Nhạc nềnRetroRPG_Field

Lưới Thiết Giáp Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bỏng rát từ vết xước trên cổ phải của Sơn Tùng không còn là một cảm giác đau đớn thông thường nữa. Nó là một sự gặm nhấm lạnh lùng, tàn nhẫn, mang theo vị tanh nồng của đồng rỉ đang âm thầm len lỏi vào từng thớ thịt. Dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn bão cơ học sắp cạn pin, Linh Chi khẽ rùng mình khi ngón tay cô chạm vào vùng da xung quanh vết thương. Lớp biểu bì vốn mềm mại của con người giờ đây đã khô khốc, xám xịt và bắt đầu nổi lên những hạt tinh thể màu xanh lục bảo lấp lánh một cách bệnh hoạn. Độc tố bào tử rỉ sét cực mạnh từ chiếc phi tiêu của Điệp Sát đang nhanh chóng thích ứng với cơ thể anh, biến vết xước thành một mạch rỉ sét sẫm màu chạy dọc xuống bả vai trái.


"Đừng cử động," Linh Chi thì thầm, giọng cô run lên vì lo lắng nhưng đôi tay vẫn cố giữ sự chuẩn xác của một học giả. Cô cẩn thận dùng một thanh tre mỏng gạt một chút mỡ sáp bôi trơn dã ngoại—hỗn hợp mỡ cừu thô và sáp ong rừng Sơn Kim còn sót lại từ mẻ rèn trước—đắp nhẹ lên vết xước. Chất béo động vật tiếp xúc với dịch độc màu xanh liền sủi bọt xèo xèo, tỏa ra một mùi khét nhẹ như tóc cháy. Sơn Tùng nghiến chặt răng, khớp hàm bọc đồng của anh phát ra tiếng kèn két khô khốc. Khớp hông trái của anh cũng đang co rút lại, cứng đờ và nặng nề như một khối đá đúc sau mỗi đợt khí độc tràn qua.


"Chất sáp này chỉ có thể tạm thời phong tỏa lỗ chân lông, ngăn không cho bào tử rỉ sét ngoài không khí tiếp tục bám vào," Linh Chi khẽ thở dài, lau mồ hôi trộn lẫn muội than trên trán Sơn Tùng. "Nhưng độc tố đã ngấm vào trong mạch máu sinh học. Nếu không tìm được dầu bôi trơn quân sự chất lượng cao từ Sói Máy Đầu Đàn để thanh lọc hệ tuần hoàn trong vòng hai mươi tư giờ tới, rỉ đồng sẽ lan đến cổ họng và khóa chặt thanh quản của anh vĩnh viễn."


Sơn Tùng không trả lời. Anh dùng bàn tay phải lành lặn siết chặt cán chiếc búa rèn nặng mười hai cân ta của Lão Thiết đeo bên hông. Cánh tay trái bọc piston hơi nước vừa được sửa chữa khẽ rung lên, tiếng xích sắt truyền động lách cách đều đặn ở mức áp suất 50 PSI ổn định. Anh cảm nhận được độ ấm từ chốt đồng dẻo mới đúc dã ngoại đang tỏa nhiệt dưới lớp giáp da cá sấu. Khớp nối hoạt động tốt, nhưng cơ thể sinh học của anh đang kiệt quệ.


"Bé Sáu thế nào rồi?" Tùng khàn giọng hỏi, mắt hướng về góc tối của hang đá.


Cậu bé mồ côi mười bốn tuổi đang ngồi thu mình sát vách đá granite, tay phải ôm chặt bả vai bị thương nhẹ do cú va đập lúc trước. Khuôn mặt bám đầy muội than của cậu lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn sáng lên đầy kiên cường. Khẩu súng bắn mũi tên tre sắt gãy đôi nằm dưới chân cậu như một minh chứng cho trận chiến khốc liệt vừa qua.


"Em không sao, anh Tùng," Bé Sáu cố nở một nụ cười gượng gạo. "Khớp vai chỉ bị bầm tím thôi, không bị nhiễm rỉ. Lò than dã ngoại đã được dập tắt hoàn toàn rồi, không còn khói nóng tỏa ra ngoài nữa đâu."


