Đối Mặt Đồng Đội Cũ
Bóng tối trong lòng Túi Khí Gas Rễ Cây đặc quánh, nhớp nháp và nồng nặc mùi hữu cơ phân hủy trộn lẫn với vị ngọt lợ của hơi đồng bị oxy hóa. Dưới những vòm rễ cây kim loại cổ thụ đan xen chằng chịt như những bộ xương quái thú khổng lồ, sương mù khí gas rò rỉ từ lòng đất độc bốc lên từng làn mờ ảo, lấp lánh thứ ánh sáng lân quang màu xanh lục nhạt của muối đồng sunfat. Nơi đây là vùng cấm lửa tuyệt đối của thung lũng. Chỉ cần một tia lửa trần nhỏ từ lò hơi hay một cú đánh diêm, toàn bộ hẻm núi hẹp này sẽ biến thành một lò bánh mì hơi nước khổng lồ, thiêu rụi mọi sinh vật sinh học trong vòng vài giây.
Sơn Tùng nấp sâu sau một bệ rễ đồng rỉ sét sẫm màu, tay phải ôm chặt lấy Linh Chi để che chắn cho cô khỏi luồng ánh sáng quét qua từ những ngọn đèn bão hơi nước của truy binh bên ngoài. Nhịp tim của cô gái trẻ đập nhanh, dồn dập dội vào lồng ngực anh qua lớp áo khoác dù ướt sũng dầu thải đen ngụy trang. Cách đó không xa, Bé Sáu đang thu mình trong một hốc rễ hẹp, hai tay ôm khư khư bả vai phải bị thương bầm tím, răng cắn chặt môi để không phát ra bất kỳ tiếng rên rỉ nào.
Cơn bỏng rát từ vết xước rỉ đồng xanh lục lấp lánh trên cổ phải Sơn Tùng đang bùng phát dữ dội. Chất độc tố bào tử rỉ sét từ mũi phi tiêu của Điệp Sát dường như đang gặp môi trường khí gas ẩm ướt, bắt đầu thích ứng và lan rộng với tốc độ đáng sợ. Từng hạt rỉ đồng nhỏ mịn, sắc bén như vụn kim loại đang gặm nhấm các thớ cơ sinh học ở cổ anh, khiến mỗi lần anh nuốt nước bọt hay khẽ chuyển động đầu là một lần phải nghiến răng chịu đựng tiếng kèn két khô khốc vang lên sát màng nhĩ. Độc tố đang ngấm sâu vào hệ tuần hoàn, đe dọa sẽ khóa chặt thanh quản của anh trong vòng hai mươi tư giờ tới nếu không tìm được dầu bôi trơn quân sự chất lượng cao để thanh lọc.
*Kịch... Kịch...*
Tiếng bước chân bọc đồng xỉn màu dẫm lên nền đất quặng ẩm ướt vang lên đều đặn qua lòng bàn chân phải sinh học của Sơn Tùng. Sử dụng kỹ năng Cảm nhận độ rung kim loại, anh nhắm mắt, dồn toàn bộ sự tập trung vào chân phải để phán đoán khoảng cách. Ba tên. Một tên đi đầu với sải bước nặng nhưng cẩn trọng, hai tên đi sau giữ khoảng cách bọc lót. Kẻ đi đầu chính là Lê Danh.
Lê Danh lách qua một bụi tre sắt rỗng, tay cầm khẩu súng trường quân đội cũ bám đầy vết rỉ sét nhưng cơ cấu cò vẫn hoạt động tốt. Gã dừng lại ngay sát vách đá granite chịu mài mòn, nơi dải vải dù bọc da chống axit bị rách của Bé Sáu đang bám trên một rễ cây đồng cổ thụ. Ánh mắt gã sĩ quan phản bội né tránh tội lỗi mười năm trước khẽ nheo lại dưới ánh sáng xanh mờ của lân quang.
"Hai người đứng lại canh gác lối vào hẻm núi," Lê Danh trầm giọng ra lệnh cho hai lính tuần tra bọc đồng đi sau. "Khu vực phía trước có nồng độ khí gas rễ cây quá cao, bình hơi nước sau lưng các cậu đang báo động quá nhiệt rồi. Nếu tiến sâu hơn, lò hơi đeo lưng sẽ tự động kích nổ khẩn cấp. Để một mình tôi thâm nhập khe đá kiểm tra dấu vết."
