Nhạc nềnRetroRPG_Field

Bễ Thổi Lửa Và Đe Rèn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương chiều muộn buông xuống rìa ngoài thung lũng, mang theo những hạt mưa axit nhẹ lách tách gõ lên lớp vải dù sờn rách của Sơn Tùng. Làn nước mưa mang tính mài mòn cao vừa chạm vào bả vai đã bốc lên những làn khói nhạt có mùi chua lòm, nhanh chóng rửa trôi đi lớp mỡ cừu bảo vệ mỏng manh còn sót lại. Mỗi bước đi của Tùng nặng nề như đeo đá. Cánh tay trái của anh lúc này hoàn toàn là một khối kim loại chết—lạnh ngắt, cứng đờ và mất đi mọi cảm giác sinh học. Từ cổ tay lên đến cẳng tay, những mảng rỉ đồng màu xanh lục bảo sần sùi bám chặt dưới da, lấp lánh một cách tàn nhẫn dưới ánh sáng mờ đục của buổi hoàng hôn ô nhiễm.


Tùng thọc tay phải vào ngực áo, những ngón tay thô ráp chạm vào tấm bản đồ vẽ tay cũ nát mà ông Tư Sơn vừa trao cho. Những nét mực đồng trên giấy da dẻo co giãn khẽ co rút lại dưới độ ẩm tăng cao của cơn mưa axit, hiển thị một lối đi ngoằn ngoèo lách qua những bụi tre sắt sắc nhọn. Nhờ những chỉ dẫn tỉ mỉ tránh bẫy cáp ngầm của ông Tư, Tùng đã vượt qua ba nút thắt nguy hiểm ở bìa rừng Sơn Kim mà không bị các sợi cáp đồng đàn hồi tự động siết chặt cổ chân.


Trước mắt anh, Trạm trú ẩn Bình Yên dần hiện ra trong màn sương đỏ nhạt. Đó là một cụm những ngôi nhà gỗ thấp bé, mái bọc tôn rỉ sét sẫm màu nằm san sát nhau dưới những hốc đá granite lớn. Nơi đây không có ánh sáng rực rỡ của năng lượng hơi nước hiện đại như ở trung tâm thị trấn Cổ Kim, chỉ có những đốm lửa bập bùng yếu ớt phát ra từ các ngọn đèn bão chạy bằng pin cơ học và mùi khói than đá nồng nặc bốc lên từ những xưởng rèn thô sơ. Những người bệnh rỉ đồng gầy gò, da dẻ xám xịt như vỏ cây khô, đang lặng lẽ di chuyển trong các lối đi hẹp, tay chân họ quấn những lớp vải xô thấm dầu thông phế quản để chống chọi với bầu không khí đầy bào tử độc.


Tùng lách qua một hàng rào tôn rỉ đổ nát, hướng thẳng về phía tiếng đập kim loại chan chát vang lên đều đặn từ cuối khu định cư. Đó là xưởng rèn của Lão Thiết—nơi duy nhất ở vùng biên thùy này còn giữ được ngọn lửa của kỹ nghệ rèn đúc cơ khí thô sơ.


Bước qua tấm rèm da thú ám đầy muội than đen, Tùng lập tức bị bao vây bởi luồng khí nóng hầm hập phát ra từ lò nung đồng trung tâm. Không khí trong xưởng rèn đặc quánh mùi lưu huỳnh, mùi dầu thải lạnh dùng để tôi thép và bụi than đá lò rèn chất lượng cao bốc lên từ chiếc bể chứa lớn góc tường.


Ở trung tâm xưởng rèn, Lão Thiết đang đứng bên đe rèn bằng thép đúc nguyên khối. Lão già ngoài sáu mươi tuổi, râu tóc bạc phơ bám đầy muội than đen kịt, vóc dáng vạm vỡ với cánh tay phải to khỏe bất thường do quai búa cả đời. Nhưng điều khiến Sơn Tùng chú ý nhất chính là bả vai trái của lão. Toàn bộ khớp vai trái của Lão Thiết đã bị hóa rỉ nặng nề ở cấp độ ba, lớp đồng rỉ xanh sẫm bám chặt vào xương quai xanh, ép lão phải dùng một chiếc đai da dày bọc sáp để cố định bả vai. Mỗi lần lão vung búa, những thớ cơ kim loại dưới đai da lại phát ra tiếng rít khục khục khàn đặc, nhưng nhịp búa của lão vẫn chuẩn xác và đầy uy lực.


Phía sau lò nung, Bé Sáu—cậu bé phụ việc mười bốn tuổi có khuôn mặt lấm lem muội than—đang ra sức dập chiếc bễ thổi lò thô sơ bằng da gấu. Mỗi nhịp dập của cậu bé lại thổi một luồng khí mạnh vào lòng lò, khiến những khối than đá chất lượng cao cháy đỏ rực, tỏa ra nhiệt lượng cực đại lên đến hơn một ngàn độ để nung chảy khối quặng đồng dẻo nguyên sinh trong nồi đúc.


