Nhạc nềnRetroRPG_Field

Tiếng Gầm Của Sói Đầu Đàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng thét thảm thiết của Sói Xám Sơn lịm dần dưới sườn dốc tối tăm, bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú hỗn loạn của bầy chó máy đang điên cuồng cắn xé chính chủ nhân của chúng. Màn sương đỏ nhạt mang bào tử rỉ sét bị gió núi sườn đồi phía tây thổi dạt ra, để lộ một khoảng không gian ẩm ướt, nhớp nháp nước mưa axit nhẹ. Nhưng không có thời gian để thở phào khẩn cấp.


Sơn Tùng quỵ rạp một bên gối xuống nền đất đá granite trơn trượt. Tay phải anh run rẩy siết chặt cán chiếc búa rèn nặng mười hai cân ta của Lão Thiết, dùng nó làm điểm tựa duy nhất để giữ cho cơ thể không đổ sụp. Tay còn lại—cánh tay máy piston hơi nước lắp bên tay trái—buông thõng vô lực như một thanh sắt đúc rỉ sét. Van bả vai trái đã nứt vỡ hoàn toàn sau cú đấm nén áp 150 PSI trước đó, giờ đây chỉ còn rò rỉ ra những luồng hơi nước nóng yếu ớt, phả vào bả vai bỏng nhiệt nặng cấp độ 2 rát buốt. Lớp sáp ong rừng mà Linh Chi quét vội lúc trước đã bị sức nóng nung chảy, hòa cùng mỡ cừu bảo dưỡng chảy thành những vệt xám xịt, nhớp nháp trên áo khoác dù sờn rách.


"Khặc... khặc..."


Sơn Tùng gập người, một cơn ho khan dữ dội bùng lên từ lồng ngực. Anh vội đưa tay phải lên bịt miệng, nhưng khi rụt tay lại, trong lòng bàn tay anh là những vụn rỉ đồng li ti màu xanh lục sẫm lẫn lộn với dịch đờm đen kịt bốc mùi khét của dầu máy. Độc tố bào tử rỉ sét từ mũi phi tiêu của Điệp Sát găm vào cổ phải lúc trước đang ngấm sâu với tốc độ kinh hoàng. Vết xước trên cổ anh đã sưng tấy lên thành một mảng cứng ngắc, lấp lánh những sợi mạch kim loại màu xanh lục bảo tàn nhẫn dưới ánh lân quang nhạt. Mỗi nhịp thở của anh lúc này rít lên khò khè qua thanh quản đang bị bóp nghẹt. Khớp hông trái cũng tê rần, cứng đờ đến mức anh không thể tự nhấc chân trái lên nếu không dùng tay phải kéo đai da hỗ trợ.


"Tùng! Anh đừng cố nói!" Linh Chi vội vàng quỳ xuống bên cạnh anh. Gương mặt cô gái học giả bám đầy muội than đen và nước mưa axit, đôi mắt hoảng loạn nhìn vào vết sưng tấy trên cổ anh. Cô lóng ngóng lôi từ hông ra hũ Dầu bôi trơn đặc chế còn lại một ít, nhưng ngón tay cô run rẩy đến mức suýt làm rơi hũ thủy tinh bọc sáp. "Độc tố rỉ đồng đang lan nhanh hơn em tưởng. Hệ tuần hoàn sinh học của anh đang bị bão hòa. Nếu trong vòng hai mươi tư giờ tới chúng ta không có dầu bôi trơn quân sự chất lượng cao từ khoang chứa của Sói Máy Đầu Đàn để thanh lọc mạch máu... rỉ đồng sẽ khóa chặt phổi và tim của anh vĩnh viễn!"


Bé Sáu lầm lũi bò tới bọc lót phía sau, chiếc kìm cắt dây thép đa năng tự chế giắt bên hông lách cách va vào đá. Cậu bé mồ côi mặt mũi nhem nhuốc nhưng ánh mắt lại kiên định đến lạ lùng. Cậu ghé vai đỡ lấy mạn sườn phải của Sơn Tùng, khàn giọng nói: "Anh Tùng, em nghe thấy tiếng đá granite đổ lở phía sau khe nứt. Thiết Lực đang điên cuồng dùng búa tạ phá đá mở đường. Gã đao phủ đó có bộ tăng áp 120 PSI sau lưng, chỉ mười phút nữa gã sẽ thoát khỏi màn khói hơi nước để đuổi đến đây. Chúng ta không thể quay lại lối cũ."