"Rõ, thưa đội trưởng!" Hai tên lính tuần tra khàn khàn đáp qua bộ lọc khí mặt nạ, lập tức lùi lại phía sau, đứng gác bên cạnh một cột đá granite lớn.
Lê Danh vung thanh đao răng cưa bôi mỡ cừu giảm tiếng ồn, từ từ bước vào khe đá tối tăm. Gã không biết rằng, ngay khi gã vừa tách khỏi toán tuần tra, Sơn Tùng đã đưa ra quyết định chiến thuật quyết định.
Sơn Tùng khẽ buông Linh Chi ra, ra hiệu bằng tay cho cô và Bé Sáu giữ nguyên vị trí ẩn nấp trong vũng bùn sunfat đồng. Anh khẽ nhấc chiếc búa rèn nặng mười hai cân ta của Lão Thiết bằng bàn tay phải lành lặn, dắt chặt vào đai da đeo hông để tránh phát ra tiếng động va chạm kim loại. Cánh tay trái bọc piston hơi nước vừa được sửa chữa khẽ rung lên ở mức áp suất 50 PSI ổn định dưới lớp giáp da cá sấu. Khớp nối hoạt động tốt nhờ chốt đồng dẻo mới đúc dã ngoại, nhưng anh tuyệt đối không thể sử dụng lực đấm piston quá tải 100 PSI ở đây để tránh tạo ra tia lửa điện kích nổ khí gas.
Anh bắt đầu vận hành kỹ thuật Bôi trơn bước chân không tiếng. Sơn Tùng phối hợp nhịp nhàng, dồn toàn bộ trọng lực cơ thể vào chân phải sinh học, lướt nhẹ chân trái bọc đồng rỉ ngoài đất quặng nhớp nháp dầu thải. Lớp mỡ cừu pha sáp ong quét dọc các khe trục bánh răng của tay máy đã triệt tiêu hoàn toàn tiếng rít kim loại. Anh di chuyển như một bóng ma màu đen, hòa mình vào màn sương mù khí độc ngọt lợ, âm thầm áp sát Lê Danh từ phía sau.
Lê Danh tiến sát vào vách đá hẹp, tay nâng khẩu súng trường cũ, mắt chăm chú nhìn vào những dấu vết bùn sunfat đồng bị xáo trộn dưới đất. Gã không hề hay biết, một bóng người cao gầy bám đầy vệt dầu đen ngụy trang đã đứng sừng sững ngay sau lưng gã từ lúc nào.
*VÚT!*
Cánh tay máy piston hơi nước bên trái của Sơn Tùng phóng ra như một gọng kìm thép, khóa chặt lấy cổ họng của Lê Danh từ phía sau. Lực kẹp cơ khí 50 PSI bóp nghẹt thanh quản của gã sĩ quan phản bội, triệt tiêu hoàn toàn mọi âm thanh định phát ra từ cổ họng gã. Sơn Tùng dồn lực tay phải lành lặn, giật mạnh khẩu súng trường quân đội cũ ra khỏi tay Lê Danh, ném mạnh nó vào một kẽ rễ cây đồng cổ thụ ẩm ướt xa tầm với.
Lê Danh trợn tròn con mắt duy nhất dưới lớp kính bảo hộ, điên cuồng giãy giụa. Gã cố gắng dùng tay phải đeo găng cơ khí hiện đại để rút khẩu súng ngắn hơi nước áp suất cao dắt bên hông. Nhưng Sơn Tùng đã đoán trước được hành động đó. Ngón tay máy dã ngoại của Tùng kẹp chặt lấy cổ tay phải của Danh, dùng lực kẹp cơ khí bẻ gãy cò súng ngắn với một tiếng *rắc* khô khốc, lạnh lùng. Khẩu súng ngắn bị hỏng cơ cấu kích nổ, rơi bịch xuống vũng bùn xanh bảo dưới chân họ.