Lão Thiết không thèm liếc nhìn Sơn Tùng khi anh bước vào. Chiếc búa rèn thép đúc nặng mười hai cân ta trên tay lão vẫn giáng xuống miếng đồng nung đỏ đều đặn: *Chát! Chát! Chát!*


"Lại thêm một thằng phế vật mang cánh tay chết đến ăn xin lòng thương hại à?" Lão Thiết cất giọng khàn đục, tiếng nói của lão bị át đi bởi tiếng gầm rú của lửa lò.


Sơn Tùng đứng thẳng người, dù cơn đau nhức nhối từ cổ tay trái đang hành hạ hệ thần kinh của anh. Anh đặt chiếc xà-beng sắt nhặt được ở chợ đen xuống cạnh chân, nói to: "Cháu không đến đây để ăn xin, Lão Thiết. Đại úy Minh đã giới thiệu cháu đến gặp lão. Cánh tay trái của cháu bị khóa cứng khớp hoàn toàn, cháu cần một piston hơi nước trợ lực để tiếp tục đi săn phế liệu cứu em trai cháu."


Lão Thiết đột ngột dừng búa. Lão quay ngoắt lại, đôi mắt sáng quắc dưới đôi lông mày rậm rạp nhìn xoáy vào Sơn Tùng, rồi lướt qua cánh tay trái đang buông thõng, xám xịt của anh. Lão khẩy cười, ném mạnh chiếc búa rèn mười hai cân ta xuống nền đất nện sát chân Tùng, tạo ra một tiếng *uỳnh* nặng nề.


"Thư giới thiệu của thằng Minh không có giá trị ở xưởng rèn này," Lão Thiết gằn giọng. "Kim loại có thể rỉ, nhưng ý chí của người thợ rèn thì không được phép mục nát. Muốn ta ra tay sửa chữa cánh tay phế vật đó? Được thôi. Cầm lấy chiếc búa kia, quai cho ta mười nhịp đập đúc khớp nối đồng dẻo trên đe. Bằng tay phải của mày. Nếu nhịp búa lệch một phân, hoặc mày không nhấc nổi búa, thì cút ngay lập tức."


Bé Sáu dừng bễ thổi lò, lo lắng nhìn Sơn Tùng. Cậu bé biết chiếc búa rèn của Lão Thiết nặng thế nào, ngay cả những phu mỏ khỏe mạnh nhất cũng khó lòng quai búa chuẩn xác bằng một tay khi cơ thể đang bị cơn đau rỉ đồng hành hạ.


Sơn Tùng nhìn chiếc búa rèn bám đầy vệt dầu đen dưới đất. Anh biết đây là thử thách kỹ nghệ duy nhất để thuyết phục người thợ già lập dị này. Anh im lặng bước lên, cúi người dùng tay phải lành lặn nắm chặt lấy cán búa bọc da cá sấu chịu nhiệt.


Sức nặng của chiếc búa mười hai cân ta truyền qua cánh tay phải, kéo ghì bả vai anh xuống. Sơn Tùng hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ trọng lực cơ thể vào chân phải sinh học lành lặn, ghim chặt lòng bàn chân xuống nền đất nện để giữ thăng bằng cho bả vai trái đang nhức nhối dữ dội.


"Bé Sáu, dập bễ!" Tùng quát khẽ.


Bé Sáu giật mình, lập tức dùng hết sức bình sinh dập bễ thổi lò. Ngọn lửa trong lò nung bùng lên đỏ rực, nung miếng đồng dẻo trên đe rèn phát ra những tia lửa xanh lam rực rỡ—dấu hiệu của kỹ thuật tôi luyện đồng dẻo đặc trưng của Lão Thiết.


Sơn Tùng vận lực từ hông, vung chiếc búa tạ lên cao quá đầu. Bả vai trái bị khóa cứng của anh co thắt lại, kéo theo một cơn đau xé thịt từ các thớ cơ kim loại bám rỉ đồng. Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi ở khóe môi, không để phát ra một tiếng rên rỉ.


*Chát!*


Nhát búa đầu tiên giáng xuống chính xác vào tâm miếng đồng nung đỏ. Tiếng va chạm đanh thép vang dội khắp xưởng rèn, những tia lửa xanh lam bắn tung tóe quanh đe rèn.


Lão Thiết khẽ nhướng mày, nhưng khuôn mặt lão vẫn lạnh lùng như đá granite.


