Nhạc nềnRetroRPG_Field

Giai Điệu Ru Thép

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối rợn ngợp trong sào huyệt Sói Máy như một bức màn sắt đen kịt, giam cầm hơi thở khò khè của Sơn Tùng giữa bốn bề vách đá granite sụp đổ. Không khí đặc quánh mùi dầu thải khét lẹt và sương mù axit ẩm ướt mài mòn da thịt. Vết xước rỉ đồng xanh lục bảo lấp lánh trên cổ phải của anh đang sưng tấy dữ dội, độc tố từ mũi phi tiêu của Điệp Sát gặp hơi nước nóng rò rỉ từ bả vai trái bắt đầu sủi bọt xèo xèo, tỏa ra làn khói hôi thối ăn mòn. Mỗi nhịp thở của cựu binh cơ giới rít lên khò khè, đau nhói tột cùng như thể có hàng ngàn mũi kim đồng đang dệt thẳng vào khí quản.


Ngay trước mắt anh, Sói Máy Đầu Đàn nhe hàm răng thép bén nhọn bám đầy dầu hổ phách. Đôi mắt cơ học khổng lồ của nó quét hai luồng sáng laser đỏ rực qua màn sương mù, chiếu thẳng vào lồng ngực sinh học đang phập phồng khó nhọc của anh. Con quái thú khổng lồ cao hơn hai mét khẽ hạ thấp trọng tâm, hệ thống lò xo nén dây cót quân sự tối tân ở bốn chân bọc khung thép chịu lực rít lên êm ái, tích lũy lực đàn hồi cực đại để chuẩn bị tung cú đớp chí mạng kết liễu kẻ thù đang bất lực.


Sơn Tùng quỵ gối tựa lưng vào vách đá granite nứt vỡ. Cánh tay trái bọc piston hơi nước của anh lúc này buông thõng vô lực, áp suất hoạt động hoàn toàn tụt về mức 0 PSI dã ngoại do bộ van xả bả vai đã bị phá hủy kết cấu chịu lực hoàn toàn trong trận chiến trước. Vết sẹo bỏng nhiệt sẹo đồng đỏ mới phồng rộp lên, rò rỉ hơi nước nóng rát buốt, nhuộm đỏ một mảng áo khoác dù sờn rách bám đầy vệt dầu đen. Khớp hông trái bị cứng nặng, khóa chặt khớp xương khiến anh không thể tự nhấc chân trái lên nếu không dùng tay phải hỗ trợ. Nửa người phải của anh vẫn còn tê dại tạm thời do lực chấn động cực mạnh từ nhát búa của Thiết Lực dội vào cán búa rèn trước đó.


*Nó sắp nhảy!*


Cảm nhận độ rung kim loại truyền qua lòng bàn chân phải sinh học báo hiệu một tần số dao động cực nhanh sắp sửa bùng phát. Sơn Tùng nghiến chặt răng, khớp hàm bọc đồng của anh phát ra tiếng kèn két khô khốc. Tay phải anh run rẩy nâng tấm chắn thép bọc tôn rỉ đổ nát nhặt nhạnh dưới đất lên, che đỡ trước ngực sinh học như một công cụ bảo mệnh tạm thời cuối cùng. Anh biết rõ, nếu đối đầu trực lực vật lý trong tình thế này, anh sẽ bị nghiền nát ngay lập tức.


Trong đầu anh nảy ra một ý định tự sát điên cuồng: dùng tay phải khóa chặt van xả khẩn cấp bằng nêm sắt, ép lò hơi mini đeo sau lưng nén áp suất lên ngưỡng nguy cơ nổ van: 150 PSI để tung một cú đấm piston hơi nước tự hủy. Nhưng nếu làm vậy, lò hơi nổ tung không chỉ kết liễu anh mà còn chôn vùi cả Linh Chi và Bé Sáu đang nấp sau cột đá granite phía tây.


"Tùng! Đỡ lấy!"


Tiếng hét thanh mảnh nhưng dứt khoát của Linh Chi vang lên từ sau cột đá granite chịu mài mòn. Cô gái học giả cơ khí cổ, gương mặt bám đầy muội than đen và nước mưa axit, dùng hết sức bình sinh ném một vật thể bằng đồng thau lấp lánh qua khoảng không hẹp của sào huyệt.


