Thu Hoạch Huyết Mạch
Bóng tối rợn ngợp trong sào huyệt Sói Máy như một bức màn sắt đen kịt, bị xé rách bởi những tiếng răng rắc kinh hoàng của đá granite đang rạn nứt. Phía trên trần hang, những khối đá nặng hàng tấn lung lay dữ dội dưới sức căng tột hạn của mạng lưới cáp đồng thuộc hệ thống Vườn Cáp Đồng. Những sợi cáp đàn hồi tự động co thắt mạnh mẽ, siết chặt lấy các cột đá chịu lực, phát ra tiếng rít kèn két ghê rợn của kim loại bị kéo căng cực đại. Bụi đá xám xịt và những mảnh lá đồng sắc nhọn rơi xuống như mưa, mài mòn lên lớp áo dù bảo hộ sờn rách của Sơn Tùng.
Sơn Tùng quỵ một gối trên nền đất quặng ẩm ướt bám đầy dầu thải đen đầm lầy. Cơ thể anh lúc này đang gánh chịu những cơn đau nhức nhối tột cùng. Khớp hông trái hoàn toàn bị khóa cứng do rỉ đồng sinh học chuyển sang giai đoạn Xâm nhập nội tạng, khiến mỗi lần anh khẽ nhúc nhích là một lần tủy xương như bị cào xé. Cánh tay trái bọc piston hơi nước thô sơ buông thõng vô lực, áp suất hoạt động hoàn toàn tụt về mức 0 PSI sau khi bộ van xả bả vai bị nứt vỡ hoàn toàn ở trận chiến trước. Hơi nước nóng rò rỉ đỏ rực bả vai, phả vào da thịt anh những luồng nhiệt rát buốt, làm vết thương bỏng nhiệt cấp độ 2 rỉ máu sinh học pha lẫn những vệt dầu đen kịt.
Tệ hơn nữa, vết xước rỉ đồng xanh lục bảo lấp lánh trên cổ phải của anh—hậu quả từ phi tiêu độc của sát thủ Điệp Sát—đang sưng tấy dữ dội. Độc tố bào tử rỉ sét cực mạnh đang nhanh chóng ngấm vào hệ tuần hoàn, khiến lồng ngực anh thắt chặt, mỗi nhịp thở rít lên khò khè qua thanh quản đang bị bóp nghẹt. Anh biết mình không còn nhiều thời gian. Nếu không tìm được dầu bôi trơn quân sự chất lượng cao để thanh lọc cơ thể trong vòng vài giờ tới, các mạch máu gần tim sẽ hoàn toàn bị hóa đồng rỉ.
"Anh Tùng! Trần hang sắp sập rồi! Chúng ta phải thoát ra ngoài ngay!" Giọng Linh Chi vang lên đầy hoảng loạn từ sau một cột đá granite chịu mài mòn. Cô gái học giả cơ khí cổ đang cố gắng che chở cho Bé Sáu, người đang run rẩy ôm bả vai phải bị thương bầm tím.
Sơn Tùng không trả lời. Ánh mắt anh hướng về phía Sói Máy Đầu Đàn đang nằm phục sát bên cạnh. Con quái thú khổng lồ cao hơn hai mét lúc này hoàn toàn im lặng, đôi mắt cơ học khổng lồ của nó chớp nháy luồng sáng màu xanh lục bảo dịu nhẹ, bánh đà năng lượng trong lồng ngực bọc đồng đã dừng quay nhờ giai đoạn xoa dịu từ chiếc hộp nhạc đồng cổ của mẹ. Tuy nhiên, buồng đốt lò hơi của nó vẫn đang tỏa ra hơi nóng hừng hực. Nếu trần hang sập xuống đè nát lò hơi đó, một vụ nổ áp suất cực đại sẽ thổi bay toàn bộ sào huyệt này thành tro bụi.
"Phải dứt điểm nó trước," Sơn Tùng khàn giọng nói, giọng anh đứt quãng vì cơn co thắt khớp cổ. "Nếu không... lò hơi của nó sẽ phát nổ."
Anh dùng bàn tay phải lành lặn lờ mờ dò dẫm trong vũng dầu thải đen kịt dưới đất. Ngón tay anh chạm vào lớp cán bọc da cá sấu chịu mài mòn của chiếc búa rèn của Lão Thiết. Chiếc búa nặng mười hai cân ta nằm sâu dưới lớp bùn độc, bám đầy muội than dã ngoại. Sơn Tùng nghiến chặt răng khớp hàm bọc đồng phát ra tiếng kèn két, dùng hết sức bình sinh của cánh tay phải nhấc chiếc búa nặng nề lên. Trọng lượng của chiếc búa rèn dường như tăng gấp đôi dưới áp lực của cơn đau thể xác, nhưng ý chí thép của cựu binh cơ giới không cho phép anh buông tay.