*UỲNH... UỲNH... UỲNH...*


Tiếng động cơ hơi nước trầm đục, nặng nề bất chợt vang dội từ phía thung lũng bên dưới, cắt ngang cuộc đối thoại của họ. Tiếng xích sắt khổng lồ nghiền nát những cành cây đồng khô ráo phát ra những tiếng rắc rắc ghê rợn. Đó không phải là bầy thú máy săn mồi hoang dã, mà là tiếng gầm rú của động cơ xe thiết giáp tuần tra thuộc Viện Hàn Lâm.


Lão Tiều phu Đồng từ phía cửa hang nhanh nhẹn lách mình trở vào. Chiếc áo choàng ngụy trang làm từ lá đồng khô của ông xào xạc phát ra những tiếng động kim loại nhỏ. Gương mặt đen nhẻm, nhăn nheo của ông lão hiện rõ vẻ nghiêm trọng tột độ.


"Mạnh Tuấn đang thắt chặt vòng vây," Lão Đồng trầm giọng nói, tay xiết chặt chiếc rìu đốn củi cán dài. "Hắn điều động cả hạm đội tuần tra hơi nước và lính thiết giáp chính quy phong tỏa toàn bộ sườn đồi phía tây. Sĩ quan phản bội Lê Danh đang dẫn đầu một toán lính tuần tra thâm nhập vào các lối mòn dã ngoại. Chúng có đèn bão hơi nước công suất lớn, quét sạch từng bụi tre sắt. Chúng ta không thể ở lại hang đá này nữa."


Linh Chi vội vàng thu dọn Bản đồ da thú cổ vào chiếc hộp đồng đeo hông, cài chặt khóa chống thấm sáp ong. "Lối ra phía đông đã bị chặn, phía tây là vách đá dốc đứng. Chúng ta phải đi đâu bây giờ, cụ Đồng?"


Lão Tiều phu Đồng chỉ tay về phía một khe nứt hẹp, tối tăm nằm sâu dưới những rễ cây đồng cổ thụ của hang đá. "Lối duy nhất lúc này là đi tắt qua sườn đồi, tiến thẳng vào Túi Khí Gas Rễ Cây. Đó là một vùng đầm lầy nhỏ dưới lòng đất, nơi rễ cây kim loại giải phóng khí gas tự nhiên dễ cháy từ lòng đất độc."


Sơn Tùng khẽ nhíu mày. Là một cựu binh cơ giới, anh hiểu rõ mức độ nguy hiểm của vùng cấm này. "Đó là vùng cấm lửa tuyệt đối. Khí gas rò rỉ nồng độ cao sẵn sàng phát nổ lớn nếu gặp bất kỳ tia lửa trần nào. Ngay cả một tia lửa điện nhỏ từ bình ắc quy hay tiếng va đập của sắt thép cũng có thể kích nổ toàn bộ khu vực."


"Nhưng đó là nơi duy nhất xe thiết giáp hơi nước của Mạnh Tuấn không thể thâm nhập," Lão Đồng kiên quyết. "Bọn lính chính quy rất sợ tai nạn nổ lò hơi đeo sau lưng. Chúng sẽ không dám nổ súng phun hơi nước nóng trong vùng khí gas. Chúng ta phải mạo hiểm."


Sơn Tùng nhìn Linh Chi, rồi nhìn Bé Sáu đang ôm vai đau. Anh biết mình không còn đường lui. Vết thương trên cổ phải đang bỏng rát như có hàng ngàn con kiến lửa bằng đồng đang cắn xé. Anh phải sinh tồn, phải đưa họ vượt qua lưới thiết giáp này.


"Được, chúng ta đi," Sơn Tùng quyết định, giọng anh lạnh lùng nhưng đầy uy thế. "Quy tắc cấm lửa vùng rễ cây sẽ là lá chắn của chúng ta. Nhưng tất cả phải tuân thủ nghiêm ngặt: không được thắp sáng ngọn lửa trần, không được sử dụng súng phun lửa hơi nước. Đi thôi."


Cả nhóm lặng lẽ lách qua khe nứt rễ cây, bước vào bóng tối dày đặc của Túi Khí Gas Rễ Cây. Ngay khi đặt chân vào khu vực này, một mùi khí gas hăng nồng, ngọt lợ và lạnh buốt lập tức xộc vào mũi họ, đi xuyên qua cả lớp khẩu trang vải thô sơ. Không khí đặc quánh, ẩm ướt đến mức sương mù khí độc bám đầy lên kính bảo hộ của Linh Chi, tạo thành những giọt nước màu xanh lục nhạt chảy ròng ròng.


