Nhạc nềnRetroRPG_Field

Tiếng Còi Siêu Âm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng hơi nước quá nhiệt rò rỉ từ bộ van xả bả vai trái rít lên chói tai, tựa như một loài quái thú đang giãy chết ngay trên da thịt Sơn Tùng. Cơn bỏng nhiệt rát buốt ập đến dữ dội, thiêu rụi lớp vải dù mỏng của chiếc áo khoác cựu binh, biến bả vai và một phần ngực trái của anh thành một mảng đỏ rực, phồng rộp đau đớn. Sơn Tùng nghiến chặt răng đến mức quai hàm bọc đồng phát ra tiếng kèn két khô khốc. Khớp hông trái của anh lại co rút, cứng đờ và nặng nề như một khối đá đúc sau mỗi nhịp thở khó nhọc. Độc tố rỉ đồng ở cổ phải bắt đầu sưng tấy, sắc xanh lục bảo lấp lánh một cách tàn nhẫn dưới ánh sáng lân quang nhạt của vùng Túi Khí Gas Rễ Cây, khiến mỗi lần anh hít thở đều cảm thấy lồng ngực như bị thắt chặt bằng những sợi cáp thép.


"Tùng! Đừng cử động mạnh, van xả bả vai của anh nứt vỡ hoàn toàn rồi!" Linh Chi hốt hoảng hét lên. Đôi tay nhỏ nhắn của cô run rẩy lôi từ hông ra hũ sáp ong rừng Sơn Kim bọc vải dù dày, nhanh chóng quét một lớp sáp ong nóng chảy lên vết nứt van xả để tạm thời ngăn luồng hơi nóng tiếp tục thiêu rụi da thịt anh. Lớp sáp ong vừa chạm vào kim loại nóng đỏ liền sủi bọt xèo xèo, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ trộn lẫn với mùi khét của mỡ cừu bảo dưỡng.


Phía sau họ, tiếng đổ nát kinh hoàng vang lên dồn dập. Thiết Lực—gã đao phủ khổng lồ của bang Hắc Phong—đang điên cuồng vung chiếc búa tạ khổng lồ bằng thép đúc nguyên khối đập phá các vách đá granite chịu mài mòn để mở đường đuổi theo. Mỗi nhát búa giáng xuống làm rung chuyển cả khe nứt hẹp, bụi đá và vụn rỉ đồng bay ra mù mịt.


"Chúng ta không thể chạy trốn mãi trong tình trạng này," Sơn Tùng khàn giọng nói, giọng anh đứt quãng vì cơn đau nhói ở lồng ngực. Anh nhìn xuống cánh tay trái bọc piston hơi nước lúc này đang buông thõng vô lực, áp suất hoạt động đã tụt hoàn toàn về mức 0 PSI. "Thiết Lực có bộ tăng áp hơi nước 120 PSI sau lưng, gã sẽ đuổi kịp chúng ta trước khi ra khỏi khe đá. Linh Chi, Bé Sáu, hai người lùi lại sau vòm rễ cây."


Sơn Tùng đưa bàn tay phải lành lặn lên dắt chiếc búa rèn của Lão Thiết đeo bên hông, nhưng anh không dùng nó để quay lại chiến đấu trực diện. Trực giác của một cựu binh cơ giới báo cho anh biết hệ thống van xả bả vai tuy đã nứt vỡ nhưng bình chứa hơi nước dự phòng đeo sau lưng vẫn còn tích tụ một lượng áp suất dư thừa. Anh quyết định sử dụng chút áp lực cuối cùng này làm bài tẩy để giải vây.


"Bé Sáu! Giật chốt khóa an toàn của bình hơi sau lưng anh!" Sơn Tùng ra lệnh.


Bé Sáu lanh lợi gật đầu, cậu bé mồ côi nhanh như sóc lách qua khe hở hẹp, dùng chiếc kìm cắt dây thép đa năng tự chế bẻ gãy chốt định vị an toàn của bình chứa hơi nước. Sơn Tùng nghiêng người, dùng cằm giật mạnh dây cáp bả vai trái để cưỡng bức mở rộng vết nứt vỡ của bộ van xả áp suất khẩn cấp.


*ẦM!*


Một luồng hơi nước nóng bỏng rực rỡ, đặc quánh như mây mù phun trào trực diện từ vết nứt van bả vai trái của Sơn Tùng. Luồng hơi nước nén áp suất cao bùng ra, tạo thành một bức tường sương mù khói nóng dày đặc, bao phủ toàn bộ không gian hẹp của khe nứt granite. Luồng khí nóng rực rỡ không chỉ che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Thiết Lực mà còn làm mù tạm thời các thấu kính hơi nước trên mặt nạ lọc khí sắt đúc của gã đao phủ.


