Nhát Búa Thiết Lực
Bóng tối trong lòng Túi Khí Gas Rễ Cây đặc quánh và nhớp nháp, tựa như một lớp dầu thải vô hình đang bao phủ lên từng thớ thịt, từng khớp xương của những kẻ đang lẩn trốn. Sương mù khí gas rò rỉ từ lòng đất độc bốc lên từng làn mờ ảo, lấp lánh thứ ánh sáng lân quang màu xanh lục nhạt của muối đồng sunfat. Dưới những vòm rễ cây kim loại cổ thụ đan xen chằng chit như những bộ xương quái thú khổng lồ, Sơn Tùng đang quỳ một gối xuống nền đất quặng ẩm ướt, tay phải anh siết chặt lấy bả vai trái đang co thắt dữ dội.
Cơn bỏng rát từ vết xước rỉ đồng xanh lục bảo lấp lánh trên cổ phải Sơn Tùng—hậu quả từ mũi phi tiêu tẩm độc tố của sát thủ Điệp Sát—đang lan rộng với tốc độ đáng sợ. Từng hạt rỉ đồng nhỏ mịn, sắc bén như vụn kim loại đang gặm nhấm các thớ cơ sinh học ở cổ anh, khiến mỗi lần anh nuốt nước bọt hay khẽ chuyển động đầu là một lần phải nghiến răng chịu đựng tiếng kèn két khô khốc vang lên sát màng nhĩ. Khớp hông trái của anh cũng đang co rút lại, cứng đờ và nặng nề như một khối đá đúc sau mỗi đợt khí độc tràn qua.
Lê Danh quỳ bên cạnh anh, gương mặt gã sĩ quan phản bội xám xịt dưới ánh sáng lân quang nhạt. Gã vừa được Sơn Tùng tha mạng sau cuộc đối chất nghẹt thở về sự phản bội mười năm trước. Tay gã run rẩy gạt vệt nước mắt hòa lẫn bụi đồng trên mặt nạ lọc khí, giọng gã run lên vì lo sợ:
"Tùng... cậu phải đi ngay lối này. Thiết Lực... gã đao phủ của bang Hắc Phong đang canh giữ lối ra phía tây. Trịnh Sâm đã hứa trả cho gã một vạn lít dầu tinh cất để lấy đầu cậu và cướp tấm bản đồ cổ của Linh Chi. Gã vác chiếc búa tạ khổng lồ bằng thép đúc nguyên khối, sức mạnh của gã không phải là thứ người thường có thể chống đỡ được đâu!"
Sơn Tùng không trả lời ngay. Anh áp lòng bàn chân phải sinh học xuống nền đất quặng ẩm ướt, nín thở để vận hành kỹ năng Cảm nhận độ rung kim loại.
*Uỳnh... Uỳnh... Uỳnh...*
Những luồng chấn động nặng nề, dứt khoát dội thẳng vào lòng bàn chân anh qua các tầng đá granite chịu mài mòn. Khoảng cách chừng bảy mươi mét. Mỗi nhịp rung động đều mang theo tiếng xích sắt xít kèn két kéo lê một vật nặng hàng tạ dọc theo vách đá. Đó không phải là bước đi của một chiến binh cơ giới thông thường, mà là sải bước của một gã khổng lồ mang theo vũ khí hạng nặng.
"Trễ rồi," Sơn Tùng khàn giọng nói, giọng anh rít lên qua kẽ răng vì cơn co thắt độc tố ở cổ phải. Anh quay đầu lại nhìn Linh Chi và Bé Sáu đang nấp sâu trong hốc rễ cây đồng cổ thụ phía sau. "Lối ra phía tây đã bị khóa chặt. Chúng ta không thể rút lui ngược lại vùng sương mù đỏ vì bầy chó máy của Sói Xám Sơn vẫn đang lùng sục. Chỉ có một con đường duy nhất: đột phá trực diện."
Linh Chi bước sát bên anh, một tay cô giữ chặt chiếc hộp đồng chứa Bản đồ da thú cổ của cha mình sát bên hông, tay kia xách chiếc sũ sáp ong rừng còn lại. Kính bảo hộ gác trên trán cô bám đầy vệt dầu đen ngụy trang, đôi mắt cô hiện rõ sự lo lắng tột độ khi nhìn vào bả vai trái đang sưng tấy màu đồng rỉ của Tùng:
"Tùng, cánh tay máy của anh mới chỉ được sửa chữa tạm thời bằng chốt đồng dẻo dã ngoại, áp suất hoạt động chỉ ổn định ở mức 50 PSI. Nếu anh dồn áp suất quá tải để đỡ đòn búa của Thiết Lực, đường ống dẫn hơi nước bả vai sẽ nứt vỡ hoàn toàn!"