"Im lặng, hoặc tôi sẽ bóp nát thanh quản của cậu trước khi khí gas kịp nổ," giọng nói khàn đục, rít lên kèn két vì độc tố rỉ đồng của Sơn Tùng vang lên sát tai Lê Danh.
Lê Danh ngừng giãy giụa, toàn thân gã run lên bần bật. Khi Sơn Tùng từ từ xoay người gã lại trong bóng tối của khe đá hẹp, ánh sáng lân quang màu xanh nhạt rọi thẳng vào gương mặt của hai cựu binh. Lê Danh nhìn thấy vết xước rỉ đồng xanh lục lấp lánh đang sưng tấy dữ dội trên cổ phải của đối phương, và đặc biệt là chiếc Thẻ bài quân đội của Sơn Thắng bằng đồng rỉ xanh lục đang đeo trên cổ Sơn Tùng.
"Tùng...? Cậu... cậu vẫn còn sống?" Lê Danh bàng hoàng thốt lên qua kẽ răng, giọng gã run rẩy đến mức suýt lạc đi. "Và chiếc thẻ bài này... Cậu là cháu của bác Thắng?"
Sơn Tùng ghé sát gương mặt xám xịt bám đầy vệt dầu đen của mình vào mặt Lê Danh, đôi mắt trái bừng lên quầng sáng cơ học yếu ớt nhưng sắc lạnh như dao cạo. "Phải, tôi vẫn còn sống để chứng kiến sự vinh hoa phú quý của cậu sau khi bán đứng chúng tôi mười năm trước, Danh ạ."
Lê Danh quỳ sụp xuống đất độc nhớp nháp bùn sunfat, khẩu súng trường cũ rơi mất khiến gã hoàn toàn mất đi chỗ dựa. Gã nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ bài quân đội bám rỉ đồng—di vật của người bác Sơn Thắng mất tích năm xưa. Nước mắt gã sĩ quan tuần tra bất chợt rơi lệ, hòa lẫn với lớp sương mù khí độc ẩm ướt bám ngoài mặt nạ.
"Tùng... tôi không có sự lựa chọn nào khác," Lê Danh nghẹn ngào, giọng nói đầy sự dằn vặt và hối hận tột cùng. "Năm đó... Viện trưởng Lâm Phong đã bắt giữ mẹ và em gái tôi tại trung ương. Hắn đe dọa sẽ đưa họ vào lò thực nghiệm đồng hóa sinh học nếu tôi không cung cấp vị trí đóng quân của đơn vị cơ giới chúng ta. Tôi... tôi đã hèn nhát. Tôi đã bán đứng các anh để cứu gia đình mình. Nhưng suốt mười năm qua, chưa một đêm nào tôi được ngủ yên giấc. Tiếng rít hơi nước của những cỗ máy năm xưa vẫn ám ảnh tôi trong từng cơn ác mộng."
Sơn Tùng siết chặt cánh tay máy piston, khớp vai trái rò rỉ hơi nước nóng phả ra một làn khói trắng nhỏ. Anh nhìn sâu vào đôi mắt né tránh tội lỗi, đầy sự đau khổ và dằn vặt đạo đức của người đồng đội cũ. Sự hận thù dồn nén suốt mười năm qua trong lòng anh bỗng chốc bị nghẹn lại bởi một nỗi cay đắng tột cùng. Chiến tranh biên giới mười năm trước không có kẻ thắng, chỉ có những nạn nhân bị chà đạp và tha hóa bởi lòng tham vô cảm của những kẻ cầm quyền như Lâm Phong.
"Bác Thắng... và những người khác... họ thế nào rồi?" Sơn Tùng khàn giọng hỏi, bàn tay phải vẫn nắm chặt búa rèn đeo hông.
Lê Danh rơi lệ, lắc đầu đầy đau đớn. "Bác Thắng không chết trong trận chiến đó. Nhưng ông ấy và toàn bộ đơn vị cũ đã bị Lâm Phong đưa vào Đầm Lầy Dầu Thải để thử nghiệm đồng hóa sinh học. Họ... họ đã bị biến thành những hộ vệ bán cơ khí mất trí nhớ, canh giữ vùng lõi của thung lũng. Tùng, đơn vị cũ của chúng ta vẫn đang bị giam cầm trong những thân xác máy móc vô cảm dưới đầm lầy độc hại đó!"