Vật thể xoay tròn dưới ánh laser đỏ rực của con sói, rơi chuẩn xác vào lòng bàn tay phải lành lặn của Sơn Tùng. Đó là chiếc hộp nhạc đồng cổ của mẹ anh—di vật thiêng liêng mà bà vú Mười đã bảo quản nghiêm ngặt qua mười năm chiến tranh biên giới.


Sơn Tùng siết chặt chiếc hộp nhạc đồng cổ trong tay phải. Lớp vỏ đồng thau rỉ nhẹ của nó lạnh ngắt, tương phản hoàn toàn với hơi nóng rực bốc mùi dầu máy khét lẹt từ lồng ngực bọc đồng của Sói Máy Đầu Đàn đang lao tới. Trí óc của cựu binh cơ giới lập tức lóe lên một tia sáng khi nhớ lại bí mật di vật: chiếc hộp nhạc này không đơn thuần là một món đồ chơi giải trí, mà các bánh răng đồng siêu nhỏ bên trong được thiết kế để phát ra một tần số âm thanh trùng khớp với mã lệnh dừng khẩn cấp của các robot quân sự thế hệ cũ.


Nhưng con quái thú đã ở ngay trước mặt. Hàm răng thép của nó đớp mạnh xuống, cắn phập vào tấm chắn thép bọc tôn rỉ trong tay phải Sơn Tùng.


*RẮC! XOẢNG!*


Tấm chắn thép bị lực cắn kinh hoàng của con sói nghiền nát vụn thành những mảnh tôn rỉ bay tung tóe. Lực va chạm hất văng Sơn Tùng lệch sang bên, bả vai trái bỏng nhiệt của anh đập mạnh vào vách đá nứt vỡ, rò rỉ thêm những giọt dầu bôi trơn đặc chế màu hổ phách quý hiếm. Sói Máy Đầu Đàn hụt mồi, lồng ngực bọc đồng của nó phập phồng đỏ rực dưới sức nóng của buồng đốt lò hơi, chuẩn bị xoay người quật đuôi cáp thép để dứt điểm.


Không còn thời gian để do dự. Sơn Tùng nằm rạp dưới đất độc, tay trái hoàn toàn mất cảm giác vận động không thể hỗ trợ. Anh buộc phải ghì chặt chiếc hộp nhạc đồng cổ vào vách đá granite nhám, dùng những ngón tay của bàn tay phải lành lặn điên cuồng vặn chiếc chìa khóa lên dây cót bằng đồng thau ở mặt sau hộp nhạc.


*KÍT... KÍT... RẮC...*


Một tiếng rắc nứt vỡ cơ học siêu nhỏ vang lên bên trong chiếc hộp nhạc. Sơn Tùng khựng lại, tim anh thắt chặt. Bánh răng truyền động siêu nhỏ bên trong hộp nhạc đã bị rạn nứt nhẹ do hoạt động quá tải tần số âm tần dã ngoại ở trận chiến trước. Nếu anh vặn quá tay, di vật của mẹ sẽ hỏng hoàn toàn vĩnh viễn. Nhưng móng vuốt thép của Sói Máy Đầu Đàn đã giơ cao, che khuất cả ánh sáng lân quang nhạt của hang đá.


Sơn Tùng nín thở, điều hòa nhịp tim sinh học của mình, cảm nhận độ rơ của trục cót qua đầu ngón tay phải. Anh dừng lại đúng tích tắc trước khi bánh răng nứt bị vỡ hoàn toàn, rồi buông tay.


*TÍNG... TONG... TÌNG...*


Giai điệu ru cổ điển thanh mảnh, trong vắt bắt đầu vang lên từ chiếc hộp nhạc đồng cổ. Những tiếng chuông cơ khí nhỏ bé, tinh tế như những giọt nước ngọt sạch giếng đá rơi xuống lòng đất độc, vang vọng khắp sào huyệt xám xịt bám đầy rỉ sét.


Sói Máy Đầu Đàn đang vung móng vuốt thép bỗng khựng lại giữa không trung. Đôi mắt laser đỏ rực của nó chớp nháy liên tục, tiêu cự thấu kính co giãn một cách hỗn loạn. Hệ thống điều khiển cơ khí sinh học của con thú máy thủ lĩnh đang nhận diện tần số âm thanh từ chiếc hộp nhạc. Sóng âm thanh 440Hz cộng hưởng qua vách đá granite, can thiệp trực tiếp vào bộ điều tốc cơ học (centrifugal governor) bên trong lồng ngực bọc đồng của nó.