*VÚT... VÚT...*


Từ phía sườn đồi bên ngoài, những luồng ánh sáng trắng xanh cực mạnh từ đèn bão hơi nước của xe thiết giáp tuần tra bắt đầu quét qua các khe đá rễ cây. Luồng sáng sắc lạnh cắt đôi màn sương đỏ nhạt ngoài rừng, rà sát vào lối vào hẻm núi hẹp.


"Dập tắt toàn bộ đèn bão chạy bằng pin cơ học!" Sơn Tùng ra lệnh bằng một giọng thì thầm cực nhỏ. Tay phải anh nhanh chóng với lên đai da đeo ngực, tắt ngúm ngọn đèn bão duy nhất của nhóm. Bóng tối đen kịt lập tức bao trùm lấy họ, chỉ còn lại những quầng sáng lung linh mờ ảo, xanh nhạt phát ra từ những mạch dẫn nhựa cây của rễ đồng cổ thụ bám dọc vách đá.


"Mùi sinh học của chúng ta sẽ thu hút khứu giác cơ khí của bầy chó máy," Lão Tiều phu Đồng khẽ nhắc nhở. Ông cúi người, dùng rìu đốn củi cạo một lớp bùn đen kịt chứa đầy dầu thải đen đầm lầy bám dọc theo các khe rễ cây dưới đất độc. "Bôi thứ dầu thải này lên quần áo và đồ bảo hộ dù. Mùi hóa chất nồng nặc của nó sẽ che giấu mùi sinh học của cơ thể trước khứu giác cơ khí của thú máy."


Sơn Tùng không ngần ngại. Anh dùng tay phải vục một nắm dầu thải đen kịt, nhớp nháp và bốc mùi hóa chất khét lẹt, xoa đều lên chiếc áo khoác dù bọc da chống axit của mình. Lớp dầu đen lạnh buốt thấm qua vải dù sờn rách, chạm vào làn da đang bỏng rát của anh tạo ra một cảm giác rùng mình tê dại. Anh quay sang giúp Linh Chi và Bé Sáu bôi dầu ngụy trang lên bộ đồ bảo hộ dã ngoại của họ. Mùi dầu thải nồng nặc lập tức bọc kín lấy cả nhóm, khiến mắt họ đỏ hoe và cổ họng bỏng rát do không được tháo bộ lọc khí suốt nhiều giờ liên tục.


"Bản đồ da thú cổ thế nào rồi?" Sơn Tùng hỏi nhỏ Linh Chi.


Linh Chi cố gắng mở chiếc hộp đồng đeo hông trong bóng tối. Cô nhỏ một giọt dầu bôi trơn đặc chế lên góc da thú cổ để kích hoạt các nét vẽ bằng mực đồng tự co giãn. Tuy nhiên, độ ẩm khí gas trong hang rễ cây quá cao kết hợp với nồng độ axit nhẹ của sương mù làm dung dịch đồng sunfat kết tủa nhanh chóng. Các nét vẽ màu xanh lục bảo trên bản đồ tự động giãn nở một cách chậm chạp, mờ nhạt và không thể hiển thị kịp thời các lối đi ngầm hay vị trí các van xả áp suất ẩn dưới đất.


"Độ ẩm khí gas quá cao làm mực đồng bị bão hòa," Linh Chi thì thầm đầy bất lực, đôi mắt cô hiện rõ vẻ lo âu dưới lớp kính bảo hộ mờ sương. "Bản đồ không hiển thị kịp nét vẽ cổ ngữ. Chúng ta phải tự tìm đường thôi, anh Tùng."


"Đừng lo, đi theo tôi," Lão Tiều phu Đồng khẽ nói. Ông lão di chuyển một cách nhẹ nhàng không tiếng động bằng cách lướt nhẹ đế giày đã được bôi mỡ cừu giảm tiếng ồn. "Phía trước có một vũng bùn lớn chứa đầy muối đồng sunfat. Chúng ta phải lội qua đó để xóa hoàn toàn dấu vết chân dã ngoại, tránh bị bầy chó máy theo dấu vết mùi dầu bôi trơn."


