Nhạc nềnRetroRPG_Field

Lửa Rèn Dã Ngoại

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Hang Đá Khô Ráo đặc quánh và lạnh lẽo, hoàn toàn tách biệt với bầu không khí ẩm ướt, đầy hơi axit ngoài Rừng Mưa Sơn Kim. Tiếng mưa axit nhẹ rơi trên những tán lá đồng xào xạc ngoài kia chỉ còn là những tiếng động trầm đục, vọng lại từ xa như tiếng sấm rền dưới lòng đất. Trên nền đá granite khô ráo của hang động, ngọn đèn bão cơ học chạy bằng pin cơ học tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt, hắt lên những vách đá xám xịt và ba bóng người đang kiệt sức thở dốc.


Sơn Tùng ngồi tựa lưng vào một tảng đá lớn, lồng ngực phập phồng khó nhọc dưới lớp áo khoác dù rách nát bám đầy vệt dầu đen. Cánh tay trái của anh—cỗ máy piston hơi nước thô sơ—lúc này buông thõng một cách vô lực trên đùi. Lớp sáp ong bọc ngoài bảo vệ khớp vai đã bị phá vỡ hoàn toàn sau những va chạm cực hạn ở Đồi Xương Máy, để lộ ra khung xương thép gia cố bị móp méo nghiêm trọng. Hơi nước nóng từ bình áp suất đeo sau lưng vẫn rò rỉ xì xì qua vết nứt trên đường ống dẫn cao su, phả thẳng vào bả vai trái đang sưng tấy đỏ rực. Vết sẹo bỏng đồng đỏ mới—hậu quả của luồng hơi quá nhiệt 150 PSI—đang co thắt dữ dội, mang theo những cơn đau nhói buốt chạy thẳng vào tủy xương sọ. Tệ hơn nữa, khớp hông trái của anh bắt đầu có cảm giác tê rần nhẹ, một dấu hiệu đáng sợ cho thấy rỉ đồng sinh học đang âm thầm xâm nhập sâu hơn vào nội tạng.


Nằm bên cạnh Sơn Tùng là khối quặng đồng dẻo nguyên sinh màu đỏ cam lấp lánh dưới ánh đèn bão. Đó là thành quả duy nhất họ mang về được sau khi thoát khỏi thảm họa sạt lở địa nhiệt ở Đồi Xương Máy. Để có được khối quặng này, họ đã phải trả một cái giá không hề rẻ.


"Nếu không có mảnh xà-beng sắt bị mẻ lớn của Thanh Hải găm chặt vào khe nứt chịu lực của khối đá granite đổ sụp lúc đó... chúng ta đã vĩnh viễn bị chôn vùi dưới hầm ngầm rồi," Linh Chi khẽ nói, giọng cô run lên vì mệt mỏi khi đang tỉ mỉ dùng gạc dù lau sạch lớp bụi đồng đỏ nhạt bám trên mặt hộp đồng chứa Bản đồ da thú cổ. "Thanh Hải và Tuấn Kiệt đã phải dẫn toán phu mỏ chạy vòng qua sườn đồi phía đông để đánh lạc hướng bầy chó máy của Sói Xám Sơn. Họ hứa sẽ tìm cách quay lại xưởng rèn cũ của Lão Thiết, nhưng tôi sợ..."


"Họ là những kẻ sinh tồn lão luyện ở biên thùy," Sơn Tùng khàn giọng ngắt lời, đôi mắt trái bừng lên quầng sáng cơ học yếu ớt dưới nếp nhăn sâu hoắm. "Thanh Hải biết cách dùng địa hình để cắt đuôi thú máy. Điều chúng ta cần lo lúc này... là cánh tay này."