Sơn Tùng đưa bàn tay phải lành lặn lên, khẽ vỗ nhẹ vào bả vai cô gái trẻ, giọng anh trầm thấp nhưng kiên định:
"Tôi là cựu binh cơ giới. Kim loại có thể rỉ sét, nhưng ý chí của chúng ta thì không. Bé Sáu, chuẩn bị sẵn hũ dầu bôi trơn đặc chế. Khi tôi ra hiệu, em phải tra dầu trực tiếp vào các khe trục piston ngay lập tức."
Bé Sáu lầm lũi gật đầu, khuôn mặt bám đầy muội than đen hiện rõ sự dũng cảm bất chấp bả vai phải của cậu vẫn đang bầm tím do va đập vách đá trước đó. Cậu bé siết chặt chiếc kìm cắt dây thép đa năng tự chế, đứng sát bên Linh Chi để sẵn sàng bọc lót.
*KENG... KENG... KENG...*
Tiếng va chạm cơ khí nặng nề vang lên ngay sườn dốc phía tây. Thiết Lực bước ra từ màn sương mù khí gas màu xanh lục nhạt. Gã khổng lồ cao hơn hai mét, toàn thân bọc trong những tấm giáp sắt bọc tôn rỉ dày cộp bám đầy những vệt dầu đen xỉn màu. Khuôn mặt gã khuất sau chiếc mặt nạ lọc khí bằng sắt đúc thô kệch, chỉ để lộ hai con mắt đỏ ngầu, khát máu dã man. Trên bả vai vạm vỡ của gã, chiếc búa tạ khổng lồ bằng thép đúc nguyên khối—vũ khí nặng hơn trăm cân ta—đang phát ra những tiếng rít hơi nước nhỏ từ bộ tăng áp 120 PSI bọc đồng đỏ lắp sau lưng.
"Sơn Tùng!" Thiết Lực gầm lên, giọng gã ồm ồm, đục ngầu như tiếng động cơ hơi nước bị lỗi hệ thống truyền động. Gã vung chiếc búa tạ khổng lồ xuống đất đá granite, tạo ra một tiếng nổ đanh kim loại vang dội. "Một tên cựu binh tàn phế mang bệnh rỉ đồng sắp chết mà lại đáng giá một vạn lít dầu tinh cất sao? Trịnh Sâm quá coi trọng cậu rồi! Khôn hồn thì dâng nộp bản đồ cổ của con nhỏ học giả kia ra, tao sẽ đập nát cánh tay máy của mày một cách nhanh chóng để mày không phải chịu đau đớn!"
Lê Danh từ trong khe đá lao ra, gã vung thanh đao răng cưa bôi mỡ cừu rách nát, cố gắng hét lớn để cản trở:
"Thiết Lực! Dừng tay lại! Cậu ta là cựu binh cơ giới quân đội biên thùy! Chúng ta không thể..."
*BÙM!*
Thiết Lực không thèm nhìn, gã vung cánh tay trái bọc giáp sắt khổng lồ gạt phăng Lê Danh. Lực gạt cơ bắp cực mạnh hất văng gã sĩ quan phản bội vào bụi rễ cây đồng cổ thụ ẩm ướt bên cạnh. Lê Danh ngã nhào, khẩu súng ngắn bị hỏng cò rơi bịch xuống vũng bùn sunfat, gã rên rỉ đau đớn nhưng không thể đứng dậy nổi.
"Kẻ phản bội không có quyền lên tiếng ở đây!" Thiết Lực cười tàn ác, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào Sơn Tùng. "Đến lượt mày rồi, Tùng!"
Không một chút do dự, Thiết Lực dồn lực vào hai khớp gối bọc tôn rỉ chịu lực lớn, nhảy vọt lên cao. Chiếc búa tạ khổng lồ bằng thép đúc nguyên khối được vung lên quá đầu, bộ tăng áp hơi nước sau lưng gã rít lên chói tai, giải phóng một luồng khói đen đặc quánh. Nhát búa giáng xuống từ trên cao với một lực đập phá vật lý cực hạn, nhắm thẳng vào đầu Sơn Tùng.