Anh kéo lê chân trái bọc khung hơi nước dã ngoại, di chuyển một cách nặng nề đến sát đầu con sói máy khổng lồ. Sói Máy Đầu Đàn khẽ chớp mắt xanh bảo, như thể nhận thức được số phận của mình nhưng không hề kháng cự. Sơn Tùng nhìn vào đôi mắt cơ học của nó, lòng trào dâng một nỗi thấu cảm sinh học sâu sắc. Nó cũng chỉ là một nạn nhân của thung lũng cơ khí vô cảm này, giống như anh và những đồng đội cũ đã mất tích mười năm trước.
"Xin lỗi," Sơn Tùng lẩm nhẩm khẽ.
Anh dồn trọng lực vào chân phải sinh học để giữ thăng bằng, hai tay quai búa rèn—dù cánh tay trái máy hoàn toàn không có lực kéo hơi nước, chỉ đóng vai trò như một thanh đỡ xương thép cứng đờ. Sơn Tùng nâng chiếc búa tạ lên cao, nhắm thẳng vào van xả áp suất khẩn cấp (pressure relief valve) bằng đồng thau nằm ngay sau gáy của con sói.
*KENG!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội khắp hang đá granite. Nhát búa giáng xuống với độ chính xác cực cao của một người thợ rèn lò cao lão luyện. Van xả áp suất sau gáy con sói bị đập vỡ nát, giải phóng một luồng hơi nước áp lực lớn phun ra xì xì từ các đường ống dẫn khí nén phụ trợ. Luồng khói trắng đục bao phủ lấy cơ thể khổng lồ của con quái thú, che khuất đôi mắt cơ học đang từ từ lịm tắt hẳn. Buồng đốt lò hơi bên trong lồng ngực bọc đồng của nó nguội dần, bánh đà năng lượng hoàn toàn đứng yên. Sơn Tùng đã dứt điểm mục tiêu một cách nhân đạo, triệt tiêu hoàn toàn nguy cơ nổ van áp suất cực đại.
"Linh Chi! Mau lên!" Sơn Tùng hét lớn qua làn khói hơi nước nóng rực. "Tháo dỡ lồng ngực của nó! Tìm lõi năng lượng và khoang chứa dầu bôi trơn!"
Linh Chi không chút do dự, cô đeo mặt nạ lọc khí hoạt tính bọc da cá sấu tẩm sáp ong, tay cầm chiếc nhíp gắp bánh răng siêu nhỏ và bộ kìm cắt cáp dã ngoại, lao nhanh đến bên xác con sói khổng lồ. Đôi tay cô gái run rẩy nhưng di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn theo các sơ đồ cấu trúc sinh học thú máy mà cô đã thuộc lòng trong cuốn sổ tay của cha mình.
Cô dùng kìm cắt đứt các sợi cáp đồng dẻo kết nối hệ thống tuần hoàn dầu, rồi cẩn thận cạy mở nắp ngực bọc đồng chịu lực của con sói. Bên trong lồng ngực cơ khí sinh học phức tạp hiển lộ ra một khối tròn bằng đồng thau lấp lánh—đó chính là Lõi năng lượng thú máy hoạt động bằng lò xo nén dây cót quân sự tối tân. Sát bên cạnh lõi năng lượng là một bình chứa hình trụ bằng thủy tinh chịu lực dày, bên trong chứa đầy thứ dung dịch màu vàng hổ phách trong vắt, tỏa ra mùi thông nhẹ—khoang chứa dầu bôi trơn quân sự chất lượng cao.
"Tìm thấy rồi!" Linh Chi reo lên, giọng cô nghẹn ngào dưới lớp mặt nạ. Cô khéo léo dùng nhíp gắp cắt các đường ống dẫn cao su, tháo dỡ thành công lõi năng lượng và khoang chứa dầu bôi trơn ra khỏi lồng ngực sói máy. Đây chính là huyết mạch cứu mạng Sơn Tùng, là phương thuốc duy nhất để làm chậm quá trình hóa rỉ một chi và cứu sống em trai Sơn Bình ở quê nhà.
*ẦM... ẦM... ẦM...*
Tiếng nổ lớn vang lên từ phía trần hang. Tiếng gầm rú cuối cùng của con sói máy trước khi chết đã kích hoạt một chu kỳ dao động địa nhiệt mới. Một khối granite khổng lồ nặng hàng tấn ở sườn đồi phía tây nứt vỡ, đổ sập xuống ngay lối ra sào huyệt, chặn đứng đường rút lui duy nhất của họ. Đất đá và phế liệu rỉ sét đổ xuống rào rào, tạo thành một bức tường đá kiên cố ngăn cách họ với thế giới bên ngoài.