Anh khẽ nhấc bàn tay phải lành lặn, chạm vào khớp bánh răng truyền động của cánh tay trái. Một tiếng *két... két...* khô khốc, lạnh lùng vang lên. Các bánh răng đồng dẻo bên trong đã bị mẻ răng hoàn toàn do chấn động vật lý cực mạnh từ trận chiến trước, xích sắt truyền động bị kẹt cứng bởi vụn đá granite mài mòn. Áp suất trong bình chứa lúc này đã tụt xuống dưới mức 30 PSI, không còn đủ lực để nâng nổi một thanh sắt rỗng.


"Khớp khuỷu tay và ngón tay đã bị khóa chết hoàn toàn," Linh Chi cúi xuống, đôi mắt đầy lo âu dưới lớp kính bảo hộ bám đầy hơi nước. "Bào tử rỉ sét đang bám dọc theo đường rò rỉ hơi nước trên vai anh để xâm nhập vào da thịt. Nếu không đúc lại chốt khớp và bánh răng truyền động ngay bây giờ, chỉ trong vòng mười hai giờ tới, rỉ đồng sẽ khóa chặt khớp vai của anh vĩnh viễn."


Sơn Tùng nhìn xuống Bé Sáu. Cậu bé mồ côi mười bốn tuổi đang lầm lũi quỳ bên chiếc giỏ tre chứa đầy dụng cụ rèn dã ngoại. Khuôn mặt nhỏ nhắn bám đầy muội than đen của cậu lộ rõ vẻ kiên cường vượt tuổi. Bé Sáu lôi từ trong giỏ ra một lò than nhỏ dã ngoại cầm tay, vài thanh than đá lò rèn chất lượng cao bọc trong vải xô, và một khuôn đất sét nung thô sơ.


"Anh Tùng, em đã chuẩn bị xong bễ thổi lò thô sơ," Bé Sáu ngước mắt nhìn anh, giọng nói đầy quyết tâm. "Không có xưởng rèn cố định của Lão Thiết, nhưng em tin lò than dã ngoại này đủ nhiệt lượng để nung chảy đồng dẻo nguyên sinh. Em sẽ giúp anh đúc lại khớp nối."


Sơn Tùng gật đầu nhẹ. Anh biết đây là một quyết định mạo hiểm. Kỹ thuật đúc khớp nối dã ngoại yêu cầu sự tập trung tuyệt đối của người thợ rèn để kiểm soát nhiệt độ nung chảy đồng dẻo ở mức chuẩn xác 1000 độ C. Chỉ cần lệch một chút, chốt đồng đúc ra sẽ bị giòn gãy dưới áp suất hơi nước hoặc quá mềm để chịu lực kéo lớn của piston. Hơn nữa, việc nhóm lửa trong hang đá hẹp sẽ tạo ra một luồng khí nóng tỏa ra ngoài cửa hang, dễ dàng thu hút khứu giác nhạy bén của thú máy săn mồi hoặc những kẻ săn tiền thưởng.


Nhưng họ không còn lựa chọn nào khác.


Bé Sáu nhanh nhẹn nhóm lò than. Những viên than đá lò rèn bốc cháy, tỏa ra ngọn lửa đỏ rực rỡ và nhiệt lượng cực cao, xua đi phần nào cái lạnh buốt của hang đá. Sơn Tùng dùng bàn tay phải lành lặn cầm chiếc búa rèn nặng mười hai cân ta của Lão Thiết, đập vỡ khối quặng đồng dẻo nguyên sinh thành những mảnh nhỏ, loại bỏ lớp đá granite bám ngoài. Anh bỏ đồng vụn vào chiếc muôi đất sét chịu nhiệt rồi đặt lên đỉnh lò than.


Linh Chi nhẫn nại dùng chiếc quạt nan nhỏ quạt liên tục vào bễ thổi để duy trì luồng khí oxy ổn định. Dưới nhiệt lượng cực đại của than đá chất lượng cao, những mảnh đồng dẻo nguyên sinh bắt đầu mềm ra, chuyển dần từ màu đỏ sẫm sang một dung dịch lỏng màu cam rực rỡ, sủi bọt nhẹ và tỏa ra những tia lửa xanh lam lấp lánh.