*ẦM!*
Sơn Tùng không lùi bước. Anh biết khớp hông trái đang cứng nhẹ của mình không cho phép anh thực hiện các động tác lướt né tránh nhanh chóng trên nền đất trơn trượt bám đầy dầu thải đen đầm lầy. Anh dồn toàn bộ trọng lực vào chân phải sinh học, ghìm chặt gót giày xuống nền đá granite chịu mài mòn.
Anh không dùng búa rèn của Lão Thiết để gạt đòn. Trực giác của một cựu binh cơ giới dày dạn kinh nghiệm báo hiệu cho anh biết chiếc búa tạ của Thiết Lực có lực chấn động quá mạnh. Nếu dùng tay phải lành lặn cầm búa rèn để đỡ, lực phản chấn cực đại sẽ đập nát toàn bộ xương cánh tay sinh học của anh trong tích tắc.
Sơn Tùng giơ cánh tay máy piston hơi nước bên trái lên đỡ đòn trực diện.
*XÌ... XÌ... XÌ...*
Anh dùng cằm giật mạnh dây cáp bả vai trái, khóa chặt van xả khẩn cấp bằng nêm sắt dã ngoại. Piston hơi nước rít lên mạnh mẽ, kim chỉ số trên chiếc đồng hồ đo áp suất hơi nước bỏ túi găm trên đai da đeo ngực nhảy vọt qua ngưỡng an toàn, chạm thẳng vào Ngưỡng quá tải tạm thời: 100 PSI. Luồng khí nén cực đại dồn vào xi-lanh, khiến các khớp bánh răng xích sắt dẻo mới đúc dã ngoại căng phồng lên, phát ra những tiếng rít chói tai.
*BOONG!!!*
Một tiếng nổ đanh kim loại kinh hoàng vang dội khắp Túi Khí Gas Rễ Cây, chấn động mạnh đến mức làm rụng hàng chục chiếc lá đồng sắc nhọn từ vách đá granite chịu mài mòn phía trên. Lực va chạm cực hạn tạo ra một luồng sóng xung kích vô hình, thổi bay lớp bùn đen và sương mù khí gas xung quanh họ.
Nền đất quặng ẩm ướt dưới chân Sơn Tùng lún sâu xuống hơn mười centimet dưới sức nặng khủng khiếp của nhát búa thép đúc. Khung xương bả vai trái bằng thép gia cố của anh rung lắc dữ dội, phát ra những tiếng răng rắc cơ học ghê rợn. Vết sẹo bỏng đồng đỏ mới trên bả vai trái co thắt dữ dội, máu sinh học pha dầu đen rò rỉ ra thấm đẫm lớp áo khoác dù bọc da chống axit.
"Hừ... Khá lắm!" Thiết Lực cười tàn ác, đôi mắt đỏ ngầu trợn lên kinh ngạc trước sức chống chịu của cánh tay máy phế thải. "Nhưng để xem mày đỡ được bao lâu dưới sức nặng này!"
Thiết Lực dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể khổng lồ hơn hai trăm cân ta đè ép cán búa thép đúc xuống. Bộ tăng áp hơi nước sau lưng gã rít lên dữ dội ở mức áp suất cực đại 120 PSI, dồn thêm lực đẩy piston ép cánh tay máy của Sơn Tùng sụp dần xuống. Các chốt định vị đồng dẻo dã ngoại trên khớp khuỷu tay trái của Tùng bắt đầu móp méo, rỉ ra những giọt dầu bôi trơn đặc chế màu hổ phách bốc khói khét lẹt do ma sát quá nhiệt.
Cánh tay máy của Sơn Tùng bị ép sát vào lồng ngực sinh học, lực đè quá lớn khiến lồng ngực anh thắt lại, khó thở vô cùng. Độc tố rỉ đồng ở cổ phải gặp áp lực chấn động liền bùng phát, lan nhanh thêm một centimet lên sát hàm dưới, khóa chặt cơ cổ khiến anh không thể ngoảnh đầu.
"Bé Sáu! Tra dầu khẩn cấp vào van bả vai!" Linh Chi hét lớn trong màn khói bụi mù mịt.
Cô gái trẻ không hề nhút nhát lùi lại. Linh Chi dũng cảm lao lên phía trước, hai tay cô nâng khẩu súng phun khí gas dã ngoại—thiết bị thô sơ hoạt động bằng áp lực khí nén được cô nạp đầy khí gas rễ cây dễ cháy từ các vòm rễ trước đó. Cô nhắm thẳng vào khe hở mặt nạ lọc khí bằng sắt đúc của Thiết Lực và bóp cò.