Sơn Tùng nghiêng đầu nhìn về phía trước. Dưới ánh sáng nhập nhẹm tối của sương mù axit dã ngoại, lối đi duy nhất còn lại dẫn thẳng đến một vòm hang khổng lồ, đen ngòm nằm ẩn dưới những rễ cây đồng cổ thụ đan xen chằng chịt. Đó là một vùng cấm địa âm u, tĩnh mịch đến đáng sợ. Những sợi rễ cây bằng cáp đồng rỉ sét rủ xuống như những con rắn kim loại đang ngủ đông, bề mặt bám đầy một lớp rêu đồng rỉ màu xanh lục bảo lấp lánh một cách tàn nhẫn dưới cơn mưa axit.


Mùi dầu thải đen đầm lầy bốc lên nồng nặc từ lòng hang, hòa lẫn với mùi rỉ sét ẩm ướt đặc trưng của những xác máy cổ đại bị bỏ hoang. Đây chính là Sào huyệt Sói Máy—vùng tử địa của rìa ngoài rừng Sơn Kim, nơi mà ngay cả những toán thợ săn kiêu ngạo nhất của Thương hội Cổ Kim cũng không bao giờ dám bén mảng tới.


"Vào... vào hang," Sơn Tùng khàn giọng ra lệnh, giọng anh rít lên qua kẽ răng như tiếng van xả áp bị nghẹt. Anh dùng tay phải siết chặt chiếc búa rèn của Lão Thiết, cố gắng dồn trọng lực cơ thể vào chân phải sinh học để kéo lê chiếc chân trái bọc khung hơi nước dã ngoại nặng nề.


Linh Chi vội vàng đỡ lấy cánh tay trái buông thõng của anh, cẩn thận bảo vệ chiếc hộp nhạc đồng cổ đeo bên hông Tùng. Anh liếc nhìn chiếc hộp nhạc trong tay phải lành lặn của mình, qua lớp vỏ đồng thau rỉ nhẹ, anh có thể nhìn thấy một vết rạn nứt siêu nhỏ xuất hiện trên bánh răng truyền động dây cót bên trong. Tiếng *rắc* cơ học nhỏ nhoi từ trận chiến trước vẫn còn ám ảnh tâm trí anh. Di vật duy nhất của mẹ, vũ khí khống chế sóng âm duy nhất của họ, đang đứng trước nguy cơ bị vỡ vụn nếu phải chịu thêm một chấn động quá tải tần số nào nữa.


Cả nhóm lầm lũi tiến vào bóng tối của sào huyệt. Nền hang đá granite trơn trượt vô cùng, bám đầy một lớp dịch dầu đen kịt và vụn đồng sắc nhọn sẵn sàng cào rách lớp da bò chống thấm của bộ đồ bảo hộ dã ngoại. Sơn Tùng áp lòng bàn chân phải sinh học xuống đất, nín thở vận hành kỹ năng Cảm nhận độ rung kim loại.


Trong không gian tĩnh mịch của hang tối, anh cảm nhận được những tần số rung động cực nhẹ, đều đặn nhưng vô cùng mạnh mẽ truyền qua các tầng quặng đồng ngầm dưới lòng đất. Đó không phải là nhịp đập của bầy chó máy hoang dã di chuyển bằng xích sắt thô sơ. Đó là nhịp đập trầm hùng, sắc gọn của một hệ thống piston hơi nước hiện đại hoạt động ở áp suất cực cao.


*Thịch... Thịch... Thịch...*


Nhịp bánh đà năng lượng từ sâu trong hang tối truyền đến chân Sơn Tùng dồn dập, khiến lồng ngực anh co thắt dữ dội. Anh lập tức giơ tay phải lên, ra hiệu cho Linh Chi và Bé Sáu dừng lại sau một cột đá granite bám đầy rêu đồng rỉ.