Sơn Tùng tập trung tinh thần cao độ. Anh áp tai sát vào muôi đồng nung, lắng nghe tiếng sôi của kim loại nóng chảy. Kỹ nghệ rèn tôi luyện của Lão Thiết dạy anh rằng, khi đồng đạt đến độ chín hoàn hảo, tiếng sủi bọt sẽ chuyển từ âm thanh lục bục trầm đục sang một tiếng rít thanh mảnh, đều đặn. Đầu óc anh căng ra như dây đàn, mồ hôi trộn lẫn muội than chảy ròng ròng trên trán, sượt qua vết sẹo bỏng nhiệt bả vai trái đau rát.


Đúng lúc dung dịch đồng lỏng đạt đến nhiệt độ chuẩn xác nhất, Sơn Tùng dùng kìm kẹp chặt muôi đất sét, chuẩn bị rót kim loại nóng chảy vào khuôn đất sét nung đặt dưới đất.


*VÚT! VÚT! VÚT!*


Ba tiếng xé gió sắc lẹm đột ngột vang lên từ màn đêm mù mịt ngoài cửa hang.


Sơn Tùng không cần nhìn cũng biết đó là đòn tấn công từ hướng nào nhờ khả năng cảm nhận độ rung kim loại truyền qua nền đá granite dưới chân phải. Ba luồng xung lực nhọn hoắt đang lao thẳng vào trung tâm hang đá. Anh không thể dịch chuyển cơ thể vì tay phải đang giữ muôi đồng nóng chảy ở thế cân bằng tuyệt đối.


*KENG! KENG! KENG!*


Ba chiếc phi tiêu lá đồng bén nhọn găm thẳng vào chiếc lò than dã ngoại, làm văng ra những tia lửa đỏ rực và muội than nóng bỏng. Một chiếc phi tiêu sượt qua mép khuôn đất sét, để lại một vết cắt sâu hoắm trên nền granite. Lửa lò than chao đảo dữ dội, suýt chút nữa làm đổ cả mẻ đồng đang rót dở.


Từ bóng tối dày đặc ngoài bụi tre sắt cửa hang, một bóng người thanh mảnh bọc trong bộ đồ đen bó sát lướt ra như một bóng ma. Khuôn mặt ả che kín sau lớp mặt nạ vải tẩm dầu đen, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh vô cảm lấp lánh sát khí dưới ánh đèn bão. Tay phải ả cầm thanh đao răng cưa bôi độc tố bào tử rỉ sét nồng độ cao, lấp lánh thứ ánh sáng màu lục bảo chết chóc.


Sát thủ Điệp Sát.


"Ả bám theo dấu chân của Tuấn Kiệt để tìm đến đây!" Linh Chi kinh hoàng hét lên, cô cố che chắn hộp đồng chứa bản đồ cổ ra sau lưng.


Điệp Sát không nói một lời, ả lướt tới không tiếng động nhờ hệ thống khớp chân bọc đồng được bôi trơn bằng mỡ cừu đặc chế giảm tiếng ồn. Thanh đao răng cưa trong tay ả vung lên, vẽ một đường vòng cung hiểm hóc nhắm thẳng vào cổ họng Sơn Tùng hòng dứt điểm anh trong lúc anh đang bận giữ mẻ đúc.


"Đừng hòng đụng vào anh Tùng!"


Bé Sáu gầm lên một tiếng đầy dũng cảm. Cậu bé mười bốn tuổi không hề do dự, vọt lên trước chắn trước mặt người đàn anh. Tay phải cậu nâng khẩu cung cáp thép tầm xa dã ngoại, bóp cò bắn ra một mũi tên bẫy bằng tre sắt rỗng.