Tuy nhiên, Sói Máy Đầu Đàn hoạt động ở cấp độ đồng hóa sinh học cấp độ 4, sở hữu bánh đà năng lượng tích lũy lực kéo cực lớn trong lồng ngực. Bánh đà năng lượng vẫn đang quay cuồng điên cuồng với tốc độ hàng ngàn vòng mỗi phút, cố gắng chống lại mã lệnh dừng khẩn cấp từ tiếng nhạc ru. Con quái thú khổng lồ gầm rú lên những tiếng khàn đục, đầu nó giật mạnh liên tục, móng vuốt thép run rẩy cào xước nền đá granite chịu mài mòn phát ra những tia lửa xám.


"Nó đang kháng cự!" Linh Chi hét lên từ sau cột đá, tay cô giữ chặt hộp đồng chứa Bản đồ da thú cổ. "Bánh đà năng lượng của nó quá mạnh! Tiếng nhạc ru không đủ sức dập tắt áp suất lò hơi của nó!"


Sơn Tùng hiểu rằng anh không thể chỉ dựa vào chiếc hộp nhạc. Anh cần vận hành năng lượng thấu cảm tối hạn của mình: Đồng điệu nhịp tim thú máy.


Cựu binh cơ giới nhắm mắt lại, phớt lờ cơn đau nhói như lửa đốt ở bả vai trái bỏng nhiệt nặng và vết sưng tấy rỉ đồng đang bóp nghẹt cổ họng phải. Anh dồn toàn bộ sự tập trung tinh thần vào lòng bàn chân phải sinh học đang áp sát nền đất quặng, lắng nghe tần số rung động cơ học phát ra từ bánh đà năng lượng trong ngực con sói khổng lồ.


*UÙUUU... UÙUUU... UÙUUU...*


Trong tâm trí của Sơn Tùng, tiếng rít của bánh đà năng lượng hiện lên như một vòng xoáy cơ học đỏ rực, quay cuồng với nhịp đập điên cuồng của một lò hơi quá tải. Anh bắt đầu điều chỉnh nhịp thở khò khè của mình, cố gắng ép tần số co thắt lồng ngực sinh học trùng khớp với nhịp dao động của các bánh răng bên trong chiếc hộp nhạc đồng cổ đang phát nhạc trên tay phải.


*Hít vào... một nhịp xả áp...*

*Thở ra... một nhịp nén lò hơi...*


Mạch máu quanh bả vai trái Sơn Tùng nổi lên màu xanh lục nhạt lấp lánh dưới tác động của kỹ năng kháng bào tử rỉ sét tạm thời. Sự đồng điệu sinh học cơ khí bắt đầu hình thành. Sơn Tùng sử dụng nhịp tim sinh học của chính mình làm cầu nối, truyền dẫn tần số âm thanh thanh mảnh của hộp nhạc qua cơ thể, dội xuống nền đất quặng và dội thẳng vào hệ thống cảm biến độ rung dưới bốn chân bọc khung thép của Sói Máy Đầu Đàn.


Đây là một cuộc chiến tiêu hao vô hình nhưng cực kỳ tàn khốc. Mỗi giây trôi qua, Sơn Tùng phải giữ bình tĩnh tuyệt đối trong khi con quái thú khổng lồ chỉ cách anh vài phân, hơi thở nóng rực bốc mùi dầu máy khét lẹt của nó phả thẳng vào mặt anh. Nếu nhịp thở của anh lệch đi dù chỉ một phần mười giây, bánh đà năng lượng của con sói sẽ lập tức lấy lại tốc độ, và móng vuốt thép của nó sẽ đập nát lồng ngực anh trước khi anh kịp phản ứng.