"Lối thoát bị chặn rồi!" Bé Sáu hét lên, khuôn mặt bám đầy muội than đen kịt lộ rõ vẻ hoảng sợ tột độ. Cậu bé đang cố gắng dùng vai nâng Quốc Bảo, người thợ săn thú máy vẫn đang bất tỉnh nhân sự do chấn động lực của sói máy trước đó.
Sơn Tùng cảm nhận rõ rệt độ rung động của kim loại dưới lòng đất đang tăng lên một cách hỗn loạn qua bàn chân phải sinh học. Trần hang đá đang sạt lở dốc đứng với tốc độ cực nhanh. Không khí trong hang trở nên ngột ngạt, bụi đồng đỏ nhạt lắng đọng từ bão bào tử ngoài cửa hang luồn qua các khe nứt tràn vào, đe dọa gây ngạt thở cấp tính cho cả nhóm.
Trong tình thế sinh tử nghẹt thở, Sơn Tùng buộc phải giữ bình tĩnh tuyệt đối. Anh nhắm mắt lại, vận hành kỹ năng Lắng nghe áp suất rít.
*UÙUUU... KÉT... XÌ...*
Giữa tiếng đổ nát ầm ầm của đá granite, thính giác nhạy bén của cựu binh cơ giới bắt đầu phân tách được mười hai tần số âm thanh khác nhau của hơi nước rò rỉ từ các khe nứt địa nhiệt dưới lòng đất. Những tiếng rít khe khẽ, chói tai phát ra từ các vết nứt chịu lực chính là dấu hiệu cảnh báo trước 30 giây về thời điểm các khối đá granite sụp đổ.
"Linh Chi! Dìu Quốc Bảo lách sang bên phải cột đá chịu lực ngay!" Sơn Tùng mở mắt, hét lớn chỉ hướng. "Bé Sáu! Nấp dưới vòm xe bọc thép cũ! Chỗ đó kết cấu thép dẻo chưa bị nứt vỡ!"
Nhờ những chỉ dẫn chính xác của Sơn Tùng, cả nhóm lách qua các khoảng hở an toàn ngay trước khi những khối đá granite khổng lồ đổ sập xuống vị trí cũ của họ. Tiếng đá va đập rầm rầm tạo ra những luồng gió nóng rực phả vào mặt nạ lọc khí của họ.
Tuy nhiên, mối hiểm họa thực sự vẫn chưa qua đi. Một khối đá granite dốc đứng nặng hàng tạ từ trần hang sạt lở, hướng thẳng vào vị trí của Linh Chi và Quốc Bảo đang bất tỉnh mà đổ xuống. Linh Chi đang ôm chặt hộp đồng chứa Bản đồ da thú cổ và khoang chứa dầu bôi trơn quân sự, không thể né tránh kịp thời.
"Tránh ra!"
Sơn Tùng điên cuồng lao tới. Khớp hông trái của anh đau nhói dữ dội, bước đi nặng nề kéo lê trên đất quặng trơn trượt. Cánh tay trái máy bọc piston của anh lúc này hoàn toàn vô lực, rò rỉ khí nóng bả vai rát buốt. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, anh không thể sử dụng Cú đấm piston để đập tan khối đá, cũng không thể dùng lực cơ bắp thô sơ của cánh tay phải lành lặn để đẩy khối đá nặng hàng tạ.
Anh nhìn thấy chốt lò xo nén trên lõi năng lượng thú máy vừa thu hoạch được đang nằm sát bên cạnh. Với phản xạ sinh tồn của một cựu binh cơ giới, Sơn Tùng dùng tay phải chộp lấy lõi năng lượng, dùng lực cơ bắp dồn vào chiếc búa rèn của Lão Thiết, đóng nêm búa rèn vào khe nứt chịu lực của khối đá granite đang sập xuống để tạo đòn bẩy tự nhiên. Đồng thời, anh hét lớn bảo Bé Sáu dùng kìm cắt cáp chọc mạnh vào bộ tăng áp hơi nước của cánh tay trái máy.
Bé Sáu hiểu ý, cậu bé dũng cảm lao ra khỏi gầm xe bọc thép, dùng đầu nhọn của kìm cắt cáp chọc thẳng vào van xả phụ bả vai trái của Sơn Tùng.
*XÌIIIIIIII!*
Một luồng hơi nước nóng rực rò rỉ từ bình hơi mini đeo sau lưng Sơn Tùng phun mạnh vào piston cánh tay trái, tạo ra một lực đẩy phản lực khẩn cấp duy nhất. Cánh tay trái máy bọc khung xương thép móp méo của anh rít lên mạnh mẽ, khôi phục cử động trong tích tắc. Sơn Tùng dùng cánh tay máy piston nâng tảng đá khổng lồ đang sập xuống, giữ chặt nó trong vòng ba giây để Linh Chi kịp kéo Quốc Bảo thoát ra ngoài.