*PHỰT!*


Mũi tên tre sắt xé gió lao đi. Đầu mũi tên bọc đồng dẻo chứa các hạt bẫy cáp tự động bung ra ngay khi va chạm với mục tiêu. Sợi cáp thép đàn hồi chịu lực kéo lớn phóng ra, quấn chặt lấy bả vai và găm chặt vạt áo choàng đen của Điệp Sát vào vách đá granite chịu mài mòn phía sau cửa hang.


Lực siết cực mạnh của bẫy cáp đồng tự động khiến Điệp Sát khựng lại trong tích tắc. Đôi mắt sắc lạnh của ả thoáng hiện lên một tia ngạc nhiên trước phản xạ chuẩn xác của một đứa trẻ phụ việc xưởng rèn.


Tuy nhiên, sự chênh lệch về thực lực chiến đấu là quá lớn. Điệp Sát nghiến răng, vung thanh đao răng cưa chém mạnh một nhát. Lưỡi đao sắc bén bôi độc tố chém đứt phăng sợi cáp thép đàn hồi chỉ trong một nhịp thở. Ả bẻ gãy thân tre sắt rỗng, lướt tới như một luồng gió độc, hướng mũi đao nhắm thẳng vào lồng ngực sinh học của Sơn Tùng.


Bé Sáu cố gắng dùng chiếc kìm cắt dây thép đa năng bọc đệm cao su của mình lao lên đỡ đòn đâm chí mạng của sát thủ. Thế nhưng, đao răng cưa của Điệp Sát chém xuống với lực sát thương vật lý cực mạnh.


*XOẢNG!*


Chiếc kìm cắt dây thép bị chém gãy đôi thành hai mảnh phế liệu vô dụng. Lực phản chấn cực lớn hất văng Bé Sáu đập mạnh vào vách hang đá, cậu bé ôm bả vai phải đau đớn, suýt chút nữa bị lưỡi đao sượt qua cổ họng.


Trong khoảng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Sơn Tùng vẫn giữ được sự bình tĩnh lạnh lùng của một cựu binh cơ giới. Tay phải anh không hề run rẩy, chuẩn xác rót những giọt đồng nóng chảy cuối cùng vào khuôn đất sét nung. Dung dịch kim loại màu cam rực rỡ lấp đầy các rãnh khuôn, lập tức đông đặc lại dưới nhiệt độ thấp của nền đá granite khô ráo, tạo thành một khớp nối đồng dẻo nguyên sinh nóng hổi.


Không đợi đồng nguội hoàn toàn, Sơn Tùng dùng tay phải lành lặn cầm kìm dã ngoại gắp chốt đồng mới đúc ra khỏi khuôn. Anh áp dụng Kỹ năng tháo lắp khớp khẩn cấp một tay với tốc độ kinh hoàng của một thợ cơ giới lão luyện. Ngón tay phải di chuyển cực nhanh, tháo chốt định vị cũ bị mẻ răng của cánh tay trái, vứt bỏ những bánh răng truyền động bị kẹt cát rỉ sét xuống đất, rồi găm chặt chốt đồng dẻo mới đúc vẫn còn tỏa khói nóng đỏ vào khe trục bánh răng.


*KỊCH!*


Khớp nối đồng dẻo mới lắp ráp khít khao vào hệ thống piston hơi nước. Tiếng truyền động xích sắt lập tức vang lên đều đặn, lách cách đầy dũng mãnh.


Điệp Sát đã áp sát lồng ngực anh, lưỡi đao răng cưa chỉ còn cách da thịt Sơn Tùng đúng ba phân.


Sơn Tùng không né tránh. Anh dồn trọng lực vào chân phải sinh học để làm trụ, tay phải lành lặn giật mạnh dây cáp bả vai trái bằng cằm, kích hoạt Bộ van xả áp suất khẩn cấp.


*ÚTTTTTTTT!*


Một luồng hơi nước nóng bỏng rực rỡ với áp lực cực đại lên đến 100 PSI đột ngột xả ra từ van bả vai trái của Sơn Tùng. Luồng khói trắng đặc quánh, mang theo nhiệt độ cao của lò hơi, phun thẳng vào mặt Điệp Sát.