*Tíng... tong... tìng...*


Tiếng nhạc ru cơ khí thanh mảnh vẫn vang lên đều đặn. Dưới sự tác động kép của âm thanh trực tiếp và tần số đồng điệu sâu truyền qua lòng đất, bộ điều tốc cơ học bên trong lồng ngực Sói Máy Đầu Đàn bắt đầu bị bão hòa. Những lưỡi gà dao động bằng đồng dẻo bên trong hộp điều khiển của nó bị cưỡng bức dao động theo tần số của chiếc hộp nhạc, ép chặt các van xả áp suất hơi nước phụ trợ.


*XÌIIIIIIII...*


Một luồng hơi nước trắng đục, mát lạnh bất ngờ phun ra từ hai bên sườn của con sói khổng lồ. Sức nóng đỏ rực trong buồng đốt của nó bắt đầu dịu xuống. Bánh đà năng lượng khổng lồ trong ngực nó phát ra những tiếng rít giảm tốc kèn két, tốc độ quay giảm mạnh từ hàng ngàn vòng xuống còn vài chục vòng, rồi dừng hẳn lại với một tiếng *cạch* cơ học dứt khoát.


Quầng sáng đỏ rực đầy hung dữ trong đôi mắt cơ học của Sói Máy Đầu Đàn từ từ nhạt đi, chuyển dần sang một màu xanh lục bảo dịu nhẹ, bình thản. Con quái thú khổng lồ khựng lại hoàn toàn, bốn chân bọc khung thép chịu lực từ từ hạ thấp xuống, đầu nó gục xuống sát nền đá granite chịu mài mòn bên cạnh Sơn Tùng, không còn phát ra bất kỳ tiếng gầm rú đe dọa nào.


Bé Sáu từ sau cột đá granite thở phào nhẹ nhõm, tay vẫn ôm chặt bả vai phải bị thương nhẹ: "Anh Tùng... anh làm được rồi! Con sói... nó dừng lại rồi!"


Linh Chi vội chạy ra từ sau cột đá, đôi mắt cô lấp lánh sự khâm phục nhìn Sơn Tùng đang kiệt sức tựa vào vách đá. Chiếc hộp nhạc đồng cổ trên tay phải anh vừa dứt nốt nhạc cuối cùng, trục dây cót quay chậm lại rồi dừng hẳn.


Thế nhưng, niềm vui thoát hiểm chưa kịp lan tỏa thì một chấn động âm thanh bất thường bùng phát.


Tần số cộng hưởng âm thanh thanh mảnh của chiếc hộp nhạc, kết hợp với chấn động giảm tốc đột ngột của bánh đà năng lượng khổng lồ trong sào huyệt hẹp, đã tạo ra một làn sóng rung động cơ học đặc biệt dội thẳng vào các kẽ nứt của vách đá granite chịu mài mòn xung quanh.


*RẮC... RẮC... RẮC...*


Những tiếng nứt vỡ khô khốc vang lên liên tục dưới nền đất bám đầy rêu đồng rỉ. Sơn Tùng giật mình, áp bàn chân phải sinh học xuống đất để Cảm nhận độ rung kim loại. Trong tâm trí anh, một mạng lưới chấn động chằng chịt, dồn dập đang lan tỏa với tốc độ kinh hoàng từ các vách đá sâu ra đến lối vào sào huyệt.


*XOẢNG! XOẢNG! XOẢNG!*


Từ dưới lớp lá đồng khô ráo bám đầy bụi rỉ sét xanh lục bảo trên nền hang, hàng loạt các chốt định vị lò xo nén bọc đồng rỉ bất ngờ bung ra. Những sợi dây cáp đồng mảnh căng đàn hồi—hệ thống bẫy cáp đồng tự động (Vườn Cáp Đồng) giăng kín sào huyệt—bị kích hoạt đồng loạt bởi chấn động tần số âm thanh.


Các sợi cáp đồng đàn hồi bén nhọn như dao cạo xé rách màn sương mù dầu thải, phóng ra chằng chịt khắp không gian hẹp của hang đá. Chúng tự động co thắt mạnh mẽ, quấn chặt lấy các cột đá granite chịu lực và bắt đầu siết chặt các lối đi hẹp, phát ra tiếng rít kèn két ghê rợn của kim loại chịu lực căng cực đại. Trần hang đá sào huyệt bắt đầu rạn nứt, những khối đá granite nặng hàng tấn lung lay dữ dội, đe dọa chôn vùi toàn bộ đoàn thám hiểm dưới đống đổ nát sụp sạt lở địa nhiệt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!