"Nó... nó đang ở đây," Sơn Tùng thầm thì, hơi thở khò khè của anh ngưng tụ thành những làn khói mỏng trong hang lạnh. "Bé Sáu, chuẩn bị kìm cắt cáp. Linh Chi, kiểm tra lại các hũ dầu đặc chế đeo hông. Tuyệt đối... không được dùng ngọn lửa trần hay kích hoạt súng phun gas. Trong này có mùi khí gas rễ cây rất nặng."


Linh Chi gật đầu, gương mặt cô tái nhạt đi dưới chiếc kính bảo hộ. Cô khẽ chạm tay vào hộp đồng chứa Bản đồ da thú cổ sát bên hông, cảm nhận sự bất lực khi mực đồng tự co giãn trên bản đồ lúc này hoàn toàn đông cứng do độ ẩm axit và khí độc trong hang quá cao. Họ đang hoàn toàn mù tịt về địa hình phía trước, chỉ có thể dựa vào thính giác và bản năng của Sơn Tùng.


Từ trong độ sâu sâu thẳm của hang tối, hai quầng sáng cơ học màu đỏ rực đột ngột bừng sáng.


Đó không phải là thứ ánh sáng yếu ớt, nhấp nháy của bầy chó máy hoang dã. Đó là hai luồng sáng laser đỏ rực, sắc lẹm, quét qua màn sương mù dầu thải đặc quánh, chiếu thẳng vào vị trí của nhóm thám hiểm. Một tiếng rít hơi nước chói tai vang lên, kéo theo tiếng xích sắt truyền động dũng mãnh dội vào vách hang đá granite.


Sói Máy Đầu Đàn từ từ bước ra khỏi bóng tối.


Sinh vật cơ khí sinh học khổng lồ cao hơn hai mét, thân hình đồ sộ bọc trong những tấm giáp hợp kim đồng dày cộp bám đầy rỉ sét xanh lục lấp lánh dưới những giọt nước mưa axit nhỏ giọt từ trần hang. Đầu nó là một khối thép rèn nguyên khối có hàm răng thép bén nhọn lực siết lớn, rỉ ra những giọt dầu bôi trơn quân sự màu hổ phách trong suốt—thứ huyết mạch cứu mạng mà Sơn Tùng đang thèm khát. Bốn chân nó là hệ thống khớp nối piston hơi nước hiện đại bọc khung xương chịu lực cực mạnh, di chuyển không hề phát ra tiếng kèn két khô khốc của phế liệu, mà là tiếng rít êm ái, đầy uy lực của công nghệ quân sự hoàng gia thế hệ cũ. Đuôi nó là một sợi cáp thép khổng lồ có gắn các răng cưa đồng dẻo, quét mạnh xuống đất tạo ra những tia lửa đỏ rực rỡ.


Con quái thú khổng lồ đứng oai phong trên một tảng đá granite lớn trước cửa hang, lồng ngực bọc đồng của nó phập phồng theo nhịp đập của bánh đà tích năng lượng bằng đồng thau hoạt động bằng lò xo nén dây cót bên trong. Nó gầm lên một tiếng kinh hoàng.


*HÚUUUU... ÉTTTTTT!*


Tiếng gầm rú cơ khí sinh học cực mạnh dội thẳng vào vách hang, tạo ra một làn sóng chấn động âm tần khiến những cành tre sắt ngoài cửa hang va đập kèn két ghê rợn, đá vụn trên trần hang rơi rụng rào rào. Luồng khí nóng từ ống xả sau lưng con sói phun ra đặc quánh, bao phủ toàn bộ không gian hẹp bằng một màn sương mù dầu thải nóng bỏng.


Sơn Tùng nghiến răng chịu đựng cơn đau nhói ở màng nhĩ, tay phải anh siết chặt chiếc búa rèn của Lão Thiết. Anh nhận ra con quái thú này hoạt động ở cấp độ đồng hóa sinh học cấp độ 4—hoàn toàn cơ khí hóa sinh học cơ thể và cực kỳ nhạy bén với mùi sinh học của con người.


"Linh Chi, Bé Sáu, nấp kỹ sau cột đá chịu lực!" Sơn Tùng hét lớn, giọng anh bị nuốt chửng bởi tiếng rít hơi nước của con sói.