Sơn Tùng tiếp tục vận lực. Nhịp thứ hai, nhịp thứ ba... Anh căn chỉnh nhịp thở của mình trùng khớp hoàn toàn với nhịp dập bễ của Bé Sáu. Trong đầu anh hiện lên lời dạy năm xưa của người cha quá cố, Sơn Nam: *"Khi quai búa, đừng dùng lực của cánh tay. Hãy dùng lực của đất truyền qua lòng bàn chân, đưa qua hông rồi mới giải phóng ra đầu búa."*


*Chát! Chát! Chát!*


Những nhát búa của Tùng đều đặn, chuẩn xác đến kinh ngạc, mỗi vết búa đều đè khít lên vết trước đó, định hình miếng đồng dẻo với độ chính xác dưới một phân. Sự nghi ngờ trong mắt Lão Thiết dần tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc thầm lặng trước ý chí thép và kỹ thuật rèn đúc cổ điển mà Sơn Tùng đang thể hiện.


Tuy nhiên, đến nhịp thứ tám, do thể lực suy giảm nghiêm trọng và cơn đau rỉ đồng bùng phát ở bả vai trái, Sơn Tùng mất thăng bằng. Trong một khoảnh khắc nôn nóng muốn hoàn thành thử thách, anh vô tình đưa bàn tay trái bọc đồng rỉ lên, cố gắng cầm chiếc kìm sắt gắp miếng đồng để giữ cố định.


*Clack!*


Khớp vai trái của anh đột ngột co thắt dữ dội, phát ra một tiếng rít cơ khí chói tai. Cánh tay trái hoàn toàn bị khóa cứng cơ học, mất đi lực kẹp. Chiếc kìm tuột khỏi tay, miếng đồng dẻo nung đỏ rơi keng xuống nền đất bụi bặm, khói đen bốc lên khét lẹt.


Sơn Tùng quỵ gối xuống đất, tay phải vẫn ghì chặt cán búa rèn để không bị ngã. Cơn đau từ khớp vai trái lan rộng đến lồng ngực sinh học, khiến anh khó thở, lồng ngực phập phồng dữ dội. Tay trái của anh lúc này hoàn toàn bất động, các ngón tay co quắp lại như những móng vuốt thép rỉ sét vô tri. Anh đã trả giá bằng việc mất hoàn toàn cảm giác vận động ở cánh tay trái.


Lão Thiết bước đến, cúi xuống nhặt miếng đồng dẻo dưới đất lên, nhìn vết búa rèn đều đặn trên bề mặt, rồi nhìn Sơn Tùng đang quỵ dưới đất. Lão thở dài, giọng nói bớt đi vài phần gay gắt:


"Mày có cái xương của một người thợ rèn thực thụ, và kỹ thuật của cha mày—Sơn Nam—không sai đi đâu được. Nhưng cánh tay trái của mày đã chết hoàn toàn về mặt sinh học rồi. Lớp rỉ đồng đã bám sâu vào khớp vai. Nếu không lắp đặt piston trợ lực hơi nước ngay lập tức, trong vòng ba ngày nữa, mạch rỉ sẽ lan đến tim mày."


Sơn Tùng gượng đứng dậy, dùng tay phải lau vệt máu trên khóe môi, khàn giọng nói: "Vậy lão đồng ý sửa cho cháu?"


"Ta đồng ý thiết kế và lắp ráp cánh tay máy piston hơi nước cho mày," Lão Thiết quay lưng lại, đi về phía tủ chứa linh kiện phế liệu bọc tôn rỉ. "Nhưng ta không có nguyên liệu thô để làm dây truyền động lực. Để vận hành hệ thống piston hơi nước thô sơ bọc quanh khớp vai rỉ sét của mày, ta cần một sợi xích sắt phế liệu chịu lực có độ đàn hồi và chịu lực kéo cực lớn từ hệ thống truyền động của xác xe bọc thép cũ."


Lão Thiết quay lại, ném cho Tùng một chiếc đồng hồ đo áp suất hơi nước bỏ túi bằng đồng thau: "Mày phải tự mình đi thu hoạch sợi xích sắt đó. Tại Bãi xe tăng cổ sát bìa rừng Sơn Kim."


Sơn Tùng đón lấy chiếc đồng hồ đo áp suất, ánh mắt kiên định gật đầu: "Cháu sẽ đi ngay trong đêm."


Đúng lúc đó, Bé Sáu bước lên từ phía sau lò nung, khuôn mặt cậu bé đầy vẻ hoảng hốt. Cậu nắm lấy vạt áo dù của Sơn Tùng, giọng run rẩy cảnh báo:


"Anh Tùng, đừng đi! Em vừa nghe mấy phu mỏ ở chợ đen kháo nhau... Bãi xe tăng cổ hiện đang bị bầy chó máy của bang Hắc Phong lùng sục! Sói Xám Sơn đã thả bầy chó đói dầu của gã vào đó để săn lùng bất kỳ ai bén mảng đến tìm phế liệu!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!