Sơn Tùng dồn lực vào chân phải sinh học, kéo lê chân trái bọc khung xương thép dã ngoại di chuyển một cách nặng nề. Khớp hông trái của anh bị rỉ đồng bám dính, mỗi bước đi đều phát ra những tiếng kêu kèn két khô khốc trong xương chậu. Anh phải dùng tay phải vịn vào các rễ cây đồng cổ thụ để giữ thăng bằng, lòng bàn tay bám đầy rỉ đồng xanh lục nhạt.


Họ bước xuống vũng bùn chứa đầy muối đồng sunfat màu xanh lục bảo lấp lánh dưới bóng tối. Nước bùn lạnh buốt, có tính axit nhẹ lập tức ăn mòn lớp mỡ cừu bảo vệ ngoài da bốt da của họ, sủi bọt nhẹ xèo xèo. Sơn Tùng nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương khi nước bùn axit sượt qua vết bỏng nhiệt bả vai trái đang rò rỉ hơi nước nóng. Anh dùng Kỹ năng cảm nhận độ rung kim loại qua lòng bàn chân phải để phán đoán địa hình dưới lòng bùn, tránh các mảnh phế liệu xe tăng sắc nhọn có thể cào rách chân.


*RẦM... RẦM...*


Tiếng bước chân nặng nề của lính tuần tra thiết giáp bất ngờ vang lên ngay phía trên đỉnh đầu họ, cách lớp rễ cây đồng cổ thụ chỉ một tầng đất mỏng. Ánh sáng từ những ngọn đèn bão hơi nước của truy binh lọt qua các khe hở rễ cây, rọi xuống vũng bùn xanh bảo những luồng sáng sắc nhọn như những lưỡi kiếm bạc.


"Tất cả đứng yên, nín thở!" Sơn Tùng thì thầm truyền lệnh.


Cả nhóm lập tức áp sát người vào những thân rễ đồng rỉ sét sẫm màu bám đầy dầu đen ngụy trang. Sơn Tùng vòng tay phải ôm chặt lấy Linh Chi, kéo cô sát vào ngực mình để che chắn khỏi luồng ánh sáng quét qua. Nhịp tim của Linh Chi đập nhanh, dồn dập dội vào lồng ngực anh qua lớp áo khoác dù ướt sũng dầu thải. Bé Sáu nấp sát dưới một vòm rễ cây hẹp, tay giữ chặt chiếc búa rèn của Lão Thiết đeo bên hông Sơn Tùng để tránh phát ra tiếng động va đập kim loại.


Từ phía khe đá hẹp cách vị trí ẩn nấp của Linh Chi chỉ chưa đầy ba mét, tiếng bước chân cơ khí bọc đồng xỉn màu vang lên đều đặn.


Sĩ quan phản bội Lê Danh đang dẫn đầu một toán lính tuần tra thâm nhập sâu vào vùng khí gas. Gã mặc quân phục tuần tra biên giới bọc đồng xỉn màu, tay đeo găng cơ khí hiện đại bám đầy vệt dầu máy rực rỡ. Gã cầm khẩu súng trường quân đội cũ bám đầy rỉ sét nhưng cơ cấu cò vẫn hoạt động tốt, ngón tay gã đặt hờ trên cò súng.


"Đội trưởng, khu vực này có nồng độ khí gas rễ cây quá cao," tiếng một lính tuần tra khàn khàn vang lên qua bộ lọc khí mặt nạ. "Bình hơi nước sau lưng chúng ta đang báo động quá nhiệt do áp suất khí gas bên ngoài tăng cao. Nếu nổ súng phun hơi nước nóng ở đây, toàn bộ hẻm núi sẽ nổ tung."


Lê Danh khựng lại. Ánh mắt gã quét qua màn sương mù đặc quánh khí độc màu xanh lục nhạt. Gã biết rõ quy tắc cấm lửa vùng rễ cây của thung lũng rỉ sét này. Gã cũng biết rõ Sơn Tùng—người đồng đội cũ của gã mười năm trước—là một kẻ cực kỳ lão luyện trong việc lợi dụng địa hình để chiến đấu sinh tồn.