*PHÙ... PHÙ...*
Một luồng khói đen đặc quánh, nồng nặc mùi lưu huỳnh và khí gas hữu cơ phân hủy phun thẳng vào mặt nạ lọc khí của Thiết Lực. Luồng khí gas ẩm ướt bám kín vào màng lọc ngoài của gã đao phủ, lập tức kết tủa tạo thành một lớp sáp rỉ sét dày bịt kín các lỗ thông khí của mặt nạ.
"Khặc... khặc... Con nhỏ khốn khiếp! Mày dám làm nghẹt bộ lọc của tao!" Thiết Lực ho sặc sụa, gã bị ngạt khí gas đột ngột, tầm nhìn dưới lớp kính bảo hộ bọc đồng bị màn khói đen che khuất hoàn toàn. Lực đè ép trên cán búa tạ khổng lồ khẽ lỏng đi trong một tích tắc.
Sơn Tùng nhạy bén nắm bắt ngay cơ hội sinh tử này. Anh không dùng búa rèn để phản công trực diện vì biết khớp cổ tay trái đang bị cứng hóa hoàn toàn do chấn động lực cực mạnh trước đó.
Anh quyết định sử dụng Bộ van xả áp suất khẩn cấp lắp trên bả vai trái.
Sơn Tùng nghiêng cằm, giật mạnh dây cáp bả vai trái để mở toang van xả áp suất dã ngoại.
*XÈ... XÈ... XÈ...*
Một luồng hơi nước áp lực cực cao, nóng bỏng rực rỡ phun trào trực diện từ bộ van xả bả vai trái. Luồng hơi nước nóng 100 PSI hoạt động như một động cơ phản lực mini, tạo ra một lực đẩy phản lực cực mạnh đẩy lùi toàn thân Sơn Tùng lướt lùi lại phía sau hơn ba mét trên nền bùn trơn trượt, thoát khỏi tầm đè ép của chiếc búa tạ khổng lồ.
Luồng hơi nước nóng xả ra cũng tạo thành một bức tường sương mù khói nóng dày đặc bọc kín không gian hẹp giữa hai vách đá granite, che mắt hoàn toàn Thiết Lực và toán lính tuần tra bọc đồng bên ngoài.
"Linh Chi! Bé Sáu! Đi lối này!" Sơn Tùng hét lớn, giọng anh khàn đục, đứt quãng vì đau đớn. Anh dùng tay phải lành lặn nắm lấy tay Linh Chi, kéo cô và Bé Sáu lách qua một khe nứt hẹp của vách đá granite vừa bị nhát búa của Thiết Lực đập rạn nứt.
Tuy nhiên, ngay khi họ vừa vượt qua khe đá hẹp để tiến vào lối đi ngầm dẫn sâu vào rừng, Sơn Tùng bỗng khựng lại. Một tiếng *rắc... rắc...* khô khốc, rợn người vang lên từ sâu bên trong bả vai trái bọc khung xương thép của anh.
Lực va chạm cực hạn 100 PSI chấn động từ nhát búa thép đúc của Thiết Lực đã vượt quá giới hạn chịu lực tối đa của cơ cấu van xả thô sơ dã ngoại. Bộ van xả áp suất khẩn cấp bằng đồng thau lắp trên bả vai trái của anh đã bị nứt vỡ hoàn toàn dưới áp lực nén quá tải.
*XÌ... XÌ... XÌ...*
Luồng hơi nước nóng đỏ rực rỡ từ lò hơi mini đeo sau lưng bắt đầu rò rỉ dữ dội qua vết nứt van bả vai, phả thẳng vào lớp da thịt sinh học đang bị hóa rỉ ở bả vai và ngực trái của Sơn Tùng. Lớp da sinh học bốc khói nhẹ, bỏng rát đau đớn tột cùng như có hàng nghìn cây kim nung đỏ đang đâm sâu vào tủy xương anh. Cánh tay máy piston hơi nước bên trái của anh mất hoàn toàn áp lực khí nén, buông thõng vô lực, các bánh xích sắt dẻo kẹt cứng kèn két.
"Tùng! Van xả bả vai của anh nứt rồi! Hơi nước nóng đang thiêu rụi da thịt anh!" Linh Chi bàng hoàng hét lên, cô cố gắng vặn nắp hũ sáp ong rừng để bôi ngoài da làm mát vết bỏng cho anh, nhưng tiếng gầm rú điên cuồng của Thiết Lực đã vang dội ngay sát phía sau vách đá granite sụp đổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!