bên cạnh. Sơn Tùng rùng mình cảm nhận được độ rung động dữ dội truyền qua lòng bàn chân. Bình chứa hơi nước áp suất cao của chiếc xe bọc thép cổ đại đổ nát sát bên hông anh—sau mười năm bị rỉ sét ăn mòn—đang bị chấn động từ tiếng búa đập và cuộc hỗn chiến kích thích, bắt đầu rò rỉ khí nóng áp lực lớn cực kỳ nguy hiểm, có dấu hiệu sắp phát nổ liên hoàn.
Đúng lúc đó, từ sâu trong làn sương mù đỏ nhạt của bãi phế liệu hoang tàn, một tiếng động cơ hơi nước khổng lồ rít lên chói tai, lấn át cả tiếng mưa axit. Đó không phải là tiếng của bầy chó máy tầm thấp.
Một bóng đen khổng lồ, mang hình dáng một con sói cơ khí sinh học bọc đồng rỉ xanh lục với quầng sáng mắt màu đỏ rực rỡ, bước ra từ bóng tối phía sau đống phế liệu đổ nát. Tiếng xích sắt kéo lê lách cách trên đất đá báo hiệu con chó máy thủ lĩnh của toán tuần tra dã ngoại—thuộc hạ đắc lực của Sói Xám Sơn—đã bị thu hút bởi tiếng động phá dỡ xích sắt của Sơn Tùng, đang từ từ áp sát dồn cả hai vào góc kẹt không lối thoát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!