"Khặc... khặc... Lũ chuột nhắt khốn khiếp!" Tiếng gầm rú điên cuồng của Thiết Lực vang vọng từ trong màn sương khói nóng, nhát búa khổng lồ của gã nện hụt vào vách đá tạo ra những tia lửa đỏ rực rỡ nhưng bất lực.


"Đi mau!" Sơn Tùng hét lớn, tay phải anh nắm chặt lấy tay Linh Chi, kéo cô và Bé Sáu chạy nhanh dã ngoại dọc theo lối mòn ngầm dẫn ra ngoài rìa rừng sườn đồi phía tây. Khớp hông trái của anh cứng đờ khiến mỗi bước chạy đều kéo lê nặng nề, đau đớn nhức nhối như có hàng vạn mảnh đồng vụn đang đâm vào thớ cơ.


Khi họ vừa thoát ra khỏi khe đá granite ẩm ướt, bầu không khí mát lạnh của sườn đồi phía tây ập vào mặt. Cơn mưa axit nhẹ dã ngoại vẫn rỉ rả rơi, khiến những chiếc lá đồng khô xào xạc phát ra tiếng kêu kèn két ghê rợn. Nhưng niềm hy vọng thoát thân của họ lập tức bị dập tắt khi một tiếng rít dài, chói tai vang lên từ phía lối ra duy nhất của sườn đồi.


*ÉTTTT... ÉTTTT...*


Đó là một tần số sóng âm cực cao, nhọn hoắt và buốt tai, khiến màng nhĩ của Sơn Tùng đau nhói dữ dội. Linh Chi và Bé Sáu đều phải bịt chặt tai, gương mặt họ nhăn nhó vì chấn động âm thanh tàn nhẫn.


Từ trong bóng tối sương mù đỏ nhạt của những gốc cây kim loại cổ thụ, một bóng người gầy nhom gù gù như sói bước ra. Gã mặc chiếc áo choàng bằng da thú bám đầy những chiếc gai rỉ sét sẫm màu, tay đeo găng xích đồng dẻo đang cầm một chiếc còi siêu âm cơ học bằng đồng thau. Đôi mắt gã sắc lạnh dã man dưới chiếc mũ trùm đầu rách nát.


"Sói Xám Sơn!" Sơn Tùng nghiến răng khàn giọng nói, nhận diện ngay kẻ thả chó máy khét tiếng của bang Hắc Phong.


Sói Xám Sơn dừng lại trên một vòm rễ cây đồng cổ thụ bám đầy dầu đen ngụy trang, gã nở nụ cười độc địa lộ ra hàm răng vàng xỉn. Gã hạ chiếc còi siêu âm khỏi môi, giọng nói khàn khàn lách cách như tiếng củi khô nứt nẻ:


"Sơn Tùng... mày nghĩ mày có thể thoát khỏi tay bang Hắc Phong sao? Trịnh Sâm đã phong tỏa toàn bộ biên giới, còn bọn tao thì đói dầu bôi trơn quân sự lắm rồi. Cánh tay máy của mày đã hỏng van xả, hông trái thì hóa rỉ kéo lê. Hôm nay, đầu của mày và tấm bản đồ cổ kia sẽ thuộc về tao!"


Sói Xám Sơn đưa chiếc còi đồng lên môi thổi mạnh một tiếng dài.


*ÉTTTT...*


Từ trong các bụi tre sắt rỗng bén nhọn xung quanh, năm con chó máy săn mồi lao ra, dàn thành đội hình bao vây chặt chẽ đoàn tị nạn. Những sinh vật cơ khí sinh học này có thân hình gầy guộc trơ khung thép bọc tôn rỉ, các khớp chân nối bằng xích sắt cũ bôi mỡ cừu xỉn màu. Đôi mắt chúng phát ra quầng sáng cơ học màu đỏ rực, đói khát dã man. Hàm răng thép bén nhọn lực siết lớn của chúng rỉ ra những giọt dầu thải đen đầm lầy hôi thối, phát ra những tiếng gầm gừ cơ khí ghê rợn từ bánh đà năng lượng trong lồng ngực.


Bầy chó máy đói dầu bôi trơn điên cuồng lao lên cắn xé không màng sống chết, nhắm thẳng vào Sơn Tùng và Linh Chi.


Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, Sơn Tùng nhanh chóng đưa tay phải ra sau bao dù đeo lưng, rút khẩu súng trường quân đội cũ bám rỉ sét tước đoạt từ Lê Danh trước đó. Anh nâng súng bằng một tay, nhắm thẳng vào con chó máy dẫn đầu và bóp cò.