"Khóa chặt van xả hơi nước của súng phun lửa," Lê Danh ra lệnh, giọng gã lạnh lùng nhưng thoáng hiện lên một tia cảnh giác. "Chỉ sử dụng đao răng cưa và súng bắn xích hơi nước tầm gần. Di chuyển lén lút, tìm kiếm dấu vết quần áo dù bọc da chống axit của chúng. Sơn Tùng đang mang bệnh rỉ đồng nặng, hắn không thể di chuyển nhanh dã ngoại được."


Sơn Tùng đứng yên trong bóng tối, mắt trái bừng lên quầng sáng cơ học yếu ớt quan sát từng cử động của Lê Danh qua khe hở rễ cây. Nỗi đau tội lỗi mười năm trước bất chợt trỗi dậy trong lòng anh. Lê Danh chính là kẻ đã bán đứng đơn vị cơ giới của anh năm xưa để đổi lấy một vị trí an nhàn trong đội tuần tra của Viện Hàn Lâm. Nhìn thấy gã đứng đó, tay cầm khẩu súng trường quân đội cũ bám đầy rỉ sét—vũ khí từng thuộc về những người đồng đội đã khuất—bàn tay phải của Sơn Tùng siết chặt cán búa rèn đến mức các khớp ngón tay phát ra tiếng kêu kèn két vô hình.


Anh có thể dùng Cú đấm piston hơi nước hoạt động ở ngưỡng 50 PSI để đập vỡ nát mặt nạ lọc khí của Lê Danh chỉ trong một nhịp thở. Nhưng anh không thể làm vậy. Lực phản chấn từ cú đấm quá tải sẽ làm rách đường ống dẫn khí nén bả vai trái, và bất kỳ một tia lửa điện nào phát ra từ piston hơi nước cũng sẽ kích nổ toàn bộ túi khí gas rễ cây này, tiêu diệt cả nhóm của anh.


Sơn Tùng nhận ra đội tuần tra chính quy rất sợ tai nạn nổ lò hơi trong vùng khí gas; anh chọn lối đi hẹp nhất dưới lòng rễ cây đồng cổ thụ để ép đối phương phải bỏ xe thiết giáp di chuyển bằng chân. Đó là một quyết định chiến thuật chính xác, nhưng áp lực thời gian đang đè nặng lên vai anh.


Lê Danh bắt đầu di chuyển chậm rãi về phía khe đá nơi Sơn Tùng đang ẩn nấp. Chiếc ủng bọc đồng của gã dẫm lên nền đất quặng, phát ra những tiếng rung động kim loại nhỏ truyền qua lòng bàn chân phải sinh học của Sơn Tùng.


*Ba mét...*


*Hai mét...*


Bột đồng rỉ sẫm màu từ vết xước trên cổ Sơn Tùng rớt xuống vai áo khoác dù, sủi bọt nhẹ khi gặp hơi axit ẩm ướt. Sơn Tùng nín thở hoàn toàn, mạch máu quanh bả vai trái nổi lên màu xanh lục nhạt do nhiễm độc bào tử cực mạnh đang ngấm sâu.


Bất chợt, Lê Danh dừng lại ngay trước bụi tre sắt rỗng bám đầy lá đồng bén nhọn sát vách đá. Ánh mắt gã cúi xuống, phát hiện ra một dải vải dù bọc da chống axit màu xám bị rách, bám chặt trên một sợi cáp đồng đàn hồi của bẫy tự động.


Đó là mảnh vải dù rách từ áo khoác của Bé Sáu trong chuyến vượt rừng tre sắt lúc trước.


Lê Danh nhặt mảnh vải dù lên, dùng ngón tay đeo găng cơ khí miết nhẹ vết dầu thải đen đầm lầy bám trên vải. Gã khẽ nhếch mép, ánh mắt né tránh tội lỗi mười năm trước bất chợt chuyển sang sắc lạnh rùng rợn.


Lê Danh không nổ súng, cũng không gọi đồng đội. Gã silent ra hiệu cho hai lính tuần tra bọc đồng đi sát sau lưng mình, vung thanh đao răng cưa bôi mỡ cừu giảm tiếng ồn, từ từ thâm nhập thẳng vào khe đá tối tăm nơi Sơn Tùng đang nín thở giữ chặt Linh Chi và búa rèn của Lão Thiết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!