Sói Máy Đầu Đàn quét quầng sáng đỏ từ mắt, khóa chặt mục tiêu vào Sơn Tùng. Nó vung móng vuốt cáp thép khổng lồ, nhảy vọt ra khỏi tảng đá granite với tốc độ kinh hoàng của hệ thống piston quân sự tối tân. Lực nhảy của nó mạnh đến mức làm sụp đổ một mảng rễ cây đồng cổ thụ phía trên, tạo ra một trận sạt lở đá granite tự nhiên ngay lối vào hang.


*ẦM!*


Cú nhảy cực mạnh của con sói nhắm thẳng vào lồng ngực Sơn Tùng. Nhờ kỹ năng Cảm nhận độ rung kim loại phát hiện sớm hướng di chuyển của các khớp chân con sói trước một giây, Sơn Tùng dồn toàn bộ lực cơ bắp vào chân phải, xoay người lướt né tránh sang một bên trong tích tắc. Móng vuốt thép khổng lồ của con sói sượt qua hông anh, đập mạnh xuống nền đất đá granite chịu mài mòn tạo ra một tiếng nổ đanh kim loại vang dội.


Lực va chạm kinh hoàng làm sụp đổ hoàn toàn vòm đá lối vào hang, chặn đứng lối thoát duy nhất của họ ra ngoài sườn đồi sạt lở. Họ đã hoàn toàn bị khóa chặt vào tử địa cùng con quái thú khổng lồ.


Sơn Tùng quỵ xuống đất độc, bả vai trái bỏng nhiệt cấp độ 2 rít lên đau đớn khi anh cố gắng giật van hơi nước bả vai để tích áp lực đấm cho cánh tay máy piston hơi nước. Anh dùng cằm giật mạnh dây cáp bả vai trái, cố gắng bóp cò van xả áp suất khẩn cấp để khôi phục lực kéo piston.


Nhưng vô ích.


Các khớp ngón tay trái của anh hoàn toàn bị rỉ đồng sinh học bám kín, đông cứng thành một khối kim loại màu xanh lục bảo vô tri, không còn bất kỳ cảm giác đau sinh học hay lực kẹp cơ học nào. Van xả bả vai nứt vỡ hoàn toàn rò rỉ hơi nước nóng đỏ rực rát buốt, áp suất hoạt động đứng vững ở mức 0 PSI dã ngoại. Cánh tay máy hoàn toàn bị vô hiệu hóa, buông thõng vô dụng.


Con sói máy khổng lồ gầm rú quay đầu lại, đuôi cáp thép quét một vòng rộng trong không gian hẹp. Sơn Tùng cố gắng dùng tay phải quai chiếc búa rèn nặng mười hai cân ta lên để cản phá, nhưng tốc độ của con sói quá nhanh.


Cú quật đuôi bằng cáp thép của nó đập trúng chiếc kính viễn vọng hơi nước dã ngoại bằng đồng thau đeo bên hông Sơn Tùng.


*RẮC!*


Chiếc kính viễn vọng hơi nước—thiết bị trinh sát cổ giúp anh quan sát bầy thú từ xa—bị móng vuốt và đuôi cáp thép của sói máy đập nát hoàn toàn thành những mảnh phế liệu đồng vụn vỡ, rơi vãi tung tóe trên nền đất ngập dầu thải đen đầm lầy.


Sơn Tùng bị lực chấn động cực mạnh hất văng vào vách đá granite chịu mài mòn, chiếc búa rèn suýt nữa tuột khỏi bàn tay phải lành lặn. Khớp hông trái của anh co thắt dữ dội, hoàn toàn bị khóa cứng do rỉ đồng sinh học bám dính đẩy nhanh tiến độ hóa rỉ cơ thể. Anh không thể đứng dậy được nữa, chỉ có thể tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, nhìn con quái thú khổng lồ đang từ từ hạ thấp thân mình, quầng sáng đỏ rực dã man trong mắt nó khóa chặt vào lồng ngực anh.


Sói Máy Đầu Đàn nhe hàm răng thép bén nhọn bám đầy dầu hổ phách, chuẩn bị lao vào tung cú đớp chí mạng kết liễu cựu binh cơ giới đang bất lực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!