*CẠCH!*


Một tiếng click khô khốc vô dụng vang lên. Khẩu súng trường bị kẹt đạn hơi nước hoàn toàn. Độ ẩm mang bào tử rỉ sét của rừng mưa Sơn Kim kết hợp với nước mưa axit nhẹ đã làm rỉ sét hoàn toàn kim hỏa và cơ cấu búa đập của súng.


"Khốn kiếp!" Sơn Tùng vứt bỏ khẩu súng kẹt đạn xuống vũng bùn sunfat.


Con chó máy dẫn đầu đã nhảy vọt lên cao, móng vuốt cáp thép chịu lực của nó giương ra nhắm thẳng vào lồng ngực Sơn Tùng. Không thể né tránh do khớp hông trái bị khóa cứng, Sơn Tùng dồn lực cơ bắp tay phải quai chiếc búa rèn nặng mười hai cân ta của Lão Thiết giáng một đòn cực mạnh trực diện.


*BÙM!*


Nhát búa rèn nặng nề đập vỡ nát hộp điều khiển bọc đồng của con chó máy, hất văng nó ra xa sườn đồi. Nhưng lực phản chấn cực mạnh truyền qua bả vai trái bỏng nhiệt khiến Sơn Tùng quỵ xuống, máu sinh học pha dầu đen rò rỉ ra từ vết sẹo van bả vai nứt vỡ thấm đẫm áo dù. Bốn con chó máy còn lại gầm rú, áp sát bao vây lồng ngực anh.


"Tùng! Dùng chiếc hộp nhạc!" Linh Chi hét lớn trong hoảng loạn.


Cô gái trẻ dũng cảm lao lên, dùng súng phun khí gas dã ngoại bắn một luồng khói đen che mắt tạm thời một con chó máy đang định vồ lấy Bé Sáu. Đồng thời, cô dùng tay trái thò vào túi áo khoác dù của Sơn Tùng, lôi ra Chiếc hộp nhạc đồng cổ của mẹ anh và ném thẳng về phía tay phải lành lặn của anh.


Sơn Tùng chụp lấy chiếc hộp nhạc bằng đồng thau rỉ nhẹ. Nhớ lại bí mật di vật về chiếc hộp nhạc của Lê Thị Mai—rằng giai điệu của nó có tần số âm thanh trùng khớp với mã lệnh dừng khẩn cấp của các thiết bị cơ khí quân sự thế hệ cũ—anh biết đây là hy vọng sống duy nhất của họ.


Sơn Tùng dùng các ngón tay phải lành lặn nhanh chóng vặn dây cót của chiếc hộp nhạc cổ. Để khuếch đại âm thanh cơ học thanh mảnh giữa tiếng gầm rú của động cơ hơi nước và tiếng mưa axit xào xạc, Sơn Tùng áp mạnh phần lưng bọc đồng của chiếc hộp nhạc vào vách đá granite sườn đồi sạt lở phía sau. Vách đá tự nhiên hoạt động như một hộp cộng hưởng âm thanh khổng lồ, truyền dẫn và khuếch đại tần số âm thanh đi khắp không gian hẹp.


*Tích... Tắc... Keng... Keng...*


Giai điệu ru cổ điển, thanh mảnh và êm dịu của chiếc hộp nhạc vang lên, len lỏi qua tiếng gió hú và tiếng rít gầm gừ cơ khí. Những bánh răng đồng siêu nhỏ bên trong hộp nhạc tự động quay với độ chính xác cao.


Sơn Tùng nhắm mắt lại, nín thở tập trung tinh thần cực độ để vận hành kỹ năng Đồng điệu nhịp tim thú máy. Anh không nghe bằng tai sinh học, mà lắng nghe độ rung động truyền qua lòng bàn chân phải sinh học áp xuống nền đất quặng. Anh cảm nhận được tần số quay của bánh đà năng lượng trong lồng ngực của bầy chó máy đang di chuyển.


*Cạch... Cạch... Cạch...*


Nhịp bánh đà của bầy chó máy đang quay ở mức tần số cực cao do bị kích thích bởi tiếng còi siêu âm của Sói Xám Sơn. Sơn Tùng dùng ngón tay phải khéo léo điều chỉnh nhẹ nhàng bộ lò xo nén nài của chiếc hộp nhạc, thay đổi nhẹ tốc độ quay của bánh răng đồng để điều chỉnh tần số âm thanh phát ra trùng khớp hoàn toàn với nhịp đập bánh đà của thú máy.