*RẮC... RẮC...*
Khung xương thép bả vai trái của Sơn Tùng móp méo nghiêm trọng dưới sức nặng kinh hoàng của khối đá granite. Những hạt rỉ đồng xanh lục bảo lấp lánh bong tróc ra từ da thịt anh, rơi rụng xuống vũng dầu đen. Vết thương bỏng nhiệt rò rỉ mỡ bảo dưỡng rách nát hoàn toàn, máu sinh học nhuộm đỏ một mảng áo khoác dù quét sáp ong. Cùng lúc đó, chiếc kính viễn vọng hơi nước dã ngoại đeo bên hông anh bị cạnh đá mài mòn đè nát hoàn toàn thành những mảnh đồng vụn vỡ.
Nhưng họ đã thoát mạng. Khối đá granite sập xuống, đập vỡ nát chiếc kính viễn vọng nhưng không chạm được vào Linh Chi và Quốc Bảo.
"Đi ngay lối này!" Sơn Tùng khàn giọng ra lệnh, tay phải anh kéo lê chân trái bị cứng nặng, dắt búa rèn lùi nhanh về phía khe hở nhỏ bám đầy rêu đồng rỉ xanh lục ở vách hang phía đông—lối thoát ngầm duy nhất dẫn ra ngoài sườn đồi.
Cả nhóm kiệt quệ lội qua các vũng dầu thải đen đầm lầy dốc đứng trơn trượt, dìu Quốc Bảo đang bất tỉnh vượt qua khe đá hẹp của sào huyệt đang sụp đổ hoàn toàn phía sau. Tiếng nổ rầm rầm của hang đá sập dần nhỏ lại khi họ thoát ra ngoài sườn đồi phía tây.
*ào... ào... ào...*
Mưa axit nhẹ đổ xuống xối xả, làm mát lạnh cơ thể đang bỏng rát của Sơn Tùng. Bầu trời ngoài rừng Sơn Kim mờ mịt dưới màn sương mù đỏ nhạt mang bào tử rỉ sét dâng cao nồng độ. Sơn Tùng quỵ gối trên nền đất quặng ẩm ướt, hơi thở rít lên khò khè qua cổ họng sưng tấy độc tố. Anh nhìn xuống lòng bàn tay phải bám đầy dịch độc màu xanh lục bảo và muội than đen, cảm giác mệt mỏi vật lý tột hạn đè nặng lên ý chí của anh.
Nhưng họ đã thu hoạch được lõi năng lượng thú máy quân sự và khoang chứa dầu bôi trơn quân sự chất lượng cao còn nguyên vẹn. Linh Chi đang giữ chặt hũ dầu dã ngoại đeo hông, khuôn mặt bám đầy bụi than của cô lộ rõ sự nhẹ nhõm cứu mạng.
Thế nhưng, sự bình yên ngắn ngủi lập tức bị nghiền nát.
*BÙM... BÙM... BÙM...*
Tiếng động cơ hơi nước áp suất cao rầm rập vang lên từ phía chân đồi, xé rách màn sương mù đỏ nhạt. Tiếng xích sắt xít kèn két của những cỗ xe thiết giáp bọc đồng rỉ sẫm màu nổ vang dồn dập, báo hiệu một lực lượng quân sự chính quy đang bao vây chặt lối ra.
Sơn Tùng dồn lực đứng dậy, tay phải nắm chặt cán búa rèn dắt hông, mắt trái phát ra quầng sáng cơ học màu xanh nhạt yếu ớt cố gắng nhìn xuyên qua màn sương mù dày đặc.
Từ trong khói hơi nước trắng xóa của xe thiết giáp tuần tra, một bóng người gầy guộc mặc áo dài đen bọc ngoài bằng giáp da mỏng từ từ bước ra. Tay gã cầm cuốn sổ ghi chép bọc đồng rỉ, đôi mắt ti hí lấp lánh sự gian xảo và tham lam tột độ dưới lớp mặt nạ lọc khí đắt tiền bọc sáp bảo vệ nghiêm ngặt. Sát sau lưng gã là đội tuần tra thiết giáp hơi nước của Mạnh Tuấn, những họng súng phun hơi nước nóng áp suất cao đã sẵn sàng khai hỏa, chĩa thẳng vào lối ra của hang đá.
Khi vừa bước ra khỏi cửa hang, họ phát hiện Giám sát viên Trịnh Sâm cùng đội tuần tra thiết giáp hơi nước đã đón lõng từ xa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!