Thông tin tình báo quan trọng này như một nhát búa tạ đập thẳng vào tâm trí Sơn Tùng. Người bác mất tích và những đồng đội cũ của anh vẫn còn sống, nhưng họ đang phải chịu đựng một kết cục tàn nhẫn hơn cả cái chết: bị tước đoạt nhân tính và ký ức để duy trì hệ sinh thái kim loại.
"Lâm Phong..." Sơn Tùng nghiến răng, khớp hàm bọc đồng phát ra tiếng kêu kèn két ghê rợn. Quyết tâm dấn sâu vào thung lũng của anh lúc này không chỉ là để tự cứu mạng, mà còn là lời hứa sắt son phải giải thoát cho linh hồn của những đồng đội cũ.
Sơn Tùng từ từ buông lỏng cánh tay máy piston khỏi cổ Lê Danh. Anh không giết gã. Sự trừng phạt lớn nhất đối với Lê Danh không phải là cái chết, mà là sự dằn vặt đạo đức suốt đời.
"Tôi tha mạng cho cậu hôm nay, Danh ạ. Không phải vì tôi tha thứ cho sự phản bội của cậu, mà vì bác Thắng và đơn vị cũ của chúng ta không muốn thấy một người lính cơ giới tự tay giết chết đồng đội mình," Sơn Tùng lạnh lùng nói. Anh cúi xuống, tước đoạt toàn bộ đạn hơi nước dự phòng và khẩu súng trường quân đội cũ bám đầy rỉ sét của Lê Danh, dắt chặt vào bao dù đeo sau lưng làm trang bị dự phòng dã ngoại. "Hãy quay lại đội tuần tra của cậu và giữ kín miệng về việc đã gặp tôi."
Lê Danh ngước đầu lên nhìn Sơn Tùng, ánh mắt đầy sự cảm kích và hối hận chân thành. Gã biết mình vừa được trao cho một cơ hội để chuộc lại lỗi lầm quá khứ.
"Tùng... hãy cẩn thận," Lê Danh khẽ nói, giọng gã run lên vì lo sợ cho tính mạng của Sơn Tùng. "Trịnh Sâm đã biết cậu sở hữu bản đồ cổ của Giáo sư Lê Đỉnh. Hắn đã bí mật móc ngoặc với bang Hắc Phong. Trịnh Sâm đã thuê Thiết Lực—tên đao phủ khổng lồ và tàn bạo nhất của bang cướp—để phục kích đoàn của cậu ngay tại lối ra phía tây của Túi Khí Gas Rễ Cây này. Thiết Lực mang theo chiếc búa tạ khổng lồ bằng thép đúc nguyên khối, hắn được lệnh phải đập nát cánh tay máy của cậu và cướp sạch bản đồ bằng mọi giá. Đừng đi lối ra chính diện!"
Cảnh báo sinh tử của Lê Danh vừa dứt thì một luồng gió lạnh buốt từ phía cửa hẻm núi hẹp thổi tràn vào, mang theo mùi khét lẹt của than đá lò hơi đang hoạt động quá tải bên ngoài.
Sơn Tùng khẽ nhíu mày, anh áp tai vào một rễ cây đồng cắm sâu xuống đất để lắng nghe độ rung động địa hình. Tiếng va đập kim loại nặng nề, dồn dập đang từ từ tiến sát về phía lối ra phía tây của hẻm núi.
Từ khoảng sáng mờ nhạt duy nhất ở lối ra của khe đá hẹp, một bóng đen khổng lồ, vạm vỡ cao hơn hai mét bất chợt xuất hiện, che khuất hoàn toàn ánh sáng lân quang màu xanh lục bảo. Tiếng xích sắt xít kèn két kéo lê một vật nặng hàng tạ dọc theo vách đá granite vang lên ghê rợn, dội thẳng vào màng nhĩ của Sơn Tùng và Linh Chi đang nín thở nấp sâu trong bóng tối.
Đó là bóng dáng của Thiết Lực—gã đao phủ khổng lồ của bang Hắc Phong, tay cầm chiếc búa tạ khổng lồ đang rình rập chặn đứng lối thoát duy nhất của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!