Sự căng thẳng tinh thần cực hạn kết hợp với độc tố rỉ đồng cổ phải đang lan rộng khiến Sơn Tùng đau đầu nhức nhối dữ dội, mồ hôi lạnh trộn lẫn muội than đen chảy dài trên trán anh.


*RẮC...*


Một tiếng nứt vỡ cơ học siêu nhỏ vang lên bên trong chiếc hộp nhạc đồng cổ. Một bánh răng truyền động siêu nhỏ bằng đồng thau đã bị rạn nứt nhẹ do phải hoạt động quá công suất âm tần và chịu lực rung cộng hưởng từ vách đá granite. Nhưng giai điệu ru vẫn tiếp tục ngân vang.


Hiệu quả vật lý diễn ra ngay lập tức.


Bốn con chó máy săn mồi đang lao lên bỗng khựng lại giữa chừng. Quầng sáng đỏ rực rỡ dã man trong mắt chúng bắt đầu nhấp nháy liên tục, rồi chuyển dần sang sắc xanh nhạt mờ ảo, dịu nhẹ. Bánh đà năng lượng trong lồng ngực chúng giảm tốc độ quay rõ rệt, phát ra những tiếng xả áp suất êm dịu kèn két.


Sói Xám Sơn trợn tròn con mắt duy nhất bọc đồng rỉ, gã hoảng hốt gào lên:


"Cái gì? Lũ chó máy đói dầu kia! Tại sao tụi mày dừng lại? Tấn công! Tấn công mau!"


Gã điên cuồng ngậm chiếc còi siêu âm cơ học vào môi, thổi mạnh liên tục để phát ra tần số sóng âm kích động cực đại.


*ÉTTTT... ÉTTTT... ÉTTTT...*


Luồng sóng âm chói tai từ chiếc còi đồng thau va chạm trực diện với tần số cộng hưởng êm dịu, chuẩn xác phát ra từ chiếc hộp nhạc đồng cổ được khuếch đại qua vách đá granite. Hai luồng sóng âm có tần số đối nghịch hoàn toàn tạo ra một hiện tượng nhiễu loạn sóng âm vật lý cực mạnh ngay trong không gian hẹp sườn đồi.


Sự xung đột tần số dữ dội dội thẳng vào bộ vi xử lý sinh học bọc đồng thau mỏng bên trong đầu bầy chó máy. Những mạch điện ngầm nhạy cảm của chúng bị quá tải dòng điện từ bình điện thô sơ, phát ra những tia lửa điện màu xanh lam bắn tung tóe quanh tai máy.


Bầy chó máy hoàn toàn bị nhiễu loạn sóng âm tàn nhẫn. Quầng sáng xanh nhạt trong mắt chúng đột ngột chuyển sang sắc tím đỏ hỗn loạn, điên cuồng. Chúng gầm rú lên những tiếng rít chói tai, lắc đầu điên cuồng để thoát khỏi sự tra tấn của hai luồng âm thanh.


Nhưng thay vì tấn công Sơn Tùng, bầy chó máy bị kích động điên cuồng bỗng quay ngoắt đầu lại. Đôi mắt tím đỏ khát máu của chúng khóa chặt vào nguồn phát ra luồng sóng âm chói tai thứ hai—chính là chiếc còi siêu âm trên môi Sói Xám Sơn.


"Không... Không được! Tránh ra! Lũ súc vật phản phệ!" Sói Xám Sơn hoảng loạn hét lên, tiếng hét của gã bị bóp nghẹt bởi sự sợ hãi tột cùng.


Gã vội vàng hạ chiếc còi đồng xuống, vung thanh đao răng cưa bôi mỡ cừu lên để tự vệ. Nhưng đã quá trễ. Bốn con chó máy săn mồi bị mất kiểm soát hoàn toàn đã lao lên như những tia chớp rỉ sét.


Con chó dẫn đàn nhảy chồm lên vòm rễ cây đồng cổ thụ, hàm răng thép bén nhọn của nó ngoạm chặt lấy cánh tay phải đeo găng xích đồng của Sói Xám Sơn, lực siết lớn bẻ gãy khớp tay gã lách cách. Ba con chó còn lại điên cuồng lao vào cắn xé lớp áo choàng da thú bám gai rỉ sét của gã, dồn gã đao phủ thả chó vào bờ vực sạt lở đá granite dốc đứng phía sau.


Sói Xám Sơn hét lên thảm thiết trong tiếng gầm rú cơ khí và tiếng xé rách của sắt thép, gã ngã nhào xuống sườn dốc tối tăm cùng bầy chó máy đang điên cuồng phản phệ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!