Màng sương khói nóng áp lực lớn không chỉ đẩy lùi đòn đâm đao răng cưa của sát thủ, mà còn hoàn toàn làm mù mắt ả, phủ kín toàn bộ không gian hang đá bằng một màn sương mù trắng xóa, che giấu vị trí thực tế của Sơn Tùng.


Sơn Tùng áp dụng chiến thuật dã ngoại thông minh. Anh biết Điệp Sát di chuyển không tiếng động dựa trên việc cảm nhận các luồng gió nóng tỏa ra từ lò than; việc giải phóng một đám mây hơi nước nóng khổng lồ đã hoàn toàn làm nhiễu loạn khứu giác và cảm biến nhiệt của ả.


Điệp Sát bị luồng khí nóng 100 PSI đẩy lùi liên tiếp năm bước, mặt nạ vải tẩm dầu đen bị hơi nước làm nóng chảy nhẹ, bốc mùi khét. Ả rít lên một tiếng đau đớn qua kẽ răng, vung đao chém loạn xạ vào màn sương khói trắng nhưng chỉ cắt vào khoảng không vô định.


Biết đã mất đi lợi thế bất ngờ và đối phương đã khôi phục cử động cánh tay máy, Điệp Sát không hề ham chiến. Ả phóng liên tiếp ba phi tiêu lá đồng bén nhọn vào màn sương để cản đường truy đuổi, rồi nhún người nhảy vọt ra ngoài cửa hang, biến mất hút vào màn đêm đầy mưa axit của rừng Sơn Kim.


*Xì... xì...*


Tiếng xả hơi nước của cánh tay máy nhỏ dần rồi tắt hẳn. Màn sương trắng trong hang đá từ từ tản mát, lộ ra Sơn Tùng đang quỳ gối chống búa rèn xuống đất độc để giữ thăng bằng. Cánh tay trái của anh đã có thể cử động dẻo dai trở lại nhờ chốt đồng dẻo mới đúc, tiếng bánh răng truyền động xích sắt lách cách êm ái hơn hẳn.


Thế nhưng, cái giá phải trả cho chiến thắng này là cực kỳ đau đớn. Bả vai trái của Sơn Tùng bị bỏng nhiệt nhẹ, da thịt đỏ rực do luồng hơi nước nóng xả áp khẩn cấp sát cơ thể lúc nãy.


"Anh Tùng! Anh có sao không?" Linh Chi vội vàng chạy tới, cô quỳ xuống bên cạnh anh, tay lôi hũ mỡ sáp bôi trơn dã ngoại ra chuẩn bị sơ cứu.


Sơn Tùng không trả lời ngay. Anh khẽ nhấc bàn tay phải lên, chạm vào cổ bên phải của mình.


Một cơn đau nhói buốt, bỏng rát truyền đến từ da thịt.


Khi anh đưa bàn tay phải ra trước ánh đèn bão, cả Linh Chi và Bé Sáu đều biến sắc. Trên những ngón tay dính đầy muội than của Sơn Tùng là một vệt dịch lỏng màu xanh lục bảo lấp lánh rực rỡ.


Lưỡi phi tiêu lá đồng cuối cùng của Điệp Sát phóng ra trong màn sương khói đã sượt qua cổ anh, để lại một vết xước sâu hoắm. Chất độc tố bào tử rỉ sét nồng độ cực cao bám trên phi tiêu đang nhanh chóng ngấm vào huyết quản của anh, khiến vùng da xung quanh vết xước bắt đầu chuyển sang màu xám xịt khô khốc của kim loại bị oxy hóa.


Tiếng *két... két...* khô khốc vô hình bắt đầu vang vọng khe khẽ trong xương sọ của Sơn Tùng, báo hiệu một cuộc khủng hoảng thể xác mới tàn nhẫn hơn đang cận kề.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!